Gửi bài:

Ngoại truyện 1: Nửa đêm mộng Hồi(*)

(*) Chữ Hồi trong tiêu đề là tên của Phương Hồi, cũng đồng âm với chữ Hồi trong nghĩa "trở về, trở lại", ý của tiêu đề này là cả hai nghĩa là "Nửa đêm nằm mơ thấy Phương Hồi" và "Đêm mơ thấy được trở về" (Trở về ở đây cũng có thể hiểu là trở về tuổi thanh xuân lẫn hối hận).

[1]

Tôi nằm mơ thấy trận bóng rổ kia.

Phảng phất cứ như thời gian đảo ngược, bỗng nhiên tôi đứng trong sân thi đấu. Tôi ngẩng đầu nhìn toàn bộ sân bóng rổ, nhìn những gương mặt xa lạ đang vây quanh thành một vòng, dải băng rôn "Trường F tất thắng" phất phơ trong gió, tiếng hò hét như sóng biển ập về phía tôi, như xa như gần. Xa xa là Tô Khải đang chạy băng băng, còn Triệu Diệp đang bó thạch cao nên phải ngồi ngoài sân cầm nước, Kiều Nhiên, vẻ mặt nôn nóng của Gia Mạt, còn có, Phương Hồi với vẻ bình thản dường như vẫn ngồi ở nơi ấy.

Bóng trong tay tôi, một tốp đối thủ dần dần tiến đến vây quanh, Triệu Diệp nôn nóng hô to: "Trần Tầm, cậu ném bóng đi!" Nhưng tôi hoàn toàn không muốn di chuyển, tôi chỉ muốn đứng ở chỗ đó một lúc, nhìn bọn họ thật kĩ, nhìn Phương Hồi thật kĩ một chút.

Đối thủ đang cách tôi ngày càng gần, tôi quyết định ném bóng ra khỏi sân, tôi nghe thấy tiếng kinh ngạc, tiếng tức giận mắng tôi, tôi nhìn thấy Phương Hồi đang nhìn tôi lo lắng, tôi chạy đến đến bên cạnh cô ấy, nói với cô ấy: "Đồ ngốc, cậu không hiểu, từ lúc này tớ muốn bắt đầu lại một lần nữa, lần này sẽ không giống với lần trước."

"Tại sao?" Phương Hồi hỏi.

"Bởi vì, tớ hối hận."

Tất cả đều trở nên yên tĩnh, Phương Hồi cứ như vậy yên lặng nhìn tôi, nhưng ánh mắt kia nhìn tôi không hề giống ánh mắt trong trận bóng rổ hồi trung học, mà đó là ánh mắt lúc tôi ôm cô ấy ra khỏi bệnh viện vào năm học đại học kia.

Sau đó tôi bừng tỉnh.

Bỗng nhiên tôi phát hiện một việc, tôi đã nói, tôi hối hận.

Chính xác là đã từng có người hỏi tôi, ví dụ như Lâm Gia Mạt, ví dụ như Ngô Đình Đình, ví dụ như Trương Nam, hỏi tôi có hối hận hay không, tôi đều trả lời là không. Trên thế giới này, chuyện bế tắc nhất có lẽ chính là hối hận, nó không thay đổi được bất kì điều gì, mà chỉ để lại một cảm giác đau đớn không gì xoá nhoà. Tôi không muốn tuổi thanh xuân ngắn ngủi đầy huy hoàng của mình chìm trong cảm xúc như vậy. Cho nên tôi không hề nói hối hận.

Vậy mà mới vừa rồi trong giấc mơ, chính bản thân tôi đã thành khẩn nói lời hối hận, tôi không kìm lòng được mà bật cười, lập tức phát hiện có chút kì lạ.

Fuck. Hốc mắt tôi ẩm ướt.

[2]

Rạng sáng bốn giờ rưỡi, tôi rời khỏi giường rửa mặt.

Tôi không hề thường nhớ đến Phương Hồi, nhưng tôi chưa bao giờ quên cô ấy. Có một câu nói rằng, cả cuộc đời chúng ta gặp được bao nhiêu người thì sẽ mất đi bấy nhiêu người. Có lẽ đúng là như vậy, chẳng qua tôi cảm thấy, có người sau khi rời khỏi cuộc sống của bạn, bạn sẽ quên mất, nhưng cũng có người sẽ khiến bạn không thể nào quên được. Rất hiển nhiên, Phương Hồi chính là dạng thứ hai.

Nói thật, trong ký ức của tôi Phương Hồi khá mờ ảo, chuyện xảy ra năm đó cuối cùng cũng ngủ yên theo năm tháng. Nhưng mà tôi biết, cô ấy vẫn đang tồn tại ở nơi nào, trong tiết trời mùa hè nóng ẩm quen thuộc của Bắc Kinh, khi chúng tôi hối hả bước đi trên phố, trong tiếng cười khe khẽ trong vắt của các cô gái, trong ánh đèn mông lung sau khi say rượu, trong những hợp âm trên cây ghita xưa và cả trong giấc mộng của tôi.

Mà rõ ràng, tôi ba mươi tuổi trong gương, nhìn lướt qua thì vẫn còn có thể nhìn ra chàng thanh niên quen thuộc ngày nào, nhưng nhìn kĩ lại thì đã không còn nhận ra nữa.

Đồng hồ báo thức vang lên một tiếng, tôi phải bắt chuyến bay sớm nhất đến Hàng Châu. Tham dự một cuộc họp. Tôi vội vàng hất nước lên mặt, nhớ lại một đống công việc cần làm tiếp theo, tất cả những suy nghĩ lập tức biến mất.

Tôi không làm kiểm toán nữa, lời nói cay nghiệt đó thật sự khiến tôi không thể làm tiếp được nữa, trước khi đổi nghề, tôi có gọi cho Trương Nam, người đã cao chạy xa bay trước tôi một bước. Tuy rằng tên nhóc này bình thường không đáng tin cậy cho lắm, nhưng thương lượng mấy chuyện lớn với cậu ta cũng không tệ. Nhưng lần đó tên này thật sự không ra gì, bắt máy nửa ngày mà không lên tiếng, tôi còn nghe thấy tiếng thở dốc của phụ nữ rất rõ ràng. Kế đó, cậu ta không nói lời nào mà đã cúp máy, tôi đoán cậu ta đang gánh vác nhiệm vụ "phục vụ" Phó Vũ Anh. Điều này càng khiến tôi quyết tâm hơn nữa, bất cứ khi nào cũng có cơ hội "phục vụ" cùng với việc tôi cầm bút chấm công kèm các loại giấy tờ, so ra còn sung sướng hơn!

Sau khi từ chức tôi bắt đầu làm bất động sản bên khách sạn, dạng tăm tối thế này cuối cùng cũng không có một chút liên quan gì đến Phương Hồi. Thế giới này có thể có rất nhiều kiểu sống, với tôi mà nói, có Phương Hồi là một kiểu, không có Phương Hồi là một kiểu khác.

Có đôi khi tôi cảm thấy bực bội, năm đó sao tôi lại ngu ngốc mà bỏ câu 13 điểm đó chứ. Câu 13 điểm đó không những vô cùng 13 (xui xẻo, đen đủi), khiến tôi phải vào trường đại học bậc trung, đánh mất một người con gái, cẩu thả chọn đại một chuyên ngành để học thì chẳng để lại cho tôi điều gì tốt đẹp. À, được một cái, khi đi tán gái trong quán ăn đêm, nhờ cái sự xui xẻo này mà tôi đã thắng được một ván.

Nhắc đến, cũng chính vì thế mà tôi quen được Thất Thất.

[3]

Mấy ngày trước, Hải Băng và Tôn Đào đang muốn mở một cửa hàng thứ hai, hai người bọn họ không hợp ý nhau, có chút bất đồng. Anh em tốt không nhất định sẽ là đối tác làm ăn hợp ý, thấy bọn họ cãi vã ầm ĩ, tôi vội vàng đứng dậy làm người hòa giải, luôn dẫn họ ra ngoài uống chút rượu. Hôm đó dường như là tại quán bar MGM, tụ tập thành một bàn như thế, ngoài chúng tôi ra, còn có vài cô gái xinh đẹp vờn qua vờn lại rồi ngồi xuống uống luôn. Cô nào cũng có mái tóc dài, trang điểm đậm và mặc váy ngắn thấp ngực, bất chợt nhìn thì thấy tất cả đều giống nhau, không phải chị em thì chắc cũng là họ hàng. Tôn Đào chơi đùa thành nghiện, rõ ràng là đã hẹn hò thành công rất nhiều lần, mấy cô gái ở quán bar cũng không khách sáo, gọi là đến.

Uống vài vòng rượu, ca hát, pha rượu, chơi bài poker, Hải Băng bảo chơi trò Đại mạo hiểm nói thật lòng, thua thì cởi hết quần áo, mấy cô gái nói trò này không lưu hành, thế là bắt đầu chơi trò kia. Nói một chuyện, nếu như trong bàn chỉ có mình bạn trải qua, thì bạn thắng, người khác uống rượu, chỉ cần người khác đã từng trải qua, như vậy bạn phải uống hết một ly nguyên chất.

Tôn Đào có chút bạo dạn, thô tục tựa như một ông chú già, cho nên những thứ cậu ta nói không phải là "Đã từng khiến người ta có thai" thì cũng là "Làm lần đầu chưa đầy 18 tuổi."

Hải Băng cũng khoác lác, cái gì là "Đã từng chém người", "Đã từng trộm xe", "đã từng là một tội phạm giết người" đều nói ra, nhiều lắm bọn nó chỉ chém qua hình nộm trong tủ kính, trộm xe đạp, sơ ý làm người ta bị thương mà thôi.

So sánh thì thấy tôi thực sự là người đứng đắn, uống mấy ly vào thì ra vẻ đáng thương như vừa tiếp điện thoại của lãnh đạo, sau đó bỗng nhiên tôi đau khổ nhớ đến câu hỏi 13 điểm, thế là tôi vỗ bàn ra đòn sát thủ.

"Tôi, vì một cô gái, vì có thể được ở cạnh cô ấy, tôi đã bỏ không làm câu hỏi 13 điểm lúc đi thi!"

Trong một hai giây, mọi người bỗng chốc im lặng. Sau đó bọn nó cười rộ lên, vừa mắng tôi đần độn đến cố chấp, vừa uống cạn rượu trong ly. Tôi cũng cười, trong số những người ngồi đây, có khoảng một nửa không hiểu thi đại học có gì đáng cười, một nửa còn lại vì biết nó đáng cười chỗ nào nên cảm thấy tôi nhắc lại nó như thế này thực sự không có gì vui cả.

Sau đó Thất Thất lên tiếng, chính là lúc đó cô bé đã đến ngồi cạnh tôi, lúc ấy cô bé vừa thi đại học xong, liều sống liều chết mới đậu được nguyện vọng hai.

Sau đó chúng tôi uống rất nhiều, sau đó chúng tôi về nhà, sau đó sáng ngày hôm sau khi tỉnh lại vừa mở mắt tôi đã nhìn thấy Thất Thất không mặc gì.

Đối với tất cả đàn ông mà nói, tình dục rất quan trọng. Đương nhiên chúng tôi cũng không bài xích những cô gái tôn thờ trinh tiết. Điều này không quan trọng, tôi yêu em, tôi muốn ngủ với em; Tôi không yêu em, tôi cũng muốn ngủ với em. Khi đàn ông bị tình dục làm cho u mê, thì hắn không thể biết gì đến tình yêu nữa.

Nhưng mà đàn ông cũng có trải qua thời điểm như thế này, tôi yêu em, nhưng tôi không muốn ngủ với em, hoặc nói là không phải không muốn, mà là không dám muốn, không dám nghĩ, không kịp nghĩ. Chẳng qua suốt đời chắc là chỉ có một lần như thế, rất nhiều người nói đó là mối tình đầu, lần này của tôi thuộc về Phương Hồi.

Cũng có một thời điểm khác, tôi yêu em, rất muốn ngủ với em, sau khi ngủ với em thậm chỉ tôi còn cảm thấy được ngủ với em còn quan trọng hơn cả chuyện yêu em, nếu em ngủ bên cạnh tôi, thì đó là đẹp trời. Loại sự việc này, cơ bản cũng chỉ là một lần trong đời, có nhiều người gọi đó là đêm đầu tiên, lần này của tôi thuộc về Thẩm Hiểu Đường.

Sau khi tốt nghiệp tôi không hề gặp Thẩm Hiểu Đường nữa, cho dù tôi uống rượu cùng với Đại ca, Cao Thượng, Tống Ninh, cô ấy cũng không đến. Vô tình chúng tôi lại rất ăn ý, không bằng không gặp nhau. Lúc đó Đại ca rất đau khổ, chuyện yêu đương của cậu ta và Thẩm Hiểu Đường bị người nhà cô ấy cực lực phản đối. Gia đình Thẩm Hiểu Đường tuy rằng không quá giàu có, nhưng cũng thuộc dạng gia đình khá giả, bố của cô ấy làm quản lý trong một xí nghiệp nhà nước, mẹ là giáo viên, cũng có thể xem là thành phần trí thức. Còn Đại ca, là Phượng hoàng nam(1) một nghèo hai trắng điển hình, bố mẹ đều là nông dân, trình độ tiểu học, trong nhà còn có một người em gái, sau khi tốt nghiệp trường dạy nghề thì làm nhân viên trong một thẩm mỹ viện. Kiểu chênh lệch này không phải chỉ cần dùng ba chữ "Anh yêu em" là có thể giải quyết được. Nhưng mà lúc đó Đại ca và Thẩm Hiểu Đường thực sự muốn ở bên nhau, cho nên tuy rằng người nhà Thẩm Hiểu Đường dùng mọi cách để phản đối cũng không thể ngăn cản hai người bọn họ vạch định tương lai. Để tỏ rõ việc không khuất phục với người nhà, Thẩm Hiểu Đường đã ngênh ngang dẫn Đại ca về nhà vào ngày một tháng năm.

(1) Phượng hoàng nam – 凤凰男: Đề cập đến những người (nam giới) xuất thân từ gia đình nghèo khó (đặc biệt là sinh ra từ nông thôn) đã bỏ nhiều công sức để đi học, sau đó thì ở lại thành phố để làm việc. Chính vì thế họ sẽ có cuộc sống, gia đình, suy nghĩ... trái ngược với những cô gái thành thị và sẽ dẫn đến nhiều mâu thuẫn nếu như họ yêu nhau.

Bố mẹ Thẩm Hiểu Đường không tiện phát tác trước mặt, bố cô ấy tránh trong phòng xem báo, còn bà Thẩm sau khi khách sáo đọc bản tóm tắt hoàn cảnh sinh trưởng và ưu thế của Thẩm Hiểu Đường xong thì trực tiếp nói: "Sâm Chiêu, tôi thấy cậu cũng là một người tốt, nhưng không chắc chắn là thích hợp với Hiểu Đường nhà tôi, cậu nhìn xem, hai đứa vẫn có sự chênh lệch rất lớn. Tuy rằng cậu có thể trò truyện thông thuận với tôi, nhưng mà Hiểu Đường chưa chắc có thể hòa hợp với bố mẹ cậu. Hơn nữa, hoàn cảnh gia đình cậu như thế, còn cậu hiện giờ lại sống cuộc sống phí cao ở Bắc Kinh, trong nhà chẳng những thêm một gánh nặng, thời gian tới không biết sẽ như thế nào. Sẽ không giống như lúc hai đứa cùng nhau đến trường đâu, kết hôn là phải cùng nhau sinh tồn, cậu thích Hiểu Đường, cậu muốn cưới nó, nhưng cậu có biết hiện giờ để tổ chức một đám cưới vẻ vang ở Bắc Kinh phải tốn bao nhiêu tiền không?" "Bao nhiêu tiền?" Vương Sâm Chiêu lờ mờ hỏi. "Mười vạn." Mẹ Thẩm Hiểu Đường hời hợt đáp.

Lúc đó, Đại ca phải vất vả lắm mới tìm được một công việc để được ở lại Bắc Kinh, lương một tháng chỉ ba ngàn có lẻ, cậu ta và một người nữa thuê một căn nhà nhỏ hai phòng ở gần nhà Thẩm Hiểu Đường, mỗi tháng cố gắng chi tiêu tiết kiệm lắm cũng còn chưa được một ngàn. Mười vạn, đối với cậu ta mà nói thực sự là con số trên trời. Nhưng cậu ta đã tận tâm nhìn về phía trước, vì chỉ cần cậu ta tích cóp được mười vạn là có thể thoải mái cầu hôn Thẩm Hiểu Đường. Cậu ta và Thẩm Hiểu Đường cùng nhau mở một tài khoản tiết kiệm trong ngân hàng, hai người cùng nhau tích tiền vào đó, nhưng thật ra chủ yếu chỉ có Đại ca gửi tiền vào, Thẩm Hiểu Đường là một cô gái Bắc Kinh, từ nhỏ đã không biết tiết kiệm là như thế nào. Đại ca có thể tiết kiệm khoảng nào thì tiết kiệm khoảng đó, cậu ta nói cậu ta không đành lòng keo kiệt với Thẩm Hiểu Đường, cậu ta thấy để Thẩm Hiểu Đường đang ở độ tuổi thanh xuân ngay cả một chiếc váy cũng dám mua, ngay cả xem phim cũng không dám xem, điều này không được, rất thẹn với lòng.

Lúc đó không có ai có thể giúp Đại ca, mỗi người chúng tôi đều là ánh trăng, nửa ánh trăng(2), kiếm tiền cũng không đủ tiêu, mười vạn chỉ có thể là truyền thuyết. Gia đình cậu ta thì không cần phải nói, thỉnh thoảng trong điện thoại cũng nghe nhắc đến chuyện này, hơn nửa năm mẹ cậu ta gửi lên cho cậu ta một vạn hai, trong đó có bốn nghìn là số tiền cưới của em gái cậu ta và một chàng trai lớn hơn vài tuổi ở thôn kế bên. Cứ như vậy run rủi qua một năm, sổ tiết kiệm của Đại ca và Thẩm Hiểu Đường tổng cộng cũng chưa được hai vạn, khoảng cách tới mười vạn vẫn cách xa không thời hạn.

(2) Câu này có thể hiểu như câu ẩn dụ, mặt trăng không thể toả sáng mà phải nhờ có mặt trời, từ này chắc có nghĩa là bản thân còn phải dựa vào người khác, còn nửa ánh trăng thì chắc là không thể dựa vào hoàn toàn mà còn phải tự cố gắng.

Sau đó công ty của Đại ca có phân giao công tác đến Tây Tạng, bao ăn bao ở là chuyện chắc chắn, tiền lương có thể tăng đến hơn tám ngàn một tháng, cuối năm còn có tiền thưởng, khi về còn có thể được thăng chức. Tuy là điều kiện vật chất không tồi, nhưng cách nhà quá xa, lại ở cao nguyên, lạ nước lạ cái, lại không có người nhà hay bạn bè, công việc như thế căn bản không có ai muốn đi. Nhưng đối với Đại ca mà nói, quả thực đó chính là cơ hội trời ban, cậu ta báo tên không hề do dự.

Trước khi đi Tây Tạng, chúng tôi cùng nhau tụ tập tiễn Đại ca, hôm đó Thẩm Hiểu Đường cũng đến, từ đầu đến cuối cô ấy không nói nhiều, ánh mắt đỏ đỏ. Tôi biết cô ấy khó chịu, từ nhỏ đến lớn cô ấy không gặp phải chuyện khó khăn, giờ vấn đề tình cảm gặp phải chuyện này xem như đã nếm được. Đêm đó mọi người đều uống khá say, trong những lần nâng ly, chúng tôi gửi lời chào đến tương lai mù mịt đáng sợ, hy vọng nó có thể cho chúng tôi một con đường sống. Đến giờ tôi còn nhớ Đại ca hắng giọng nói: "Hai năm, Hiểu Đường! Em chờ anh kiếm được mười vạn, anh sẽ trở về cưới em!" Thẩm Hiểu Đường bật khóc nhào vào lòng cậu ta, đột nhiên tôi có chút hâm mộ họ, bọn họ có thể trông đợi gì đó, khẩn cầu gì đó vào tương lai mơ hồ, mà tôi, không có.

Nếu nói tôi có nhớ nhung một người, thì duy nhất chỉ có Phương Hồi, nhưng cô ấy lại không cho tôi một chút manh mối nào để có thể tìm thấy ở tương lai.

Lúc sổ tiết kiệm của Đại ca còn cách con số mười vạn chỉ hai ngàn, Thẩm Hiểu Đường chia tay với cậu ta. Đại ca không nói rõ nguyên nhân, tôi cảm thấy có rất nhiều nguyên nhân để bọn họ chia tay. Tuy rằng cuộc sống của chúng ta ở chùng một thành phố, nhưng thế giới này khiến ánh nhìn cuộc sống của chàng trai nghèo hai mươi mấy tuổi và cô gái xinh đẹp hai mươi mấy tuổi không giống nhau, điều này khiến tầm nhìn của Đại ca ở cao nguyên Tây Tạng và Thẩm Hiểu Đường ngợp chốn phồn hoa không giống nhau, thế giới này khiến những gì chàng trai sinh ra ở đất đỏ cao nguyên nhìn thấy khác với cô gái được nuông chiều ở thành thị mênh mông. Cho nên, cuối cùng Đại ca và Thẩm Hiểu Đường cũng không thể ở cùng một thế giới, cũng không thể có cùng một ước mơ.

Sau khi Đại ca từ Tây Tạng trở về chúng tôi cũng tụ họp, hôm đó Thẩm Hiểu Đường cũng đến, nhưng cô ấy căn bản không vào trong, cô ấy chỉ đứng trước cửa nói với Đại ca vài câu, đưa sổ tiết kiệm còn cách mười vạn chỉ hai ngàn cho Đại ca rồi đi ngay. Xuyên qua cửa sổ, cô ấy nhìn tôi, mà tôi cũng quên mất cái nhìn đó là oán trách, cảm động hay nhớ nhung. Bóng lưng xinh đẹp và trắng ngần của cô ấy là hình ảnh cuối cùng tôi được nhìn thấy.

Rất nhiều năm sau, thành tích của Đại ca được đề bạt, cậu ta trở thành cán bộ trẻ tuổi tìm được mười vạn nhanh nhất, cậu ta uống rượu, lớn tiếng nói cậu ta hy vọng Thẩm Hiểu Đường được hạnh phúc, vô cùng hạnh phúc, hạnh phúc hơn cậu ta.

Tôi không nói, nhưng trong lòng tôi cũng có suy nghĩ như thế.

[4]

Bóng lưng trắng ngần của Thẩm Hiểu Đường dần biến mất, bóng lưng trắng nõn bên cạnh càng lúc càng rõ ràng. Thất Thất trở mình, tỉnh giấc.

Cô bé mở to đôi mắt nhìn tôi, vô cùng bình thản nói: "Tôi là xử nữ."

Đột nhiên tôi không biết nên mở lời như thế nào.

Tôi ngồi dậy, hút điếu thuốc, Thất Thất còn vô cùng thân thiết lấy gạt tàn thuốc ở đầu giường bên phía cô bé đưa cho tôi, sau đó dùng chăn mềm quấn mình chặt hơn chút nữa, chỉ lộ ra nửa đầu vai trắng nõn, giống như sợ tôi sẽ cầm thú lại xâm phạm cô bé lần nữa.

Khi làn khói đầu tiên được phả ra, tôi vỗ vỗ đầu vai trắng nõn của Thất Thất nói: "Cô nhóc, áo mưa buổi tối hôm qua là của em."

Đầu vai trắng nõn của Thất Thất run run.

"Bây giờ lưu hành chuyện xử nữ mang áo mưa theo bên mình sao?"

Thất Thất giật lấy điếu thuốc trên môi tôi, cô bé chẳng quan tâm vì động tác quá mạnh nên khiến bộ ngực trắng nõn lộ ra ngoài.

"Rốt cuộc chú có uống say không hả? Mấy chuyện này cũng nhớ được!" Từ môi Thất Thất phả ra một làn khói to, "Còn nữa nha, chú lớn tuổi như thế mà trong nhà cũng không có áo mưa! Làm người thật thất bại mà!"

"Mấy ngày trước dùng hết rồi." Tôi âm thầm vui mừng, hộp áo mưa nửa năm không dùng không biết quẳng đi đâu kia đã cứu vớt tôi.

"Không thú vị!" Thất Thất tức giận khó chịu bấm điếu thuốc.

"Sao lại nói mình là xử nữ hả?" Tôi trêu chọc cô bé.

"Đàn ông các người không phải đều thích xử nữ sao?" Thất Thất ủ rũ nói, "Chú, nếu tôi thật sự là xử nữ chú sẽ xử lí thế nào?"

"Ôm đùi em khóc lóc cầu xin chịu trách nhiệm thôi, đang lo tìm không được vợ đây."

"..."

"Chú này, nhìn điều kiện của chú thế này không giống như tìm không được vợ nha."

"Vậy em lấy tôi?"

"Không được, chú già quá."

"..."

Tôi khó chịu xoay người ngồi xuống nói: "Em cứ mở miệng là gọi tôi là chú, tôi già đến vậy sao?!"

"Chú tám mấy?"

"83."

"À, lớn hơn mười tuổi, tôi 93." Thất Thất tùy ý nói, "Chú à, có nước không? Cho tôi một ly đi."

"..."

Thế hệ 9X phát triển nhanh quá, tôi tự nhận mình là chú.

Tôi mặc quần ngủ vào, xuống phòng bếp lấy cho Thất Thất ly nước soda, trở về thì thấy cô bé không còn trên giường nữa, suy nghĩ một lúc không biết nên gọi cô bé là gì, sau đó tôi gọi với vào phòng: "Này, đi đâu rồi? Gọi em là gì đây?"

Thất Thất từ phòng gửi đồ bước ra, mặc một chiếc áo T-shirt nói: "Điền Kỳ, mọi người thường hay gọi tôi là Thất Thất, chính là Điền Thất trong kem đánh răng Điền Thất ấy, chú cứ gọi tôi là Thất Thất đi. Còn chú, gọi là gì đây?"

Tôi sững sờ nhìn Thất Thất, dáng dấp thiếu nữ của cô bé được bọc trong bộ quần áo thể thao rộng thùng thình khiến tôi hơi hốt hoảng, dường như cũng đã từng có một cô bé ăn mặc như thế mỉm cười trong sáng trước mặt tôi.

"Này! Sao nhìn ngốc người vậy? Nói đi chứ! Gọi chú là gì đây?"

"Tên tôi là Trần Tầm." Tôi nói khe khẽ, phảng phất cứ như đang trịnh trọng giới thiệu mình với người ở khoảng thời gian kia, nhắc nhở cô ấy cẩn thận, nhất định phải cẩn thận, sau này phải chú ý loại người này, người đã triệt để phá hủy tuổi thanh xuân của cô ấy.

Thất Thất nhận lấy ly nước trong tay tôi, ngồi xuống ghế sofa nhìn xung quanh phòng nói: "Xem ra thật sự là sống độc thân, chắc là trong khoảng thời gian dài rồi nhỉ, cô gái 13 điểm của chú đâu? Chị ấy không ở cùng chú sao?"

Thất Thất nháy mắt nhìn tôi.

"Cô ấy bỏ đi rồi." Tôi đáp.

"Đi bao lâu rồi?"

"Tám, chín, mười... Gần mười năm rồi." Tôi ngẩng đầu tính một lần, đột nhiên cảm thấy, a, đã nhiều năm như vậy rồi tôi không gặp Phương Hồi.

"Mười năm! Chú à! Đã sắp mười năm rồi mà chú còn nhớ rõ ràng như thế! Không cần nói, chị ấy nhất định là xử nữ!" Thất Thất suýt nữa nhảy dựng trên ghế sofa.

"Thế hệ sinh sau năm 90 hiện giờ có đạo đức như vậy sao? Sao tôi cảm thấy em còn xem trọng vấn đề xử nữ hơn cả tôi vậy?" Tôi bực bội hỏi.

"Tôi cảm thấy không quan trọng, nhưng người con trai mà tôi thích lại xem trọng điều đó, cậu ấy nói vì tôi không phải xử nữ cho nên không thể ở bên nhau được. Nhưng tôi cũng không phải cố tình không còn là xử nữ, đầu tiên tôi thích người khác, muốn làm tình với người mình thích không phải là chuyện rất bình thường sao? Nhưng cậu ấy không chấp nhận." Thất Thất buồn bã nói.

"Cô bé ngốc, cậu ta không phải vì em không còn là xử nữ mà không chấp nhận em đâu. Cậu ta không thích em, cho nên nhìn mặt em không vừa mắt, nhìn mắt em cũng không hợp nhãn, ăn cơm cũng không vừa mắt, bước đi cũng không vừa mắt. Không phải em không là xử nữ mà cậu ta không vừa mắt, mà em là xử nữ cậu ta cũng không vừa mắt." Tôi cười cười nói.

"Phải không? Cho dù thế nào cậu ấy đều không thích tôi?" Thất Thất chán nản nói.

"Nếu cậu ta thích em, đừng nói em không phải xử nữ, ngay cả khi em thích chàng trai khác, cậu ta đều sẵn lòng nắm lấy tay em."

"Tôi không tin! Sao các người có thể yêu cuồng nhiệt như vậy được chứ! Cũng như cô gái 13 điểm của chú, nếu lúc đó chị ấy không phải xử nữ, chú cũng sẽ như vậy sao?" Thất Thất không phục nói.

"Lúc đó thì đúng." Tôi gật gật đầu.

"Vậy đến khi quen chú thì không còn nữa rồi." Thất Thất xấu xa nói.

"Không, lúc cô ấy quen tôi thì đúng là như vậy, sau khi cô ấy trải qua tình một đêm với người khác thì không đúng nữa." Tôi thản nhiên nói, ánh mắt lúc tôi bế Phương Hồi ra khỏi bệnh viện luôn luôn tồn tại trong lòng của tôi, không thể thay đổi, nhắc đến cô ấy thì mắt tôi lại giật một cái.

"Hả?" Thất Thất há to miệng.

"Sau đó cô ấy bỏ đứa bé của thằng đó đi."

"Ôi!" Miệng của Thất Thất có thể nuốt vào quả trứng gà.

"Sau đó tôi dẫn cô ấy đến bệnh viện, sau đó không bao lâu, cô ấy bỏ đi."

"..." Thất Thất kinh ngạc đến mức không nói ra lời, cô bé sững sờ một lúc, mới run run chỉ vào tôi nói: "Vì chú hoàn toàn chưa từng ngủ với chị ấy, để người khác ngủ với chị ấy, nên chú tận lực giúp đỡ chị ấy giải quyết hậu quả?"

Câu nói "Người khác ngủ với chị ấy" đến bây giờ khi tôi nghe được vẫn cảm thấy chói tai, không bình tĩnh nổi nữa, tôi nói: "Em có thể cao thượng một chút hay không, chỉ là một cô bé mà chỉ biết ngủ và chuyện ấy!"

"Cuộc đời này tôi không thể nào cao thượng như chú được." Thất Thất lắc đầu thật mạnh, nói: "Nõi rõ, chú không lên giường với chị ấy, vậy chú thích chị ấy để làm gì?"

"Em có biết Salinger(1) không?"

(1) Salinger: Các bạn có thể tìm hiểu thêm tại đây

Thất Thất lờ mờ lắc đầu nói: "Là ca sĩ à?"

"Không phải, ông ấy là một tác giả. Em không hay đọc sách à!" Tôi than thở nói: "Ông ấy đã từng viết một câu thế này 'Có người cho rằng yêu là tình dục, là hôn nhân, là nụ hôn vào lúc sáu giờ sáng, là một nhà đầy em bé, có lẽ đúng là như vậy, nhưng bạn có biết tôi nghĩ thế nào không? Tôi cảm thấy yêu là vừa muốn chạm vào lại vừa muốn rụt tay lại'."

"Chú à, tôi không hiểu yêu." Thất Thất nhìn tôi như nhìn sinh vật ngoài hành tinh nói: "Tôi có thể hiểu là chú bị bất lực."

Tôi bị cô bé trêu bật cười, cô bé cũng cười rộ lên, chúng tôi cùng nhau dùng bữa cơm trưa sớm, sau đó cô bé thu dọn đồ đạc rồi quay về trường học, trước khi đi cô bé lấy số điện thoại của tôi, tôi cho cô bé năm trăm bắt taxi, cô bé cũng không từ chối. Tôi nghĩ đây chính là điểm khác biệt giữa các cô gái thế hệ 8X và những cô gái thế hệ 9X, thế hệ 9X phóng khoáng hơn thế hệ 8X, thế hệ 8X lại kín đáo hơn thế hệ 9X.

[5]

Đang nghĩ chuyện về Thất Thất, thì cô bé lập tức gọi điện thoại đến, đang họp nên tôi không thể nào nhận cuộc gọi được, nhưng vừa mới ấn từ chối, cô bé lại gọi đến. Đây cũng chính là điểm đáng sợ của các cô gái thế hệ 9X, các cô nàng có thể giành dây call liên tục đến khi bạn mất mạng mới thôi. Bó tay, tôi đành phải rút khỏi phòng họp, hậm hực nhận cuộc gọi.

"Gì vậy! Tôi mẹ nó đang họp đó!"

"Chú à, đàn ông làm chuyện xấu và chính sự đều nói mình đang họp, chú rốt cuộc đang làm gì thế?" Thất Thất hoàn toàn không nghe thấy tiếng gầm của tôi.

"Cô hai à, tôi thực sự đang họp!" Tôi bất đắc dĩ nói: "Em có chuyện gì, nói nhanh đi."

"Không có gì cả, chú à, chỉ là tôi đang rất nhớ chú. Người con trai tôi thích hoàn toàn không để ý đến tôi, giữa hai chúng tôi thì tôi đã giơ tay chạm rồi, còn cậu ấy thì muốn rút tay ra. Chú này, nên xử lí sao đây, tôi muốn tâm sự với chú, tôi đến tìm chú nhé." Trong giọng nói của Thất Thất không nghe ra sự không vui nào.

"Không được, tôi đang ở Hàng Châu."

"Khi nào chú về?"

"Cuối tuần."

"Vậy cuối tuần tôi đến tìm chú."

"Không được, tôi và bạn học hẹn chơi bóng rồi."

"Chú á, chú có thể chơi bóng nữa á! Vậy tôi đến nhìn mấy người chơi bóng nhé! Tôi là chủ lực của đội cổ động viên đó!" Thất Thất hưng phấn nói.

"Được rồi được rồi được rồi!" Tôi gấp rút trở về phòng họp, thật sự không đủ kiên nhẫn dây dưa tiếp với cô bé nữa.

"Oh yeah! Vậy cuối tuần gặp chú nhé." Thất Thất hớn hở dập điện thoại.

[6]

Thời thanh xuân chúng ta sẽ gặp vô số người và sự việc, cho dù là cô gái hay mộng mơ, cuối cùng đều sẽ lưu lại trong thời thanh xuân ấy.

Đối với tôi mà nói, điều duy nhất có thể mang theo sau khi từ giã thời thanh xuân, nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có thể là chơi bóng. Cho nên chỉ cần cuối tuần có thời gian, mấy anh em đều hẹn nhau cùng ra ngoài chơi một trận. Chuyện này dường như đều do Triệu Diệp tổ chức, bởi vì tiểu khu dưới tầng nhà bọn nó có một bãi sân đủ cả phương tiện.

Bây giờ Triệu Diệp là Triệu tổng, cũng là người đầu tiên trong số chúng tôi xứng danh với chữ "Tổng". Thật ra ngẫm nghĩ cũng rất buồn cười, nếu như năm đó chúng tôi để những giáo viên đoán ai là học sinh phát tài đầu tiên, suy đoán của bọn họ chắc sẽ xếp tôi và Kiều Nhiên đầu tiên, xếp hết một nửa cũng không đến lượt Triệu Diệp. Nhưng mà, nếu như lấy tiêu chuẩn kiếm nhiều tiền để so sánh sự thành công, thì rõ ràng Triệu Diệp là người thành công nhất. Cậu ta có lẽ là người đi tiên phong trong ngành thương mại điện tử Trung Quốc, năm vào đại học vì muốn kiếm tiền lên mạng và vào quán bar, cậu ta đã quả quyết mở cửa hàng trực tuyến. Khi đó taobao của chúng ta vẫn còn chưa ra đời, cậu ta đã kết hợp thành ebay, bằng cách bán CD lậu của Châu Kiệt Luân, Thái Y Lâm và sách gì gì đó rồi kiếm được một thùng tiền. Sau đó taobao xuất hiện, cậu ta đã đi theo bước chân của Mã Vân(2) quả quyết chiến đấu đến cùng. Cũng chính là lúc đó, cậu ta đã gặp được Lưu Sảng của cậu ta.

(2) Mã Vân: Nam, sinh năm 1964, là doanh nhân nổi tiếng, người sáng lập Alibaba Group, Taobao, Alipay.

Hai người bọn họ trời sinh có điểm giống nhau, bởi vì Lưu Sảng cũng là chủ của một cửa tiệm trên taobao, chuyên bán đồng phục NBA nhái. Cô ta nhìn thấy Triệu Diệp trên sân đấu bóng rổ, chủ động bắt chuyện mời cậu ta làm người mẫu. Triệu Diệp nghĩ tuy rằng không cùng chung một lĩnh vực, nhưng dưới tấm poster cũng có cùng một dòng quảng cáo, nghi ngờ sẽ chia sẻ thị trường, thế là dứt khoát từ chối. Nếu như chỉ như thế thì rõ ràng sau đó đã không có cái hôn lễ quy mô lớn, ngay lúc Triệp Diệp xoay người bước đi, Lưu Sảng lập tức ra đòn sát thủ, cô ta lớn tiếng nói: "Chụp một bức cho năm đồng!" Chỉ vì năm đồng này, Triệu Diệp đã dừng lại, lịch sử độc thân của cậu ta cũng dừng lại luôn.

Tôi nghĩ có lẽ Lưu Sảng đã thích Triệu Diệp ngay từ lần đầu tiên, con gái Đông Bắc, lòng dạ thẳng thắn, từ trước đến giờ cô ta cũng không hề che giấu. Nhưng vào lúc đó, Triệu Diệp vẫn chưa thuộc về cô ta, Triệu Diệp thích Lâm Gia Mạt. Tôi không biết cái màn yêu đơn phương dài dòng của Triệu Diệp rốt cuộc kéo dài bao lâu, nhưng tôi biết, đến khi bước qua thời trung học, trải qua rất nhiều đông hạ, đi qua hai thành phố, cậu ta vẫn không thể nào buông bỏ Lâm Gia Mạt được. Triệp Diệp luôn viết thư cho Lâm Gia Mạt, bình thường cậu ta thông minh lanh lợi vô cùng, dốc lòng buôn bán, nhưng khi đối mặt với Lâm Gia Mạt, cậu ta lập tức biến thành một thằng ngốc hào phóng. Giấy viết thư mà Triệu Diệp dùng là loại giấy Hàn Quốc tốt nhất, cậu ta không biết những thứ đó nên nhờ Lưu Sảng mua giùm mình. Theo lời của Lưu Sảng, lão rất sang. Tôi cũng không biết Lưu Sảng đã có tâm trạng thế nào khi thấy người mình thích thích người khác như thế, nhưng tôi biết, cậu ta đã lấy phương thức thành kính nhất để tiếp tục yêu, loại yêu cố chấp này, thật ra cả Triệu Diệp, cả Gia Mạt đều giống nhau.

Số tiền lời đầu tiên mà Triệu Diệp tìm được trong việc mua bán cậu ta đã tiêu nó cho Lâm Gia Mạt, đó là vào năm cuối, cậu ta chuẩn bị cho Lâm Gia Mạt một món quà Noel khiến toàn trường phải ngưỡng mộ. Cậu ta tìm Lưu Sảng thương lượng rất lâu, cuối cùng mua 49 nhánh hoa BLUELOVER(3), còn vì sao lại mua một con số không may mắn như thế, chủ yếu là vì không đủ tiền, tất cả số tiền tiết kiệm cộng lại chỉ đủ mua 49 nhánh mà thôi. Cậu ta sáng tạo đem số hoa hồng có báo hiệu bi kịch này bỏ vào trong một thùng giấy, trong đó có mười nhánh được thắt thêm bong bóng, như vậy khi Lâm Gia Mạt mở chiếc thùng ra, bọn chúng sẽ rục rịch lúc lắc bay đến chỗ cô ấy. Nhưng mà, khi Triệu Diệp đang tưởng tượng xem Gia Mạt sẽ mang gương mặt như thế nào, ngạc nhiên ra sao thì cô ấy đã khiến cho Triệu Diệp vô cùng kinh hãi. Chính là phong bì, viết về tôi và Phương Hồi, lá thư về tôi và cô ấy.

(3) BlUELOVER: Là những nhánh hoa hồng được hái từ Hà Lan, nó được nhuộm bởi màu hiệu chất tạo màu tổng hợp không gây độc hại.

Lúc xem thư thì Triệu Diệp và Lưu Sảng đang ở cạnh nhau, hai người đang thương lượng phương án cuối cùng thắt bong bóng, dùng bong bóng thí nghiệm thử, làm sao mới có thể đạt hiệu quả tốt nhất. Xem thư xong thì cả người Triệu Diệp cứng đờ, Lưu Sảng bảo cậu ta kéo tiếp sợi dây, cậu ta bước đến, nhấc chân đá mạnh vào thùng, 49 nhánh BLUELOVER rơi rớt trên nền đất. Trong đó có mấy nhánh xiêu xiêu vẹo vẹo bay lên không trung, che khuất vẻ mặt kinh ngạc của Lưu Sảng và nước mắt không cam lòng của Triệu Diệp.

Tối hôm đó Triệu Diệp uống rất nhiều rượu, lúc về cậu ta nhìn thấy Lưu Sảng còn ngồi trên nền đất gom những nhánh hoa hồng héo úa. Cậu ta chao đảo bước đến, dùng chân giẫm mạnh lên mấy cái nói: "Em làm gì vậy! Vứt đi! Vứt tất cả cho anh!"

"Em không đấy!" Lưu Sảng ngồi xổm xuống, tiếp tục nhặt, nói: "Cô ấy không cần, em giữ lại."

Có lẽ chính là một câu nói đó, cô ta đã bước vào lòng Triệu Diệp.

Sau bữa tiệc bối rối tại Bắc Kinh, Triệu Diệp nói trên đường trở về trường, trái ngược cậu ta lại có chút tung tăng, bởi vì cố gắng hết sức cho tình yêu nhiều năm như thế, cậu ta cũng đã mệt mỏi, may mà cuối cùng cũng có một cô gái giữ nó lại cho cậu ta.

Sau đó nữa mọi việc biến thành một bộ phim tình cảm đầy cảm hứng, Triệu Diệp và Lưu Sảng tích hợp nhân lực, bắt tay hợp tác, cuối cùng cũng mở rộng sản phẩm của bọn họ ra thị trường —- Kinh doanh nội y Hàn Quốc. Lúc đó ký túc xá của cả hai đều biến thành nhà kho, chỗ của Lưu Sảng không chứa được nữa, nên chỉ có thể mang đến chỗ Triệu Diệp, bởi vì có quá nhiều bra và quần chip của phụ nữ nằm rải rác trong phòng, Triệu Diệp còn bị giáo viên quản lí mời lên nhắc nhở nhiều lần, với ý tốt đại khái là thanh niên không quải gở như thế. Mặc dù như thế, Triệu Diệp vẫn mang tuổi thanh xuân tốt đẹp cống hiến cho sự nghiệp kinh doanh nội y của tổ quốc, trong khi bạn cùng phòng của cậu ta cùng nhau luyện WOW(4), thì cậu ta lúc nào cũng một mở cửa sổ Messenger, trò chuyện với một cô gái không biết dáng dấp ra sao "Bồ ơi, vui lòng cho tôi một cái bra của bạn", "Ok, gom các công dụng này lại thì rất phù hợp với bạn nha" , "Bồ ơi, không tính số lẻ nha, trên 200 là miễn phí vận chuyển đó nha bồ". Cứ như vậy, đế quốc nội y của Triệu Diệp được xây dựng trên cơ sở ba vòng của đa số đồng bào nữ. Lúc tốt nghiệp đại học, cậu ta đã trở thành một người bán hàng có vương miệng vàng trên taobao, một năm sau cậu ta đã có công xưởng sản xuất sản phẩm của riêng mình, cung cấp hàng cho cả khách hàng ngoài nước. Cho đến nay, Triệu tổng đã sớm trở thành danh nhân trẻ xuất sắc có quyền cười cao ngạo khắp nơi.

(4) WOW: các viết tắt của game online World of Warcraft.

Mỗi khi cậu ta mặc cả xong một cuộc làm ăn, bất luận là đơn đặt hàng mấy chục đồng lúc ban đầu đến đơn hàng mấy trăm vạn về sau, chỉ cần Lưu Sảng ở bên cạnh, Triệu Diệp đều sẽ xúc động nhả ra một câu: "Sáng khoái quá, sảng khoái không(5)?" Lưu Sảng đều cười híp mắt đáp: "Sảng khoái!"

(5) Từ Sảng khoái mà Triệu Diệp nói ở đây là từ Sảng trong tên của Lưu Sảng.

Hôn lễ của Triệu Diệp và Lưu Sảng được tổ chức ở một hội sở cao cấp ở công ty chúng tôi. Phụ rể Kiều Nhiên, phụ dâu Gia Mạt. Dựa theo kế hoạch ban đầu của chúng tôi thì cô dâu hẳn là Gia Mạt, phụ dâu vốn là Phương Hồi, nhưng bây giờ cô dâu đổi thành phụ dâu, phụ dâu thì không thấy tung tích. Đây chính là cái được gọi là hiện thực, nếu có thể quay một bộ phim truyền hình, đầu tiên sẽ là cảnh chàng thiếu niên Triệu Diệp thổ lộ với Gia Mạt, sau đó là cảnh chàng thanh niên Triệu Diệp vặn lễ phục kết hôn, camera chậm rãi hướng về phía cậu ta, cô dâu xinh đẹp điềm tĩnh, nhưng lại không phải là Gia Mạt.

Quan hệ giữa Lưu Sảng và Gia Mạt rất tốt, đây chính là điểm mà tôi cảm thấy Lưu sảng cố chấp nhất, rất dũng khí! Có thể vì tình yêu đơn phương của Triệu Diệp quá cay đắng, nên nó đã trực tiếp khắc hình ảnh Gia Mạt đúng tiêu chuẩn một nữ thần vào trong lòng Lưu Sảng, cho nên không có gì ngăn cách hai người bọn họ. Duy nhất chỉ có một điều khiến Lưu Sảng nghi ngờ chất vấn, đó chính là khẩu vị chọn đàn ông của Gia Mạt, lần đầu tiên gặp Tống Ninh, Lưu Sảng lập tức không chút khách khí đánh giá "Kém xa Triệu Diệp nhà tôi", khiến Tống Ninh tức giận muốn chết.

Lúc cô dâu ném hoa, Lưu Sảng ném hoa cho Gia Mạt. Hôm đó, Gia Mạt vô cùng phấn chấn, trong nhóm ai cũng rất vui vẻ, nhưng mà càng vui vẻ lại càng thấy thiếu thiếu gì đó, nhóm chúng tôi thiếu mất một người.

Cao trào nhất của ngày hôm đó là lúc Triệu Diệp đọc diễn văn, thằng nhóc đó cảm ơn bố mẹ mình, bố mẹ vợ, họ hàng bạn bè, Thiên Chúa, sau đó đặc biệt cám ơn chúng tôi.

Cậu ta nói: "Từ nhỏ tôi đã không phải là một đứa bé có tiền đồ, cũng không có lý tưởng cao thượng gì cả, môn Anh văn của tôi luôn không đạt tiêu chuẩn, à không, có rất nhiều môn không đạt tiêu chuẩn. Nếu như ai đó có thể xuyên thời gian trở về, vỗ vỗ vai tôi đưa cho tôi xem tấm ảnh của ngày hôm nay, tôi nhất định sẽ cho rằng đó là kẻ lừa đảo. Nhưng mà khi đó, tôi và bạn bè ở bên cạnh nhau, từ trước đến nay chúng tôi không ngưỡng mộ bất kì thứ gì. Cho dù gặp nhiều người ngạo mạn, cùng lắm chúng tôi chỉ cảm thán, chứ không hề hâm hộ. Bởi vì chúng tôi cho rằng, tương lai của cúng tôi rất rộng, rộng đến mức cả đời người cũng không thể miêu tả nổi. Đương nhiên, sau đó chúng tôi phát hiện, thế giới này thật sự vô cùng nhỏ bé, nhỏ đến mức rất nhiều thứ xảy ra sẽ dễ dàng tan thành những mảnh nhỏ. Chúng ta sẽ không ngừng trải qua rồi mất đi, khi giữa chúng tôi có người yên lặng rời khỏi, bỗng nhiên tôi chợt hiểu rõ, gặp được hạnh phúc thì tuyệt đối không thể buông tay, cho nên tôi dùng mọi cách kéo Lưu Sảng đến trước mặt mọi người. Tôi muốn cám ơn nhóm bạn của tôi, cám ơn các bạn đã đồng hành với tôi trên con đường kéo dài bất tận, cám ơn các bạn vẫn sẵn lòng đứng bên cạnh tôi cho đến ngày hôm nay, cám ơn."

Chúng tôi vỗ tay cho Triệu Diệp, sau đó, từ trong túi cậu ta lấy ra một thứ gì đó nhỏ nhỏ, quơ quơ tay về phía chúng tôi. Đó chính là một viên thạch cao màu vàng đã bị vỡ, cậu ta đi đến chỗ bàn chúng tôi nói: "Xem này, thật ra hôm đó tớ vẫn nhặt được một viên, tớ không nỡ ném đi."

Triệu Diệp nhét viên thạnh cao vào trong tay tôi, mặt trên có chữ viết mơ hồ, tôi nhìn thật kỹ, mới phát hiện đó là nửa chữ "HỒI". Lúc ấy Gia Mạt bật khóc, cô ấy nói, cái con nhỏ này, ngày Triệu Diệp kết hôn mà cũng không xuất hiện.

Còn tôi, còn tôi...

Xoay lưng về phía bọn họ, nước mắt tuôn rơi.

Ngày đăng: 28/06/2017
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?