Đăng nhập bằng tài khoản:

Chương 19 - Lời từ chối sau bữa cơm gia đình

--------Nam phụ buồn bã----------

Buổi chiều, Nhan Tiếu về nhà mới biết chuyện "ấu trĩ hơn, lãng nhách hơn" là gì. Vì được nghỉ Tết Đoan Ngọ nên công ty cho tan sở sớm nữa ngày. Về đến nhà, Nhan Tiếu chạm trán yêu nghiệt. Vừa bước vào cửa, Nhan Tiếu liền nghe thấy tiếng Tiểu Thái ngao ngao. Tiểu Thái có rất nhiều cách kêu, hoặc là cảnh cáo, hoặc là kêu gào thảm thiết, hoặc là nũng nịu, và giọng kêu hãnh diện, cao hứng lúc này...rõ ràng là đang rất phấn khởi.

Họ dép lê đi vào phòng khách, quả nhiên Nhan Tiếu thấy Tiểu Thái đang ngoe ngoẩy cái đuôi, cái mông ngoáy tít, dưới chân hắn là các loại hoa quả và bánh chưng. Ngoáy mông mệt rồi, Tiểu Thái lại nằm xuống đất lăn lộn, vừa ôm táo, vừa ôm bánh chưng, miệng vẫn hứng chí kêu ngao ngao.

"Tiểu Thái!" Nhan Tiếu quát 1 tiếng rồi định xông vào túm Tiểu Thái nhưng đã quá muộn. Con mèo ú lăn 1 vòng rồi đứng phắt dậy, lẩn mất tiêu.

Nhan Tiếu đành cúi đầu nhìn đống phòng ốc bừa bộn, hoa quả lăn khắp nơi, bánh chưng cũng bị cào, một số thậm chí đã bị Tiểu Thái cắn đứt dây, không thể ăn được nữa.

"Tiểu Thái, mày ra đây, con mèo chết tiệt này" Nhan Tiếu đang giậm chân quát tháo, không ngờ Tiểu Thái không mò ra mà yêu nghiệt thò đầu ra khỏi bếp, híp mắt cười: "Bà xã, em về rồi?"

Thấy yêu nghiệt ở nhà, Nhan Tiếu càng bực mình hơn: "Anh ở nhà hả? Sao không trông Tiểu Thái, để nó phá phách trong phòng khách, anh có biết không? Chỗ bánh chưng đó..." Đang nói dở chừng, tự nhiên Nhan Tiếu dừng lại hỏi: "ơ, không phải nhà mình không có bánh chưng sao? ở đâu ra mà lắm bánh chưng, hoa quả thế?"

Nhan Tiếu vừa sững sốt vừa bước vào bếp, thì thấy yêu nghiệt lén lén lút lút chắp tay sau lưng đứng nguyên tại chỗ cười trừ.

Có ! Vấn ! Đề!

Nhan Tiếu khoanh tay trước ngực bĩu môi: "Ba mẹ đâu?"

"À" Văn Dịch ngẩn tò te 1 lát, mắt ngước len trần nhà nói: "ba mẹ về tứ hợp viện trước, anh ở nhà đợi em..."

Nhan Tiếu cau mày nhìn yêu nghiệt, càng nhìn càng thấy bất thường, cô khịt khịt mũi ngửi: "Mùi gì vậy?"

Yêu nghiệt cười nịnh: "Có mùi gì đâu"

"Không có? Anh đang giấu cái gì sau lưng vậy?"

"Thật không có gì mà..." Không thèm nể nang gì nữa, Nhan Tiếu giẫm thẳng lên chân yêu nghiệt, yêu nghiệt vừa kêu oai oái, vừa để lộ ra chai rượu trên tay.

"Ngũ Lương Dịch?" Nhan Tiếu cầm chai rượu, líu lưỡi, sau đó lại nhìn chai rượu chỉ còn lại chừng 1 nữa, trong lòng thắc mắc. Yêu nghiệt không bao giờ uống rượu trắng, chai Ngũ Lương Dịch này lấy ở đâu ra? Hơn nữa, trong bếp tòan mùi rượu, không lẽ vừa nãy hắn uống trộm ư?

"Rốt cuộc anh đang làm gì vậy?" Nói xong Nhan Tiếu liền liếc thấy hộp quà trong góc bếp, yêu nghiệt định ngăn lại nhưng không kịp nữa rồi. Nhan Tiếu nhấc tấm thiệp trong hộp quà lên "Tết Đoan Ngọ cui vẻ!". Ký tên: Hạ Hà Tịch.
Lập tức, mọi việc đã vỡ lẽ.

Nhan Tiếu ngước mắt nhìn yêu nghiệt, yêu nghiệt lại "hứ hứ" qua lỗ mũi, trả lời rất ta đây: "Em nhìn anh làm gì? Em có nghe thấy người ta nói chồn đến nhà gà chú Tết chưa? Rõ ràng là con chồn Hạ Hà Tịch muốn phá hoại tình cảm vợ chồng mình nên mới tặng rượu, nào bánh chưng, rõ ràng là hắn ta biết anh là chồng của em, mà còn dám gửi đồ cho em, chắc chắn là muốn thách thức"
Đến bây giờ, Nhan Tiếu đã biết tại sao Hạ Hà Tịch lại nói đã làm 1 việc "rất ngu, rất ngốc".

Quả thật rất ngốc, rất ấu trĩ, nhưng không phải là Hạ Hà Tịch, mà là Văn Dịch!!! Đúng là Hạ Hà Tịch không biết theo đuổi con gái thế nào, nhưng anh ta lại biết nên tấn công kẻ địch bằng cách nào. Ngay từ đầu, anh ta đã biết tên yêu nghiệt ngờ nghệch,ấu trĩ này sẽ ném hết mọi quà tặng, nên mới nói trước với mình ư?

Hạ Hà Tịch muốn cho Nhan Tiếu thấy, ông chồng của mình nhỏ mọn, ghen tuông đến mức độ nào. Quả nhiên, bên cạnh cô đều là những cao thủ với nhiều ngón nghề cao tay, cô mừng đến mức chỉ muốn vỗ tay. Bên này, yêu nghiệt vẫn đang nổi máu hoạn thư: "Anh đâu có phí phạm của trời, có khi hắn ta lại mang thuốc độc đến ấu chứ! Ngũ Lương Dịch là cái thá gì, nếu em thích anh sẽ mua ngay cho em cả thùng"

Nhan Tiếu đưa tay ôm trán, đang định bắt yêu nghiệt câm họng thì điện thoại bàn đổ chuông. Nhan Tiếu nhấc máy, thì nghe thấy đầu bên kia điện thoại, thái hậu đang mắng cô, giọng rất vui vẻ: "Cái con ngốc kia, mày có chồng rồi quên cả mẹ àh? Bảo hai đứa về nhà ăn cơm mà sao giờ này còn chưa ra khỏi nhà? Mày có mau lên không? Bố mẹ chồng mày và cả ông Văn đều đến đây rồi. Nếu mày về muộn thì cứ liệu thần hồn"

Nhận được thánh chỉ, Nhan Tiếu đâu dám chống lệnh, cúp máy xong liền quay sang quát yêu nghiệt vẫn đang gào la: "Bây giờ anh đi lấy xe ngay đi...tối đi ăn về sẽ xử lý anh sau"

Đúng lúc này, Tiểu Thái từ dưới gầm giường bò ra, nũng nịu dụi vào chân Nhan Tiếu. Nhan Tiếu gạt nó ra, trong lòng vẫn thấy tiếc giỏ hoa quả đó, không kiềm được bèn nói thêm 1 câu: "Tối về, tao cũng sẽ xử lý mày luôn"

Nhan Tiếu thở dài. Cô cảm thấy, nhìn cô không giống với người đã lấy chồng, mà giống người...nhận nuôi 1 đứa trẻ khổng lồ.

------------Bữa cơm gia đình-----------

Lúc Nhan Tiếu và yêu nghiệt đến nơi, nhà ông Văn đã tràn ngập tiếng cười, tiếng nói, rất rộn rã.

Vì thái hậu là hàng xóm cũ của ông Văn hơn 20 năm nên quá quen thuộc với công việc trong bếp nhà ông, bà Văn Hân, mẹ yêu nghiệt, thì đứng bên cạnh phụ giúp, hai người đàn ông thì ngồi nói chuyện với ông Văn. Hai đứa vừa bước vào nhà, các bậc tiền bối liền bắt tay vào dọn cơm.

Thái hậu từ bếp chui ra, vừa sắp bát đũa dọn bàn, vừa mắng Nhan Tiếu: "Cái con bé này, bắt cả nhà đợi cơm 1 mình mình mà không biết ngại àh? Trên đường đi còn lề mề"

Thấy vậy, yêu nghiệt liền cười bênh vợ: "Mẹ đừng giận, chuyện này không trách Nhan Tiếu được, con sợ nhà con biết tối nay ăn cơm, lại về nhà vội vàng, đi không an toàn, nên về nhà rồi con mới cho nhà con biết hôm nay cả nhà ăn cơm cùng nhau, vậy mới muộn mẹ ạ..."

Nghe thấy thế, nét mặt thái hậu liền dịu ngay lại, mỉm cười nhìn cậu con rể với ánh mắt hiền từ: "Đúng là Văn Dịch vẫn biết nghĩ hơn cả. Haizzz. Đứa con gái ngốc của mẹ, thực sự lúc nào cũng khiến mọi người phải lo lắng"

Bị kẹp giữa hai người, Nhan Tiếu tức đến hộc máu. Phải chăng thái hậu đã áp dụng hai tiêu chuẩn xa nhau quá? Đang định cãi lại thì ông Bruce đã cười híp mắt nói: "No, thực ra thì Nhan Tiếu băng thiên tuyết địa, Văn Dịch nhà tôi hạ thấp mình mà"

Ông Bruce vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu liền sững người, hóa đá. Bà Văn Hân cười phì, cốc đầu chồng nói: "Xin ông, không biết nói thì đừng nói nữa, và còn 1 điều nữa là Nhan Tiếu mới hạ thấp mình, nhà mình mới là leo cao"

Năm xưa, ông Bruce du học ở Trung Quốc gặp bà Văn Hân, hai người đã nên nghĩa vợ chồng, sau đó hai người định cư ở Mỹ, thực ra tiếng Trung đạt đến trình độ nghe hiểu là tốt lắm rồi. Nhưng gần đây ông lại có hứng thú với thành ngữ của Trung Quốc, động 1 tí lại lôi ra mấy câu thành ngữ khiến cho mọi người phải cười phì, sau đó bà Văn Hân lại tận tình chỉ bảo. Nhưng lúc này nào là "băng tuyết thông minh", nào là "leo cao hạ thấp", ông Bruce thực sự không biết đâu mà lần.

Ông chớp mắt hỏi: "Thế anh nói "băng thiên tuyết địa" có nghĩa là gì?"

Bà Văn Hân kiên trì giải thích: "A word of ice and snow, miêu tả thời tiết, dĩ nhiên rồi, cũng có thể làm định ngữ miêu tả cái khác, for example, sắc mặt con trai anh bây giờ..." Nói xong liền chỉ ngón tay về đằng trước cho mọi người xem.

Nhan Tiếu đang định hùa với bố mẹ chồng để trêu, nghe thấy vậy liền nhìn về phía tay bà Văn Hân chỉ, thấy sắc mặt yêu nghiệt trắng bệch, nhìn vào đống đồ trong góc với ánh mắt căm thù. Quả nhiên, rất băng thiên tuyết địa, một lát còn có 1 trận mưa xen lẫn tuyết rơi.

Sắc mặt yêu nghiệt tối sầm, mắt nhìn vào túi quà quen thuộc đó trong góc, tưởng rằng chúng đã mọc thêm đôi cánh bay về đây: Giỏ hoa quả, hộp đựng bánh chưng, rượu Ngũ Lương Dịch,...Túi quà này giống hệt với túi quà ở nhà. Không phải túi quà ở nhà mình vừa mới đích thân thiu hủy đó sao? Tại sao trong nhà họ Văn cũng có 1 túi quà?

Yêu nghiệt như lên cơn điên, túm lấy đồng chí nhạc phụ (vậy cũng được nữa sao huynh đài) đang ngồi tĩnh tâm trên ghế hỏi: "Cái này ở đây vậy ba?"

Nghe thấy vậy, thái hậu liền kêu lớn, vỗ đầu nói với con gái: "À, mẹ quên khuấy, hai hôm trước, 1 người bạn cũ của con đến nhà, nói là được con quan tâm nhiều năm, nhân dịp Tết Đoan Ngọ mới tặng ba mẹ ít quà. Mẹ thấy nhiều quá ăn cũng không hết, đằng nào thì hôm nay cũng đến ăn cơm với ông bà thông gia nên mang đồ sang đây"

"Ai? Bạn học cũ nào?" Nhan Tiếu líu lưỡi, chẳng lẽ...Hạ Hà Tịch đến nhà cô rồi ư? Thảo nào anh ta bảo cho gửi lời hỏi thăm đến hai bác, hóa ra...anh ta đã gặp thái hậu và đồng chí ba từ lâu rồi ư? Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu liền trợn tròn mắt vì quá sửng sốt.
Hạ Hà Tịch còn nói gì mà không biết theo đuổi con gái, rõ ràng là cao thủ tán gái chứ chẳng chơi!!! Tặng quà cho nhà yêu nghiệt để gạ gục đối thủ, sau đó lại tặng quà cho nhà thái hậu để gây dựng quan hệ, đây là những biểu hiện cho thấy không biết tán tỉnh con gái ư? (Hehe, ta thấy anh này tán gái giống đi đánh giặc, bày binh bố trận) Rõ ràng là giết người không ghê tay, trước hai âm mưu này, chắc là kẻ địch đã thua tan tác từ lâu.

Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu không kìêm được bèn ngẩng đầu nhìn đồng chí "kẻ thù". Quả nhiên yêu nghiệt đã sửng sốt đến mức phát điên, gần như suy sụp. Đây mới chính là lửa cháy lan rộng, gió thổi lại bùng lên. Phá hoại hộp quà người ta có làm được gì đâu? Hai người quan trọng nhất mà Hạ Hà Tịch muốn tạo quan hệ đã nhận tấm lòng của hắn ta rồi.

Thái hậu nói: "Cậu ấy nói cậu ấy tên là Hạ...ờ.. Hạ gì nhỉ?"

Thái hậu chưa nói hết câu, yêu nghiệt đã gằn giọng: "Dù là Hạ XX hay Hạ OO thì cũng chẳng phải là giống chim gì tốt đẹp cả"

Hắn vừa dứt lời, cả gian phòng chìm trong im lặng. 

Nhan Tiếu trợn mắt: Đồng chí yêu nghiệt đừng có ấu trĩ như vậy có được không

Yêu nghiệt khoanh tay trước ngực, nét mặt rất hậm hực: Hạ Hà Tịch là kẻ không biết xấu hổ trước!

Hai người lặng lẽ trao đổi bằng ánh mắt, ông Bruce phá vỡ bầu không khí im lặng trước, nhẹ nhàng xin ý kiến phu nhân: "Loài chim tốt đẹp là gì nhỉ? Có phải là cảnh tượng độc đáo như hôm em nói với anh là có con chim bay trên trời, trên nền trời xuất hiện 1 vệt khói trắng đúng không?"

Đồng chí ba Nhan Tiếu nãy giờ không nói gì, nghe thấy vậy liền nổi hứng: "Chim bay trên trời sẽ có khói trắng ư? Cảnh tượng này gặp ở đâu nhỉ? Ở Mỹ ư?"

Bà Văn Hân liền thở dài nói từng chữ 1: "Hôm đó em nói là khói trắng nghi ngút (Đồng âm với từ chim), không giống với cái mà con trai anh nói, hiểu chưa?"

Ông Bruce vẫn chưa hiểu lắm, lại chớp mắt hỏi con dâu: "Thế con chim mà Kiro nói có nghĩa là gì?"

Nhan Tiếu không nói gì, không thể nói ông cũng có con chim mà con trai ông vừa nói (ặc ặc, sặc máu mũi)... Nhan Tiếu đang chưa biết phải nói gì thì ông Văn vừa ho từ trong phòng đi ra, cứu cho Nhan Tiếu một câu hỏi khó. Bà Văn Hân và Văn Dịch đến đỡ ông Văn. Kể từ đợt ốm phải đi bệnh viện lần trước, dường như ông Văn gầy đi rất nhiều.

Thái hậu thấu cả nhà đã đông đủ liền giục đồng chí ba xới cơm rồi gọi Nhan Tiếu qua 1 bên hỏi: "Cậu bạn Hạ gì đó của con là thế nào vậy?"

Nhan Tiếu thấp thỏm cúi đầu nghịch ngón tay miệng lúng búng: "thế nào là sao ạh, thì là như vậy thôi, anh ấy tặng quà cho bạ mẹ, chúc ba mẹ có ngày lễ vui vẻ"

Thái hậu "hừ hừ", vẻ mặt tỏ rõ sự khinh bỉ: "Nhìn mày kìa, mẹ có tình mang đồ đến đây để xem hai vợ chồng mày thế nào. Nhìn sắc mặt Văn Dịch kìa, thằng bé đó tán tỉnh mày àh?"

Nét mặt thái hậu tỏ rõ là dã hiểu ra vấn đề thì Nhan Tiếu còn nói được gì nữa, cô ngửa mặt lên nhìn trời nói: "Mẹ biết rồi còn hỏi gì nữa?"

"Biết rồi mẹ mới hỏi mày" thái hậu mắng: "Từ nhỏ mày làm gì không bao giờ dứt khoát, trong chuyện tình cảm lại càng nhập nhằng, nếu không có mẹ thì có khi cũng chẳng được thằng con rể như Văn Dịch. Nào, để mẹ chỉ mày, thằng bé Hạ Chim Hạ Điểu gì đó không tồi, nhưng mày và Văn Dịch đã kết hôn rồi, để cho nó ghen 1 chút cũng để tình cảm vợ chồng sâu đậm thêm, nhưng đừng để quà đà"

Thái hậu ngừng 1 lát sau đó mới chọc trúng tim đen: "Bây giờ mày gọi điện cho Hạ Đại Điểu, nói cám ơn cậu ta đã tặng quà cho ba mẹ, tình cảm ba mẹ đã nhận rồi. Nhưng có những chuyện không được quá giới hạn, bảo cậu ta đừng đến nhà mình nữa"

Nghe thấy 3 chữ "Hạ Đại Điểu", Nhan Tiếu cứng họng, đang định nói thì thái hậu nghiêm giọng quát: "Mày có gọi không, không gọi thì đừng trách mẹ không nể mặt mà gọi cho nó. Đến lúc đó mọi người đều khó xử đấy" Con gái do mình sinh ra nên thái hậu rât hiểu. Con bé này từ nhỏ đã mềm lòng, đừng nói những câu từ chối, có lúc ngay cả suy nghĩ của mình cũng không có cách nào biểu đạt rõ ràng, trong chuyện tình cảm lại càng chậm chạp, nếu bà không mách lối mở đường cho chuyện này thì chưa biết chừng đã gây ra họa lớn.

Nhan Tiếu cũng biết rõ sự ghê gớm của thái hậu, đành móc điện thoại ra, trông rất tội nghiệp, gọi cho Hạ Hà Tịch. Điện thoại chưa đổ hết 3 hồi chuông đã có người nhấc máy. Nhan Tiếu chưa kịp nói gì thì đầu bên kia điện thoại đã có giọng con gái vang lên: "Alô"
Nhan Tiếu vô cùng sững sốt, giọng nói này không phải là của...

"Chị Hoa? Tại sao chị nghe điện thoại của giám đốc Hạ?" Hơn nữa lại vào giờ ăn cơm? Lẽ nào họ đang ăn cơm với nhau?
Đầu bên kia nghe thấy vậy, tiếng cười lạnh lùng của chị Hoa cất lên: "việc này không phải cảm ơn em đó sao?"

"Thế có nghĩa là sao ạh?"

Chị Hoa bình thản nói kháy: "Nhan Tiếuà Nhan Tiếu, không hiểu em có tài cán gì mà Hạ Hà Tịch lại say mê em? Để em được tận hưởng 1 Tết Đoan Ngọ thật vui vẻ, anh chàng ngốc này tự mình ôm 1 đống việc giải quyết. Giờ bị thủng dạ dày, đang ở nhà quằn quại tưởng chết đi sống lại, được người ta đưa đến bệnh viện để mổ, bác sĩ gọi điện thoại báo cho chị"

Nhan Tiếu sững người, bàn tay cầm điện thoại đẫm mồ hôi: "Phải mổ? Tại sao lại thế được...Buổi sáng vẫn còn bình thường mà, thế người nhà của anh ấy đâu? Tại sao gọi điện thoại cho chị?"

Nghe thấy vậy, người từ trước tới nay ăn nói bốp chát như chị Hoa liền im lặng, sau một lát trầm ngâm mới nói: "Nhan Tiếu, Hạ Hà Tịch thật xui xẻo khi thích em"

"Hả?"

"Lẽ nào em không biết, mấy năm trước cậu ấy đã mồ côi rồi ư? Không đến lúc vạn bất đắc dĩ, làm sao cậu ta lại bảo bệnh viện gọi điện thoại đến 1 đồng nghiệp như chị?"

"Mồ côi.." Nhan Tiếu lẩm bẩm, đầu óc như đang nổ tung, đau nhói. Mồ côi từ bao giờ...Kính Nhỏ, trung học, đội bóng...Tự nhiên Nhan Tiếukhông biết đâu mà lần, chỉ cảm thấy lòng rối như tơ vò, đầu óc trống rỗng.

Chị Hoa im lặng, rồi nói: "Cậu ấy sắp ra khỏi phòng mỗ rồi, nếu em còn chút lương tâm thì đến thăm cậu ấy xem thế nào". Nói xong chị Hoa liền báo địa chỉ rồi cúp máy.

Mãi cho đến khi tiếng tút tút trong điện thoại vang lên, Nhan Tiếu vẫn chưa về được thực tại sau nỗi sửng sốt, thái hậu đoán được tình hình từ lâu, nheo mắt hỏi: "Có chuyện gì vậy?" Nhan Tiếu vẫn chưa nói gì, yêu nghiệt đi ra gọi hai mẹ con vào nhà ăn cơm, hắn đứng trước cửa cười, nói: "Mẹ, em, ông ngoại gọi mọi người vào ăn cơm"

Nhan Tiếu nắm chặt điện thoại trong tay, ngần ngừ không chịu đi. Chị Hoa nói đúng, chút lương tâm còn sót lại trong người cô đã dao động.

----------Cụt hứng-----------

'Sao vậy?" Văn Dịch bước xuống bậc thang nhìn Nhan Tiếu đứng im không nhúc nhích với vẻ thắc mắc: "Vào đi chứ!"

Bên này thái hậu cũng gọi: "Tiếu Tiếu"

Nhan Tiếu nắm chặt chiếc điện thoại vẫn còn hơi ấm hạ quyết tâm quay sang nói với thái hậu: "Mẹ, mẹ vào trong trước đi, con có chuyện muốn nói với Văn Dịch".

Nghe thấy vậy, yêu nghiệt liền cau mày vì cảm thấy có gì đó bất thường, thái hậu đang định nói gì đó thì Nhan Tiếu đã quay sang chỗ thái hậu, lắc đầu: "mẹ, mẹ vào đi"

Không ai hiểu con gái hơn mẹ. Sau khi mắng con gái hai câu, thái hậu liền bước vào. Bà vừa vào, yêu nghiệt liền cười cợt chớp chớp mắt: "Chà chà, chuyện gì mà phải giấu mẹ, làm anh cũng ngại quá, hề hề..."

Nhan Tiếu cắn chặt môi, nghiêm giọng nói: "Hạ Hà Tịch bị thủng dạ dày, hiện đang ở trong viện, em..." Lúc đầu cô định nói cho yêu nghiệt biết Hạ Hà Tịch bị mồ côi, dù sao cũng là bạn học, hay là ăn cơm xong mình nói với ông 1 tiếng rồi đến thăm anh ấy. Nhưng chưa nói hết, yêu nghiệt liền biến sắc, giọng hầm hầm mắng: "Hạ Hà Tịch! Lại là Hạ Hà Tịch! Không biêt thằng cha này còn định giở trò mèo gì nữa? Bọn mình đã kết hôn rồi!"

Nhan Tiếu im lặng, cũng hơi bực mình, làm mặt lạnh nói: "Em biết mình đã kết hôn rồi, việc này anh không phải nhắc em". Yêu nghiệt phản ứng gay gắt như thế này là có ý gì? Nghi ngờ cô với Hạ Hà Tịch ư?

Cơ mặt của yêu nghiệt giật giật, vẫn không kiềm được: "Có phải ý em là không muốn ăn bữa cơm này nữa, bây giờ đi thăm anh ta luôn? Việc anh ta nằm việc rất là to tát, cố tình gọi điện thoại đến tìm em, đúng không? Tiếu tiếu, anh nói cho em biết, anh ta rất đa mưu đa kế đấy, em xem quà tặng của anh ta, lại cả phong bì, laịvô liêm sỉ đến mức mò vào cả nhà thái hậu...Tiếu Tiếu, nếu bây giờ em đến bệnh viện thì em trúng kế rồi – đúng, chắc chắn là mưu kế - khổ nhục kế".

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu thở hắt ra, gật đầu đáp: "Đúng vậy, người ta âm mưu xảo quyệt, toàn giở trò quỷ kế, mất bao nhiêu công sức vì chỉ muốn lôi kéo em, thế đã được chưa? Bụng dạ anh đen tối, lúc nào cũng đoán người ta như vậy sao? Anh ấy là bạn học cũ của bọn mình nữa đấy!"

"Được, được lắm!". Nghe Nhan Tiếu nói bạn học cũ, yêu nghiệt càng tức hơn. Bạn học? Lại còn có kiểu bạn học cướp vợ người khác như vậy sao? Thằng khốn! Yêu nghiệt nghiến răng: "Kể cả anh ta có ốm thật thì cũng có người nhà, bác sĩ, y tá, cả đoàn người ở bên, việc gì cứ phải là em đi vào lúc này? Có phải nếu không phải em đi thì hệ hô hấp của anh ta không thể hoạt động bình thường không? Nhan Tiếu rõ ràng là em biết...rõ ràng là biết..."

Văn Dịch tức tối quà cười gằn, dừng lại 1 lát, lấy lại được bình tĩnh để nói được rõ ràng hơn: "Rõ ràng là em biết hiếm khi ba mẹ anh mới về nước, lạ đúng dịp Tết Đoan Ngọ, cả nhà ăn bữa cơm đoàn viên, em lại vì 1 người ngoài mà không tham gia! Sao em lại vô cớ gây chuyện như vậy?"

Nhan Tiếu vốn không có ý gì khác, bây giờ nghe yêu nghiệt xuyên tạc ý của mình, tự nhiên không muốn giải thích nữa, nói lớn: "Đúng! Em gây chuyện vô cớ, từ xưa đến nay em đều gây chuyện vô cớ, em không ăn cơm nữa!"

Nói xong Nhan Tiếu liền bỏ đi nhưng bị yêu nghiệt túm tay lại, đau quá cô liền cau mày.

Ánh mắt yêu nghiệt nảy lửa, hắn gằn từng chữ 1: "Anh chỉ nói 1 câu thôi, vào nhà cùng anh"

Nhan Tiếu giận dữ nhìn đối phương, đầu óc như muốn nổ tung, không còn chút lý trí nào: "Anh bắt tôi vào là tôi phải vào ư? Tôi nói cho anh biết nhé, Văn Dịch, hôm nay tôi sẽ đi thăm Hạ Hà Tịch cho bằng được. Không có anh ấy tôi không nuốt nổi cơm!"

"Nhan Tiếu!" Câu nói này đã kích động Văn Dịch. Hắn gầm lên, túm chặt Nhan Tiếu đang giãy giụa: "Có phải tình cảm bao nhiêu năm qua không sánh được với tên Hạ Hà Tịch đó không? Anh bảo em vào ăn cơm ngay bây giờ"

Nhan Tiếu mím chặt môi, tính bướng cũng nổi lên. Chỉ là 1 bữa cơm gia đình, có cần phải quan trọng hóa như vậy không? Buổi sáng ba mẹ chồng mới nói lần này sẽ về Trung Quốc 1 thời gian, muốn ăn cơm lúc nào chẳng được, việc gì phải như vậy? Cô không nghĩ mình đã làm sai chuyện gì, cô đã nói thẳng với yêu nghiệt cô đi làm gì, cô không nghĩ mình phải nghe lời ai, ngay cả mệnh lệnh của thái hậu cũng không phải nghe.

Nhan Tiếu ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc, nghiến răng gằn từng chữ 1: "Quả nhiên Hạ Hà Tịch nói không sai, anh thực sự quá ấu trĩ!" Nói xong Nhan Tiếu hất tay yêu nghiệt ra rồi bỏ đi.

----------Cãi nhau-----------

Lúc Nhan Tiếu đến bệnh viện, Hạ Hà Tịch vừa tỉnh lại. Thấy Nhan Tiếu đến, chị Hoa nể mặt mà không nói gì thêm, chỉ vỗ vai Nhan Tiếu rồi ra về.

Phòng bệnh rộng rãi giờ chỉ còn lại hai người, khiến Nhan Tiếu cảm thấy hơi ngạt thở, đành tìm chuyện để nói: "Em ngại quá, vì vội đến quá mà không kịp mua hoa quả vào thăm anh"

Hạ Hà Tịch im lặng. Sắc mặt nhợt nhạt cho thấy tinh thần anh không được tốt cho lắm. Thấy vậy Nhan Tiếu liền nói: "À, anh có khát không? Để em rót cho anh cốc nước, ơ..." Nói được 1 nữa, Nhan Tiếu lại vỗ mạnh tay lên đầu: 'Sao em ngốc thế nhỉ, anh vừa mới mổ xong làm sao uống nước được? Em dùng tăm bông chấm cho môi anh đỡ khô là được rồi"

Đôi mắt Hạ Hà Tịch sáng ngời, nhìn Nhan Tiếu hồi lâu mới nói: "Nếu anh nói đây không phải là khổ nhục kế thì em có tin không?"
Bàn tay định đưa ra lấy tăm bông của Nhan Tiếu run lên, cô cười gượng gạo nói: "Em không bao giờ nghĩ đây là khổ nhục kế, ai lại lấy sức khỏe của mình ra làm trò đùa bao giờ". Nói đến đây, Nhan Tiếu dừng lại, ngần ngừ 1 lát rồi nói tiếp: "Và lần sau, nếu có công việc gì thì anh cứ bảo em, không nên 1 mính gánh hết như vậy"

Hạ Hà Tịch chậm rãi lắc đầu: "Anh quen rồi"

Vừa nghe thấy vậy, tay Nhan Tiếu lại run lên, bất giác nhớ đến chị Hoa nói cha mẹ Hạ Hà Tịch đã...từ mấy năm trước...Thấy mặt Nhan Tiếu biến sắc, Hạ Hà Tịch tưởng rằng cô vẫn boăn khoăn vì không ăn cơm được cùng gia đình, anh nói nhỏ: "Làm phiền em, không cho em đoàn tụ cùng gia đình trong Tết Đoan Ngọ, thật áy náy quá"

Nhan Tiếu đột nhiên đứng bật dậy, bực bội nói: "Hạ Hà Tịch, em xin anh đấy! Anh đừng lúc nào cũng nghĩ cho người khác như vậy, đừng lúc nào cũng thấu hiểu người khác như vậy, lúc nào cũng mỉm cười với mọi người như vậy, có được không? Anh có biết anh làm như vậy, khiến em cảm thấy hình như mình rất tàn nhẫn, thấy áy náy như đã làm việc xấu không?"

"..." Ánh mắt Hạ Hà Tịch lấp lánh, bình thản nhìn Nhan Tiếu mà không nói gì nữa.

Nhan Tiếu biết mình đã nổi nóng, nhưng nếu bây giờ không nói, e rằng không bao giờ có đủ can đảm để nói ra những điều này nữa. Cô cúi đầu nhìn ngón tay mình, cau mày nói: "Từ lần đầu tiên khi anh nói với em anh là Kính Nhỏ, em đã muốn từ chối anh. Em muốn nói với anh rằng em đã kết hôn, mặc dù đó chưa chắc đã là 1 cuộc hôn nhân hạnh phúc, chân thành...nhưng em chưa bao giờ nghĩ sẽ từ bỏ. Em thừa nhận tình cảm của em đối với Văn Dịch còn chưa rõ ràng, nhưng em không lừa được mình, trong lòng em vẫn mong chờ, mong chờ sống hạnh phúc với anh ấy đến khi đầu bạc răng long"

Nhan Tiếu thở dài, vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt của Hạ Hà Tịch: "Anh có biết khi đọc tiểu thuyết, kiểu nhân vật nữ chính nào em ghét nhất không? Em ghét nhất người rõ ràng không yêu nam phụ, nhưng lại không chịu lên tiếng từ chối. Em ghét những người mập mờ, không dứt khoát, nhưng khi chuyện đến với mình, em mới biết từ chối khó biết bao...Hóa ra, từ chối tình cảm của người khác khó đến vậy. Thực ra, mấy tiếng đồng hồ trước, mẹ em còn bắt em gọi điện thoại cho anh để nói rõ ràng...Nhưng chị Hoa lại nói anh đang phải mổ...Nếu anh là em, anh sẽ làm gì? Trên đường đến bệnh viện, em đã nói với chính mình rằng, lấy danh nghĩa bạn bè đồng nghiệp bạn học cũ nói cho rõ ràng với anh, nhưng anh vẫn cứ như vậy, em biết mở miệng thế nào đây?"
Phòng bệnh đột nhiên chìm trong im lặng.

Nhan Tiếu không cảm thấy như trút được gánh nặng vì đã nói được suy nghĩ của mình, mà chỉ thấy tảng đá trong lòng đè nặng hơn. Một hồi lâu, Nhan Tiếu mới nghe thấy có tiếng nói từ giường vọng lại rất khẽ; "Không phải em đã nói hết rồi đó sao? Em nói rất hay"
Ngay lập tức, phần mềm yếu nhất trong người Nhan Tiếu bị chạm đến, đau nhói: "Em cảm thấy không hay tí nào"

"Anh cũng vậy!" Đôi môi Hạ Hà Tịch run rẩy. "Tiếu Tiếu, anh chỉ nói mấy câu thôi. Thứ nhất, ngay từ đầu, anh không kỳ vọng nhiều vào mối tình này. Thậm chí em không còn nhớ anh, nếu anh không nói, em sẽ mãi mãi không bao giờ nhớ ra anh chàng Kính Nhỏ nhút nhát ngày xưa. Từ lâu anh đã biết chuyện tình cảm của em và Văn Dịch, anh biết là anh không thể sánh được tình cảm bao nhiêu năm của bọn em, nên thật sự em không cần áy náy vì đã từ chối anh đâu. Thứ hai, bất luận chị Hoa nói với em chuyện gì, em cũng không cần phải boăn khoăn, anh cũng không thảm hại như em tưởng tượng đâu, không cần em phải thương hại. Thứ 3, Tiếu Tiếu, anh mong em không phải chịu bất kỳ sức ép nào, không biết em đã bao giờ nghe câu, thích là chuyện của riêng 1 người?

Nói xong, Hạ Hà Tịch thần người ra 1 lát, sau đó mới quay đầu với vẻ ngượng ngiụ, hắng giọng rồi mới nói tiếp: "Nếu anh không có cách nào biến việc thích ai đó trở thành tình yêu, biến chuyện 1 người thành gánh nặng cho cả hai người thì mong em...đừng có thấy bất kỳ sức ép nào"

Đầu ngóc tay Nhan Tiếu run rẩy. Lúc này đây, bảo không cảm động làm giả dối, Nhan Tiếu thực sự cảm động muốn chết. Hạ Hà Tịch, tại sao người đầu tiên em gặp không phải là anh? Nếu là anh, phải chăng em sẽ thản nhiên đón nhận tình cảm này, đỡ phải đi đường vòng?

"Còn 1 việc nữa..." Thở phào 1 hơi, Nhan Tiếu định lên tiếng thì thấy mồ hôi Hạ Hà Tịch đã vã ra như tắm. "Em có thể gọi bác sĩ hộ anh được anh, hình như vết thương...đã bị vỡ rồi"

Nghe đến câu cuối cùng, Nhan Tiếu giật nảy mình: "Sao anh không nói sớm"

Hạ Hà Tịch ngóac mồm: "Nhìn nét mặt em từ chối người khác thực sự rất đáng yêu, anh không muốn cắt ngang..."

Nhan Tiếu+_+

Hạ Hà Tịch, rốt cuộc là anh đang khen hay đang chế giễu

Ngày đăng: 21/03/2013
Người đăng: Alex Chu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?