Gửi bài:

15 tuổi, lần đầu tiên con nói lời xin lỗi thật lòng

Khi con đặt tay lên viết ra những điều này thì trong lòng ba mẹ con biết con đã quá tệ và con đã đánh mất lòng tin của ba mẹ vào mình.

***

15 tuổi, giai đoạn con thay đổi cách nhìn nhận, cảm xúc. Ngay trong cách nói chuyện, đưa ra một status hàng ngày con cũng đã làm theo cảm hứng rồi. Và con biết mình đang lớn, con nhận thức được đúng sai nhưng con không hành động được. Đơn giản qua việc online facebook tốn quá nhiều thời gian, biết rõ mà con vẫn không từ bỏ được việc online facebook đều đặn mỗi ngày. Thế rồi con bắt đầu tán gẫu chat chit quá đà giết chết thời gian một cách uổng phí.

Đi học về, con cũng chỉ làm và thực hiện nhưng gì thầy cô giao, không mày mò tìm tòi gì thêm. Mẹ nói: " Vì sao nhà đã có điều kiện để con tận dụng đầu tư học hành mà con không tận dụng? Vì sao con nhà người ta thiếu thốn cái này cái kia mà vẫn chăm đầu vào học? ". Mỗi lần mẹ nói con như điên lên và chỉ muốn ngăn nó vào tai mình. Con đã cảm thấy gò bò và mẹ đang áp đặt con so đo với người khác. Đến lúc này con đã biết mẹ làm vậy là vì ai , là vì chỉ muốn con giỏi hơn bạn hơn bè. Con nhận ra không phải là quá muộn phải không mẹ?

15-tuoi-lan-dau-tien-con-noi-loi-xin-loi-that-long

Ba mua điện thoại cho con để rồi ngày nào con cứ rảnh là cầm khư khư nó. Ba đã tức giận và nói: " Tau mua điện thoại không phải để làm hư cuộc đời mi. ". Con buồn và khóc , tiếp tục gieo vào đầu những dòng cảm xúc sai lầm: "Vì sao như mình mà bạn bè lại được dùng điện thoại thoải mái không bị nói tiếng nào, được thức khuya tán gẫu bình thường mỗi đêm? ". Lúc đó, con đã không nhận ra ba làm vậy chỉ muốn tốn cho con, ba không gò bó, ba sợ con thức khuya mất sức khoẻ, sợ con mất sức không thể tập trung vào bài vở. Để cho đến giờ con cảm thấy hội hận.

Kể cả việc mời bạn bè đến nhà con cũng luôn dè đặt. Mời bạn bè cái gì con cũng buộc mình nhìn ba mẹ xem ba mẹ có đang liếc nhìn con hay không? Con cảm thấy ghét thái độ của ba mẹ dành cho bạn bè mình. Rồi khi đi ăn uống vui chơi với bạn bè: " Tại sao chúng nó được tiêu pha mà chẳng bận tâm đến cái gì, nhà chúng cũng như nhà mình mà tại sao mình lại phải khiêm tốn chi tiêu thế này? ". Nhưng con đã không nghỉ ba mẹ đang cực nhọc và vất vả kiếm tiền cho con đủ mọi thứ. Bước tới nhà bạn bè thấy cách cư xử con gọi là "rộng lượng" của ba mẹ nó con cảm thấy ganh tị và tủi thân. Cái mà con luôn đặt để suy nghĩ tạo ra những dòng cảm xúc tiêu cực và sai lầm.

Ba mẹ làm gì cũng tính toán chi li, tỉ mỉ nên đôi khi con đã cảm thấy ba mẹ ích kỉ, hơn nữa con đã gọi là " bần hàn" . Con đâu biết ba mẹ chỉ muốn dành giụm, tích góp, ích kỉ với bản thân mình một chút để anh và con được tốt hơn, sung sướng hơn.

Con luôn nhìn mọi thứ thật nông cạn, con đã không hạ mình để thấy còn có nhiều người khốn khổ hơn con, con luôn nhìn lên, không bao giờ ngoảnh mặt nhìn lại những thứ sau lưng mình.

Cũng từ một điểm xuất phát, vì sao con không được như người ta. Thực ra, con đã bằng và có thể hơn người ta rồi chỉ là do con chưa nhận ra điều đó.

Con phải làm việc nhiều hơn bạn hơn bè, con đã biết nấu ăn khi còn nhỏ, do công việc của ba mẹ nó buộc con phải biết con làm những cái đó. Con đã nhiều lần so đo cái đó với bạn bè. Thực ra ba mẹ biết điều bất công đó và đang cố bù đắp lại cho con những thứ khác, Ba mẹ làm mệt nên đoi khi không nghĩ được những cái con mong, không quan tâm hết tất cả những gì con cần.

Con đã khóc rất nhiều và đã cảm thấy thoải mái rất nhiều. Con đã thực sự nhận ra, con sẽ hành động theo nhận thức con tìm được.

Con sẽ làm cho lòng mình bớt ích khỉ thêm nhẹ nhàng, suy nghĩ cho ba mẹ nhiều hơn.

Con cảm ơn những gì 15 năm qua ba mẹ đã làm và những gì ba mẹ đang và sẽ làm cho con.

Ba mẹ ơi, 15 tuổi, lần đầu tiên con gửi đến ba mẹ lời xin lỗi thật lòng.

 
Ngày đăng: 17/08/2015
Người đăng: my linh nguyen thi
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Chính vì yêu
 

Có lúc, cô thầm hỏi, tại sao chúng ta không thể lựa chọn ký ức cho mình, ghi nhớ niềm vui, quên đi nỗi buồn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Dù thế nào đi nữa cô vẫn yêu anh, chính vì yêu, mới có thể vì một phần ngọt ngào mà quên đi chín phần đắng cay...

Trích "Anh có thích nước Mỹ không?" - Tân Di Ổ

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage