Gửi bài:

Gửi Tarzan (người em yêu)...

(truyenngan.com.vn) Một mính gặm nhấm bóng đêm trong căn gác nhỏ, nỗi nhớ mang tên anh lại nổi dậy đánh bật những cảm xúc em đã kìm nén bao lâu nay. Nhớ cái khoảnh khắc anh ra đi khiến em như chết lặng, cái ngày mà anh send cho em 1 dòng tin nhắn "Mình dừng lại em nhé" em như điên đảo, cả thế giới trong em dường như sụp đổ. Em không tin vào những điều mà chính tai mình nghe thấy, không tin rằng đôi mắt vừa chứng kiến cảnh người đàn ông mà mình đã trao trọn cả trái tim lại phũ phàng quay lưng và vội vã bước đi. Nhưng trớ trêu thay khi tất cả những điều ấy lại là sự thật, trớ trêu thay khi trên đời này chẳng có gì là mãi mãi, kể cả lời yêu ngày xưa anh đã nguyện thề...

***

Ngày anh nói rằng đã hết yêu, nước mắt em lã chã tuôn rơi chẳng có cách nào kìm lại được. Em đã khóc rất nhiều, bởi không biết phải làm sao để xua tan đi nỗi buồn vô hạn ấy, cũng chẳng biết nên để mặc anh bước tiếp hay phải níu giữ anh. Em đã khóc bởi mong rằng nước mắt kia nếu không rửa trôi tất cả những nỗi đau đớn ấy thì cũng phần nào làm lu mờ được những kỷ niệm ngọt ngào của hai đứa đã ăn sâu vào trong sâu thẳm trái tim em.

kỉ niệm bên anh

Ngày anh nói rằng đã hết yêu, em cứ lên facebook viết những dòng trạng thái khi thì mùi mẫn, hờn giận, lúc lại có vẻ cứng rắn với mục đích là để kể lể về cuộc sống của mình. Em giống như một cô gái ngốc nghếch tự mình chơi trò độc thoại nội tâm, tự mình gặm nhấm nỗi buồn, rồi lại tự khóc, tự cười cho những xúc cảm trong trái tim mình.

Ngày anh nói hết yêu, em cứ thầm hỏi tại sao số phận đã đưa hai ta đến với nhau rồi lại đang tâm chia cắt. Buồn lắm bởi đã từng ngỡ rằng là tri kỷ nhưng đến cuối cùng trên con đường đời ta lại trở thành hai đường thẳng song song Ngày anh nói rằng đã hết yêu, em cứ nhấc điện thoại lên rồi lại đặt xuống đến cả trăm lần. Mỗi lần điện thoại đổ chuông là một lần trái tim em nghẹt lại bởi cảm giác hồi hộp, ngay lập tức em lao tới nhấc máy để rồi trái tim lại chùng xuống bởi cảm giác thất vọng. Có phải là số của anh gọi tới đâu.

Ngày anh hết yêu em, chúng ta chia tay nhau, anh bước đi còn em cứ đứng lại phía sau, nuối tiếc nhìn theo bóng hình anh đang ngày một xa khuất. Đôi mắt em ngấn lệ, nghẹn ngào chẳng thốt lên lời nhưng lại không dám bước theo anh bởi sợ rằng như thế sẽ càng khiến tim mình đau hơn nữa. Em ở lại ngã ba đường, nơi mà anh đã nhẫn tâm rẽ sang hướng khác, một mình tự đối diện với thực tại đau khổ và phũ phàng,nhưng thật may mắn khi thượng đế tạo ra trái tim em yếu đuối nhưng lại hào phóng ban cho em cái vẻ ngoài mạnh mẽ, kiên cường. Em biết giờ đây mọi hạnh phúc hay bất hạnh của mình anh đã chẳng còn để tâm nữa, nhưng chẳng hiểu sao vẫn không thể ngừng quan tâm tới cuộc sống của anh Em hiểu rằng bản thân mình không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải nhìn thẳng vào thực tại đang diễn ra. Tất cả đã trôi qua, dẫu cho dư âm mà nó để lại còn chưa chấm dứt, nhưng con người ta muốn trưởng thành được thì cần phải tự mình vượt lên những nỗi đau

Anh có thể cứ thản nhiên chạy trốn, tìm một nơi mà cất kỹ chôn sâu trái tim của mình mà bình thản chờ đợi tình cảm đến. Nhưng người đi tìm đã bỏ cuộc từ lâu. Rốt cuộc thì, ai sẽ là người phải chờ đợi ai đây? Anh đợi người đến, người đợi anh ngoảnh lại, nhưng trên con đường ấy, người ta đã đánh mất nhau tự khi nào rồi.

Anh có biết điều gì là đáng sợ nhất trong tình yêu không? Chính là phải mang hết niềm tin, dốc cạn tấm chân tình và ngay cả khi tuyệt vọng nhất cũng phải tự vỗ về mình - can đảm để chờ đợi một người trong vô vọng. Sự chờ đợi một trái tim cứ mãi ngoảnh mặt, cứ mãi làm thinh chẳng biết đến khi nào, chưa bao giờ là một phép thử hay gia vị nêm nếm cho tình yêu thêm bền chặt.

Ở đời, chuyện nực cười nhất chính là khi yêu, hầu hết phụ nữ đều hiến dâng tất cả, còn đàn ông thì lại luôn biết giữ riêng cho mình. Và anh à, anh có quyền giữ lại cho riêng mình, nhưng có bao giờ anh quay đầu nhìn về phía sau chỉ một lần để thấy người nguyện đứng mãi một chỗ chờ anh đã chết dần trong mòn mỏi hư hao? Để thấy rằng, một bước chân đến và đi trong đời nhau, đôi khi cũng chỉ cần một khoảnh khắc, khi đã bỏ qua rồi, những kẻ đã từng nắm tay hẹn ước sẽ bất chợt lạc bước và biến mất trong biển người mênh mông...

Và một ngày nào đó trong thành phố này, những người có tình vẫn lướt qua nhau như người dưng.

Gặp gỡ và yêu nhau là có thể do duyên số, nhưng tiếp tục hay từ bỏ lại là do chọn lựa của mỗi người. Có con đường nào cho người ở lại và ra đi, không bao giờ là lỗi của duyên số không anh?

Ngày đăng: 11/10/2013
Người đăng: Chau Thu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
ta là gió
 

Ta là gió, gió phải được tự do

Kagura (Inuyasha)

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

  • Dù tháng năm có làm anh thay đổi… Dù tháng năm có làm anh thay đổi… Cuộc sống thực tế vẫn luôn trần trụi và phức tạp hơn rất nhiều so với những gì diễn ra trên thế giới ảo với những con chữ trên bàn phím...

Fanpage