Gửi bài:

Chương 58

Mặt mày Hoắc Nghiễn ôn hoà nhã nhặn, dáng người cao gầy thẳng tắp như trúc, hôm nay hắn lại mặc một bộ bạch cẩm bào hoa văn bán nguyệt, nghiễm nhiên nhìn càng trở nên tuấn tú, sân viện không thiếu những tiểu cô nương tuổi trẻ mỹ mạo đang nhìn hắn, cứ một lúc lại lén lút nhìn một chút, rồi một lúc lại cúi đầu xì xào bàn tán, mà từng khuôn mặt của mấy tiểu cô nương này đều đỏ bừng.

Hoắc Nghiễn đưa hai vị muội muội đến, lại vì vui vẻ mà nán lại cùng các muội muội nói vài câu, hiện giờ hắn biết không thể ở lại lâu thêm, bèn quay về Hoắc Vi và Hoắc Tuyền nói:

"A Vi, A Tuyền... Ca ca đi ra tiền viện trước."

Cuối cùng hắn liếc mắt nhìn Giang Diệu, đôi mắt ấm áp, âm thanh thả mềm chút, nói: "Diệu Diệu, ta đi trước."Sau khi Hoắc Nghiễn xoải bước rời đi, Hoắc Tuyền mới hướng về phía Giang Diệu nháy mắt.

Tâm trạng Giang Diệu bất đắc dĩ. Căn bản là không có chuyện gì, bây giờ lại cảm thấy nàng cùng Hoắc Nghiễn thật sự có cái gì.

Nàng nhoẻn miệng cười, sau lại tức giận hướng về Hoắc Tuyền nói:

"Không cho phép Tuyền tỷ tỷ chê cười muội."

Âm thanh này lanh lảnh làm người nghe cảm thấy ngọt đến tận trong tâm khảm.

Hoắc Tuyền chỉ cười, cũng không tiếp tục nói cái gì, lại càng không dám tùy tiện đùa giỡn. Đỡ phải đem vị tiểu tẩu tẩu này doạ cho chạy, nếu không nàng làm sao có thể tìm được một vị tiểu tẩu tẩu khiến người yêu thích cho ca ca của nàng đây???

Hoắc Vi nhìn Giang Diệu và Hoắc Nghiễn khiến nàng cảm thấy hai người này đúng là trời đất tạo nên một đôi, mà nàng đối với Giang Diệu cũng là yêu thích nên tất nhiên là hi vọng Hoắc Nghiễn có thể lấy được muội ấy.

Chỉ là thời điểm nàng vì là chính đường ca của mình mà cao hứng thì nàng cũng không nhịn được mà nghĩ đến chuyện đại sự cả đời của mình. Nhưng người nàng muốn gả...

Nghĩ đến đây, đôi mắt của Hoắc Vi ảm đạm, mày liễu nhíu chặt mấy phần, nhất thời kiều dung tú lệ thanh nhã nhiễm phải một chút buồn rầu.

Một lúc sau Giang Diệu thấy Tiết Kim Nguyệt trở về.

Nàng lo lắng Nhị ca mình sẽ bắt nạt biểu tỷ, nhưng đến khi thấy đôi mắt của Tiết Kim Nguyệt không hồng, trên mặt cũng không có nước mắt nên nàng liền yên tâm. Chỉ là, Giang Diệu vẫn tìm một cái nguyên do rồi lôi kéo Tiết Kim Nguyệt đến bên cạnh hỏi.

Con mắt Tiết Kim Nguyệt trợn to lên, hướng về Giang Diệu nói:

"Tỷ đã xin lỗi Nhị biểu ca, Nhị biểu ca hắn cũng tha thứ cho tỷ. Giờ đã không sao rồi." Hai tay nàng nắm ống tay áo, nhỏ giọng nói.

Chỉ cần Nhị ca nàng không bắt nạt Tiết biểu tỷ thì Giang Diệu tự nhiên cũng không lo lắng cái khác. Vào lúc này nghe ngữ khí của biểu tỷ, Giang Diệu cảm thấy biểu tỷ đối với Nhị ca nàng đã ít thành kiến đi một chút. Giang Diệu mặc dù rất hiếu kỳ hai người bọn họ nói cái gì, nhưng đến cùng đó là chuyện của hai người họ nên nàng không hỏi nhiều thì tốt hơn.

Giang Diệu mỉm cười, nói:

"Vậy thì tốt, nếu Nhị ca muội dám bắt nạt tỷ, lần tới nhất định tỷ phải nói cho muội đó, muội sẽ đứng về phía tỷ."

Khuôn mặt nhỏ của Tiết Kim Nguyệt bỗng nhiên đỏ, nàng không nói gì, chỉ ngây ngốc gật gật đầu.

。・°°・(>_<)・°°・。

Tuyên Vương phủ.

Tiền viện, hoa cúc đang ngạo nghễ khoe sắc, mỗi khi có làn gió thổi qua liền đưa tới từng trận mùi thơm thanh nhã.

Lục Linh Lung ở trong phòng thêu thùa, đến khi thấy mẫu thân Mạnh thị đi ra ngoài bận việc, nàng liền lén lút chạy đi đá cầu.

Các đại gia khuê tú khác đến độ tuổi như Lục Linh Lung sẽ yên tĩnh ở khuê phòng tập trung học mấy việc nữ công gia tránh, nhưng Lục Linh Lung nuông chiều ương ngạnh từ bé nên xưa nay là không thể ngồi yên.

Lục Linh Lung đá quả cầu một lúc, bọn nha hoàn bên cạnh biết tiểu thư thích nghe lời hay, liền liên tiếp khen ngợi nịnh nọt, làm cho Lục Linh Lung cười tươi như hoa, giống như chim công sống lưng thẳng tắp, vô cùng ngông cuồng và kiêu ngạo.

Con mắt Lục Linh Lung nheo nheo lại, nhìn thấy rõ nam tử đang đi trên hành lang, lập tức cầm quả cầu trong tay ném cho nha hoàn bên người, sau đó nhấc theo làn váy, vội vội vàng vàng chạy tới, trong miệng hô:

"Tam thúc, tam thúc."

Lục Hà đang bước phía sau Lục Lưu, nghe thấy âm thành này làm hắn hơi hơi nhíu mày, hướng về phía Lục Lưu hỏi:

"Vương gia?"

Lục Lưu xoải bước đi qua, đối với âm thanh của Lục Linh Lung liền ngoảnh mặt làm ngơ.

Lục Linh Lung ở phía sau đuổi theo một lúc, nhìn Lục Lưu hờ hững với nàng, trực tiếp trở về Ngọc Bàn viện khiến nàng tức giận đến cắn răng, mạnh mẽ dậm chân.

Hai nha hoàn đuổi theo phía sau, một người trong đó hơi thấp một chút, tên gọi Hương Cúc. Hương Cúc thấy sắc mặt Lục Linh Lung khó chịu, động viên nói:

"Tiểu thư, Vương gia công vụ bề bộn, hôm nay Vương gia lại còn đi chúc thọ Kiều Thái phó của Kiều phủ nên không có thời gian cùng tiểu thư nói chuyện. Có điều tiểu thư không gặp được Vương gia thỳ Nhị tiểu thư cũng càng không gặp được..."

Nhị tiểu thư trong miệng Hương Cúc chính là nữ nhi của Nhị gia Lục Dịch – Lục Bồng Bồng.

Lục Dịch yêu thích du sơn ngoạn thủy, lúc trước vẫn luôn ở bên ngoài du ngoạn, mãi đến khi nghe được tin tức Lão vương phi bệnh nặng mới vội vã chạy về, nhưng đến cùng vẫn không thể nào nhìn thấy mặt Lão vương phi một lần cuối.

Hồi đó Lục Dịch không chỉ trở về, hơn nữa còn mang về theo một nữ nhi là Lục Bồng Bồng, mà mẹ đẻ của Lục Bồng Bồng khi sinh nàng ra thì vì khó sinh mà mất đi.

Lục Linh Lung nguyên bản rất được Tiền Tuyên Vương sủng ái, nhưng vô duyên vô cớ có thêm một đường muội, nhìn tổ phụ thường thường khen đường muội thông tuệ, Lục Linh Lung tất nhiên là không chịu nổi nên mọi chuyện đều đối đầu cùng Lục Bồng Bồng. Sau này Tiền Tuyên Vương không còn, Tuyên Vương phủ liền do Lục Lưu làm đương gia, dù Lục Linh Lung lúc trước xem thường tam thúc Lục Lưu này, nhưng đến cùng vẫn rất thức thời liên tiếp muốn thân cận Lục Lưu, nhưng mỗi lần như thế đều giống như có bức tường kiên cố ngăn cản.

Khuôn mặt nhỏ của Lục Linh Lung ỉu xìu, đến khi nghe nha hoàn nói như vậy, nhất thời có tự tin, nắm chặt nắm đấm nói:

"Đúng đấy, Tam thúc không để ý tới ta, cũng không lý gì mà để ý tới nha đầu kia a."

Nói xong, lại liếc mắt nhìn bóng lưng Lục Lưu dần dần đi xa, nói lầm bầm:

"Có gì đặc biệt chứ, còn không phải là cái sao quả tạ!"

Nếu không vì thân phận của hắn, nàng mới không để ý tới hắn đâu.

Lục Lưu về thư phòng làm việc công, xem một chút tấu chương mà Cảnh Huệ đế phê duyệt, dùng bút lông chấm mực đỏ đem đánh dấu những chỗ không ổn ghi chú lại, sau đó chỉnh tề đặt ở một bên khác.

Một canh giờ sau, Lục Hà đi vào, đem phong thư trong tay mới vừa nhận được giao cho Lục Lưu.

Lục Lưu mở ra nhìn một chút.

Lục Hà ở bên người Vương gia nhà mình đã lâu, nên mỗi lần như thế rất biết nhìn mặt chủ tử mà nói chuyện.

Giờ hắn cẩn thận từng li từng tí một đánh giá sắc mặt của chủ tử, nhỏ giọng nói:

"Vị Kiều công tử này hẹn ngày giờ muốn gặp Vương gia sao?"

Lục Lưu "Ừm" một tiếng, đem phong thư đặt ở trên bàn sách, môi mỏng khẽ mở nói:

"Giờ mùi ngày mai ở Bạch Tửu lâu."

Có lẽ là nhìn quen sự tình kiểu này, khuôn mặt nhã nhặn của Lục Hà mang theo một chút ý cười, nói:

"Gã sai vặt truyền tin kia vẫn còn ở bên ngoài chờ, vậy thuộc hạ thay Vương gia ra từ chối?"

Lục Lưu suy nghĩ một lát, đi tới bên cửa sổ.

Trên cửa sổ đặt một cái hộp gỗ tử đàn, bên trong là mấy cái đồ chơi nhỏ được bện rất sống động như châu chấu, chuồn chuồn, nhìn tổng số cũng ước chừng có mười mấy con.

Đặt ở sâu phía dưới đã sớm ố vàng, mấy con phía trên thì màu vẫn xanh biếc, giống như được bện mấy ngày gần đây.

Lục Lưu nắm một con ở trong tay mang lên ngắm nghía rồi quay về phía Lục Hà nói:

"Ngươi bảo gã sai vặt kia nói lại với Kiều Tuần, Bản vương ngày mai sẽ đến đúng giờ hẹn."

Lục Hà trong lòng kinh ngạc, đến khi ngẩng đầu nhìn thấy châu chấu nhỏ trong tay Vương gia nhà mình, nhất thời liền rõ ràng, vội nói:

"Thuộc hạ đã rõ."

。・°°・(>_<)・°°・。

Mới vừa về đến Trấn Quốc Công phủ, Giang Diệu liền chạy ngay ra sân viện nhìn nhìn hươu con Trường Phúc.

Lúc này Trường Phúc chính là đang cúi đầu ăn cỏ bên thềm đá, ngồi phía trên có mấy nha hoàn thô sử trông nom, bọn nha hoàn nhìn thấy Giang Diệu lập tức cùng nhau quỳ gối hành lễ.

Giang Diệu nhấc theo làn váy đứng trên thềm đá, quần áo xinh đẹp, mặt mày tươi cười. Nàng vươn tay sờ sờ đầu Trường Phúc, đụng một cái vào cái sừng cứng rắn của nó, cùng nó chơi náo loạn một trận, lúc này mới dặn dò bọn hạ nhân chăm sóc nó còn chính mình trở về phòng chợp mắt một phen.

Giang Diệu ở trên giường nhỏ nghỉ ngơi nửa canh giờ, sau đó Bảo Cân đi vào nói với Giang Diệu:

"Tiểu thư, có thư của Kiều đại công tử."

Tuần biểu ca?

Giang Diệu trợn to hai mắt, thật là kinh ngạc. Khi còn bé vị biểu ca Kiều Tuần cùng với nàng quan hệ khá tốt, nhưng hiện tai quan hệ đúng là bình thường, quanh năm suốt tháng cũng không gặp được nhau mấy lần, bây giờ lại viết thư cho nàng, đúng là kỳ quái.

Khuôn mặt trắng nõn mềm mại của Giang Diệu vì vừa mới ngủ dậy mà sắc mặt có chút đỏ hồng, kiều diễm như hoa đào, hai con mắt càng mông lung như sương mù, quả thực là một bộ dáng lười biếng.

Nàng mở thư ra nhìn, nghi ngờ trên mặt càng ngày càng nghiêm nghị.

Bảo Cân nhỏ giọng hỏi:

"Tiểu thư, Kiều đại công tử lại có chuyện gì gấp gáp sao?"

Giang Diệu cầm trong tay bức thư chậm rãi khép lại, nói:

"Đúng là không nói cụ thể chuyện gì, chỉ nói là liên quan đến mợ."

Giang Diệu cùng với Trương thị tình cảm cực thân thiết, mợ xem nàng như thân nữ khiến biểu tỷ Mộ Nghi còn thường thường nói mợ bất công, đối với cháu gái còn cưng chiều hơn là đối với khuê nữ của mình, nhưng được cái là mẫu thân Kiều Thị của nàng đối với cháu gái Kiều Mộ Nghi cũng là thương yêu nên hai người cũng coi như là hòa nhau rồi.

Mà nàng cùng Kiều Tuần tuy là biểu huynh muội, nhưng nàng đến cùng là đại cô nương không nên lén lút gặp hắn, chỉ là... Tuần biểu ca thật sự bởi vì chuyện của mợ nên mới tìm nàng hỗ trợ, nàng không có đạo lý gì mà không đi.

Giang Diệu có chút buồn rầu, nhưng nhìn nét chữ trong thư này, nàng cảm thấy dường như Tuần biểu ca rất gấp gáp, nên nàng quyết định ngày mai xuất môn gặp hắn một chút.

Buổi tối Giang Diệu liền đi tìm Kiều Thị, liên quan tới việc ngày mai muốn xuất môn.

Nàng tất nhiên không nói là nàng cùng Kiều biểu ca gặp mặt, nhưng nếu vô duyên vô cớ thì chắc chắn mẫu thân không chịu cho nàng xuất môn.

Giang Diệu ôm cánh tay của mẫu thân Kiều Thị thỉnh cầu hồi lâu, Kiều Thị lúc này mới hỏi:

"Diệu Diệu cùng nương nói thật, nương liền để Diệu Diệu xuất môn."

Giang Diệu rũ mắt xuống, ngầm suy nghĩ một chút, lúc này mới nhìn về phía Kiều Thị, ấp úng nói:

"Sắp đến sinh nhật của Hoắc đại ca rồi, nữ nhi muốn đi chọn lễ vật tặng huynh ấy. Nương, có được hay không a?"

Kiều Thị biểu hiện căng thẳng, nắm lấy cánh tay nữ nhi nói:

"Con đối với Hoắc Nghiễn..."

Giang Diệu nói dối liền đỏ mặt, tim đập nhanh, ấp úng không nói nổi câu, hiện nay khuôn mặt nhỏ nhắn liền bị thiêu đỏ như cái mông khỉ, làm gì còn nghe rõ câu nói của mẫu thân.Nhưng ở trong mắt Kiều Thị lại thành biểu hiện thẹn thùng của tiểu cô nương. Kiều Thị là người từng trải, cũng đã từng chọn lễ cho biểu ca Giang Chính Mậu nên rất rõ ràng tâm tình này.

Vào lúc này nhìn dáng vẻ ấy của nữ nhi, nàng bỗng nhiên liền tỉnh ngộ, cũng không tiếp tục nói, đỡ phải khiến nữ nhi thẹn thùng, chỉ nói:

"Vậy thì được, nương để Hứa ma ma đi lấy chút ngân phiếu cho con."

Cho nàng xuất môn, đã là ban ân, nàng nào dám muốn ngân phiếu?

Giang Diệu lắc đầu một cái, ngoan ngoãn nói:

"Nương, không cần đâu, nữ nhi có bạc."

Vừa nghe Kiều Thị đáp ứng, Giang Diệu liền lộ ra nụ cười:

"Nương yên tâm, nữ nhi nhất định sớm chút trở về."

Kiều Thị vươn tay nhéo chóp mũi của nữ nhi, lại nói liên miên căn dặn một phen, mới bằng lòng để nữ nhi trở về viện.

Ngày kế dùng xong ngọ thiện, Giang Diệu liền ra cửa. Thời gian ước định với Kiều Tuần vẫn còn chưa đến nên Giang Diệu cố ý đi một chuyến đến cửa hàng trân phẩm, nàng chọn trúng một cái quạt được làm khéo léo tinh xảo của một nghệ nhân nổi tiếng. Cái quạt nho nhỏ này, giá trị bốn trăm hai, đúng là quý đến mức làm người tặc lưỡi. Nhưng Giang Diệu xưa nay mua đồ chính là hợp mắt thì lấy, không quan tâm là bình thường hay đồ quý giá, nàng đều không lưỡng lự mà trả bạc.

Mua xong lễ tặng, Giang Diệu liền đi tới Bạch Tửu lâu.

Ở trong thư Kiều Tuần đã viết rõ ràng, đến Bạch Tửu lâu sẽ có người dẫn nàng lên phòng riêng.

Giang Diệu mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng —— vì sao Kiều Tuần không tự mình ra ngoài đón nàng?

Giang Diệu đi vào, liền nhìn thấy một nam tử cẩm bào xanh sẫm đang đứng thẳng bên cửa sổ.

Giang Diệu cho rằng đó là Kiều Tuần liền tiến lên hô một tiếng:

"Tuần biểu ca."

Tiếp đó người kia chậm rãi xoay người, đối diện với nam nhân trước mắt, sắc mặt Giang Diệu ngẩn ra.

Căn bản là không phải Kiều Tuần, mà là Lục Lưu!

Lục Lưu đang lẳng lặng nhìn nàng, đúng là không hề có vẻ gì là kinh ngạc.

Hôm nay Kiều Tuần ước hẹn nàng là có mục đích gì, vào lúc này nếu Giang Diệu không nghĩ ra thì đúng là không còn gì để nói rồi.

Trước kia Giang Diệu đem Lục Lưu xem là trưởng bối, thêm nữa Lục Lưu đối với nàng có ân cứu mạng, trong lòng nàng, tự nhiên cảm thấy Lục Lưu là người tốt.

Nhưng ngoại trừ ở bên ngoài là người tốt thì Lục Lưu còn là một người nam nhân, Giang Diệu vẫn không cảm thấy Lục Lưu sẽ coi trọng tiểu cô nương ngây ngô non nớt như nàng, nhưng hôm nay nhìn vẻ mặt này của Lục Lưu, đúng là khiến nàng không thể không nghĩ về vấn đề kia.

Nghĩ như vậy, ngày thường Giang Diệu đối với Lục Lưu khách khí thì giờ đều không còn, trên mặt nhất thời cáu giận liền xoay người hướng bên ngoài đi ra.

Vậy mà nàng vừa mới xoay người, Kiều Tuần liền đi vào.

Kiều Tuần mặc một thân trường bào cổ tròn màu tím nhạt, dáng dấp nhã nhặn, thấy tiểu biểu muội buồn bực đi ra, vội vàng tiến lên dỗ dành:

"Diệu Diệu, muội nghe ta nói..."

Giang Diệu tuổi còn nhỏ, nhưng đến cùng là ngàn kiều bách sủng mà lớn lên, Trấn Quốc Công phủ sủng nàng, trong ngày thường xác thực tính tình nàng rất tốt, nhưng không có nghĩa là nàng không nổi nóng.

Giang Diệu không chịu nghe, hướng thẳng phía cầu thang đi đến.

Kiều Tuần không nghĩ tới tiểu biểu muội phản ứng kịch liệt như vậy, vội vàng bước nhanh đuổi theo.

Hai người đến chỗ một khúc quanh, Kiều Tuần đưa tay ngăn cản nàng, vội vàng nói:

"Diệu Diệu, ta cùng muội có chuyện quan trọng trò chuyện với nhau, vừa vặn ta cùng Tuyên Vương cũng có chuyện cần thương lượng, muội xem đây không phải đều là tiến đến cùng nơi sao? Nếu muội đã thấy thì tốt xấu gì cũng nên cùng Vương gia chào hỏi, muội nói đúng hay không?"

Giang Diệu làm sao sẽ tin Kiều Tuần? Nàng trợn mắt nhìn Kiều Tuần trước mắt, tức giận đến viền mắt đều đỏ.

Nàng lạnh lùng nói: "Ngươi tránh ra!"

Kiều Tuần không tránh, thấy tiểu biểu muội một bộ muốn khóc, vội vàng vào chủ đề chính, thấp giọng nói:

"Diệu Diệu, qua năm muội cũng bắt đầu làm mai. Tuyên Vương quyền cao chức trọng, dáng dấp lại tuấn mỹ, nếu ngày sau muội gả cho hắn trở thành Tuyên Vương phi, đó là uy phong cỡ nào."

Ở trong mắt Kiều Tuần thì không có hôn sự nào so với hôn sự này tốt hơn. Tiểu biểu muội của hắn mỹ mạo như vậy, nếu mà kết hợp với thế gia công tử bình thường thì đúng là phí của giời. Hơn nữa, hôm nay Tuyên Vương chịu đến, liền chứng minh đầy đủ hắn đối với tiểu biểu muội là có tâm tư.

Kiều Tuần tinh tế đánh giá tiểu biểu muội, dung mạo như tiên, khí chất như ngọc, môi hồng răng trắng, xinh đẹp như hoa xuân, trong sáng như trăng thu, đúng là một mỹ nhân hiếm thấy.

Thấy tiểu biểu muội không nói lời nào, Kiều Tuần cho rằng nàng đã thay đổi ý định, khóe miệng ngậm lấy cười, tiếp tục nói:

"Muội xem, hôm qua muội cùng Tuyên Vương không phải nói chuyện rất vui vẻ sao? Hôm nay —— "

Lời còn chưa có nói xong, tiểu cô nương trước mắt liền nâng cánh tay lên hướng về mặt của Kiều Tuần mạnh mẽ giáng một bạt tai.

"Bép" một tiếng, Kiều Tuần bị đánh có chút ngơ người. Hắn không nghĩ tới tiểu biểu muội nhìn mảnh mai yếu đuối mà tính tình lại cương liệt như vậy. Chờ đến khi Kiều Tuần phản ứng lại, tiểu biểu muội trước mắt đã nhấc theo làn váy đi xuống lầu.

Kiều Tuần ôm mặt, hít vào một ngụm khí lạnh. Thầm nghĩ: Nha đầu này ra tay thật là tàn nhẫn!

Ngồi ở trong xe ngựa, trong lòng Giang Diệu sớm đã đem Kiều Tuần mắng đến trăm ngàn lần. Nàng biết vị biểu ca Kiều Tuần này từ nhỏ tính tình đã gấp gáp vội vàng, sau khi lớn lên, càng chỉ vì cái lợi trước mắt mà không biết nghĩ đến sau này. Nhưng hắn đến cùng là đọc đủ thứ thi thư, cũng nên rõ ràng cái gì gọi là liêm sỉ. Nàng tin hắn nên hôm nay mới đến chỗ hẹn, không nghĩ tới trong lòng hắn lại dám đánh chủ ý lên nàng.

Đừng nói Giang Diệu bực tức mà ngay cả Bảo Cân, Bảo Lục bên người Giang Diệu cũng tức giận đến nghiến răng.

Bảo Lục thấy tiểu thư nhà mình bị oan ức, con mắt đều đỏ, oán giận nói:

"Kiều công tử này thật chẳng ra gì!"

Tiểu thư tin hắn như thế, hắn dĩ nhiên lại làm ra chuyện như vậy, nói ra những lời này!

Giang Diệu xác thực oán giận Kiều Tuần, trong lòng nàng nghĩ sau này sẽ không để ý đến vị biểu ca này.

Giang Diệu ngồi ở trong xe ngựa, hơi thở dần bình ổn, tức giận một trận xong đúng là thoải mái hơn nhiều.

Một lát sau thì xe ngựa bỗng nhiên bị một trận rung chuyển liền ngừng lại.

Giang Diệu nhíu mày lại, hướng về Bảo Cân hỏi:

"Làm sao vậy?"

Bảo Cân vén màn xe ngựa lên, ngoái đầu ra ngoài nhìn, thấy ven đường có một chiếc xe ngựa đen tuyền dừng lại, mà chặn trước xe ngựa bọn họ là một nam tử cao gầy đang ngồi trên lưng ngựa, Bảo Cân nhận ra —— chính là Lục Hà thuộc hạ thân tín của Tuyên Vương. Bảo Cân âm thầm oán giận, dù sao vị Tuyên Vương này là không đắc tội được.

Lục Hà da dẻ trắng trẻo, nhã nhặn, mặt mày mỉm cười, cực lễ phép mở miệng:

"Vương gia nhà ta muốn cùng Giang tiểu thư nói lời xin lỗi, Giang tiểu thư có thể hay không đi xuống gặp Vương gia?"

Giang Diệu vừa mới áp chế lửa giận giờ lại ùn ùn dâng lên cao.

Bảo Cân quay đầu lại nhìn tiểu thư, khổ sở nói:

"Tiểu thư, ngài xem..."

Giang Diệu muốn nói không được, lại nghe bên ngoài truyền đến tiếng nói mát lạnh ôn hoà của Lục Lưu.

"Diệu Diệu, đi xuống."

Giang Diệu không chịu xuống. Hôm nay nàng tức giận, một mặt là bởi vì Kiều Tuần, mặt khác cũng là do Lục Lưu.

Dù sao khi còn bé thì nàng và hắn cũng coi như có tình, sau khi lớn lên mấy lần gặp gỡ, hắn gặp nàng cũng là khách khí, giống như trưởng bối quan tâm, sủng ái nàng. Nhưng hôm nay hắn lại liên hợp với biểu ca cùng tính kế nàng. Nàng có thể không tức giận sao?

Người bên ngoài lại nói:

"Nếu ngươi không xuống, vậy không thể làm gì khác hơn là Bản vương lên."

Nghe được tiếng bước chân lại gần, Giang Diệu cắn răng một cái, nghiêm mặt xuống xe ngựa.

Sau khi xuống dưới, Giang Diệu hướng về bốn phía liếc nhìn, thấy địa điểm này không có ai, hai bên đều là cây cối, ở chỗ này nói chuyện cũng sẽ không có ai nhìn thấy.

Nàng ngẩng đầu nhìn nam nhân cao to trước mắt, hai tay nắm chặt ống tay áo, miệng nhỏ mím mím, ngữ khí lạnh nhạt nói:

"Vương gia có chuyện gì?"

Ánh mắt Lục Lưu ở trên mặt nàng thuận coi một phen, sau đó hắn liếc mắt nhìn bên cạnh thấy có con ngựa, khóe miệng liền cong cong. Hắn đem áo choàng vén lên, động tác lưu loát xoay người lên ngựa, sau đó cúi người, cánh tay dài bao quát, trực tiếp ôm lấy vòng eo tinh tế mềm mại của tiểu cô nương, đem người ôm lên ngựa.

Cuối cùng đem nàng ôm vào trong lòng, kẹp chặt bụng ngựa nghênh ngang rời đi.

Động tác quá nhanh, hai nha hoàn Bảo Cân cùng Bảo Lục há mồm ngớ ngẩn, đến khi phản ứng lại, nghe thấy tiếng vó ngựa "Lộc cộc, lộc cộc" rời xa, mới sốt ruột muốn đuổi theo.

Lục Hà xoải bước tiến lên, che ở trước mặt hai người, ngữ khí ôn hòa động viên nói:

"Hai vị cô nương yên tâm, Vương gia nhà ta có mấy lời muốn nói cùng Giang tiểu thư. Nói xong, sẽ đem người trả lại."

Mục lục
Ngày đăng: 31/03/2018
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Nấm Linh Chi khô Điện Biên

Mục lục