Gửi bài:

Chương 68 - Ngoại truyện: Mặt lạnh vô tình

Từ khi Hàn Trầm và Tô Miên công khai chuyện tình cảm, nhân vật "kim cương vương lão ngũ"(*) nổi bật nhất hệ thống công kiểm pháp(**) của thành phố Lam không còn là đối tượng thu hút sự chú ý của phái nữ.

(*) "Kim cương vương lão ngũ" chỉ những người đàn ông độc thân giàu có.

(**) Hệ thống công kiểm pháp là cơ quan thực thi pháp luật như Công an, Viện kiểm sát và Tòa án.

Thế nhưng, nhanh chóng có một người đàn ông khác thay thế Hàn Trầm trở thành đối tượng kết hôn lý tưởng trong lòng nữ cảnh sát, nữ pháp y, nữ luật sư, thậm chí cả nữ thẩm phán. Người ấy chính là Mặt Lạnh.

Những người phụ nữ làm việc trong ngành Công an và Kiểm sát phần lớn đều học giỏi hoặc là không giỏi giao tiếp. Muốn tìm bạn trai không khó, nhưng tìm một người đàn ông thành tâm thành ý, vừa chu đáo vừa tinh tế đâu phải điều dễ dàng. Được coi là ngôi sao mới của hệ thống công kiểm pháp, Mặt Lạnh đã thỏa mãn phần lớn yêu cầu của phái nữ về một người bạn trai, người chồng lý tưởng.

Đầu tiên, anh có diện mạo sáng sủa, thân hình cao ráo. Dù không đẹp trai bằng Hàn Trầm nhưng ở mức độ vừa phải như anh càng tốt hơn. Đẹp như Hàn Trầm chỉ tổ khiến phụ nữ thiếu cảm giác an toàn mà thôi.

Hơn nữa, theo lời Châu Tiểu Triện, đồng nghiệp thường cùng anh đi tập thể hình: "Mặt Lạnh có cơ bụng tám múi, vậy mà mặc quần áo chẳng lộ cơ bắp gì cả". Nghe thông tin này, nhiều chị em âm thầm thở dài: Cái cậu thân hình cò hương Tiểu Triện thì biết gì chứ, đàn ông cần chất chứ không phải cường tráng.

Ưu điểm tiếp theo là anh rất nghiêm túc, không ham mỹ sắc. Nghe nói, nhiều năm trước, anh từng có bạn gái, sau khi chia tay thì độc thân cho đến nay. Có cô gái theo đuổi, anh cũng tỏ ra thờ ơ, không hề động lòng. Người đàn ông nghiêm túc như thế, nếu bạn có thể một lần nữa mở cánh cửa trái tim anh ấy, khiến anh ấy trở thành người yêu của bạn, chắc chắn anh ấy sẽ vô cùng yêu thương bạn.

Ngoài ra, anh còn có vô số ưu điểm khác. Sở trường của anh là phá án, đạt thành tích xuất sắc trong công việc, là một trong những nhân tài của ngành cảnh sát thành phố Lam. Tuy không thuộc hạng nhà giàu nhưng anh có thể đảm bảo cho bạn một tương lai vững chắc. Khả năng bắn súng của anh thuộc hàng siêu đẳng. Anh cũng là quán quân các cuộc thi đấm bốc, xạ kích của tỉnh K. Nếu trở thành người phụ nữ của anh ấy, coi như bạn đã gả cho "minh chủ võ lâm", còn ai dám bắt nạt bạn? Còn một nghịch lý là anh cực kỳ giỏi nấu ăn, đặc biệt là các món canh. Nghe các thành viên tổ Khiên Đen tiết lộ, mỗi lần đến nhà Mặt Lạnh chơi, họ đều no căng bụng. Nào là canh gà đen, canh ba ba, canh nấm rừng, canh dạ dày... Anh không bao giờ lặp lại các món, nên tổ Khiên Đen mới luôn tràn trề năng lượng. Một người đàn ông hội tụ quá nhiều ưu điểm mà còn độc thân, thì dù không giỏi ăn nói đi chăng nữa, anh cũng vẫn trở thành người đàn ông được phụ nữ hoan nghênh nhất.

Không biết từ lúc nào, những người phụ nữ còn độc thân ở các chi cục công an và kiểm sát của thành phố Lam đều ít nhiều nghe nói đến Mặt Lạnh. Cũng không biết từ bao giờ, Mặt Lạnh vô duyên vô cớ liên tục bị phái nữ theo đuổi và bày tỏ tình cảm.

Ví dụ... Khi đến chi cục nào đó lấy dữ liệu, anh đang ở trong phòng Hồ sơ, bỗng nhiên có mấy nữ cảnh sát trẻ tuổi đi vào. Mặt Lạnh chẳng để ý đến họ. Mấy cô cảnh sát đó đưa mắt nhìn nhau rồi mỉm cười vây quanh anh: "Anh chính là Mặt Lạnh tiếng tăm lừng lẫy đúng không ạ? Bọn em là fan của anh đấy! Bọn em rất có hứng thú với tổ Khiên Đen, năm sau định đăng ký dự tuyển. Anh Mặt Lạnh có thể hướng dẫn bọn em không ạ?".

Trước những bông hoa rực rỡ thế này, nếu đổi lại là người đàn ông khác chắc tâm trí đã phơi phới rồi. Trong khi Mặt Lạnh khẽ chau mày, cầm tài liệu lên xem, vẫn không nhìn họ.

"Không thể." Anh quay người đi mất.

Lại lấy ví dụ khác... Một hôm, anh đến Viện kiểm sát giao hồ sơ. Vừa bước vào đại sảnh, anh liền bị một nữ công tố trẻ gọi lại: "Mặt Lạnh! Mời anh qua chỗ tôi một lát!".

Một vụ giết người đang được thẩm tra, công tố viên tìm anh chắc chắn có chuyện. Mặt Lạnh không hề nghi ngờ, lập tức đi theo nữ công tố viên vào phòng làm việc.

Sau khi ngồi xuống, đối phương đưa tập hồ sơ cho anh, hỏi vài câu. Mặt Lạnh lại khẽ chau mày, bởi đây đều là những vấn đề đơn giản. Về lý mà nói, đã làm đến công tố viên IQ cũng không đến nỗi... Nghĩ đến đây, anh ngẩng đầu nhìn cô gái. Mặt Lạnh không hề hay biết, chỉ một ánh mắt lãnh đạm nhưng rất đàn ông của anh cũng đủ khiến nữ công tố viên rung động. Cô tự nhủ, bản thân có thành tích học tập xuất sắc, dung nhan không tồi, được coi là hoa khôi của Viện kiểm sát, thật sự... xứng đôi với anh. Cô ngước nhìn anh, cất giọng nhẹ nhàng: "Mặt Lạnh, nghe nói anh chưa có bạn gái phải không?".

Mặt Lạnh vẫn đang xem hồ sơ, thờ ơ trả lời: "Đúng vậy".

"Anh thấy tôi thế nào?"

Dù kiệm lời nhưng Mặt Lạnh không đến nỗi ngây ngô như Châu Tiểu Triện. Nghe câu hỏi anh liền đặt tập hồ cơ xuống bàn, nhìn thẳng vào cô gái: "Chẳng thế nào cả".

Nữ công tố viên: "...".

Mặt Lạnh đứng dậy: "Không còn chuyện gì thì tôi đi trước đây". Nói xong, anh liền đi thẳng ra ngoài.

Những vụ tương tự xảy ra rất nhiều lần. Sau đó, Mặt Lạnh trở nên nổi tiếng trong hệ thống công kiểm pháp với danh hiệu "vô tình". Tất cả mọi người đều đoán già đoán non, không biết một người phụ nữ thế nào mới có thể khiến con tim của Mặt Lạnh tan chảy?

Ngay cả nội bộ tổ Khiên Đen cũng bắt đầu bàn tán về chủ đề nóng hổi này. Một buổi trưa, sau khi ăn xong cơm hộp trong phòng làm việc, Lải Nhải gõ đũa vào cốc trà: "Rốt cuộc ai mới có thể hái "bông hoa" Mặt Lạnh của chúng ta nhỉ?".

Những đề tài vô vị thế này, Hàn Trầm và Mặt Lạnh tất nhiên không tham gia, chỉ có Châu Tiểu Triện và Tô Miên là tỏ ra hứng thú. Châu Tiểu Triện ngẫm nghĩ hồi lâu, lắc đầu: "Không biết! Tô cũng chẳng rành mấy vụ này...".

Tô Miên thở dài như một tay lão luyện tình trường: "Mặt Lạnh không thích mấy cô hoạt bát đáng yêu, cũng chẳng để ý đến loại lạnh lùng băng giá. Xem ra, khẩu vị của anh ấy tương đối khác người".

Mặt Lạnh: "Thôi đi".

Mọi người đều cho rằng Mặt Lạnh sẽ mãi mãi cô đơn. Ngay cả bản thân anh dường như cũng quen với cuộc sống một thân một mình. Thật ra, cũng không phải do anh còn nặng tình với cô bạn gái trước, cô ta sớm đã kết hôn sinh con rồi. Anh chỉ là không biết bắt đầu một mối tình mới như thế nào. Có lẽ do cảm giác đó chưa tới nên anh cũng không thể miễn cưỡng.

Cho đến một hôm... Đó vốn là một ngày bình thường như mọi ngày. Mặt Lạnh bị đâm một nhát vào vai trong lúc truy bắt tội phạm. Thế là vào buổi chiều tĩnh mịch, anh tới phòng y tế của cơ quan. Trong phòng có mũi thuốc khử trùng, nhưng cũng thoang thoảng một hương thơm nào đó giống mùi hoa cỏ. Mặt Lạnh cúi đầu, liền nhìn thấy một chậu cây cảnh nhỏ xíu và bể cá có một con cá vàng nhỏ tung tăng bơi lội ở trên bàn làm việc. Ở một nơi đầy hoóc môn nam tính và nghiêm túc như Cục Công an lại có cảnh tượng bình yên thế này, tự dưng khiến lòng người lắng đọng.

"Đợi một lát! Tôi rửa mặt xong sẽ ra ngay!" Một giọng nữ lanh lảnh dễ nghe từ bên trong vọng ra.

Mặt Lạnh đưa mắt về phía tấm màn gió, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, trong đầu tự động hiện lên thông tin liên quan đến bác sĩ ở đây. Hình như anh từng nghe nói, phòng y tế vừa có một bác sĩ thực tập mới đến, thấy bảo dung nhan không tồi, còn chưa có bạn trai nữa. Một lúc sau, tấm màn gió vén lên, một người đi ra ngoài. Mặt Lạnh liền ngoảnh đầu về bên đó.

Châu Tiểu Triện cảm thấy Mặt Lạnh gần đây hơi kỳ lạ. Anh chỉ là bị rạch một đường ở vai, vậy mà trưa hôm nào cũng tới phòng y tế. Lần trước, Mặt Lạnh bị Hứa Nam Bách đâm một nhát khá nặng cũng không chăm chỉ như vây giờ. Chẳng lẽ vết thương nặng hơn so với vẻ bề ngoài? Khi cùng ăn tối, Châu Tiểu Triện cất giọng đầy quan tâm: "Mặt Lạnh, dạo gần đây sao anh hay tới phòng y tế vậy? Có phải vết thương chưa khỏi không?".

Cậu ta vừa dứt lời, mọi người đều ngẩng đầu nhìn Mặt Lạnh. Mặt Lạnh bình thản uống một hớp canh: "Không phải. Tôi đang theo đuổi một người ở đó".

Châu Tiểu Triện, Lải Nhải và Tô Miên đều phun canh ra ngoài. Hàn Trầm cũng nhướng mày nhìn Mặt Lạnh.

"Theo đuổi ư?" Lải Nhải vô cùng kinh ngạc. "Không phải là ý mà chúng tôi hiểu đấy chứ?"

Mặt Lạnh chẳng bao giờ trả lời những câu hỏi vớ vẩn thế này. Anh lặng thinh, tiếp tục uống canh. Mọi người ở đây đều là cảnh sát hình sự xuất sắc nên thông suốt mọi chuyện trong giây lát.

Lải Nhải: "Anh đang theo đuổi cô bác sĩ đấy à? Ái chà! Cô ấy được đấy! Tôi cũng muốn theo đuổi".

Mặt Lạnh ngẩng đầu liếc anh ta: "Cậu hãy bỏ cuộc đi".

Lải Nhải: "Anh...".

Châu Tiểu Triện: "Ôi! Tôi cũng thích cô bác sĩ đó. Mặt Lạnh đúng là có mắt nhìn người".

Mặt Lạnh mỉm cười. Hàn Trầm vỗ vai động viên anh. Đối với chuyện này, phản ứng của phụ nữ dù sao cũng chậm hơn đàn ông, Tô Miên im lặng một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra cô bác sĩ đó là ai. Cô vỗ đùi đánh đét: "Ôi trời! Mặt Lạnh, thì ra anh thích kiểu phụ nữ vừa dịu dàng vừa đáng yêu đó".

Mặt Lạnh châm một điếu thuốc, mỉm cười: "Đúng thế!".

Kể từ khi để ý đến cô bác sĩ vừa dịu dàng vừa đáng yêu đó, Mặt Lạnh cứ đôi ba ngày lại đến phòng y tế. Sau đó vào một buổi chiều nắng chói chang...

"Chị nói gì cơ? Bác sĩ Hạ bảo không thích mẫu đàn ông như Mặt Lạnh ư?"

Châu Tiểu Triện há hốc mồm, Tô Miên xòe tay bất lực: "Đúng là người ta nói như vậy đấy. Mấy cô bé ở phòng y tế đều nghe thấy rõ rành rành".

Hai người vừa trò chuyện vừa âm thầm quan sát Mặt Lạnh. Mặt Lạnh cúi đầu, lặng lẽ châm điếu thuốc. Lải Nhải ở bên cạnh cất giọng oang oang: "Cô bé đó không thích Mặt Lạnh ư? Mặt Lạnh là người đàn ông được hoan nghênh nhất Cục Công an, sao lại có người không thích anh ấy? Chắc chắn có sự hiểu lầm ở đây".

Tô Miên nằm bò lên bàn làm việc của Mặt Lạnh, cất giọng lo lắng: "Làm thế nào bây giờ? Hay là tôi lừa cô ấy đến đây, anh hãy gạo nấu thành cơm...".

Chưa kịp nói hết câu, cô đã bị Hàn Trầm cốc đầu: "Em đưa ra ý kiến vớ vẩn gì thế?".

Tô Miên: "Ý tưởng này cũng được..."

"Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân(*)." Hàn Trầm cất giọng mang hàm ý sâu xa. Người khác nghe thì chỉ thấy câu này rất có trách nhiệm. Nhưng Tô Miên hiểu ý, hai má nóng ran.

(*) "Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân": Chuyện mình không muốn làm thì đừng ép người khác phải làm.

Tối qua, đúng là cô "bất dục", nhưng anh vẫn "thi hành" đấy thôi.

Ba người tỏ ra sốt ruột, chỉ có nam chính Mặt Lạnh vẫn yên lặng hút thuốc. Sau đó, anh chẳng nói chẳng rằng đứng dậy bỏ đi.

Phòng y tế nằm ở một tòa nhà nhỏ khác. Lúc này, trước sau tòa nhà đều không một bóng người. Văn phòng của bác sĩ Hạ ở trên tầng hai, ban công có mấy chậu cây cảnh, gió thổi rèm cửa bay bay.

Mặt Lạnh đứng ở tầng dưới, tựa người vào lan can hút thuốc. Một lúc sau, anh nhìn thấy cô gái đáng yêu của mình mặc áo blouse trắng, đi ra ngoài ban công. Cô chống tay lên cằm, dõi mắt về phía xa, bộ dạng có chút ngẩn ngơ.

Mặt Lạnh ngước nhìn cô. Vào thời khắc này, gương mặt vô cảm của anh lộ vẻ hụt hẫng.

Cô không thích anh ư? Tại sao chứ? Đã lâu anh mới lại có cảm giác rung động trước một người khác phái, nhưng chưa thực sự bắt đầu đã phải kết thúc hay sao?

Lần trước ở bên nhau ba năm còn bị người ta bỏ rơi. Lần này chưa ra trận đã chết từ trong trứng nước rồi.

Công việc ở phòng y tế của Cục Công an rất nhàn rỗi. Buổi sáng, Hạ Tử Thất chẳng có việc gì làm. Cô cho cá vàng ăn, tưới nước vào chậu cây cảnh rồi ra ngoài ban công hít thở không khí trong lành. Vô tình cúi đầu, cô liền bắt gặp hình bóng vô cùng quen thuộc.

Dưới ánh nắng rực rỡ, người đàn ông tựa lưng vào góc tường hút thuốc, mắt hướng về bên này. Gương mặt Hạ Tử Thất ửng đỏ ngay tức thì.

Anh lại đến nữa rồi! Trì Thâm!

Mặc dù tất cả mọi người đều gọi anh là Mặt Lạnh nhưng Hạ Tử Thất vẫn luôn nhớ tới tên thật của anh. Bởi tên anh cũng giống như con người anh vậy, có thể khiến trái tim cô thổn thức.

Tình yêu đẹp nhất trên thế gian này chính là lưỡng tình tương duyệt, tâm linh tương thông. Nhưng nếu anh không tỏ thái độ thì cô cũng không thể chắc chắn. Do đó, quá trình tiếp xúc sẽ rất ngọt ngào, nhưng cũng đắng chát và giày vò nội tâm con người.

Hạ Tử Thất vờ như không nhìn thấy Mặt Lạnh nhưng khóe mắt cô vẫn không rời khỏi anh. Vài phút sau, anh đột nhiên dập tắt mẩu thuốc, ném vào thùng rác ở gần đó rồi đi lên phòng y tế.

Hạ Tử Thất nhanh chóng quay về phòng, uống một ngụm nước lớn, vỗ nhẹ gương mặt ửng hồng của mình, đồng thời ổn định hô hấp, làm như không có chuyện gì xảy ra.

Mặt Lạnh gõ cửa bước vào, liền thấy người con gái ngồi sau bàn làm việc. Trái tim anh bỗng đập mạnh. Một ý niệm trở nên rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết: Cô muốn anh bỏ cuộc ư? Không dễ như vậy đâu.

Mặt Lạnh ngồi trước mặt cô. Hạ Tử Thất dán mắt vào cuốn sách y học trên bàn. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, bởi ánh mắt sáng ngời của người đàn ông luôn khiến cô mất tự nhiên.

"Vết thương của anh đã khỏi rồi, không cần đến đây nữa." Cô lên tiếng.

Cô nói thẳng quá làm trái tim Mặt Lạnh lại một lần nữa bị tổn thương. Im lặng một lát, anh lên tiếng: "Hôm nay vết thương hơi khó chịu, em kiểm tra giúp tôi xem thế nào".

Bình thường, Mặt Lạnh rất hiếm khi có những hành động vô lại và vô sỉ thế này. Nhưng ở cạnh Hàn Trầm lâu ngày, anh thừa nhận bản thân ít nhiều cũng bị ảnh hưởng...

"Vâng. Anh cởi áo ra đi!" Hạ Tử Thất nói, trong lòng có chút thất vọng... Thì ra, vì vết thương chưa lành nên anh mới tìm đến cô.

Nhưng đây chẳng phải là lẽ thường tình hay sao? Nếu không, anh đến tìm cô vì lý do gì? Thích cô chắc?

Mặt Lạnh quay lưng về phía Hạ Tử Thất, cởi áo để lộ bờ vai trần. Hạ Tử Thất đứng dậy, hơi cúi xuống giúp anh xem xét vết thương.

Vết thương hồi phục rất tốt... Sao anh lại thấy khó chịu nhỉ?

"Anh khó chịu kiểu gì thế?" Cô cất giọng nghiêm túc.

Kiểu gì ư? Mặt Lạnh chịu chết. Im lặng vài giây, anh mới từ tốn trả lời: "Ngưa ngứa, hơi đau, cũng có chút khó chịu".

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, trong căn phòng rộng lớn chỉ có hai người. Vết sẹo màu đỏ tươi, giống trăng lưỡi liềm nổi bật trên vai người đàn ông. Làn da của anh là màu đồng mà Hạ Tử Thất thích nhất, có lẽ thường xuyên rèn luyện nên toát ra cảm giác mạnh mẽ. Đặc biệt là bờ vai và sống lưng của anh, chỉ chừng đó cũng đủ biết thân hình người đàn ông này rất... hoang dã và quyến rũ.

Giống như những lần giúp anh kiểm tra vết thương trước đây, Hạ Tử Thất lại bị cơn chấn động thị giác, hơn nữa có xu hướng ngày càng mãnh liệt. Trái tim xao xuyến nên cô không nghe rõ lời anh. Do không tiện hỏi lại, cô đành đáp: "Để tôi kê ít thuốc cho anh".

Mặt Lạnh: "... Được".

Trong lòng anh hết sức hỗn loạn. Một giọng nói vang lên: Đúng là cô ấy không để ý đến cậu. Với những đối tượng xa lạ, cậu tuyệt đối không nói những lời mờ ám này. Cô ấy không hề có tình cảm với cậu nên mới chẳng phản ứng. Một giọng nói khác khẽ thở dài: Em đúng là cô gái đáng yêu... Tâm trạng phiền muộn của đàn ông liệu có thể dùng thuốc chữa trị không?

Hạ Tử Thất nhanh trí kê toa thuốc gồm hai hộp vitamin và một hộp protein.

Bình thường, cô thấy anh và các đồng nghiệp toàn ăn thịt nên thuốc này giúp anh điều chỉnh chất dinh dưỡng cũng tốt. Mặt Lạnh mặc áo, cầm hộp thuốc mà không lên tiếng.

Hạ Tử Thất mỉm cười: "Tạm biệt".

Mặt Lạnh đứng dậy, đi tới cửa đột nhiên dừng bước: "Chúng ta sẽ còn gặp lại, Hạ Tử Thất!".

Hạ Tử Thất đờ người. Đợi anh khuất, cô mới đập đầu xuống bàn. Thôi xong rồi! Chắc chắn anh cho rằng, việc cô đưa vitamin và protein cho anh là hành vi lấy lệ. Anh bảo "sẽ còn gặp lại", thậm chí nhớ rõ họ tên cô. Nghe nói từ trước đến nay, anh không bao giờ nể mặt phụ nữ. Nhất định anh sẽ ghi nhớ mối thù này. Cô dường như nhìn thấy mối tình đơn phương của mình đã theo gió cuốn đi mất rồi.

Cùng lúc đó, Mặt Lạnh ngồi trong phòng làm việc, tay vẫn mân mê hộp thuốc trong túi quần. Mặc dù không hiểu tại sao cô lại đưa vitamin cho mình, nhưng nhớ đến vẻ mặt đáng yêu, mọi lời nói của cô, trái tim người đàn ông lại trở nên mềm mại và xốn xang.

Cúi đầu nhìn hộp thuốc trong tay, gương mặt tuấn tú trước giờ không có nhiều biểu cảm bỗng ửng đỏ.

Khoảng thời gian sau đó, Mặt Lạnh quá bận rộn nên không có cách nào tiến thêm bước nữa. Nhưng ít ra, mối liên hệ giữa anh với Hạ Tử Thất vẫn không bị gián đoạn. Không gián đoạn có nghĩa là...

Cứ đôi ba ngày, anh lại gặp cô ở căng tin. Tổ Khiên Đen đồng tâm hiệp lực, đều ngồi xung quanh cô, đồng thời giữ chỗ đẹp nhất cho Mặt Lạnh, để anh có thể ngắm cô gái nhỏ của mình. Nếu có anh chàng cảnh sát nào cố tình ngồi cạnh Hạ Tử Thất, Tô Miên và Châu Tiểu Triện sẽ lập tức lao tới, đẩy đối phương đi chỗ khác, chiếm chỗ bên cạnh cô, thành công trong việc giúp Mặt Lạnh giữ người.

Ngoài ra, nếu trong đội có người cảnh sát nào bị thương, Mặt Lạnh trước giờ vốn không nhiều chuyện, bỗng dưng thay đổi thái độ, đích thân đưa họ đến phòng y tế, ở đó chờ họ bôi thuốc. Có người thắc mắc: "Gần đây Mặt Lạnh trở nên nhiệt tình đột xuất. Có phải nhìn trúng emái nào ở phòng y tế không?". Người của tổ Khiên Đen biết rõ đạo lý theo đuổi con gái không thể rút dây động rừng. Thế là Hàn lão đại ra mặt giải thích: "Mặt Lạnh rất ít khi giao lưu với đồng nghiệp nên tôi kêu cậu ấy đi".

Cứ thế, hai người dần trở nên thân thiết. Mặt Lạnh biết được Hạ Tử Thất chưa có bạn trai, hơn nữa còn từ chối mấy anh chàng cảnh sát trong Cục. Hạ Tử Thất cũng biết được, Mặt Lạnh thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng thật sự rất chu đáo. Mấy lần đưa đồng nghiệp đến khám bệnh, mỗi khi cô không chú ý đến chi tiết nhỏ, anh đều nhẹ nhàng nhắc nhở. Hiện tại, anh chưa có bạn gái. Bạn gái cũ chê anh dành nhiều thời gian cho công việc nên mới chia tay. Anh thật sự không dễ mở lòng nên mấy năm nay cô đơn một mình. Nếu trở thành bạn gái của anh, chắc chắn cô sẽ không gây tổn thương cho anh...

Làm sao bây giờ... Hình như, cô càng ngày càng thích anh hơn.

Tình cảnh thăm dò lẫn nhau và suy tính thiệt hơn giữa hai người cuối cùng cũng chấm dứt vào một ngày cuối tuần. Hôm đó, ngành cảnh sát toàn tỉnh tổ chức cuộc thi Kick-Boxing(*). Mặt Lạnh vốn dĩ đã đạt được vô số giải thưởng trong những cuộc thi tương tự nên không có hứng thú tham gia. Tuy nhiên, mấy thành viên tổ Khiên Đen như Tô Miên, Lải Nhải và Châu Tiểu Triện đều hiếu thắng, nhất định bắt anh đi giành lấy giải nhất. Mặt Lạnh chẳng bận tâm nên đã đồng ý.

(*) Kick-Boxing là môn thể thao chiến đấu độc lập dựa trên đá và đấm, lịch sử phát triển từ karate, Muay Thái và boxing của phương Tây.

Sau khi biết tin anh tham gia, Hạ Tử Thất cả ngày đứng ngồi không yên. Chờ mãi mới tới giờ tan sở, cô lập tức đến địa điểm tổ chức cuộc thi đấu.

Hạ Tử Thất đến từ sớm. Lúc cô tới nơi, sân thi đấu có sức chứa cả trăm người mới chỉ lác đác mười mấy người. Cô đảo mắt một vòng, trong lòng khấp khởi mừng thầm, đến sớm như vậy cũng chỉ vì mục đích chọn chỗ ngồi tốt. Ai ngờ vừa đi hai bước, cô chợt có cảm giác đang bị ánh mắt quen thuộc"chiếu tướng". Cô từ từ ngẩng đầu, liền nhìn thấy Mặt Lạnh.

Anh đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi bên cạnh sân thi đấu. Hôm nay, anh mặc áo may ô trắng bó sát, quần thể thao màu xám đậm. Anh cầm chai nước suối ngẩng đầu uống, mắt dõi về hướng này. Hạ Tử Thất không phải là người dễ dàng đỏ mặt. Nhưng hành động của Mặt Lạnh khiến cô không dám nhìn thẳng. Đầu cô cúi gằm, gương mặt nóng bừng, lặng lẽ tiến về phía khán đài.

Sao anh đến sớm đến thế? Trong lòng Hạ Tử Thất dội lên một cảm xúc khó tả. Thôi xong, còn một tiếng nữa thì cuộc thi đấu bắt đầu. Cô âm thầm quan sát xung quanh, chỉ nhìn thấy những cô gái đầy hưng phấn, vô tình mà hữu ý liếc qua Mặt Lạnh. Bình thường đều là đám mê trai đẹp mới đến sớm thế này...

Mặt Lạnh vốn không phải là thành phần tích cực, nhưng ba thành viên kia của tổ Khiên Đen lại rất hăng hái nên anh mới có mặt sớm như vậy.

Mặt Lạnh dõi theo Hạ Tử Thất từ phía xa. Hàn Trầm cúi đầu đọc tin tức trên điện thoại, ba người còn lại không nhìn thấy Hạ Tử Thất. Họ đang bận khiêu khích những đối thủ khác. Châu Tiểu Triện nói với một người cảnh sát hình sự đang đi tới: "Lão Chu, anh cũng tham gia cuộc thi à? Có muốn thử đọ sức với Mặt Lạnh nhà chúng tôi không?".

Tô Miên: "Tiểu Trần đẹp trai đến rồi à...", cô hạ thấp giọng: "Tôi biết cậu cũng đăng ký, nhưng Mặt Lạnh nói cậu đấu không lại anh ấy".

Lải Nhải ngâm nga: "Mặt Lạnh ơi Mặt Lạnh! Mặt Lạnh là giỏi nhất! Mặt Lạnh đẹp trai nhất... khắp thiên hạ không có đối thủ...".

Chứng kiến ba người giở trò ấu trĩ, đặc biệt là cô gái nhỏ mặt mày hớn hở, Hàn Trầm đưa tay đỡ trán. Anh luôn tưởng rằng, do nhiều năm sống ở môi trường toàn đàn ông cục mịch, cô mới trở nên thô lỗ, cà lơ phất phơ. Xem ra, việc quay về bên anh cũng chẳng khiến cô nữ tính là bao.

Có điều... Hàn Trầm mỉm cười. Khẩu vị của anh quả nhiên ngày càng khác thường. Anh cảm thấy cô như vậy càng đáng yêu và gợi cảm hơn.

Cảnh sát đa phần đều có cái đầu "nóng". Dưới sự khiêu khích của ba thành viên tổ Khiên Đen, cuối cùng cũng có người không nhịn nổi, đi đến chỗ Mặt Lạnh: "Mặt Lạnh! Chúng ta thử trước đi!".

Tô Miên, Lải Nhải và Châu Tiểu Triện hết sức hưng phấn. Những cô gái trẻ xung quanh cũng dõi mắt về bên này.

Mặt Lạnh hơi nhíu mày, chẳng để ý đến anh chàng cảnh sát không biết trời cao đất dày dám thách thức mình. Cuộc thi chưa chính thức bắt đầu, anh chẳng thừa hơi làm mấy chuyện vô bổ. Đang định từ chối, Mặt Lạnh chợt phát hiện Hạ Tử Thất nhìn về hướng này. Anh đột nhiên nghĩ tới một vấn đề quan trọng. Hôm nay, cô đến xem ai thi đấu? Xem anh hay còn người nào khác?

Im lặng vài giây, Mặt Lạnh cuối cùng cũng có quyết định quan trọng. Anh sẽ đánh bại mọi đối thủ trong ngày hôm nay, để cô không thể nhìn ai khác ngoài anh.

Tối hôm đó, những đối thủ khác không hề hay biết Mặt Lạnh đã ra một quyết định tàn khốc. Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi vừa thách đấu vui mừng chờ đợi Mặt Lạnh chỉ giáo. Anh ta nghĩ bụng, thua thì thua nhưng có thể tiếp mấy chiêu của Mặt Lạnh cũng đã rất oai phong rồi. Hơn nữa, anh ta nghe nói đối phương ngoài mặt lạnh lùng, trên thực tế là người dịu dàng, chắc sẽ nương tay với mình.

Mặt Lạnh đứng dậy, gật đầu nói với anh ta: "Chúng ta ra kia đi!".

Mọi người hết sức phấn chấn. Hạ Tử Thất hơi căng thẳng và xúc động. Cô cảm thấy lo lắng cho anh. Anh mới bị thương cách đây không lâu, hy vọng lần này sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Một phút sau... Cả sân thi đấu im lặng như tờ. Anh chàng cảnh sát trẻ nằm dưới đất, nấc nghẹn muốn khóc. Trong vòng một phút, anh ta bị đốn ngã liên tiếp năm lần, vô cùng mất mặt. Má bên trái còn trúng một cú đấm nên sưng húp. Anh bị lời đồn lừa gạt thật rồi, đại ca Mặt Lạnh chẳng dịu dàng chút nào cả.

Ngoài Hàn Trầm, tất cả mọi người đều há hốc mồm. Mặt Lạnh bình thản kéo đối thủ đứng dậy, sau đó vỗ vai động viên anh ta rồi quay người trở về chỗ ngồi. Dáng vẻ của anh rất đàn ông và có khí thế, khiến các cô gái reo hò ầm ĩ.

Hạ Tử Thất không nhịn nổi, suýt nữa hét lên. Dõi theo hình bóng người đàn ông, cô chỉ cảm thấy trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô thích anh quá đi mất! Phải làm sao bây giờ? Cũng không rõ từ bao giờ, cô bắt đầu thích anh đến thế. Thích đến mức không biết nên làm thế nào mới phải.

Nghe tiếng hò reo của các cô gái, vành tai Mặt Lạnh hơi ửng đỏ, nhưng sắc mặt anh vẫn không một chút biểu cảm. Cho tới bây giờ, kế hoạch của Mặt Lạnh tạm coi là thuận lợi. Nhưng trên thế giới này, chúng ta không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo. Anh vừa ngồi một lúc, Lải Nhải ghé sát tai Tô Miên, thì thầm điều gì đó. Vài giây sau, Tô Miên quay sang người đàn ông của mình, cất giọng ngọt ngào: "Chồng yêu...".

Hàn Trầm nhướng mày nhìn cô: "Miễn đi!".

Tô Miên nắm lấy cánh tay anh: "Anh đấu với Mặt Lạnh một trận đi mà! Không lẽ anh sợ đánh không lại anh ấy sao? Người ta rất muốn, rất muốn thấy anh trổ tài mà...". Từ "người ta" chắc chắn do Lải Nhải chỉ cho cô. Câu nói "sến" như thế không phải là phong cách của Tô Miên, nhưng khiến người đàn ông luôn chiều chuộng bạn gái cảm thấy rất dễ chịu.

Trước ánh mắt mong chờ của Tô Miên, Hàn Trầm vỗ nhẹ vào gáy cô, hạ giọng: "Nếu thắng Mặt Lạnh thì anh sẽ được gì?".

Tô Miên: "...Anh đúng là lưu manh!".

Hàn lưu manh đứng dậy: "Chúng ta cứ quyết định như vậy đi nhé!".

Tô Miên: "Quyết định gì chứ?".

Cô muốn nuốt lời nhưng không còn kịp nữa. Hàn Trầm đi tới, vỗ vai Măt Lạnh.

Mặt Lạnh bình thản ngoảnh đầu. Cứ ngỡ là đối tượng nào đó không biết trời cao đất dày, dám thách đấu anh, ai ngò lại là lão đại nhà mình.

Vào thời khắc Hàn Trầm đứng lên, bầu không khí tựa như được đẩy tới cao trào. Dù trước kia Hàn Trầm chưa chính thức tham gia một cuộc thi nào, nhưng những người từng có dịp đọ sức với anh chỉ có thể thở dài bất lực. Khả năng của anh cao hơn hẳn Mặt Lạnh...

Mọi người đều tỏ ra hưng phấn. Hạ Tử Thất là người duy nhất cảm thấy lo lắng. Đấu với Hàn Trầm... liệu Mặt Lạnh có thắng nổi không? Mặc dù trong lòng hiểu rõ, thất bại dưới tay Hàn Trầm là chuyện bình thường nhưng cô không muốn anh thua. Không hiểu nguyên nhân vì sao, cô cảm thấy con người như anh không nên thua. Bởi nếu vậy, cô sẽ rất đau lòng. Nhiều lúc, vấn đề phụ nữ lo lắng lại chẳng là gì đối với đàn ông. Mặt Lạnh yên lặng nhìn Hàn Trầm vài giây rồi đưa mắt về phía Hạ Tử Thất. Hàn Trầm là người hết sức nhạy bén, nhanh chóng phát hiện ra cô bác sĩ đang ngồi ở một góc.

Hai người đàn ông lại nhìn nhau. Ánh mắt của Mặt Lạnh như muốn nói: Lão đại, tôi giúp anh nhiều như vậy. Lần này, anh hãy tự lo liệu đi!

Ánh mắt của Hàn Trầm đáp lại: Cậu cứ yên tâm. Tôi nhất định sẽ chơi đẹp.

Sau này có người bình luận, cuộc đọ sức giữa Hàn Trầm và Mặt Lạnh là trận Kick-boxing kinh thiên động địa nhất từ trước đến nay trong lịch sử tỉnh K. Dù không phải là thi đấu chính thức, dù khán giả chỉ có hơn hai chục người, thế nhưng, trận thi đấu vẫn hấp dẫn đến mức khiến những khán giả có mặt đều nín thở, nhiều năm sau vẫn còn ấn tượng sâu sắc...

Cuối cùng, Hàn Trầm bị đánh bại do một sơ suất nhỏ. Anh gật đầu, nói một câu mang hàm ý sâu xa: "Mặt Lạnh! Cậu là cảnh sát hình sự mạnh nhất tỉnh K".

Người kiêu ngạo như Hàn Trầm có thể đánh giá cao Mặt Lạnh đến mức đó, thậm chí còn cho rằng mình không bằng người ta đúng là chuyện hiếm có khó gặp.

Hai người đàn ông bình thản về chỗ ngồi. Tô Miên đã chú ý đến sự có mặt của Hạ Tử Thất nên rất ủng hộ hành động của bạn trai. Thế mới có nghĩa khí chứ! Còn Mặt Lạnh toàn thân đầy mồ hôi, vừa cầm chai nước, vừa tiếp tục dõi mắt về phía cô bác sĩ. Vừa định uống, anh chợt phát hiện chai không còn nước.

Mặt Lạnh chuẩn bị lấy chai khác, liền bị Tô Miên ngăn lại: "Khoan đã!".

Mặt Lạnh liền dừng động tác. Trong khi đó, Tô Miên nhanh chóng cầm chai nước, chạy về phía Hạ Tử Thất. Tô Miên tiến lại gần, đưa chai nước cho Hạ Tử Thất: "Tử Thất! Mặt Lạnh uống hết nước rồi, em mang cho anh ấy đi!".

Châu Tiểu Triện và Lải Nhải suýt phun nước ra ngoài, còn Mặt Lạnh cứng đờ người.

Có kiểu làm mối nào như vậy không? Mặt Lạnh thận trọng tiến hành từng bước một thời gian dài. Tô Miên làm vậy chẳng khác nào đẩy anh vào cục diện bế tắc. Dù là người bình tĩnh như Mặt Lạnh cũng không kịp chuẩn bị tâm lý. Hàn Trầm hết nói nổi, đành vỗ vai an ủi anh.

Cũng phải nhắc lại một điều, não bộ của phụ nữ khác xa đàn ông. Hạ Tử Thất bình thường tương đối điềm tĩnh nhưng rơi vào hoàn cảnh này, đầu óc cô hỗn loạn, hai má nóng ran. Khi Tô Miên đưa chai nước cho Hạ Tử Thất, trong đầu cô chỉ nghĩ đến một vấn đề: Tại sao lại bảo cô mang nước cho anh? Vì quan hệ giữa cô và Cẩm Hi không tệ ư? Nếu cô mang đến, liệu anh có uống không? Vì Cẩm Hi nhờ nên chắc anh sẽ không nhận ra cô thích anh...

"Vâng." Hạ Tử Thất cầm chai nước, bình tĩnh đứng dậy đi về phía Mặt Lạnh.

Hàn Trầm chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. Lải Nhải và Tiểu Triện từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng và xúc động. Mặt Lạnh đứng dậy, trống ngực đập thình thịch theo từng bước chân tiến lại gần của cô.

Toàn thân Hạ Tử Thất đã nóng đến mức ngất ngây. Thân hình cao lớn hừng hực và gương mặt tuấn tú của anh hiện rõ trong tầm mắt, khiến cô không dám nhìn thẳng.

Hạ Tử Thất nhanh chóng đến trước mặt anh. Bốn thành viên tổ Khiên Đen vờ như không nhìn thấy, đều quay đi chỗ khác.

Hạ Tử Thất lên tiếng: "Chị Cẩm Hi bảo em đưa nước cho anh".

Mặt Lạnh điềm nhiên nhận lấy: "Cảm ơn em".

Hai người im lặng vài giây, Hạ Tử Thất rất bối rối, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản: "Em có chút việc phải đi trước. Chào anh!".

Mặt Lạnh: "Em...".

Bình thường vốn kiệm lời nên vào thời khắc này anh càng không biết nói gì. Anh định hỏi: Em mang nước cho tôi, rốt cuộc là do em tự nguyện hay vì em ngốc nghếch nên mới để Tô Miên sai khiến?

Nhưng anh làm sao có thể phê bình cô ngốc nghếch? Anh nên nói gì bây giờ?

Trong lúc Mặt Lạnh đang sắp xếp câu từ, Hạ Tử Thất vội vàng quay người bỏ đi. Mặt Lạnh phản ứng nhanh túm lấy tay cô. Cô liền dừng bước, quay đầu mỉm cười với anh: "Trì Thâm! Biểu hiện của anh rất tuyệt. Cố lên!".

Mặt Lạnh ngẩn người. Mấy thành viên tổ Khiên Đen cũng sững sờ, tròn mắt nhìn Hạ Tử Thất chạy đi. Lải Nhải túm vai Mặt Lanh: "Sao anh không đuổi theo? Sao không giữ cô ấy lại?".

Tô Miên phụ họa: "Đây là thời khắc then chốt đó, mau đuổi theo đi. Anh là đàn ông mà!".

Hàn Trầm cũng lên tiếng: "Sao cậu không đuổi theo?".

Nào ngờ Mặt Lạnh im lặng hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ.

Bình thường anh rất hiếm khi cười nên gương mặt anh bây giờ khiến những người xung quanh lóa mắt. Sau đó, anh cất giọng chắc nịch: "Cô ấy thích tôi. Cô ấy cũng thích tôi".

Hả? Tô Miên và mọi người nhất thời không hiểu tại sao Mặt Lạnh có thể chắc chắn như vậy?

"Là vì cô ấy động viên anh? Hay do cô ấy mang nước cho anh?" Châu Tiếu Triện tỏ ra ngờ vực. Mặt Lạnh nở nụ cười thâm sâu: "Những việc đó không quan trọng".

"Vậy thì là gì?" Hàn Trầm cũng chịu.

Mặt Lạnh cầm áo khoác, chuẩn bị đuổi theo người ta. Sau đó, anh nói rành rọt từng từ một: "Nếu không thích tôi, sao cô ấy lại nhớ rõ tên thật của tôi?".

Hàn Trầm: "...".

Tô Miên: "...".

Tiểu Triện: "Thế cũng được sao?".

Chỉ một người cũng không được ai nhớ tên thật là Lải Nhải vỗ đùi đánh đét một cái: "Ôi trời! Rất có lý! Chắc chắn cô ấy thích anh. Mặt Lạnh! Anh mau đuổi theo đi!".

Mặt Lạnh chạy ra khỏi sân thi đấu, cứ tưởng sẽ chặn được người ở giữa đường. Kết quả, cả đoạn đường dài, cũng chẳng thấy bóng dáng Hạ Tử Thất. Về đến tòa nhà có phòng y tế, anh phát hiện nơi làm việc của cô bật đèn sáng.

Mặt Lạnh mỉm cười. Em chạy nhanh thật đấy!

Hạ Tử Thất quay về phòng làm việc, gương mặt vẫn nóng bừng. Tuy nhiên, tâm tình của cô không phơi phới như Mặt Lạnh, mà chỉ có cảm giác ấm áp, ngọt ngào, thấp thỏm giống như mấy tháng qua. Cô tự nhủ, có thể làm bạn cũng tốt. Cô và anh chắc chắn không thể tiến thêm bước nữa. Với tính cách đó, Mặt Lạnh làm sao có thể mở cánh cửa trái tim cho một người phụ nữ bước vào.

Hạ Tử Thất đang chìm trong suy tư, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô thấy hơi lạ, tối muộn như vậy rồi còn ai đến đây?

"Ai đấy ạ?" Cô mở miệng hỏi.

"Mặt..." Người đàn ông ngoài cửa chữa lại: "Trì Thâm".

Trống ngực Hạ Tử Thất đập thình thịch... Anh đến đây làm gì nhỉ?

Cánh cửa từ từ mở ra. Mặt Lạnh đứng dưới ánh trăng, thân hình cao lớn thẳng tắp, mái tóc ngắn còn ướt mồ hôi. Anh nhìn cô bằng ánh mắt sáng ngời.

Hạ Tử Thất không cách nào nhìn thẳng vào anh. Chỉ có hai người trong màn đêm yên tĩnh, bầu không khí trở nên căng thẳng và ngột ngạt trong giây lát.

Cô xoay lưng đi vào phòng: "Có chuyện gì sao ạ?".

Mặt Lạnh không trả lời, thuận tay khóa trái cửa. Nhịp tim Hạ Tử Thất càng đập loạn xạ. Cô ngồi xuống trước bàn làm việc, giả vờ giở sách. Thấy anh vẫn im lặng, cô đành mở miệng hỏi: "Anh tìm em...có chuyện gì thế?".

Mặt Lạnh trầm mặc hồi lâu. Sau đó, anh chống hai tay xuống mặt bàn, từ từ cúi thấp người. Thân hình của anh cao lớn dường như bao phủ lên cô.

Trái tim Hạ Tử Thất như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực... Anh muốn làm gì vậy?

"Em biết rõ rồi còn hỏi." Giọng nói trầm thấp, dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu cô.

Hạ Tử Thất sắp phát điên đến nơi rồi... Rốt cuộc cô "biết rõ" điều gì chứ? Chẳng qua cô chỉ làm theo yêu cầu của Bạch Cẩm Hi, đưa chai nước cho anh mà thôi. Không lẽ anh đã nhìn thấu tâm tư của cô hay sao? Cũng có thể lắm chứ. Dẫu sao anh cũng là thần thám của tổ Khiên Đen mà.

"Tại sao em lại nhớ tên tôi?" Giọng nói đầy từ tính mang theo ý cười vang lên. Mặt Lạnh định "ngả bài" ngay bây giờ. Vào thời khắc này mà không hành động thì còn gọi gì là đàn ông nữa.

Hạ Tử Thất chẳng biết trả lời thế nào, đành hàm hồ đáp: "Em nhớ hết tên của mọi người trong Cục mà. Anh là Trì Thâm, còn Lải Nhải tên thật là Thi Hoành...".

Cô còn chưa nói hết câu, người đàn ông ở phía đối diện đã biến sắc mặt.

Hạ Tử Thất: "Anh sao thế?".

Mặt Lạnh: "...".

Hạ Tử Thất cảm nhận được Mặt Lạnh có chút khác thường. Lúc mới bước vào, anh tỏa ra khí thế bức người. Câu nói "Em biết rồi còn hỏi" quả thật giống con sói để lộ nanh vuốt của mình, rất oai phong và bá đạo. Vào thời khắc này, anh lặng lẽ đứng đó, tựa như trở về hình ảnh chàng cảnh sát Mặt Lạnh trầm mặc và đáng tin cậy thường lệ.

Hạ Tử Thất cảm thấy mình ngày càng mềm lòng. Cũng không rõ nguyên nhân tại sao, dáng vẻ của anh lúc này khiến cô có chút xót xa. Hay là vì cô nhớ tên thật của người đàn ông khác nên anh... ghen? Không thể nào, không thể có chuyện đó.

Tâm tư của cô rối bời, Mặt Lạnh cũng cảm thấy khó xử. Ban đầu, anh định bất kể cô viện lý do gì, anh cũng sẽ nói: "Em có thích tôi không? Tôi thích em".

Nhưng anh không ngờ... ngay cả tên thật của Lải Nhải cô cũng nhớ. Đúng là sét đánh giữa ban ngày. Hai người yên lặng nhìn nhau một lúc, Hạ Tử Thất chuyển đề tài: "Vừa rồi... anh không bị thương đấy chứ?".

Mặt Lạnh định trả lời "Không". Nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, anh liền chữa lại: "Tôi đau tay".

Hạ Tử Thất lo lắng, đứng dậy nắm tay anh: "Để em xem nào."

Mặt Lạnh đang đợi giây phút này. Anh quyết định không tỏ tình nữa, mà sẽ dùng hành động để chứng minh. Ngón tay của Hạ Tử Thất vừa chạm vào mu bàn tay anh, anh nhanh như chớp nắm lấy tay cô. Hạ Tử Thất ngơ ngẩn nhìn anh. Mặt Lạnh cũng cúi xuống nhìn vào mắt cô. Hô hấp trở nên khó khăn, cô thốt ra thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Anh... muốn làm gì thế?".

Mặt Lạnh: "Anh muốn...".

Bên ngoài cửa sổ. Tô Miên ra sức chen về phía trước, để giành một chỗ tốt. Nhưng Lải Nhải vốn có tư chất nhiều chuyện trời sinh nên đâu thể chịu thiệt, thân hình như tảng đá chắn ở phía trước. Thấy hai người tranh nhau, Châu Tiểu Triện hạ giọng thầm thì: "Này, hai người nhẹ nhàng một chút, đừng để bị phát hiện. Mặt Lạnh đã nắm được tay, bây giờ sắp hôn rồi. Đừng làm hỏng chuyện tốt của người ta".

Tiếng động lớn như thế, Mặt Lạnh mà không phát hiện ra thì chẳng xứng với danh hiệu thần thám. Anh lập tức dừng động tác nhưng không quay đầu, vì biết quay đầu cũng vô dụng, ba người kia vẫn không bỏ cuộc, có khi còn khiến cô bác sĩ nhỏ hoảng sợ cũng không biết chừng.

Mặc dù không giỏi ăn nói nhưng Mặt Lạnh thuộc dạng quyết đoán. Anh lập tức nói nhỏ với Hạ Tử Thất: "Bên ngoài có người nghe trộm, chúng ta vào gian trong". Nói xong, anh liền đẩy cánh cửa ở bên trong, một tay vẫn nắm chặt tay cô.

Hạ Tử Thất có chút chóng mặt, cứ thế bị anh dắt vào. Cánh cửa nhanh chóng khép lại. Nhưng nơi này là gian chứa đồ, anh dẫn cô vào đây làm gì?

Bây giờ Mặt Lạnh mới phát hiện bên trong chất đầy đồ, dường như chỉ đủ chỗ cho hai người đứng. Anh thuận tay đẩy Hạ Tử Thất vào tường.

Tâm tình Mặt Lạnh trở nên sôi sục. Trong đầu anh đột nhiên bật ra một từ mà Tiểu Triện hay nhắc tới: Thần trợ công*).

(*) Trong trò chơi hay đánh bóng, "thần trợ công" là cú chuyền bóng rất đẹp, không ai ngờ tới.

Không thể không thừa nhận, cùng làm việc chung bao lâu nay, cuối cùng cũng có một lần anh không bị ba người ở ngoài kia phá đám, mà được "thần trợ công".

Hạ Tử Thất cũng phát giác ra tình huống này rất mờ ám. Ánh đèn tối mờ mờ, anh lại ở quá gần, tựa như đè lên người cô. Cô có chút hoảng loạn: "Ai ở ngoài thế?".

"Là mấy người thuộc tổ anh."

"Họ đang làm gì vậy?"

Mặt Lạnh ngẫm nghĩ rồi trả lời thật: "Nói chuyện và xem trò vui".

"Thế à?" Hạ Tử Thất hỏi nhỏ: "Họ nói chuyện gì thế?".

Mặt Lạnh cúi đầu, nhìn cô đăm đăm, khiến trái tim Hạ Tử Thất lại đập loạn xạ. Giây tiếp theo, khóe miệng anh để lộ nụ cười khó nắm bắt.

"Họ nói...". Anh từ tốn trả lời: "Mặt Lạnh sắp hôn rồi".

Ngày hôm sau đi làm, Hạ Tử Thất cảm thấy rất không thoải mái. Có lẽ bởi vì... khụ khụ, môi cô bị anh hôn đến sưng mọng.

Là thành viên của tổ Khiên Đen, Mặt Lạnh vô cùng bận rộn. Nhưng bây giờ đã xác định mối quan hệ, Hạ Tử Thất mới phát hiện, anh có mặt ở khắp mọi nơi. Mới sáng sớm, anh đã đợi ở dưới nhà để đưa cô đi làm, trong khi mãi ba giờ sáng, anh mới đưa cô về. Lúc đến cơ quan, anh còn lấy một bình canh giữ nhiệt từ trong cốp xe đưa cho cô.

Hạ Tử Thất vô cùng kinh ngạc: "Tại sao... anh lại nấu canh cho em? Tối qua anh không ngủ à?". Mặc dù từng nghe nói về tay nghề nấu canh của anh nhưng niềm hạnh phúc đến quá đột ngột khiến cô vô cùng bất ngờ.

Mặt Lạnh lặng thinh. Tại sao nấu canh cho cô ư? Do tối qua anh nhận được tin nhắn của Tô Miên: Chúc mừng Mặt Lạnh! Sau này anh nhớ nấu nhiều canh cho cô bác sĩ nhỏ nhé. Phải nắm chặt trái tim cô ấy mới được.

Mặt Lạnh đúng là muốn nắm chặt trái tim cô. Hơn nữa tối qua...

"Ừ. Anh không ngủ." Anh đáp: "Anh không tài nào chợp mắt".

Hạ Tử Thất ôm lấy bình giữ nhiệt, trong lòng lâng lâng. Thật ra, cô cũng vì người đàn ông này trằn trọc đến sáng.

Buổi trưa, mặc dù mọi người đều ăn cơm ở căng tin của cơ quan nhưng bàn của phòng y tế và tổ Khiên Đen từ trước đến giờ đều không liên quan. Hôm nay, Mặt Lạnh bê một khay đầy ụ thức ăn, thản nhiên ngồi xuống bàn của phòng y tế, còn nói với cô gái bên cạnh: "Cho tôi nhờ một chút".

Mọi người trong căng tin đều nhìn bọn họ bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn tò mò làm Hạ Tử Thất đỏ mặt. Sự việc càng trở nên khó xử khi mấy thành viên tổ Khiên Đen cũng chạy qua bên này. Châu Tiểu Triện cười hì hì: "Đều là người nhà cả, các vị đừng khách sáo!". Tô Miên nói nhỏ vào tai Hạ Tử Thất: "Em phải tập làm quen đi. Đàn ông của tổ Khiên Đen luôn hành động theo ý mình, chẳng quan tâm đến ánh mắt thiên hạ. Chị nói em nghe, có chuyện kinh khủng hơn ấy chứ. Mặt Lạnh...", còn chưa dứt lời, cô đã bị Hàn Trầm kéo về chỗ ngồi.

Hạ Tử Thất và Mặt Lạnh đã yêu nhau một thời gian. Họ gần ít xa nhiều nhưng mỗi ngày đều rất ngọt ngào.

Buổi trưa, Hạ Tử Thất nằm bò xuống mặt bàn, ngắm bầu trời xanh ngoài cửa sổ.

Bên dưới có rất nhiều cảnh sát bận rộn đi đi lại lại. Phòng y tế ngược lại vắng lặng như tờ. Cô quay đầu, theo dõi tin tức trên ti-vi. Quảng trường ở bán đảo bị uy hiếp, cảnh sát đang nỗ lực giải cứu con tin. Nghe nói còn xảy ra tình trạng tòa nhà sụp đổ, có người bị chôn dưới lòng đất. Cùng lúc đó xuất hiện một tin tức khác: Một chuyến tàu điện ngầm bị uy hiếp, tình hình cụ thể vẫn chưa rõ.

Hạ Tử Thất nhắm mắt, gối đầu lên cánh tay. Lần này, cô đợi từ sáng đến tối mà Mặt Lạnh vẫn chẳng thấy tăm hơi. Mặt Lạnh! Bao giờ anh mới về với em đây?

Mục lục
Ngày đăng: 22/11/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục