Gửi bài:

Em - người yêu cũ

"Chỉ cần 1 câu sẽ về
Rằng e sẽ trở về
A vẫn như thế mà, sẽ chờ e nơi đây mãi"

***

Vào lúc đó, việc buông bàn tay e, việc để e dựa vào người khác khôg phải là mình. Tôi cảm thấy vô cùng bất lực. 5 năm trước, tôi đã hoàn toàn phạm sai lầm. Tôi đã quá kiêu hãnh, quá vô tâm khi chẳng hề xem trọng e, quan tâm e đúng nghĩa. Tôi tưởng chừng mối quan hệ 5 năm này là quá đủ cho mọi chuyện, nghĩa là tôi làm mọi thứ theo bản năng chứ chẳng hề suy nghĩ cho e!

em-nguoi-yeu-cu

Giờ đây, tôi vô cùng hối hận! Tại sao lúc đó tôi lại tồi tệ đến như vậy? Luôn bắt e- người tôi vô cùng yêu thương phải chờ đợi, ngóng trông tôi... Đúng là cái gì cũng có những chuẩn mực nhất định. Những chuẩn mực đó đã đẩy e đi xa tôi, rời bỏ tôi.... Và rồi giờ đây, tôi lại đang theo đuổi lại e, đang cưa đổ e dù phải làm cách nào đi nữa. Biết là rất khó, cực kì khó nhưng tôi luôn hi vọng điều đó sẽ thành hiện thực: E lại trở về bên tôi. Nhất định tôi sẽ làm e hạnh phúc! Tôi không nói phét!

Nhưng đó là suy nghĩ của riêng tôi. Còn giờ đây, e đang hạnh phúc với tình yêu mới của mình. Anh ta -theo tôi cảm nhận thấy- cũng yêu em như tôi, quan tâm e, trân trọng e. Và điều khiến tôi buồn hơn hết đó là: e cũng yêu người ấy. Và họ đang cực kì viên mãn.

Tôi thấy e cười đùa, hạnh phúc khi ở bên người yêu hiện tại của e. Điều tôi thấy rõ nhất ở e đó là: e vẫn vậy, một khi yêu ai rồi thì rất điên cuồng. Và e cũng đang yêu anh ta với cách điên cuồng như xưa khi còn ở bên tôi. E chẳng thể che giấu chút cảm xúc gì ra ngoài cả! Kiểu thô nhưng thật. Đó là điểm làm tôi chẳng thể nào quên được e giữa hàng ngàn người con gái khác.

Ngày đăng: 12/08/2015
Người đăng: Minh Huyền
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage