Gửi bài:

Chuyện về người yêu chiến sỹ Hải Quân Việt Nam

Nó còn biết làm gì khác khi mà nó không thể liên lạc được với người yêu của nó. Mỗi lần anh đi làm nhiệm vụ ở vùng biển thiêng liêng của Tổ Quốc là nó biết sẽ không thể điện thoại, nhắn tin hay Facebook cho anh, đơn giản vì anh nói ở đó không có sóng.

***

Mấy ngày nay, tình hình biển Đông đang được dư luận và bạn bè quốc tế quan tâm. Trên các trang mạng và báo giấy đầy ắp những thông tin về việc Trung Quốc đưa giàn khoan trái phép vào khu đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Con bé ấy--- lúc nào cũng mở to mắt để theo dõi mọi thông tin về biển Đông. Đôi mắt to của con bé như nuốt lấy từng chữ trên các trang báo. Nó đón nhận từng tin, từng tin một với thái độ cực kì lạ. Không chỉ có mấy ngày vừa qua nó mới chú ý tới tình hình biển Đông mà biển Đông đã thường trực trong nó mọi ngày rồi. Đơn giản vì người yêu con bé là chiến sỹ Hải Quân.

nguoi-yeu-chien-si-hai-quan

Nó còn biết làm gì khác khi mà nó không thể liên lạc được với người yêu của nó. Mỗi lần anh đi làm nhiệm vụ ở vùng biển thiêng liêng của Tổ Quốc là nó biết sẽ không thể điện thoại, nhắn tin hay Facebook cho anh, đơn giản vì anh nói ở đó không có sóng. Và lần này cũng vậy, người yêu của nó cũng đang ở điểm nóng mà các trang báo đang nói tới, và tất nhiên, cũng như mọi lần nó không thể liên lạc với anh. Lòng con bé như lửa đốt nhưng hành động của nó thật khiến người ta khó hiểu. Tại sao nó lại có thể bình thản khi người yêu nó đang gặp nguy hiểm? Tại sao sinh nhật người yêu nó mà nó cũng không chúc trên facebook như mọi người để khi anh về anh biết những ngày anh đi công tác đó nó có nhớ tới anh? Tại sao nó vẫn ung dung đọc báo một cách say sưa? Chẳng lẽ nó không lo cho anh? Có phải nó thấy yêu Hải Quân là vất vả nên nó đành bỏ anh? Có phải người yêu của chiến sỹ Hải Quân đều như thế? Cho nên các chú Hải Quân mới tìm tới tình yêu đích thực khó hơn vì không phải ai cũng hiểu cho tính chất công việc của mấy chú đấy. Ồ, chẳng phải và cũng không phải, đằng sau cái vẻ bề ngoài ung dung ấy là một suy nghĩ đang lớn dần mà khi người yêu con bé về anh ấy phải ngỡ ngàng và vui lắm. Thực ra. . .

Biển Đông căng thẳng và lòng con bé cũng căng thẳng không kém. Ở thời điểm hiện này nó chẳng mong gì hết, niềm mong mỏi duy nhất của nó đó người yêu và các chiến sỹ Cảnh Sát Biển , Hải Quân Việt Nam đều khỏe. Vậy là nó vui rồi.

Nó bình thản khi tiếp nhận các tin biển Đông, như đã nói con bé không phải mấy ngày qua mới quan tâm tới biển Đông mà tình hình biển Đông đã được nó theo dõi lâu rồi. Khi có bão ngoài biển có mấy ai quan tâm còn nó, nó cập nhật liên hồi . Quần đảo nào có bão, quần đảo nào có áp thấp nhiệt đới. . . khi anh trai hay người yêu nó đang đi công tác là nó biết. Con bé lúc nào cũng theo sát hai người đó. Nó có bức xúc trước hành động trắng trợn của Trung Quốc không? Có chứ, vì nó là người Việt Nam mà, hơn nữa người yêu nó còn đang ở khu vực nguy hiểm, vậy thì nó phải bức xúc hơn chứ. Nhưng nó bình thản, nó không gào thét, hô hào trên các trang facebook phải đánh Trung Quốc hay gì gì đó vì nó tin Đảng và Nhà nước Việt Nam sẽ có những biện pháp hữu hiệu và cần thiết để ngăn chặn hành động sai trái của Trung Quốc. Mà nếu manh động sẽ bị mắc mưu Trung Quốc.

Sinh nhật anh---nó biết, nó nhớ chứ--- đó là ngày quan trọng, nó cũng phải cảm ơn ngày đó vì anh có mặt trên đời để bây giờ anh là người yêu nó. Nó không chúc anh trên facebook vì nó biết có viết vào ngày đó anh cũng không đọc được. Con bé chỉ khẽ hát, hát bài chúc mừng sinh nhật anh và nó biết anh cũng sẽ cảm nhận được nó có nhớ tới sinh nhật anh---người chiến sỹ Hải Quân.

Nó vẫn ung dung đọc báo say sưa vì đọc báo nó nghiệm ra được nhiều điều, nó chắt lọc từng thông tin, chia sẻ những tin tức chính thức để bạn bè nó hiểu đúng về tình hình biển Đông lúc này, để cho các bạn của nó cảnh giác trước thế lực phản động. Và biết không? Trường đại học nó đang học, đặc biệt là khoa của nó đang truyền đi một thông điệp: '' Trước tình hình căng thẳng của biển Đông, các bạn sinh viên OU hãy dẹp bàn phím qua một bên và tập trung vào học tập tốt, tuyên truyền để mọi người không bị lợi dụng bởi bọn phản động. . . ''

Nó có lo cho anh không? Không lo sao được? Con bé còn lo nhiều hơn mọi người chứ nhưng nó tự dặn chỉ một mình nó biết thôi, không để cho ai biết nữa đâu. Nó là người yêu của chiến sỹ Hải Quân, nó phải là hậu phương vững chắc cho các anh an tâm làm nhiệm vụ. Nếu nó run sợ thì sao sau này nó có thể là điểm tựa cho bố mẹ, con cái sau này khi anh đi công tác. Tất nhiên, người yêu hay vợ của Hải Quân là phải thông hiểu, sáng suốt. Nó lo cho người yêu nhưng là lo về vấn đề gì? Không phải vì nó lo quân đội Việt Nam yếu hơn Trung Quốc. . . vì nó biết Quân Đội Việt Nam tinh thần chiến đấu, mưu trí . . . luôn tràn trề và có bề dày lịch sử chiến thắng mà nó lo ở đây là lo anh lo cho nó, cho những người thân. Nó chỉ muốn anh biết rằng nó vẫn khỏe, vẫn ngoan. Lần nào đi công tác anh cũng không quên nhắc nó "em ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe và ngoan, anh đi đây, yêu em". Từ " ngoan '' ở đây chỉ có nó và anh hiểu. ''Ngoan'' là đi ngủ đúng giờ, là học tốt, là không được bỏ bữa sáng. . . Ai nói bộ đội chỉ lo việc nước? Việc nhà các anh cũng đảm hết và cũng thật tâm lí . . .

Nó lo anh nghĩ không liên lạc được với anh trong lúc này, nó sẽ suy nghĩ lung tung. Nó mong anh đừng quá lo cho nó mà hãy an tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ và mau mau về với nó. Đợt này anh đi lâu quá, bình thường một tháng là về nhưng giờ đã là hơn một tháng rồi. Nó con nhớ khi nó tham gia chiến dịch Mùa hè xanh ra ngoài đảo, anh đã gắt lên với nó, anh lo cho nó, lo nó bé quá không đủ sức khỏe, lo nó không quen chịu khổ. Trong chiến dịch, anh gọi nhưng không được, rồi hôm đó, nó được 30 phút gọi về nhà, nó hồ hởi gọi cho người thân và anh, thế mà anh mắng nó chẳng để nó giải thích là nó không được dùng điện thoại, trước khi đi nó nói với anh rồi mà. Anh nói nó chỉ có biết mỗi mình nó, không biết mọi người lo cho nó mức nào. Nó chẳng nói gì rồi cúp máy. Những ngày ra đảo đó nó học được nhiều điều, nó đi dạy học, đi dân vận, dọn vệ sinh, tổ chức chơi trò chơi với các em thiếu nhi. . . và nó còn biết đối với người chiến sỹ tình nguyện thì ba thứ không được mất đó là khăn rằng, thẻ và mũ. Ở điểm của nó có anh bị mất mũ và bị kỷ luật, suýt bị đuổi về. Nó yêu mùa hè xanh, nó vui và tự hào khi năm nhất mà nó được đi chiến dịch mùa hè xanh lại được ra đảo nữa trong khi nó chẳng biết bơi nữa. Nó coi đó như một kì tích vì để được ra đảo phải biết bơi và chủ yếu là năm 2 đại học mới được đi. Nó đã dần lớn từng ngày cùng anh. Nó thương anh mỗi lần công việc mệt mỏi mà anh chẳng chịu kể cho nó, anh nói anh không muốn nó suy nghĩ, sau này về nó không muốn nghe anh cũng kể cho nó nghe, nhiệm vụ của nó là học tốt và giữ sức khỏe, mọi chuyện để anh lo. Nó lúc nào cũng mong nó lớn hơn một chút để chia sẻ mọi chuyện với anh.

Yêu Hải Quân nó không sợ vất vả vì nếu sợ vất vả nó đã chẳng yêu anh. Nó thấy tự hào vì là người yêu của anh. Tuy là người yêu nhưng nó yêu xa, không phải vì nó ở đất liền, anh hay công tác ngoài biển mới là xa mà ngay cả khi anh về đất liền nó cũng không gặp anh vì chỗ nó học và nơi anh công tác cách nhau nửa cũng có khi gần cả chiều dài đất nước. Nhưng khoảng cách đã làm bền chặt thêm tình yêu của nó và anh. Ngày cuối tuần hay ngày nghỉ nó có buồn khi không có anh không? Có chứ, nhưng nó biết anh yêu nó thì anh cũng có được đi chơi cuối tuần đâu. Vậy nên tự nhủ phải thương anh nhiều hơn.

Tóm lại, ở thời điểm này con bé đang rất tự hào về người yêu của nó vì anh đang trực tiếp giữ vững chủ quyền đất nước. Nó không bực bội hay buồn vì nghỉ lễ 30-4, 1-5 nghỉ năm ngày mà không gặp được anh, đơn giản nó biết anh đang bảo vệ nó từ xa không để bọn xâm lược tiến vào đất liền---nơi có nó.

Chúc anh và nó, chúc cả cho những người có người yêu là chiến sỹ Hải Quân được hạnh phúc và có nhiều tin vui!

TMG

Ngày đăng: 13/06/2014
Người đăng: Trinh Tmg Nguyen
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Thép đã tôi thế đây
 

Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí…”

Thép đã tôi thế đấy (Nikolai Alexeevich Ostrovsky)

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage