Gửi bài:

Gọi tên một mối quan hệ

Cho đến bây giờ tôi vẫn tự hỏi mối quan hệ giữa tôi và cậu là gì?

Chúng ta chẳng phải hai người yêu nhau nhưng cũng chẳng phải người dưng. Đối với tôi cậu hơn cả bạn thân, nhưng nó không đến ngưỡng cửa người yêu.

***

Khi bên cậu cảm xúc trong lòng tôi như một mớ hỗn độn. Đôi lúc tôi muốn hỏi cậu chúng ta là gì của nhau. Cậu xem tôi là gì? Là bạn thân hay người cậu thích. Nhưng khi đối diện với cậu, khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy tôi đã hiểu. Tôi biết cậu cũng giống tôi.

goi-ten-mot-moi-quan-he

Bởi tôi và cậu quá hiểu nhau, từ thói quen, sở thích, những tâm sự buồn cần người giải bày của nhau. Tôi và cậu quan tâm đến nhau. Cả hai từng trải qua những giây phút tuyệt vời bên nhau. Khi cả hai cùng tựa vào vai nhau, khi cậu đàn và hát cho tôi nghe, khi cậu nắm lấy tay tôi xuyên vào màn mưa và khi cậu cùng tôi làm những việc vô cùng ngớ ngẩn. Cảm xúc lúc đó thật mơ hồ và mông lung. Trái tim chẳng có lời giải thích.

Cậu và tôi hai người hai nơi khác nhau.

Năm đó tôi rời xa quê hương, đến nước Mỹ xa xôi. Còn cậu ở lại nơi đây. Mối quan hệ của chúng ta tan vỡ. Chúng ta cứ đi xung quanh cho đến khi rơi vào ngõ cụt của cảm xúc. 4 năm nơi nước Mỹ, không một tin nhắn, không một cuộc điện thoại cũng chẳng có tin tức gì về nhau. Tôi không nhớ cậu. Nhưng tôi nhớ về những gì ta đã trải qua cùng nhau.

Gặp lại cậu. Hai ta chỉ lướt qua nhau như chưa từng quen biết. Không cười, không nhìn nhau, môi chẳng nói được tiếng xin chào. Chúng ta bây giờ là người dưng.

Mặc dù vậy tôi vẫn muốn cậu gọi tên mối quan hệ của hai ta ngày đó. Hãy cho tôi đáp án mà cả hai đang tìm kiếm đi.

Ngày đăng: 21/03/2016
Người đăng: Lan Trần
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage