Gửi bài:

Chương 94

Giang Diệu tất nhiên là nhìn ra Tam thẩm thẩm đang giúp nàng hả giận, nàng liền mỉm cười nhìn nhìn.

Đối diện với đôi mắt vừa to vừa sáng rực rỡ của tiểu chất nữ, Thích thị đánh một lá bài trong tay, nói:

"Tiểu cô nương vây quanh chúng ta làm cái gì, mau mau đi ra sân viện chơi đùa đi."

Nàng dừng một chút, lại cười cười nói một câu:

"... sau này thành thân thì muốn chơi đùa cũng không có cơ hội đâu."

Giang Diệu bị Thích thị nói tới mặt đều đỏ tới mang tai, nhanh chóng hướng về Kiều Thị nói:

"Nương, vậy nữ nhi đi tìm Tiết biểu tỷ."

Kiều Thị gật đầu, nhìn nữ nhi đi rồi, mới nói với Thích thị:

"Diệu Diệu còn nhỏ tuổi đấy."

Ý này chính là —— không sớm kết hôn như vậy.

Chỉ là lời này lừa gạt người khác thì được nhưng làm sao có thể có tác dụng với Thích thị.

Ngày ấy Giang Thừa Nhượng đại hôn, Thích thị đã tận mắt thấy qua phong thái của Tuyên Vương, xác thực là tài năng xuất chúng, khí vũ hiên ngang.

Trong ngày thường nàng cũng từng nghe nói mấy chuyện của hắn, tuy rằng danh tiếng Tuyên Vương không được tốt, nhưng Thích thị lại là người hiểu rõ sai trái. Cái gì mà lòng muông dạ thú chứ? Nếu không có có Tuyên Vương chống lưng thì Cảnh Huệ đế căn bản không thể ngồi tới vị trí này.

Trên mặt thì Tuyên Vương nhiếp chính, khống chế triều cục, thật lâu cũng không chịu uỷ quyền, nhưng có khi trên thực tế là Cảnh Huệ đế cầu Tuyên Vương hỗ trợ đấy.

Ngược lại xưa nay Thích thị luôn tin tưởng con mắt cùng trực giác của chính mình. Ngày ấy thái độ Tuyên Vương hiền lành như thiếu niên trẻ tuổi bình thường, bây giờ nghĩ đến thì cử chỉ đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người, kỳ thực là Tuyên Vương chỉ đang muốn lấy lòng nhạc phụ, nhạc mẫu mà thôi.

Có bao nhiêu người trẻ tuổi có thể thành tâm như vậy chứ?

Có thể hạ mình làm được như thế này thì dĩ nhiên là hắn thật tâm cầu thú tiểu chất nữ của nàng.

Nghĩ đễn chuyện này, kỳ thực Thích thị cũng nghĩ đến thái độ kiêu ngạo hung hăng ngày ấy của Chu thị. Cũng uổng công Chu thị xem đứa con trai của nàng ta như bảo bối, còn tự cho là cả kinh thành này chỉ có mỗi con trai nàng là nam tử trẻ tuổi cơ đấy.

Hoắc Nghiễn tuy rằng được, cùng tiểu chất nữ cũng coi như là thanh Mai Trúc mã, nhưng hôm nay Chu thị đối với tiểu chất nữ có thành kiến sâu như vậy, coi như có gả đi thì cũng là bà mẹ chồng khó tính.

Còn Tuyên Vương thì thật tốt nha, tiền nhậm Tuyên Vương không còn, còn vợ kế Tiểu Tống thị thấy phu quân chết rồi thì cũng tự nhiên trở nên điên điên loạn loạn, cả phủ Tuyên Vương to lớn như thế, tiểu chất nữ của nàng gả qua thì không phải là làm chủ sao.

Còn có tuổi kém nhiều thì có làm sao? Cũng chỉ hơn kém nhau có tám tuổi mà thôi, người ta kém nhau hai mươi, ba mươi tuổi cũng đầy ra đấy đây, nam nhân như vậy sẽ rất biết đau lòng thê tử, vậy có cái gì mà không tốt chứ??

Thích thị hướng về phía Kiều Thị cười cười, thầm nghĩ: Nhìn Tuyên Vương này nôn nóng như vậy, sợ là tiểu chất nữ của nàng không giữ lâu được nữa.

Thích thị mày liễu cong cong vui vẻ, cầm lá bày trong tay bài đánh ra, âm thanh phấn khởi:

"Thắng!"

Vẻ mặt Thích thị tươi cười, gom ngân phiếu thắng được để lại một chỗ, một đôi tay ngọc mềm mại tinh tế, trong miệng vui vẻ lẩm bẩm:

"Tích góp chút bạc, để chuẩn bị đồ cưới cho tiểu chất nữ."

Kiều Thị vừa nghe cũng không nhịn được cười. Nhìn sang Tam đệ muội... người này đúng là nói thành nghiện rồi.

。・°°・(>_<)・°°・。

Giang Diệu đi tới sân tìm Tiết Kim Nguyệt, liền nhìn thấy mấy tiểu cô nương tuổi nhỏ thì đang ở trong sân đá cầu, còn lớn tuổi hơn chút thì lại ngồi ở một bên ăn trái cây, nói chuyện phiếm.

Tiết Kim Nguyệt có chút nóng lòng muốn chơi, cơ mà nương của nàng đã ngàn dặn, vạn dặn, cô nương đang chờ gả đi thì nên thận trọng, không thể lại chơi mấy trò của những đứa bé này, nàng càng nghĩ càng thấy bất mãn, bèn xiên một khối dưa hấu nhỏ để ăn.

Thấy Giang Diệu đến rồi, mới vội vàng thả dưa hấu trong tay xuống, nắm lấy tay Giang Diệu bất mãn nói:

"Diệu Diệu, cuối cùng muội cũng lại đây. Người lớn đánh bài lá có cái gì đáng xem đâu, vậy mà muội thật ngoan ngoan ngồi bên cạnh biểu dì."

Tiết Kim Nguyệt vốn muốn đến gọi Giang Diệu, nhưng nàng lo lắng mình cũng sẽ bị mẫu thân giữ lại, nên đành thôi.

Giang Diệu thầm nghĩ: Nàng cũng không còn cách nào nha, đã giả trang ngoan ngoãn nhiều ngày như vậy, không thể ở ngay lúc mấu chốt lại dã tràng xe cát được. Mà mấy ngày nữa, Lục Lưu lại tiếp tục tới cửa cầu hôn rồi.

Đôi mắt to của Giang Diệu nhìn nhìn Tiết Kim Nguyệt trước mặt, thấy hai gò má biểu tỷ ửng đỏ, mi tâm có nốt ruồi son xinh đẹp. Tâm nàng liền cảm thán: Thật tốt nha, việc hôn nhân của biểu tỷ và Nhị ca nàng đã thuận thuận lợi lợi định ra rồi, giờ chỉ chờ ngày xuất giá thôi.

Giang Diệu có chút ước ao, nếu Lục Lưu cũng là biểu ca thanh Mai Trúc mã của nàng thì chuyện của bọn họ có lẽ sẽ không trắc trở như này.

Chính lúc đang nói thì Kiều Mộ Nghi cũng đi tới.

Kiều Mộ Nghi cũng đã nghe nói Tuyên Vương đi Trấn Quốc Công phủ cầu thân, vào lúc này ánh mắt nàng nhìn vị tiểu biểu muội này cũng là tràn ngập chế nhạo, nhỏ

giọng tiến đến bên tai tiểu biểu muội, nói:

"Tuyên Vương phi."

Mà chuyện này cũng làm cho Kiều Mộ Nghi rõ ràng, sợ là ngày ấy Tuyên Vương dẫn Thụy Vương đến quý phủ của bọn họ, cũng không đơn thuần là vì đệ đệ của nàng, sợ là hắn đã sớm để tâm đến tiểu biểu muội rồi.

Giang Diệu biết Kiều Mộ Nghi thích nhất là đùa kiểu này, nhất thời quai hàm bạnh ra, ảo não nói:

"Không cho phép Nghi biểu tỷ chê cười Diệu Diệu."

Tuy rằng nàng muốn, nhưng cha mẹ nàng còn không gật đầu đây. Nàng vừa ý Lục Lưu thì cũng phải theo ý tứ cha mẹ nàng.

Kiều Mộ Nghi hiểu rõ tính tình cô chú, lẩm bẩm tả oán:

"Thật không rõ chú và cô nghĩ như thế nào, con rể tốt như vậy, còn có cái gì mà phải phân vân."

Nếu ngay cả vị này cũng không làm hài lòng cô chú thì Kiều Mộ Nghi còn thật sự lo lắng rằng sau này chọn đến chọn đi cũng không ai thèm lấy tiểu biểu muội của nàng.

Trong lòng Giang Diệu rất là tán thành ý Kiều Mộ Nghi.

Tiết Kim Nguyệt nói:

"Chúng ta vào bên trong nhà nói đi."

Ở sân viện tuy rằng đều là các cô nương ngang ngang tuổi nhau, nhưng dù sao cũng có chút không thân thiết, có một số chuyện không tiện nói ở nơi đây.

Giang Diệu gật đầu nói được, đột nhiên ngẩng đầu lên thì thấy ngồi yên lặng ở trong góc có tiểu cô nương đang nhìn nàng. Giang Diệu có chút kinh hỉ, đi tới vui vẻ nói:

"Đường tỷ tỷ."

Đường Anh vội vàng đứng dậy, nụ cười xán lạn:

"Giang muội muội."

Nàng đã sớm nhìn thấy muội ấy tiến vào đây, chỉ là muội ấy đanh cùng Tiết tiểu thư và Kiều tiểu thư nói chuyện, nàng cũng không tiện đi qua, dự định chờ các nàng nói chuyện xong thì sẽ qua, không ngờ tới là muội ấy cũng nhìn thấy nàng.

Đường Anh luôn cảm thấy mình và tiểu cô nương trước mắt này, không hiểu sao luôn có cảm giác rất thân thiết.

Nếu đã gặp Đường Anh, Giang Diệu cũng biết trong kinh thành tỷ ấy không có bằng hữu gì, nên nàng liền dẫn Đường Anh cùng vào trong nhà.

Vào phòng, Kiều Mộ Nghi thấy Giang Diệu đối với Đường Anh thân thiết như vậy, tâm trạng đúng là có chút không thoải mái. Xưa nay nàng có ý muốn sở hữu mạnh, có điều tính tình thẳng thắn, có thích hay không thích đều viết lên mặt, vào lúc này nhìn hai người vừa nói vừa cười, Kiều Mộ Nghi cũng không lên tiếng, chỉ bắt đầu ăn trái cây. Thỉnh thoảng giương mắt xem Đường Anh, thầm nghĩ: Cùng tên nhà quê này thì có cái gì để tán gẫu? Khắp toàn thân đều là dáng vẻ nghèo túng.

Có điều rất nhanh Tôn thị đã lại đây tìm Đường Anh, Đường Anh có chút không nỡ, nhưng cũng chỉ có thể theo mẫu thân trở về phủ. Chờ Đường Anh đi rồi, Kiều Mộ Nghi mới ngồi ở bên cạnh Giang Diệu, nói:

"Muội cùng cái người nhà quê kia rất thân quen sao?"

Giang Diệu sửng sốt nửa ngày mới phản ứng được người trong miệng Kiều Mộ Nghi chính là Đường Anh. Nàng nói:

"Tính tình Đường tỷ tỷ khiến mọi người rất yêu thích."

Bởi vì đời trước có thời gian ở chung nên Giang Diệu đối với nhất cử nhất động của Đường Anh đều không có gì xa lạ, có thể nhìn vẻ mặt của Đường Anh mà hiểu được nột tâm Đường Anh nghĩ gì, so với những nhóm quý nữ bình thường trong kinh thành thì tâm tư dễ đoán hơn nhiều.

Chỉ là Kiều Mộ Nghi đối với Đường Anh không quen, hiện nay tồn tại cái nhìn phiến diện, liền nói:

"Ngày sau muội sẽ là Tuyên Vương phi. Mà Tuyên Vương phi đại diện cho cái gì, muội đã quá là rõ ràng rồi...Đường Anh này đến từ loại địa phương nhỏ như Dân Châu, tất nhiên muốn cùng muội bấu víu quan hệ. Tỷ nhìn thấy nàng ấy dáng dấp cũng khá ái, nhưng khẳng định là người giả dối."

Giang Diệu cảm thấy, chính mình đối với Đường Anh có hảo cảm là được rồi, không có cách nào cũng muốn người khác phải nghĩ giống như nàng. Mà nàng cũng hiểu rõ tính tình Kiều Mộ Nghi, biểu tỷ rất thích mọi chuyện đều theo ý biểu tỷ, Giang Diệu nói qua loa:

"Diệu Diệu sẽ chú ý, Nghi biểu tỷ yên tâm."

Kiều Mộ Nghi lúc này mới thoả mãn gật đầu.

。・°°・(>_<)・°°・。

Tại Trấn Quốc Công phủ.

Phùng thị cũng đi tới Tiết phủ chúc thọ Tiết lão thái thái, có điều nghĩ đến chất nhi kia lại ồn ào muốn gặp mình, nàng liền sớm chút hồi phủ.

Vừa vào phòng, phùng Ngọc Tuyền liền bưng trà dâng nước hướng về phía Phùng thị, dáng vẻ rất là ân cần.

Phùng thị rõ ràng bản tính Phùng Ngọc Tuyền, phất tay một cái nói:

"Ngươi đừng hy vọng Giang Diệu nữa, đổi cô nương khác đi, ta lại giúp ngươi suy nghĩ một chút biện pháp."

Vừa nghe lời này, lông mày Phùng Ngọc Tuyền nhíu lại:

"Cô, sao có thể như vậy được... Người để chất nhi khổ sở đợi lâu như vậy, mà giờ lại không giúp an bài cho chất nhi?"

Khuôn mặt hắn rũ xuống, đặt mông ngồi trên ghế hoa hồng ở bên cạnh, toàn thân toát lên luồng khí vô lại, nói:

"... Ngược lại chất nhi mặc kệ, cô phải nghĩ cách giúp chất nhi. Chỉ cần có thể cưới được Giang Diệu, chất nhi đảm bảo đời này chỉ có một nữ nhân duy nhất là nàng."

Phùng thị làm sao tin tưởng mấy lời ma quỷ này của chất nhi?

Nam nhân ý mà, tâm tâm niệm niệm thì cảm thấy người mình yêu chỗ nào cũng tốt, chỉ cần có thể có được người thì cho dù giảm mười năm tuổi thọ thì cũng gật đầu, nhưng nếu như thật sự có được thì lại là chuyện khác. Việc nam nữ, Phùng thị cũng rõ ràng.

Tiểu chất nữ kia của nàng tuy rằng mỹ mạo xinh đẹp nhưng thân thể còn chưa có nảy nở, còn quá ngây ngô, chưa kịp có nét phong tình vạn chủng của mỹ phụ. Mà chất nhi cũng chỉ là vừa ý gương mặt đó, nhưng một khi đến thời điểm động tình thì chỉ quan tâm đến thân thể chứ làm sao có thể để ý đến mặt có đẹp hay không.

Phùng thị nói:

"Tuyên Vương đã tới cửa cầu hôn. Ngươi còn to gan lớn mật, dám cùng vị Diêm Vương sống này cướp tức phụ?"

Phùng Ngọc Tuyền chép miệng. Không phải hắn cũng nghe được tin tức này nên mới không kiềm chế nổi sao? Tuyên Vương là hạng người gì, hắn rõ ràng nhất. Nhưng may mà Trấn Quốc công không đáp ứng. Nếu là đáp ứng rồi, vậy hắn càng không có cơ hội.

Phùng Ngọc Tuyền quấn quít lấy ngón tay, suy nghĩ một lúc, mới đi tới bên tai Phùng thị nói ra dự định trong lòng mình.

Lời còn chưa nói hết, Phùng thị liền một chưởng vỗ vào trên đầu Phùng Ngọc Tuyền.

Phùng Ngọc Tuyền bị đau, ôm đầu, oán giận nói:

"Cô!"

Phùng thị đối với Phùng Ngọc Tuyền cùng con trai ruột không khác biệt gì, thậm chí thương yêu lại càng nhiều hơn, đây cũng là lần đầu tiên động thủ đánh hắn. Phùng thị tức giận đến lồng ngực cũng phập phồng, thật muốn cầm chén trà trong tay ném hắn. Nàng lớn tiếng cảnh cáo:

"Ta cho ngươi biết, ngươi đừng có làm bừa. Nếu chuyện như thế bị Quốc công gia phát hiện thì không phải chỉ đơn giản là lột da ngươi thôi đâu, đến thời điểm đó ta cũng cứu không được ngươi."

Phùng Ngọc Tuyền cảm thấy hắn tâm tâm niệm niệm hơn nửa năm, nhưng cô của hắn đều bảo hắn bình tĩnh, đừng nóng vội. Nhưng kết quả thì sao? Đến tay nhỏ của tiểu mỹ nhân cũng đều không nhìn thấy, đảo mắt liền bị người đến sau cướp mất, hôn sự cũng sắp được định ra rồi.

Phùng Ngọc Tuyền tức giận nói:

"Cô không chịu giúp chất nhi thì thôi. Ta cũng biết, ta là chất nhi của ngài, người ta cũng là tiểu chất nữ của ngài, mà môi hở răng lạnh, không lý do lại chỉ giúp ta."

Hắn hừ lạnh một tiếng, tiếp tục:

"... Cũng đúng thôi, nếu tiểu chất nữ gả cho Tuyên Vương, trở thành Tuyên Vương phi, sau này ngài đi ra ngoài thì cũng sẽ dính ánh hào quang, nên làm sao có thể so với gả cho một công tử bột như ta. Được rồi, sau này chất nhi sẽ không đến làm phiền cô, đỡ phải khiến cô bị làm khó dễ."

Nói xong hắn liền chắp tay, lùi ra.

Một loạt lời này đem Phùng thị tức giận đến cái trán cũng thình thịch nhảy lên, hồi lâu, mới nghiến răng nghiến lợi nói:

"Thực sự là bạch nhãn lang!"

Phùng Ngọc Tuyền buồn bực ra ngoài phủ, lúc đi tới cửa liền nhìn thấy xe ngựa Trấn Quốc Công phủ mới vừa trở về, đang dừng ở bên ngoài. Nhìn ba người đang bước xuống từ xe ngựa, đôi mắt Phùng Ngọc Tuyền đều sáng lên. Dung mạo tiểu cô nương kế thừa mẫu thân của nàng, sau này lập gia đình sinh hài tử, thì còn phong tình hơn cả Kiều Thị, làm sao có thể giống mấy nữ nhân hoa tàn ít bướm kia.

Phùng Ngọc Tuyền tiến lại gần, hướng về Kiều Thị và Thích thị hành lễ, cử chỉ đúng là khiêm tốn.

Nếu người không biết chuyện, còn thật sự cho rằng kẻ này là tiểu bối ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Kiều Thị rất không thích Phùng Ngọc Tuyền vô năng công tử bột này, nên tất nhiên là qua loa cũng đều chẳng muốn qua loa, mà trực tiếp đi thẳng.

Phùng Ngọc Tuyền nhìn ba người đi qua trước mặt hắn, chờ đi xa rồi thì hắn mới thu hồi nụ cười, "Hừ" một tiếng, sau đó sửa lại y quan rồi nghênh ngang đi ra ngoài.

Mục lục
Ngày đăng: 30/03/2018
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục