Gửi bài:

Biển đêm

(truyenngan.com.vn) Chia tay, tôi tìm mọi cách để xóa đi những ký ức của tôi về em. Nhưng thời gian trôi đi và tôi quên rằng tôi vẫn quan tâm, lo lắng cho em như ngày nào. Tôi vẫn lặng lẽ vào facebook dõi theo mỗi bước đi của em. Thật may mắn là facebook không thông báo cho em biết mỗi khi tôi vào xem, và cũng thật hạnh phúc khi biết em vẫn vui vẻ bên những người bạn, đồng nghiệp của mình.

***

Biển đêm bình yên đến lạ kỳ. Tôi thích cái không gian tĩnh mịch cùng tiếng sóng rì rào bên tai. Tôi vẫn ngồi trước biển để suy ngẫm về cuộc đời, về quá khứ, hiện tại và tương lai. Hiện tại thì chẳng có gì lạ ngoài việc đi làm và về nhà, thi thoảng lại đi xa một chuyến. Nhiều người cứ nhìn thấy tôi cứ đi về một mình mà lắc đầu ngán ngẩm. "Mày già rồi đấy, sao không kiếm người yêu đi?". Phim kinh dị chắc cũng chưa làm tôi sợ bằng cái câu hỏi này. "Tao không biết", tôi đáp vu vơ. Có quá nhiều câu trả lời trong đầu, nhưng cứ mãi suy tính với những lựa chọn mà tôi thả trôi mình trong cái câu trả lời rất ư là "dở hơi cám lợn" ấy. Nhưng cũng có thể đó là câu trả lời an toàn nhất chăng?

bien dem

Tôi yêu sự nhẹ nhàng và trìu mến của biển đêm, cũng vì thế mà tôi quen với em. Trong em luôn có đủ sự lãng mạn cần thiết để nắm bắt trái tim tôi. 3 năm có lẻ, đó không phải là một khoảng thời gian quá dài để quên một người; nhưng cũng không phải là ngắn để tôi hiểu được mình còn thương em nhiều như thế nào. Tôi vẫn thường bắt gặp một ánh mắt và nụ cười giống em, để rồi ngẩn ngơ suy nghĩ không biết phải người đấy giống em hay do tôi nghĩ về em quá nhiều mà thành ra như vậy. Ở Sài Gòn thì làm gì có biển, nhưng khi quen em trong tôi lúc nào cũng thấy mình như được ngồi cạnh biển. Tôi cảm nhận ở em một tình cảm sâu lắng mà em ít khi nào bộc lộ ra bên ngoài. Người Hà Nội là thế mà, phải không em?

Sài Gòn mùa này mưa nắng bất chợt, tôi nhớ những góc phố mà tôi gặp em, nhớ từng cơn mưa vội vã hai người đã đi qua. Chia tay, tôi tìm mọi cách để xóa đi những ký ức của tôi về em. Nhưng thời gian trôi đi và tôi quên rằng tôi vẫn quan tâm, lo lắng cho em như ngày nào. Tôi vẫn lặng lẽ vào facebook dõi theo mỗi bước đi của em. Thật may mắn là facebook không thông báo cho em biết mỗi khi tôi vào xem, và cũng thật hạnh phúc khi biết em vẫn vui vẻ bên những người bạn, đồng nghiệp của mình. Đôi khi tôi ước mình có thể quên em như những cơn mưa vội vã của ngày nào, để tôi không bị nỗi nhớ dằn vặt mỗi khi ngồi một mình trước biển.

Là một người con Sài Gòn, tôi biết mình vụng về và vô tâm. Tôi sẽ không bao giờ đủ khéo léo để hiểu hết những gì em muốn tôi cảm nhận. Có lẽ vì thế mà em không muốn nói chuyện với tôi nữa. Nhưng em biết không, biển tốt với tôi lắm; vì biển có thể nghe tôi than thở đến ngàn lần chuyện tình yêu của mình mà chẳng bao giờ trách mắng. Và ở cái màn đêm tĩnh mịch ấy, chẳng ai có thể thấy mắt tôi đỏ cả.

Tạm biệt em, người Hà Nội của tôi.

Seattle, 5-8-2013.

Ngày đăng: 13/09/2013
Người đăng: Minh Cao
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
True
 

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage