Gửi bài:

Chúng ta đừng bao giờ gặp nhau anh nhé

Mình không bao giờ gặp nhau anh nhé? Một cuộc tình ảo...

****

Trời mưa nặng hạt thêm rồi, tiếng mưa như trút xuống cõi mênh mang trong em, em lạc lõng và rơi vào trạng thái trống rỗng. Đêm nay, không còn anh thức cùng em nữa, không còn những buzz giục em trả lời, không còn những cố tình hờn dỗi để thử cảm xúc.....Anh có đang nghĩ đến em không?

Em đã cố gắng không để anh trở thành thói quen của em, ai mà ngăn được lòng mình anh nhỉ? Em vẫn luôn là vậy, mạnh mẽ tuyên bố sẽ sống lý trí và tỉnh táo để đừng làm tổn thương chính mình, sau đó lại chính tay mình mở cửa để thả cảm xúc tự do bay nhảy. Dù biết sẽ không tránh thêm những vết xước cho trái tim đã quá nhiều vết cắt, em vẫn mặc nhiên kệ. Cho đến khi cảm giác gần kề, em mới cuống cuồng xù lông tìm cách bảo vệ.

Mình không bao giờ gặp nhau anh nhé? Một cuộc tình ảo.

minh-se-khong-bao-gio-gap-nhau-anh0nhe

Anh và em – chúng ta sợ giấc ngủ, sợ đêm, sợ một mình. Chúng ta sợ cô đơn.

Nhưng, chúng ta bắt đầu thích một mình, thích buổi đêm về, vì lúc đó mình là của nhau. Anh làm em trở nên quan trọng và có giá trị sau những câu hỏi dồn dập mà em chưa kịp trả lời. Sau mỗi tin em gửi luôn là trạng thái đã xem và sẵn sàng hồi âm. Anh và em – không ai muốn cố tình cắt nghĩa mối quan hệ giữa chúng ta là gì ? Ngày ngày dành cho nhau những lời quan tâm nhẹ nhàng, bấy nhiêu thôi đủ làm em ấm lòng và có niềm vui.

Anh luôn hỏi em có vui không ? Em có vui anh à, vì muốn niềm vui này là mãi mãi nên em không muốn chúng ta gặp nhau. Người ta có nói « người thông minh là người biết dừng đúng lúc », em không thông minh nên em không chọn cách dừng lại mà sẽ chọn cách đi đường khác. Coi như anh cũng đồng ý rồi nhé.

Đêm nay, em một mình thức cùng đêm. Nhưng em có niềm tin vào ngày mai anh sẽ không bỏ bê em, ngày mai anh sẽ lại xuất hiện và chúng ta sẽ lại mất ngủ để nói chuyện không mỏi mệt.

Em là cô gái thất bại trong công cuộc kiếm tìm hạnh phúc, có cuộc tình sâu đậm đến có thể sống chết vì nhau hay chỉ là những cảm xúc chóng vánh thoáng qua, tất cả đều để lại trong em cảm xúc, để lại vết sẹo trong trái tim em. Em giàu cảm xúc và chưa bao giờ ngừng yêu thương, đó là vì em chưa vô cảm.

Em ôm nụ cười của anh vào giấc ngủ nhé – nụ cười như chỉ dành riêng cho em. Em ôm những hi vọng mong manh vào một ngày mai với những niềm vui chỉ có trong ảo tưởng. Với em lúc này, thế thôi là đủ.

Em muốn hạnh phúc này là mãi mãi nhưng mình không bao giờ gặp nhau anh nhé....

Cỏ Lông Chông

 

Ngày đăng: 28/09/2014
Người đăng: Cỏ Lông Chông
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage