Gửi bài:

Quyển 1 - Mở đầu - Công chúa chưa gả đã có thai

Đây là một cái triều đại không có ghi trong lịch sử.

Thiên hạ hiện nay, chia năm xẻ bảy, khói lửa nổi lên bốn phía.

Nhất là ba nước Long Đế, Mã Nhã, Băng Tuyết, xưng bá một phương, thực lực hùng hậu, thành thế chân vạc, nhữn nnước nhỏ xung quanh, bất quá chỉ là thuộc địa của bọn hắn.

Tam đại bá chủ, đều có dã tâm bừng bừng, để mở rộng ranh giới, không tiếc khơi mào chiến tranh.

Một năm nay, Băng Tuyết quốc khô hạn, dân đói gia tăng. Đối ngoại, chống lại Mã Nhã quốc quấy nhiễu, đối nội phải yên ổn dân tâm, thực lực quốc gia thập phần túng thiếu.

Hoàng đế Băng Tuyết quốc Tần Chính phải hướng Long Đế quốc cầu viện. Hai nước đạt thành hiệp nghị, Long Đế quốc xuất binh tương trợ, Tần Chính đem Hàm Hương công chúa đưa đi hoà thân.

Nghe đồn, Hàm Hương công chúa, thông tuệ mỹ lệ, thân thể có hương thơm khác thường, thơm như hoa, kéo dài vài dặm, dư hương không hề tiêu tan. Diện mạo lại như thiên tiên, là đệ nhất mỹ nhân của Băng Tuyết quốc.

Tần Chính rất yêu nữ nhi, lòng không dành, nhưng nước sắp mất, rơi vào đường cùng, chỉ phải cho nữ nhi ra đi.

Hàm Hương công chúa đã đến tuổi cập kê thân mặc giá y, ngồi trên kiệu phượng, được người hầu nâng vào Long Đế quốc.

Vị nữ tử mỹ lệ này phải gả cho chính là người có danh vọng nhất Long Đế quốc, Vinh vương gia – Bắc Đường Húc Vinh. Bắc Đường Húc Vinh thiện binh pháp, tuổi còn trẻ, đã có trong tay mười vạn binh mã, trấn thủ biên quan, chống lại sự quấy nhiễu của Mã Nhã quốc.

===

Thủ đô Long Đế quốc.

Thành tây, trước một toà phủ đệ xa hoa rộng lớn, có hai con sư tử bằng cầm thạch uy vũ, cái vòng (khoá cửa) trên cánh cổng màu đỏ là từ vàng chế ra, ánh mặt trời chiếu vào, xán lạn rực rỡ. Tấm biển trên cửa, có ba chữ lớn sáng loáng — Phủ Vinh Vương, vô cùng chói mắt.

Chỉ nhìn qua khí thế của cánh cửa này cũng có thể biết địa vị của Vinh vương gia tại triều đình là không tầm thường.

Hôm nay, trước cửa giăng đèn kết hoa, tơ lụa màu đỏ thật đẹp, người sáng suốt vừa nhìn đã biết là có việc vui.

Chỉ là kỳ quái, tiệc vui của gia đình phú quý thế này, trước cửa phải có người đến người đi, nhưng hôm nay trước phủ cũng hết sức yên tĩnh, không thấy ai cả.

"Quỳ xuống!" Đúng lúc này, chính sảnh trong phủ truyền đến một tiếng quát lạnh.

Chính sảnh hoa lệ của Vinh Vương phủ, chữ hỉ trên cao, trơn láng sáng bóng.

Chỉ là bầu không khí có điểm sai, đại sảnh dị thường quạnh quẽ, cung nữ ăn mặc long trọng đứng ở trái phải hai bên, cúi đầu, đều không dám ngẩng lên.

Cáp Đức Phi ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ lê màu đỏ ở chủ vị — nàng hiện nay là Đức phi của hoàng thượng Long Đế quốc, cũng là mẫu phi của Vinh vương gia — là một người phụ nữ đã có tuổi, năm tháng trôi qua không che được bộ dáng thướt tha của nàng, một thân trang phục màu vím viền vàng, làm toát ra khí chất của nàng, đôi mắt xinh đẹp như nước màu thu, bất quá trên gương mặt trắng nõn lại nổi lên một mạt vẻ giận nồng đậm, hai tròng mắt trợn tròn, mở to trừng nữ tử phía dưới.

Trong phòng một cỗ mùi hoa nồng đậm quanh quẩn, phát ra từ người của nữ tử phía dưới. Nàng là Băng Tuyết quốc Hàm Hương công chúa — Tần Hàm Hương.

Quả nhiên là giai nhân một đời, nàng, mũ phượng khăn quàng vai đỏ thẫm. Nhìn về nơi xa, nữ tử này thực sự là cực phẩm, tăng một phân thì quá dài, giảm một phân lại quá ngắn.

Nhìn gần, lông mày như lông chim trả[1], da thịt như tuyết trắng, thắt lưng như được buộc chặt, răng trắng như ngọc.

Nhưng giá y nữ tử có điểm kỳ quái, đối mặt với sự trách cứ của Cáp Đức phi, nàng như trước ngơ ngác, đôi mắt thanh thuần nhìn bà, si ngốc cười, "Bà bà, ta đói."

"Bản cung bảo ngươi quỳ xuống, có nghe hay không!" Lông mày Cáp Đức phi nhíu một chút, tvỗ mạnh tay xuống tay cầm của ghế.

"Bà bà, ta đói, ta thực sự rất đói." Tần Hàm Hương tựa hồ không có nghe Cáp Đức phi nói, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trái cây trên bàn.

Nói xong, nàng nhét tay nhỏ bé vào trong miệng, nước bọt chảy ròng, thần thái lúc này giống hệt một đứa bé ba tuổi, giống như si ngốc.

Cáp Đức phi kinh ngạc một chút, mạnh mẽ đứng dậy, thong thả đi xuống hai bước, vòng quanh Tần Hàm Hương quan sát một phen, đôi mắt chợt lóe, nói: "Bản cung nghe nói Băng Tuyết quốc Hàm Hương công chúa thông tuệ cực điểm, hôm nay thế nào lại như một đứa ngốc?"

Vừa nói xong, phấn y tỳ nữ đứng ở bên người Cáp Đức phi, dừng một chút, cử chỉ thong dong nói tiếp: "Bẩm nương nương, nô tỳ nghe hồi môn nha hoàn của Hàm Hương công chúa nói, trên đường tới đây, bọn họ gặp kẻ cắp. Đầu Hàm hương công chúa bị trọng thương, tâm trí trở lại ba tuổi."

Khoé miệng Cáp Đức phi hơi hơi kéo, trên mặt vẫn còn tức giận, nói: "Mặc kệ thế nào, nữ tử này không lưu được. Vinh nhi liều mạng tại biên quan chiến tranh, đến nay không về. Nếu như cho hắn biết hoàng thượng cấp cho hắn một nữ nhân lại là người đàn bà dâm đãng, danh dự của hắn làm sao còn? Vinh vương gia uy phong lẫm lẫm một đời anh minh khởi khả thua há lại mất trên tay hồng nhan gây tai hoạ này."

Cáp Đức phi nói xong, ghét nhìn thoáng qua Tần Hàm Hương ở dưới, một mạt ưu sầu hiện trên lông mày.

"Nương nương." Lúc này, Vương thái y khom người đứng ở một bên rốt cuộc tìm được cơ hội để nói. Vốn là hắn phụng mệnh Cáp Đức phi, chẩn bệnh cho Hàm Hương công chúa một đường phong trần vừa đến, nhưng ngoài ý muốn chẩn ra hỉ mạch.

Công chúa chưa gả, đã có thai, là đại sự, hắn không dám giấu diếm, trực tiếp bẩm báo Cáp Đức phi.

Cáp Đức phi luôn luôn tự kiêu, trong sạch, lại yêu con sốt ruột, trong mắt sao có thể dung nạp được một hạt cát. Lúc này nàng hận không thể xé Tần Hàm Hương nuốt vào bụng, nữ tử làm nhục danh tiếng của hoàng nhi nàng không thể tồn tại.

"Vương thái y, ngươi cho bản cung một chủ ý! Nữ tử có thai, là từ trong miệng ngươi nói ra." Cáp Đức phi liếc mắt Vương thái y đã già, bước đi thong thả qua lại, nộ khí đằng đằng nói ra.

"Nương nương, không thể. Tần Hàm Hương là viên ngọc quý trong tay Băng Tuyết quốc hoàng đế, nghe nói hắn rất thương nàng. Vạn nhất nàng tại Vinh vương phủ xảy ra chuyện gì, đến lúc đó minh ước giữa Băng Tuyết quốc và Long Đế quốc đã có thể đốt quách cho rồi. Hoàng thượng trách tội xuống tới, thật là Vinh vương gia bất lợi a!" Lão thái y thở trầm, vừa nói vừa lắc đầu thở dài.

"Thế này không được, thế kia không được. Lẽ nào để hoàng nhi của bản cung thú một nữ nhi lẳng lơ vào cửa? Nàng là người đàn bà dâm đãng, bản cung quyết không đồng ý." Cáp Đức phi vừa nói vừa đi đến trước mặt Tần Hàm Hương, hung hăng trừng mắt nàng.

"Nương nương thỉnh bớt giận." Vương thái y nói.

"Bà bà, người làm sao vậy? Người cũng đói bụng phải không? Hương Hương lấy trái cây cho người ăn." Tần Hàm Hương nghiêng đầu, ngây thơ rực rỡ nhìn Cáp Đức phi, sau đó phẩy nhẹ khăn đỏ trên tay, chạy nhanh tới trước bàn, cầm lên một trái táo.

"Đừng làm loạn, ngươi dám lỗ mãng trước mặt bản cung!" Cử động non nớt của Tần Hàm Hương khơi ra nộ oán trong lòng Cáp Đức phi, nàng bỏ lại sự đoan trang từng ngày, tiến lên, cầm lấy chèn trà trên bàn, hung hăng ném về phía Tần Hàm Hương.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chén trà vừa vặn nện lên lưng Tần Hàm Hương, tiếp theo nghe được một tiếng bịch, cái chén rơi xuống đất, nát bấy.

"A –" nữ tử mỹ lệ kinh hô một tiếng, trái táo trong tay rơi xuống trên mặt đất, nàng giống như tiểu hài tử ngồi bệt dưới đất oa oa khóc lớn lên.

Ném tới như thế, nhất định rất đau.

"Ném chết nghiệt tử trong bụng ngươi, muốn làm Vinh Vương phi, cũng là bản cung định đoạt. Nữ tử như ngươi chỉ làm dơ danh tiếng của hoàng nhi bản cung." Cáp Đức phi vẫn như cũ không giải được hận, tiến lên, bổ khuyết thêm một đá.

Vừa mới là Đức phi tú lệ đoan trang, lúc này lại như một người đàn bà đanh đá đầu đường, khiến kẻ khác ngạc nhiên.

"Nương nương, như vậy không tốt, không tốt a!" Vương thái y thấy Cáp Đức phi càng lúc càng ác liệt, nhanh chóng tiến lên ngăn cản.

"Cái gì không được Ở đây là thủ đô Long Đế quốc. Huống chi nàng hiện tại chỉ là một người si ngốc, bản cung đánh nàng, bất quá là thay mẹ nàng giáo huấn nàng. Công chúa còn chưa lấy chồng đã có mang hài tử, loại nữ tử này còn thể diện gì nữa? May là Vinh nhi xuất chinh ở ngoài, nếu là tức khắc thành hôn, hoàng nhi của bản cung đã phải chịu lỗ rồi!" Cáp Đức phi căm giận liếc mắt Vương thái y, tức giận đến mặt đỏ cổ thô.

"Nương nương –" Vương thái y đang muốn nói tiếp.

Cáp Đức phi giơ tay lên, cắt đứt lời hắn nói, lạnh lùng nhìn lướt qua Tần Hàm Hương ngồi xổm trên mặt đất gào khóc, khóe miệng cong lên, nói: "Không nên nói nữa."

Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng tiểu nữ tử khóc.

Cáp Đức phi ngồi trở lại trên chiếc ghế bằng cây lê, thần tình bình thản rất nhiều, đôi mắt luôn luôn nhìn ngoài cửa, nàng tựa hồ chờ mong chờ cái gì.

Qua không bao lâu, một từ nữ mặc áo xanh vội vã tiến vào, "Bẩm nương nương, biên quan truyền đến tin tức."

"Huh?" Cáp Đức phi hơi giương mắt, trong mắt hiện lên nhất mạt lo lắng, chẳng lẽ là hoàng nhi?

"Vinh Vương gia đã thắng trận, lập tức sẽ khải hoàn quay về triêu." Tỳ nữ áo xanh cung kính nói, trên mặt hiện lên vui sướng vô hạn.

"Phải? Thật tốt quá!" Cáp Đức phi ức chế không được kích động trong nội tâm, ngồi thẳng lên. Bất quá rất nhanh lo lắng liền che lấp vui sướng.

Hoàng thượng đem Hàm Hương công chúa gả cho Vinh nhi, hiện tại biên quan báo cáo thắng lợi, Vinh nhi một ngày quay về triêu, hoàng thượng chắc chắn chủ hôn, khiến hắn cưới Tần Hàm Hương. Hôm nay nữ tử gả đến bất trinh, có mang nghiệt chủng, trăm lần không thể thú. Nếu báo cho hoàng thượng biết, truyền tới hậu cung to như vậy, bộ mặt của bản cung và Vinh nhi sẽ bị mất hết. Nên làm thế nào cho phải? Cáp Đức phi thầm nghĩ.

Nghĩ tới đây, nàng càng phát ra tức giận, nhìn Tần Hàm Hương, lông mày đều nhăn thành cái núi nhỏ.

"Nương nương, còn có một tin tức kinh người, nói ra, nương nương sẽ không tin." Tỳ nữ áo xanh quá mức hưng phấn, hoàn toàn quên mất trường hợp.

Cáp Đức phi không nhịn được trừng mắt nhìn nàng, nói: "Có chuyện gì nói mau!"

"Nga." Tỳ nữ tựa hồ ý thức được mình thất thố, nhanh lên liễm đi dung nhan, cúi đầu nói rằng: "Nghe nói Phong Vương gia ngầm mang binh diệt Băng Tuyết quốc."

"Cái gì? Ngươi lập lại lần nữa!" Lông mày Cáp Đức phi rung lên, thập phần kinh ngạc.

"Nương nương, Băng Tuyết quốc hoàng đế dùng kiếm tự vẫn. Hiện tại Băng Tuyết quốc đã trở thành thuộc địa của Long Đế quốc." Tỳ nữ dừng một chút, mỗi chữ mỗi câu nói lên, nànng không ức chế được nội tâm vui sướng, vui mừng hoa chân múa tay.

"Hoàng thượng a hoàng thượng, người thực sự là anh minh thần võ. Một bên phái Vinh nhi cùng Mã Nhã quốc khai chiến, khiến Băng Tuyết quốc sơ hở phòng bị với Long Đế quốc, bên kia phái Phong Vương gia âm thầm thao tác, công khai hòa thân, kì thực công thành. Nguyên lai ý của hoàng thương không ở trong lời, ý không ở Mã Nhã, mà chỉ Băng Tuyết. Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương[1]. Quả nhiên là diệu kế." Hai tròng mắt có kinh nghiệm của Cáp Đức phi híp lại, lúc này nàng đã hiểu ra, không khỏi hé miệng cười, ánh mắt rơi vào trên người Tần Hàm Hương, dừng một chút, chậm rãi thong thả bước qua, chậm rãi ngồi chồm hổm xuống, giơ tay lên xoa khuôn mặt mỹ lệ của nữ tử một chút, lắc đầu, nói: "Đáng tiếc a, công chúa mất nước. Giá trị của ngươi đã không còn nữa."

Tần Hàm Hương ngước lên, lau nước mắt, chăm chú nhìn Cáp Đức phi, như cũ càng không ngừng nức nở, vừa rồi nàng thật rất đau, phía sau của nàng ẩm ướt một mảng, đó là máu.

Giá y trên người nữ tử cũng không che dấu được một cỗ đỏ sẫm kia.

"Bà bà, Hương Hương sai rồi." Tần Hàm Hương non nớt nhìn Cáp Đức phi, con mắt trong suốt giống một cái đầm nước suối.

"Sai, không phải ngươi sai. Muốn trách thì trách mạng ngươi không tới, hết lần này tới lần khác lại là một công chúa mất nước." Tay Cáp Đức phi ở trên mặt Tần Hàm Hương vẽ vẽ, nhẹ nhàng đứng dậy, nói: "Đuổi nàng ra khỏi Vinh Vương phủ cho bổn cung!"

"Vâng, nương nương." Con mắt phấn y tỳ nữ sáng lên, cung kính đáp, theo bên người Cáp Đức phi đã lâu, làm thiếp thân tỳ nữ, nàng biết rõ tâm tư chủ tử.

Cáp Đức phi sẽ không để một người nữ tử lả lơi trở thành con dâu, lại cáng không để cho một công chúa mất nước gả vào Vinh vương phủ. Hôm nay Băng Tuyết quốc đã vong, Tần Hàm Hương không còn giá trị sống.

Phấn y nhìn thoáng qua Tần Hàm Hương, bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó cấp cho những tỳ nữ phía dưới một ánh mắt.

Nhóm tỳ nữ rất nhanh hiểu ý, ùa lên, giữ lấy Tần Hàm Hương, kéo nàng ra khỏi chính sảnh.

"Bà bà, đừng bỏ lại Hương Hương. Hương Hương sai rồi." Nữ tử tuổi cập kê hướng Cáp Đức phi cầu cứu, con ngươi trong suốt tràn đầy khát vọng.

Cáp Đức phi không có thương tiếc, nàng nở nụ cười, nụ cười đắc ý. Chỉ là một người đàn bà dâm đãng, vĩnh viễn không vào được cửa Vinh vương phủ, cho dù là công chúa, huống chi lại là một công chúa mất nước.

Nàng cười, không kiêng nể gì cả. Cổ cao ngạo kia, dáng vẻ kia, làm cho người ta lo sợ.

"Nương nương, nô tỳ có một chuyện muốn hỏi." Phấn y nhìn theo Tần Hàm Hương đi xa, thu lại ánh mắt, trong mắt phát lên một tia nghi ngờ.

"Chuyện gì?" Cáp Đức phi giương lên tay áo dài, một lần nữa ngồi trở lại trên ghế.

"Người đi hầu của Hàm Hương công chúa vẫn còn ở trong phủ, nên xử lý như thế nào?" Phấn y nhẹ nhàng hỏi, nàng tự hồ đã đoán được tâm tư chủ tử.

"Cái này nên hỏi Vương thái y, nước đã mất, còn cần những người hầu này làm cái gì?" Cáp Đức phi vừa nói vừa cấp Vương thái y một ánh mắt.

"Ý tứ của nương nương, cựu thần minh bạch, cựu thần đi phối dược." Vương thái y chắp tay thở dài, thối lui ra.

Diệt cỏ nên trừ tận gốc, Cáp Đức phi đã hạ quyết định giết người, ý bảo Vương thái y phối độc dược cho bọn hắn ăn.

"Dẹp hỉ đường đi, Vương gia trở về hỏi, thì nói Hàm Hương công chúa và những người theo hấu bị dịch bệnh, đã đi hết." Cáp Đức phi bình tĩnh nói, trên mặt toát ra đều là ngạo ý.

Phía bên kia, Tần Hàm Hương đã bị tỳ nữ của Vinh vương phủ kéo đến sườn núi, một đóa "Mây đỏ" bị thổi bay xuống vực sâu vạn trượng, đó là khăn dỏ dài trên giá y.

"Bà bà, cứu Hương Hương." Tiếng khóc cuối cùng của Tần Hàm Hương vang lên ở khoảng không trong cốc, quanh quẩn, chim bay nghe thấy cũng kinh hãi — thanh âm nàng thê lương, êm tai, thật lâu cũng chưa thể tán đi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Minh tu san đạo, ám độ Trần Thương: xuất phát từ cách dụng binh của Hàn Tín, danh tướng của Hán Cao Tổ Lưu Bang.

Để che mắt các nước Tam Tần, ngay khi vào Thục, Lưu Bang cho đốt đường sạn đạo (con đường nối vùng đất phong của mình với Tần) khiến các nước này không chú ý tới mình.

Tháng tám năm 206 TCN, Hàn Tín được phong làm đại tướng, bắt đầu ra quân bình định Tam Tần, do các vua chư hầu Chương Hàm (Ung vương), Tư Mã Hân (Tắc vương) và Đổng Ế (Địch vương) án ngữ làm phên giậu cho Sơn Đông để cản đường Lưu Bang. Ông giả cách sai người đi sửa đường sạn đạo, vốn mất rất nhiều công sức thời gian, khiến Tam Tần yên trí rằng quân Hán còn lâu mới ra được cửa ải. Nhưng thực ra Hàn Tín dẫn đại quân đi theo đường Trần Thương đi qua huyện Cố Đạo đánh úp Ung Vương Chương Hàm. Chương Hàm đón đánh quân Hán ở Trần Thương. Ung vương bị thua chạy về, dừng lại đánh đất Hạo Trĩ, lại thua trận, bỏ chạy đến Phế Khâu. Hán vương đuổi theo, bình định đất đai của Ung vương, đi về đông đến Hàm Dương, lại cho một cánh quân riêng vây Ung vương ở Phế Khâu, còn sai các tướng bình định Lũng Tây, Bắc Địa, Thượng Quận.

Năm 205 TCN, Hàn Tín lại điều quân đánh Tắc Vương Hân, Địch vương Ế. Bị đánh bất ngờ, Tư Mã Hân và Đổng Ế đầu hàng. Hàn Tín kéo về đông, Hà Nam vương Thân Dương cũng đầu hàng theo.

Sau khi giết Hàn vương Thành, Hạng Vũ cho người thân tín của mình là Trịnh Xương làm Hàn Vương. Hàn vương không chịu đầu hàng Hán. Hàn Tín mang đại quân đánh bại Xương.

Mục lục
      Chương sau
Ngày đăng: 26/04/2013
Người đăng: Beoni
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Mục lục