Gửi bài:

Chương 6

Tác giả đây đã được tường thuật lại rằng, Công tước Hastings đã đề cập đến không ít hơn sáu lần vào tối qua, là ngài không có kế hoạch kết hôn. Nếu ý định của ngài là làm nản lòng Các-Bà-Mẹ-Tham-Vọng, ngài đã phạm một lỗi lầm nghiêm trọng then chốt. Họ chỉ đơn giản xem lời bình luận ấy như một thử thách vĩ đại nhất.

Và trong một ghi chép đáng quan tâm khác, nửa tá dấu hiệu chống lại hôn nhân của ngài Công tước, tất cả đều dứt khoát trước khi ngài gặp gỡ Quý cô (Daphne) Bridgerton đáng yêu và hiểu biết.

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 30 tháng Tư năm 1813.

Buổi chiều sau đó, Simon nhận thấy anh đang đứng trên những bậc cấp trước thềm nhà Daphne, một tay gõ vào chỗ nắm đồng thau trên cửa, tay còn lại bọc trong bó hoa tulip lớn vô cùng đắt tiền. Ý tưởng không phải chợt lóe lên trong anh rằng, trò chơi cỏn con của anh có thể cần đến việc anh xuất hiện công khai trong vài giờ vào ban ngày, nhưng trong lúc họ tản bộ ở phòng khiêu vũ vào đêm hôm trước, Daphne đã nghiêm trang chỉ ra nếu anh không đến gặp cô vào ngày tiếp theo, không ai – ít nhất là mẹ cô – sẽ thực sự tin anh đã thấy thú vị với cô.

Simon chấp nhận những lời cô nói là sự thật, đồng ý là Daphne gần như chắc chắn hiểu biết các phép tắc xã giao hơn anh. Anh nghiêm túc tìm vài khóm hoa và lê bước dọc theo Quảng trường Grosvenor đến Ngôi nhà Bridgerton. Anh chưa bao giờ ve vãn một quý cô đáng kính trọng trước đây, nên các nghi thức trở nên xa lạ với anh.

Cánh cửa gần như mở ra ngay lập tức bởi viên quản gia nhà Bridgerton. Simon đưa danh thiếp cho ông ta. Viên quản gia, một người cao gầy, với cái mũi khoằm, nhìn danh thiếp của anh chỉ đúng một phần tư giây trước khi gật đầu, và thều thào. "Lối này, thưa ngài."

Rõ ràng, Simon nhăn nhó nghĩ, anh đã được mong đợi.

Tuy nhiên, những gì không được trông chờ, là cảnh tượng đang đợi anh khi anh bước vào phòng khách nhà Bridgerton.

Daphne, dễ nhận thấy trong chiếc áo lụa màu xanh da trời nhạt, ngồi trên mép ghế sofa dệt hoa xanh lục của bà Bridgerton, gương mặt cô như được trao thưởng với một trong những nụ cười tươi rói phóng khoáng khác.

Đó sẽ là một hình ảnh đáng yêu, nếu cô không bị vây quanh bởi ít nhất nửa tá đám đàn ông, một người trong số đó thực sự đang khụy một gối, dập dìu những lời thơ đáng buồn nôn ra khỏi miệng.

Dựa vào những lời bóng bẩy tự nhiên của bài ca tụng, Simon cực kỳ hy vọng một cành hoa hồng đâm chồi từ miệng gã đần này vào bất cứ lúc nào.

Toàn bộ cảnh tượng này, Simon quyết định, là ít thú vị nhất.

Anh dán chặt cái nhìn soi mói của mình vào Daphne, người đang hướng thẳng nụ cười tuyệt diệu của mình vào gã hề ngâm thơ, và chờ đợi cô nhận ra anh.

Cô không thế.

Anh ngước xuống nhìn, và nhận ra bàn tay không cầm nắm gì của anh đang siết chặt lại thành đấm. Anh lướt mắt từ tốn khắp phòng, cố gắng quyết định gã nào sẽ giơ mặt ra để anh dùng nắm đấm đó.

Daphne mỉm lười lần nữa, và lại không dành cho anh.

Thằng thi sĩ đần độn. Chắc chắn đó là thằng thi sĩ đần độn. Simon khẽ nghiêng đầu về hướng anh có thể nghiên cứu gương mặt thằng cầu hôn trẻ trung đó. Anh nên động nấm đấm vừa vặn vào hốc mắt phải hay trái? Hoặc có thể điều đó nghe bạo lực quá. Có lẽ một cú quật nhẹ vào cằm sẽ được hoan nghênh hơn. Ít nhất, nó sẽ khiến thằng ấy ngậm miệng lại.

"Cái này," thằng thi sĩ oai nghiêm loan báo, "Tôi đã viết trong lòng kính trọng với quý cô vào tối qua."

Simon rên lên. Bài thơ, cuối cùng anh đã nhận ra, như một sự biểu hiện vĩ đại từ bài thơ trữ tình ngắn của Shakespeare, ngoại trừ việc một tác phẩm như thế khiến anh không thể chịu được.

"Đức ngài!"

Simon ngẩng lên nhìn và nhận ra Daphne cuối cùng đã chú ý đến việc anh bước vào phòng.

Anh gật đầu vương giả, cái nhìn lạnh lùng vô cùng lạc lõng so với gương mặt chó-con-long-lanh nơi các gã cầu hôn còn lại của cô. "Cô Bridgerton."

"Thật vui được gặp anh." Cô nói, nụ cười vui mừng khắc trên gương mặt.

À, nó sẽ giống như thế này đây. Simon xốc lại bó hoa và bắt đầu bước về phía cô, đơn giản nhận ra rằng có đến ba gã cầu hôn trên đường anh đi, và không ai có vẻ sẵn sàng di chuyển. Simon chọc thủng gã đầu tiên với cái nhìn chòng chọc ngạo mạn nhất của anh, khiến cho cậu trai – thực sự, trông chỉ khoảng chừng hai mươi, khó mà đủ lớn để gọi là gã đàn ông – ho khan một cách ít hấp dẫn nhất và kích động chạy đến chỗ còn trống bên cửa sổ.

Simon tiến tới trước, sẵn sàng lặp lại phương pháp ấy với gã trai trẻ tuổi phiền phức kế bên, thì nữ Tử tước đột nhiên bước vào đường đi của anh, mặc một chiếc áo dài màu xanh biển đậm, và nở một nụ cười có thể đọ với Daphne về mức độ tỏa sáng.

"Đức ngài!" Bà phấn khích nói. "Thật là thú vị khi gặp ngài. Sự hiện diện của ngài là niềm vinh dự của tôi."

"Cháu khó có thể tưởng tượng được mình ở bất kỳ nơi nào khác." Simon lầm rầm khi anh nâng đôi tay đeo găng của bà lên và hôn vào đó. "Con gái bác là một quý cô đặc biệt hiếm có."

Nữ Tử tước thở dài hài lòng. "Và thật là những bông hoa vô cùng, vô cùng đáng yêu." Bà nói, ngay sau khi hoàn tất việc say sưa với niềm kiêu hãnh nhỏ nhoi của một người mẹ. "Có phải chúng từ Hà Lan không? Hẳn phải mắc khủng khiếp."

"Mẹ!" Daphne nói dữ dội. Cô gỡ tay ra khỏi cái nắm chặt của một gã cầu hôn đặc biệt tràn trề năng lượng và di chuyển đến kế bên. "Ngài Công tước có thể nói gì về chuyện đó đây?"

"Tôi có thể nói với bà tôi mua chúng bao nhiêu." Anh nói với nụ cười nửa miệng quỷ quái.

"Anh sẽ không làm thế."

Anh chồm người tới trước, hạ giọng để chỉ Daphne có thể nghe được. "Không phải tối qua cô đã nhắc nhở tôi là một Công tước sao?" Anh thầm thì. "Tôi nghĩ cô nói với tôi tôi có thể làm bất cứ gì tôi muốn."

"Đúng, nhưng không phải cái này." Daphne nói với cái phẩy tay thô bạo. "Anh không bao giờ nên thô thiển như thế."

"Đương nhiên là Công tước không thô thiển." Mẹ cô thét lên, rõ ràng là chết khiếp trước việc Daphne thậm chí có thể nhắc đến một từ như vậy trước mặt anh. "Con đang nói gì vậy? Sao cậu ấy có thể thô thiển?"

"Những bông hoa." Simon nói. "Giá của chúng. Daphne nghĩ cháu không nên nói cho bác."

"Kể với bác sau vậy," nữ Tử tước thì thào qua khóe miệng, "khi nào mà con bé không lắng nghe." Rồi bà quay lại nơi cái ghế sofa dệt hoa xanh lục, nơi Daphne đang ngồi cùng với những người cầu hôn của cô, và xua họ đi chỉ chưa đầy ba giây. Simon phải ngưỡng mộ tính thiết quân luật với những gì bà thể hiện.

"Bây giờ," nữ Tử tước nói, "không phải tiện sao? Daphne, sao con và Công tước không ngồi xuống đây?"

"Ý mẹ là chỗ Quý ngài Railmont và Cậu Crane chỉ mới vừa ngồi lúc trước sao?" Daphne ngây thơ hỏi.

"Chính xác." Mẹ cô đáp, và Simon thán phục khi bà không coi đó như là sự mỉa mai một cách rõ ràng. "Ngoài ra, Cậu Crane nói rằng cậu ấy phải gặp mẹ cậu ấy tại Gunter vào lúc ba giờ."

Daphne liếc cái đồng hồ. "Chỉ mới hai giờ thôi, mẹ à."

"Giao thông," Violet nói với một tiếng khịt mũi, "không gì thiếu dễ sợ bằng vào những ngày này. Quá nhiều ngựa trên đường phố."

"Cái đó khiến đàn ông khó chịu," Simon nói, nhiệt tình tham gia vào cuộc trò chuyện, "khi để mẹ anh ta đợi."

"Cháu nói rất đúng." Violet rạng rỡ. "Cháu có thể chắc là bác đã nói điều đó vô cùng giống quan điểm của các con bác."

"Và trong trường hợp anh không chắc," Daphne nói với một nụ cười, "tôi rất hạnh phúc xác nhận điều đó cho bà."

Violet gần như mỉm cười. "Nếu bất kỳ ai nên biết, đó phải là con, Daphne. Bây giờ, nếu con tha lỗi cho mẹ, mẹ có việc phải làm. Ồ, Cậu Crane! Cậu Crane! Mẹ cậu sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nếu tôi không để cậu ra về đúng giờ." Bà giục giã, nắm lấy tay Cậu Crane không may và dẫn ra cửa, chỉ vừa vặn cho cậu ta đủ thời gian tạm biệt.

Daphne quay sang Simon với vẻ thú vị. "Tôi hoàn toàn không thể quyết định là bà tỏ ra lịch sự kinh khủng hay khiếm nhã một cách sắc sảo."

"Lịch sự một cách sắc sảo, có lẽ?" Simon nhẹ nhàng hỏi.

Cô lắc đầu. "Ồ, rõ ràng là không phải thế."

"Có thể chọn một từ khác, đương nhiên, là–"

"Khiếm nhã chết đi được?" Daphne cười toe và dõi theo mẹ cô vòng tay qua Quý ngài Railmont, chỉ vào Daphne để cậu ấy có thể gật đầu chào tạm biệt, và dẫn cậu ra khỏi phòng. Và rồi, cứ như có ma thuật, những gã trai chải chuốt còn lại xì xầm những lời chào vội vã và nối gót theo sau.

"Năng lực khác thường, phải không?" Daphne thì thầm.

"Mẹ cô? Bà là một điều kỳ diệu."

"Bà sẽ quay lại, hiển nhiên là thế."

"Thật đáng tiếc. Và giờ đây tôi nghĩ tôi thực sự có cô trong nanh vuốt mình một cách hoàn toàn hợp lý."

Daphne phá ra cười. "Tôi không biết là mọi người coi anh là kẻ trác táng như thế nào. Khiếu hài hước của anh còn hơn cả tuyệt vời."

"Và tại đây chúng ta – những kẻ trác táng – nghĩ cả hai ta đều quá ranh mãnh cho trò hề này."

"Sự hóm hỉnh của kẻ phóng đãng," Daphne tuyên bố, "về cơ bản là tàn nhẫn."

Lời bình luận của cô làm anh ngạc nhiên. Anh nhìn cô săm soi với vẻ chú tâm, nghiên cứu đôi mắt nâu của cô, thế mà vẫn không hoàn toàn rõ anh đang tìm kiếm điều gì. Có một đường viền chính xác màu xanh lục nhạt chỉ ngay phía bên ngoài đồng tử, màu xanh thẳm sâu và đẹp như màu rêu. Anh chưa bao giờ quan sát cô trong ánh sáng ban ngày trước đây, anh nhận ra.

"Thưa ngài?" Giọng nói của Daphne khẽ kéo anh ra khỏi cơn chuếnh choáng.

Simon chớp mắt. "Xin lỗi cô nói gì cơ?"

"Anh như đang ở nơi ngàn dặm xa xôi ấy." Cô nói, cau mày lại.

"Tôi đã ở nơi nghìn dặm xa tít mù mà." Anh đấu tranh chống lại sự thôi thúc mãnh liệt muốn quay lại chìm vào mắt cô. "Điều này hoàn hoàn không giống tôi."

Daphne khẽ bật cười, âm thanh tựa hồ như tiếng nhạc. "Anh như thế, phải không? Và tôi đây chưa bao giờ rời khỏi Lancashire. Thật là tiếc khi còn nhiều nơi tôi cần phải đến thăm."

Anh gạt lời nhận xét của cô sang một bên. "Cô phải tha thứ cho sự lơ đễnh của tôi. Chúng ta đang tranh luận về sự thiếu hài hước của tôi, tôi tin là vậy."

"Chúng ta không thế, và anh biết rõ điều đó." Tay cô chống lên hông. "Tôi rõ ràng nói với anh rằng anh có khiếu hài hước hơn là một tay chơi phóng đãng chuẩn mực."

Anh nhướng một bên mày trong điệu bộ trịch thượng. "Và cô không xếp loại các anh trai như một kẻ trác táng?"

"Họ chỉ nghĩ họ là những kẻ ăn chơi tráng táng." Cô sửa lại. "Đó là sự khác biệt to lớn."

Simon khịt mũi. "Nếu Anthony không phải là một tay chơi, tôi rất lấy làm tiếc cho người phụ nữ nào gặp phải một tay chơi thực thụ."

"Có nhiều cách trở thành kẻ phóng đãng hơn là quyến rũ cả binh đoàn phụ nữ." Daphne tỉnh bơ nói. "Nếu một người đàn ông không thể làm gì hơn ngoài việc thọc lưỡi vào miệng người phụ nữ và hôn–"

Simon nghẹn họng, nhưng bằng cách nào đó anh xoay sở để lắp bắp "Cô không nên nói về những thứ như thế."

Cô nhún vai.

"Cô thậm chí không nên biết về chúng." Anh cấm cẳng.

"Bốn anh em trai." Cô nói như một lời giải thích. "À, ba, tôi cho là thế. Gregory còn quá nhỏ để tính vào."

"Ai đó nên nói cho họ biết họ phải giữ mồm miệng khi ở gần cô."

Cô nhún vai lần nữa, lần này chỉ một bên vai. "Gần nửa thời gian họ thậm chí không chú ý đến việc tôi có ở đó."

Simon không thể hình dung được điều ấy.

"Nhưng chúng tôi thường thay đổi từ chủ đề đầu tiên." Cô nói. "Tất cả những gì tôi định nói là trò hợm hĩnh của một tay chơi khởi đầu khá tàn nhẫn. Anh cần một nạn nhân, vì anh không thể hình dung việc cười nhạo chính bản thân mình. Anh, thưa ngài, khá khéo léo với lời nhận xét tự ti đó."

"Tôi chỉ không biết là nên cám ơn hay bóp cổ cô."

"Bóp cổ tôi? Lạy Chúa, tại sao?" Cô bật cười lần nữa, một thanh âm giòn tan, réo rắt khiến Simon quặn thắt cả ruột gan.

Anh chậm rãi thở ra một hơi dài, chỉ vừa đủ để ổn định lại mạch đập. Nếu cô tiếp tục cười như thế nữa, anh không thể nói trước được hậu quả.

Nhưng cô chỉ tiếp tục nhìn anh, môi cô cong lên theo cái cách khiến cho có cảm giác gần như có thể phá ra cười liên tục.

"Tôi sẵn sàng để bóp cổ cô," anh gằn, "bằng toàn bộ niềm tin."

"Và niềm tin đó là gì?"

"Niềm tin không giới hạn của một người đàn ông." Anh ầm ĩ hâm dọa.

Cô nhướng mày nghi ngờ. "Như chống lại niềm tin không giới hạn của phụ nữ?"

Simon nhìn xung quanh. "Anh trai cô đâu rồi? Cô đang quá hỗn xược rồi đấy. Phải có ai đó kiểm soát cô lại."

"Ồ, tôi chắc là anh sẽ thấy nhiều hơn từ Anthony đấy. Thật tế thì tôi khá ngạc nhiên anh ấy vẫn chưa xuất hiện. Anh ấy đã cực kỳ giận dữ tối qua. Tôi đã bị buộc phải nghe tới một giờ thuyết giảng về những sai lầm và tội lỗi của anh."

"Những tội lỗi phần lớn đều phóng đại."

"Còn những sai lầm?"

"Hầu như đúng." Simon ngượng ngùng thú thật.

Lời nhận xét khiến anh giành được một nụ cười từ Daphne. "À, đúng hay không thì," cô nói, "anh ấy nghĩ anh phải chịu trách nhiệm về chúng."

"Tôi chịu trách nhiệm về vài việc."

Cô nghiêng đầu mỉa mai khi đảo mắt. "Anh ấy nghĩ anh chịu trách nhiệm về vài thứ bất chính."

"Tôi chịu trách nhiệm về vài thứ bất chính." Anh làu bàu.

"Những cái đó là cái gì?"

"Không gì cả."

Cô cau mày. "Tôi nghĩ chúng ta nên nói cho Anthony về kế hoạch của cả hai."

"Và làm thế thì có lợi ích gì."

Daphne nhớ lại cả một giờ đồng hồ tra hỏi cô đã chịu đựng vào tối trước, và đơn giản nói. "Ố, tôi nghĩ tôi sẽ để anh tự tìm hiểu về điều đó."

Simon khẽ nhướng mày. "Daphne thân mến của tôi..."

Cô há hốc mồm ngạc nhiên.

"Rõ ràng là cô không ép tôi phải gọi cô là quý cô Bridgerton." Anh thở dài rất kịch. "Sau cùng thì chúng ta sẽ bị nhìn thấu mất."

"Chúng ta sẽ không bị nhìn thấu bất cứ điều gì, anh chàng lố bịch ạ, nhưng dù sao tôi cho là anh có thể gọi tôi là Daphne."

"Xuất sắc." Anh gật đầu nhún nhườn. "Cô có thể gọi tôi là 'Đức ngài'."

Cô đánh mạnh vào anh.

"Tốt thôi." Anh đáp, khóe môi cong lên. "Simon, nếu cô phải thế."

"Ồ, tôi phải vậy." Daphne nói, đảo mắt. "Rõ ràng là tôi phải vậy."

Anh chồm người lại gần cô, cái gì đó kỳ lạ và hơi cháy bừng lên sâu thẳm trong mắt anh. "Cô phải vậy?" Anh thì thào. "Tôi nên thích thú được nghe nó."

Daphne bỗng nhiên có cảm giác, anh đang nói về điều gì đó xa hơn cả sự thân mật thay vì chỉ là gọi tên anh. Một sức nóng lạ lùng, rạo rực đập thẳng vào tay cô, và không suy nghĩ, cô nhảy lùi lại một bước. "Những bông hoa thật là dễ thương." Cô buột miệng.

Anh lười nhác nhìn chúng, xoay bó hoa bằng cổ tay. "Phải chúng dễ thương, phải không?"

"Tôi ngưỡng mộ chúng."

"Không phải cho cô đâu."

Daphne nghẹn giọng.

Simon toe toét. "Cho mẹ cô đấy."

Miệng cô há ra trong ngạc nhiên, gấp gáp hít vào vài hơi ngắn cụt ngủn trước khi nói. "Ồ, anh thật là khéo léo, vô cùng khéo léo. Bà sẽ tuyệt đối tan chảy dưới chân anh. Nhưng điều này sẽ quay lại săn đuổi anh, anh biết đó."

Anh trao cho cô cái nhìn hóm hỉnh. "Ồ thật sao?"

"Thật đấy. Bà sẽ quyết tâm hơn bao giờ hết để kéo lê anh đến bệ thờ hôn nhân. Anh sẽ chỉ đơn giản bị bao vây tại các buổi tiệc nếu chúng ta không dựng lên kế hoạch này."

"Vớ vẩn." Anh nhạo báng. "Trước kia tôi phải chịu đựng sự hiện diện của cả tá Bà Mẹ Tham Vọng. Giờ tôi chỉ phải lo có một."

"Sự dai dẳng của bà có thể làm anh ngạc nhiên đấy." Daphne lầm bầm. Rồi cô quay đầu lại nhìn về phía cánh cửa hơi mở ra. "Bà phải thật sự thích anh." Cô thêm. "Bà để chúng ta một mình lâu hơn những phép tắc."

Simon cân nhắc về điều đó và chồm người tới trước thầm thì. "Có thể nào bà đang lắng nghe ở cửa?"

Daphne lắc đầu. "Không, chúng ta sẽ nghe tiếng giày bà vang lên trên sảnh."

Có cái gì đó trong câu nói của cô khiến anh mỉm cười, và Daphne cũng thấy chính bản thân cô cười bên cạnh anh. "Dù vậy, tôi thật sự nên cám ơn anh," cô nói, "trước khi bà quay lại."

"Tại sao? Cho cái gì?"

"Kế hoạch của anh thành công rực rỡ. Ít nhất là đối với tôi. Anh có chú ý có bao nhiêu người cầu hôn đến vào sáng nay không?"

Anh khoanh tay, những bông hoa tuplip lắc lư rũ xuống. "Tôi đã thấy."

"Một kế hoạch sáng chói, thật sự thế. Trước đây, tôi chưa bao giờ có nhiều người đến thăm như vậy vào buổi chiều. Mẹ tôi thì không thể kiềm chế được niềm tự hào. Ngay cả Humboldt – ông ấy là quản gia của chúng tôi – cũng rạng rỡ, và tôi chưa bao giờ thấy ông ấy cười nhiều như vậy trước đây. Ối! Nhìn kìa, chúng nhỏ nước xuống anh."

Cô chồm lại gần và chỉnh lại những bông hoa, khủy tay cô sượt qua phía trước áo choàng anh. Cô ngay lập tức lùi lại, hoảng hốt vì cả sức nóng và sức mạnh của anh.

Lạy Chúa, nếu cô có thể cảm thấy tất cả những gì trong áo sơ mi và áo khoác anh, anh phải–

Daphne đỏ bừng mặt. Màu đỏ thẫm, rất rõ ràng.

"Tôi nên đưa cả gia tài của mình để biết những suy nghĩ ấy." Simon nói, nhướng mày đầy thắc mắc.

May mắn, Violet chọn ngay đúng giây phút ấy để oai vệ bước vào phòng. "Mẹ rất tiếc vì đã bỏ đi lâu đến thế," bà nói, "nhưng con ngựa của Cậu Crane bị bong móng, nên tất nhiên mẹ phải đi cùng cậu ấy đến chuồng ngựa, và tìm một người nài ngựa để khắc phục thiệt hại."

Trong suốt những năm cùng chung sống – điều mà, Daphne chua chát nghĩ, hiển nhiên là gần như cả đời cô – Daphne chưa bao giờ biết mẹ cô đặt một ngón chân vào chuồng ngựa.

"Bác thật sự là một nữ chủ nhân đặc biệt." Simon nói, giơ bó hoa ra. "Đây, chúng là cho bác."

"Cho bác?" Miệng Violet há ra trong ngạc nhiên, và một hơi thở nhẹ là lạ thoát ra khỏi môi bà. "Cháu chắc chứ? Vì bác–" Bà nhìn qua Daphne, rồi qua Simon, và cuối cùng nhìn lại con gái. "Cháu chắc chứ?"

"Hoàn toàn chắc chắn."

Violet chớp mắt lia lịa, và Daphne chú ý rằng có những giọt nước mắt trong đôi mắt bà. Không một ai từng tặng hoa cho bà, cô nhận ra điều đó. Ít nhất là kể từ khi cha cô mất mười năm trước. Violet chỉ là một người mẹ – Daphne đã lãng quên bà cũng là một người phụ nữ.

"Mẹ không biết phải nói gì." Violet sụt sịt.

"Mẹ thử 'cám ơn' xem." Daphne thì thầm vào tai mẹ, nụ cười toe toét phụ họa với giọng nói ấm áp.

"Ồ, Daff, con là tệ nhất." Violet vỗ mạnh một cái vào tay cô, chưa bao giờ nhìn trẻ ra đến thế. "Nhưng cám ơn, thưa ngài. Chúng là những bông hoa xinh đẹp rực rỡ, nhưng quan trọng hơn, đây thật sự là một cử chỉ chu đáo nhất. Bác sẽ luôn luôn trân trọng thời khắc này."

Simon trông cứ như đang định nói điều gì đó, nhưng cuối cùng anh chỉ mỉm cười và nghiêng đầu.

Daphne quay nhìn mẹ, thấy niềm vui không gì nhầm lẫn được trong đôi mắt xanh lơ ân cần ấy, và cô nhận ra với một chút xấu hổ, chưa một người con nào trong đám con của chính bà đã một lần cư xử như người đàn ông cạnh cô – một cách sâu sắc như thế.

Công tước Hastings. Daphne quyết định ngay lúc ấy rằng, có là đứa ngốc cô mới không yêu anh. Dĩ nhiên sẽ thật tuyệt vời nếu anh đáp lại tình cảm ấy.

"Mẹ à," Daphne nói, "mẹ có muốn con tìm cho mẹ một cái lọ hoa không?"

"Sao cơ?" Violet còn đang quá bận sụt sùi hạnh phúc tột độ với bó hoa của bà để có thể chú ý đến những lời của con gái. "Ồ, phải, hẳn rồi. Hỏi Humboldt cho cái lọ thủy tinh trong phòng ấy."

Daphne gửi nhanh cho Simon một nụ cười biết ơn và đi về phía cửa, nhưng trước khi cô có thể bước được nhiều hơn hai bước, hình dạng to lớn và đáng sợ của anh cả cô hiện ra trước ngưỡng cửa.

"Daphne." Anthony gầm ghè. "Thật đúng là người anh cần gặp."

Daphne quyết định chiến lược tốt nhất đơn giản là phớt lờ tâm trạng cáu kỉnh ấy đi. "Chỉ một lúc thôi, Anthony." Cô ngọt ngào nói. "Mẹ bảo em đi kiếm lọ hoa. Hastings đã mang đến cho mẹ một bó hoa."

"Hastings ở đây?" Anthony nhìn qua vai cô vào hai người ở xa trong phòng. "Cậu đang làm gì ở đây, Hastings?"

"Ghé thăm em gái cậu."

Anthony bước qua Daphne và sải bước vào phòng, trông cứ như một đám mây dông. "Tôi không cho phép cậu tán tỉnh em gái tôi." Anh gầm lên.

"Mẹ cho phép." Violet nói. Bà dí bó hoa vào mặt Anthony, lắc lư chúng khiến một lượng lớn phấn hoa hạ cánh xuống mũi anh. "Chúng không đáng yêu sao?"

Anthony hắt hơi và đẩy chúng ra. "Mẹ, con đang cố nói chuyện với Công tước."

Violet nhìn qua Simon. "Cháu có muốn có cuộc trò chuyện này với con trai bác không?"

"Đặc biệt không."

"Vậy, tốt. Anthony, im lặng nào."

Daphne lấy tay che miệng, nhưng một âm thanh khúc khích dù sao cũng thoát ra được.

"Em!" Anthony vung mạnh ngón tay về phía cô. "Im lặng!"

"Có lẽ em nên tìm lọ hoa." Daphne mơ màng.

"Và để tôi lại với người anh khoan dung dịu dàng của cô?" Simon hỏi với một giọng mềm mại. "Tôi nghĩ là không đâu."

Daphne nhướng một bên mày. "Anh ngụ ý là anh không đủ đàn ông để đối phó với anh tôi?"

"Không phải ý đó. Đơn giản là cậu ấy là vấn đề của cô, không phải của tôi, và–"

"Chuyện khỉ gió gì đang xảy ra ở đây vậy?" Anthony lồng lộn.

"Anthony!" Violet hét. "Mẹ sẽ không tha thứ cho việc sử dụng từ ngữ không thích hợp trong phòng khách."

Daphne nhếch mép.

Simon không làm gì hơn là quay đầu đi, gửi cho Anthony một cái nhìn chăm chăm hiếu kỳ.

Anthony quẳng một cái quắc mắt tăm tối đến cả hai người bọn họ, trước khi chuyển sự chú ý đến mẹ mình. "Cậu ấy không đáng tin. Mẹ không có bất cứ ý kiến về gì việc đang xảy ra ở đây sao?" Anh gặng hỏi.

"Đương nhiên là mẹ có." Violet đáp trả. "Công tước đang dành cho em gái con một chuyến viếng thăm."

"Và tôi mua những bông hoa cho mẹ cậu." Simon đế thêm đầy hể hả.

Anthony lườm khao khát vào chớp mũi Simon. Simon có một ấn tượng rõ rệt rằng Anthony đang tưởng tượng việc đập vỡ nó.

Anthony quay phắt đầu lại đối diện với mẹ anh. "Mẹ có hiểu quy mô tiếng tăm của cậu ấy không?"

"Những kẻ phóng đãng hoàn lương sẽ là những người chồng tốt nhất." Violet nói.

"Rác rưởi và mẹ biết điều đó."

"Dù sao, anh ấy không phải là một kẻ phóng đãng thực thụ." Daphne dí thêm.

Cái nhìn Anthony bắn cho em gái có ý khôi hài đến mức Simon gần như phá ra cười. Anh xoay sở để kiềm chế bản thân, nhưng chủ yếu chỉ bởi vì anh khá chắc rằng, bất kỳ biểu hiện hài hước nào đều có thể gây nên việc nấm đấm của Anthony mất kiểm soát, lao vào não bộ, vào mặt Simon như thương vong đầu tiên của cuộc xung đột.

"Em không biết." Anthony nói, giọng thấp và rung lên bởi cơn thịnh nộ. "Em không biết những gì cậu ấy đã làm."

"Không nhiều hơn những gì con đã làm, mẹ chắc chắn thế." Violet hiểu biết nói.

"Chính xác!" Anthony rống lên. "Lạy Chúa, con biết chính xác chuyện gì đang diễn ra trong đầu cậu ấy ngay bây giờ, và không có gì trong số chúng liên quan đến thơ ca và hoa hồng."

Simon phác họa hình ảnh Daphne nằm xuống chiếc giường đầy những cánh hoa hồng. "Chà, có thể có hoa hồng." Anh lẩm bẩm.

"Con sẽ giết cậu ấy." Anthony tuyên bố.

"Dù sao thì, đây là những bông hoa tulip." Violet nghiêm nghị nói. "Từ Hà Lan. Và Anthony, con thật sự phải tập trung điều khiển cảm xúc của mình đi. Điều ấy là khó coi nhất đấy."

"Cậu ấy không thích hợp để liếm gót chân cho Daphne."

"Mẹ à," Daphne nói, "mẹ có muốn con tìm cho mẹ một cái lọ hoa không?"

"Sao cơ?" Violet còn đang quá bận sụt sùi hạnh phúc tột độ với bó hoa của bà để có thể chú ý đến những lời của con gái. "Ồ, phải, hẳn rồi. Hỏi Humboldt cho cái lọ thủy tinh trong phòng ấy."

Daphne gửi nhanh cho Simon một nụ cười biết ơn và đi về phía cửa, nhưng trước khi cô có thể bước được nhiều hơn hai bước, hình dạng to lớn và đáng sợ của anh cả cô hiện ra trước ngưỡng cửa.

"Daphne." Anthony gầm ghè. "Thật đúng là người anh cần gặp."

Daphne quyết định chiến lược tốt nhất đơn giản là phớt lờ tâm trạng cáu kỉnh ấy đi. "Chỉ một lúc thôi, Anthony." Cô ngọt ngào nói. "Mẹ bảo em đi kiếm lọ hoa. Hastings đã mang đến cho mẹ một bó hoa."

"Hastings ở đây?" Anthony nhìn qua vai cô vào hai người ở xa trong phòng. "Cậu đang làm gì ở đây, Hastings?"

"Ghé thăm em gái cậu."

Anthony bước qua Daphne và sải bước vào phòng, trông cứ như một đám mây dông. "Tôi không cho phép cậu tán tỉnh em gái tôi." Anh gầm lên.

"Mẹ cho phép." Violet nói. Bà dí bó hoa vào mặt Anthony, lắc lư chúng khiến một lượng lớn phấn hoa hạ cánh xuống mũi anh. "Chúng không đáng yêu sao?"

Anthony hắt hơi và đẩy chúng ra. "Mẹ, con đang cố nói chuyện với Công tước."

Violet nhìn qua Simon. "Cháu có muốn có cuộc trò chuyện này với con trai bác không?"

"Đặc biệt không."

"Vậy, tốt. Anthony, im lặng nào."

Daphne lấy tay che miệng, nhưng một âm thanh khúc khích dù sao cũng thoát ra được.

"Em!" Anthony vung mạnh ngón tay về phía cô. "Im lặng!"

"Có lẽ em nên tìm lọ hoa." Daphne mơ màng.

"Và để tôi lại với người anh khoan dung dịu dàng của cô?" Simon hỏi với một giọng mềm mại. "Tôi nghĩ là không đâu."

Daphne nhướng một bên mày. "Anh ngụ ý là anh không đủ đàn ông để đối phó với anh tôi?"

"Không phải ý đó. Đơn giản là cậu ấy là vấn đề của cô, không phải của tôi, và–"

"Chuyện khỉ gió gì đang xảy ra ở đây vậy?" Anthony lồng lộn.

"Anthony!" Violet hét. "Mẹ sẽ không tha thứ cho việc sử dụng từ ngữ không thích hợp trong phòng khách."

Daphne nhếch mép.

Simon không làm gì hơn là quay đầu đi, gửi cho Anthony một cái nhìn chăm chăm hiếu kỳ.

Anthony quẳng một cái quắc mắt tăm tối đến cả hai người bọn họ, trước khi chuyển sự chú ý đến mẹ mình. "Cậu ấy không đáng tin. Mẹ không có bất cứ ý kiến về gì việc đang xảy ra ở đây sao?" Anh gặng hỏi.

"Đương nhiên là mẹ có." Violet đáp trả. "Công tước đang dành cho em gái con một chuyến viếng thăm."

"Và tôi mua những bông hoa cho mẹ cậu." Simon đế thêm đầy hể hả.

Anthony lườm khao khát vào chớp mũi Simon. Simon có một ấn tượng rõ rệt rằng Anthony đang tưởng tượng việc đập vỡ nó.

Anthony quay phắt đầu lại đối diện với mẹ anh. "Mẹ có hiểu quy mô tiếng tăm của cậu ấy không?"

"Những kẻ phóng đãng hoàn lương sẽ là những người chồng tốt nhất." Violet nói.

"Rác rưởi và mẹ biết điều đó."

"Dù sao, anh ấy không phải là một kẻ phóng đãng thực thụ." Daphne dí thêm.

Cái nhìn Anthony bắn cho em gái có ý khôi hài đến mức Simon gần như phá ra cười. Anh xoay sở để kiềm chế bản thân, nhưng chủ yếu chỉ bởi vì anh khá chắc rằng, bất kỳ biểu hiện hài hước nào đều có thể gây nên việc nấm đấm của Anthony mất kiểm soát, lao vào não bộ, vào mặt Simon như thương vong đầu tiên của cuộc xung đột.

"Em không biết." Anthony nói, giọng thấp và rung lên bởi cơn thịnh nộ. "Em không biết những gì cậu ấy đã làm."

"Không nhiều hơn những gì con đã làm, mẹ chắc chắn thế." Violet hiểu biết nói.

"Chính xác!" Anthony rống lên. "Lạy Chúa, con biết chính xác chuyện gì đang diễn ra trong đầu cậu ấy ngay bây giờ, và không có gì trong số chúng liên quan đến thơ ca và hoa hồng."

Simon phác họa hình ảnh Daphne nằm xuống chiếc giường đầy những cánh hoa hồng. "Chà, có thể có hoa hồng." Anh lẩm bẩm.

"Con sẽ giết cậu ấy." Anthony tuyên bố.

"Dù sao thì, đây là những bông hoa tulip." Violet nghiêm nghị nói. "Từ Hà Lan. Và Anthony, con thật sự phải tập trung điều khiển cảm xúc của mình đi. Điều ấy là khó coi nhất đấy."

"Cậu ấy không thích hợp để liếm gót chân cho Daphne."

Ngày đăng: 26/04/2013
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?