Gửi bài:

Chương 46

Trời quả thật lạnh, nhưng bên trong Noãn Ngọc Các vẫn ấm áp như tiết trời mùa xuân, chỉ là có chút im lặng, cảnh đêm ngoài cửa sổ càng khiến bầu không khí trở nên lạnh lẽo. Cảnh vật càng khiến lòng Mộ Dung Tuyết cũng ngày càng nặng trĩu, đến nỗi nàng chỉ muốn khóc.

Nàng có chút hoang mang, không biết vì cái gì, nhưng tại sao ngày từ đầu trong đầu nàng không hề nghĩ đến điều này. Nàng thích Hoàng Thượng, thích sự chín chắn, ôn nhu và từng trải của Hoàng Thượng, thích đến nỗi nàng cũng không rõ bản thân đang làm gì, nàng chỉ biết ngày đó nhìn thấy Hoàng Thượng cười với nàng, nghe thấy giọng nói ôn nhu của người khi trò chuyện cùng nàng, nàng chỉ cảm thấy hạnh phúc ngọt ngào.

Trong lòng nàng, Hoàng Thượng là duy nhất, nhưng nàng không phải là người duy nhất trong lòng Hoàng Thượng.

Lúc này có lẽ Hoàng Thượng đang cùng Lưu phi mây mưa tìm hoan, nghĩ đến đây trong lòng Mộ Dung Tuyết đau như bị dao cắt.

"Nương nương, người nên đi nghỉ." Thụy Hỉ nhẹ nhàng lên tiếng, nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của tiểu thư, Thụy Hỉ cảm thấy cảm thấy có chút bất lực. Hoàng Thượng chỉ mới một buổi tối không đến Noãn Ngọc Các, tiểu thư liền trở nên thương tâm như vậy, nếu sau này Hoàng Thượng sủng hạnh nữ nhân khác, không biết tiểu thư có thể đón nhận chuyện đó một cách dễ dàng giống Hoàng Hậu, Ngô phi, Lưu phi không?

"Ta ngủ không được." Mộ Dung Tuyết nói, nhìn bộ dạng của nàng lúc này có chút đáng thương.

"Ngươi nha! Thật sự không thú vị chút nào, chỉ vì chuyện này mà khóc, thật không đáng." Bên ngoài đột nhiên vang lên một giọng nói, khiến cho Mộ Dung Tuyết cùng Thụy Hỉ hách nhất đại khiêu, Triệu Cương ở bên ngoài một chút động tĩnh cũng không có.

Trong phòng đột nhiên xuất hiện một nữ tử kỳ lạ, nữ tử này lại đang mặc trang phục của Mộ Dung Tuyết, thoạt nhìn có vẻ không hợp lắm, nhưng cũng không tệ, đặc biệt là đôi mắt linh hoạt của nàng, thập phần thu hút sự chú ý của người khác.

"Không muốn hắn qua đêm ở chỗ nữ nhân khác thì chỉ cần kêu hắn trở về, dù sao hắn vẫn còn yêu thích sự mới mẻ của ngươi, một tiếng kêu hắn trở về hoàn toàn đơn giản."

"Ngươi, ngươi, ngươi –" Thanh âm của Mộ Dung Tuyết run run, nói không ra lời.

"Ngươi cái gì, ta là Nhã Lệ công chúa, là lễ vật của Ô Mông quốc hiến tặng cho Hoàng Thượng." Nhã Lệ không quan tâm đến Mộ Dung Tuyết, nhàn nhã ngồi xuống ghế, cầm chén trà lên uống hết một hơi, rồi tươi cười nói, "Ta trốn đến từ chỗ của Tư Mã Cường, chạy và trốn ở đây, vì Hoàng Thượng hay đến đây, nên nếu ta trốn ở đây thì khả năng câu dẫn hắn cũng sẽ cao hơn."

Mộ Dung Tuyết mở to mắt, trong lòng thầm hỏi nữ nhân này vừa nói cái gì.

"Ngươi nhìn ta kỳ quái như vậy làm gì?" Nhã Lệ nói. "Kỳ thật ngươi đúng là không sánh được với Mộ Dung Phong. Ngươi xinh đẹp thì xinh đẹp đó, nhưng luận về khẩu vị, ngươi quả thật kém xa so với tỷ tỷ của ngươi. Ta cũng không biết ánh mắt hoàng đế bị gì, hắn chưa từng thấy qua dị tộc mỹ nữ như ta cho nên khi mỹ nhân như ta xuất hiện, hắn không biết thưởng thức là điều dễ hiểu, nhưng ta không hiểu là tại sao hắn lại bỏ qua một nữ tử đáng yêu như Mộ Dung Phong để chọn ngươi. À phải, ta quên, ngươi vẫn chưa gả cho ai, còn Mộ Dung Phong thì đã là phi tử của Tư Mã Nhuệ, nên dù có muốn thì chỉ có thể nhìn thôi." (E: khúc cuối ta phóng _._)

Mộ Dung Tuyết và Thủy Hị đứng ngây ngốc sững sờ tại chỗ, không hiểu chuyện này là chuyện gì. Triệu Cương ngoài cửa tại sao lại không có chút động tĩnh gì chứ, không phải hắn là người võ nghệ cao cường, là thị vệ đắc lực nhất bên người Lưu phi sao? Chẳng lẽ hắn không biết có người đột nhập vào phòng sao?

"Không cần hướng ánh mắt cầu cứu về phía cửa. Thị vệ ngoài kia võ nghệ không tồi, nhưng không biết cách dùng dược, nên ta chỉ cần dùng một chút mê dược cũng đủ làm hắn mê man bất tỉnh." Nhã Lệ cười hì hì nói, "Mà chủ tớ hai ngươi khẩn trương làm gì, ta không giết các ngươi mà. À phải, ngươi có muốn Hoàng Thượng quay lại Noãn Ngọc Các không?"

Mộ Dung Tuyết không biết nói gì, chỉ đứng ngây ngốc nhìn Nhã Lệ.

"Ngươi gọi là Thụy Hỉ phải không." Nhã Lệ nhìn Thụy Hỉ cũng đang đứng ngây ngốc bên cạnh Mộ Dung Tuyết, lên tiếng nói, "Ngươi đó, bây giờ ngươi phải đi đến Hòa Dương Cung, nói với Hoàng Thượng, Tuyết phi đang bị một nữ tử dị tộc bắt cóc, hắn sẽ lập tức trở về thôi. Đi mau đi –"

Nhìn Thụy Hỉ khó khăn đi ra ngoài rồi Nhã Lệ mới quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết, tò mò hỏi, "Hoàng Thượng có gì tốt đến nỗi làm ngươi mê muội như vậy? Đến nỗi mẫu thân của ngươi tự sát cũng không làm ngươi hối hận, không phải chỉ vì hắn bộ dạng không tệ, mà lại còn ôn nhu chăm sóc ngươi, thêm nữa địa vị lại là Hoàng Thượng có quyền có thế nên người không hối hận sao? Ngươi thật sự yêu hắn sao?"

"Ngươi, ngươi không phải cũng có ý nghĩ câu dẫn Hoàng Thượng sao?" Mộ Dung Tuyết thấp giọng lên tiếng, nàng từng nghe nói đến nữ nhân này. Lúc ngắm hoa cúc tại Long Thúy Uyển nàng từng nghe Tư Mã Cường đề cập đến nữ nhân này, không phải lúc đó Hoàng Thượng đã đem nàng ta ban cho Tư Mã Cường rồi sao, bây giờ tại sao lại đột nhiên xuất hiện tại Noãn Ngọc Các?

Nhã Lệ bĩu môi, "Thật sự thì ta không thích hắn, ta yêu tên thái tử gọi là Tư Mã Nhuệ kia hơn, hắn bộ dạng xinh đẹp, khí chất cũng tốt, càng nhìn càng khiến tâm của ta xao xuyến, ta không thích Tư Mã Cường, ngoài mặt là một kẻ bộ dạng công chính, nhưng con người thật sự của hắn thì thật tối tăm, nhìn thấy hắn là ta ăn không no rồi.

Vấn đề là Tư Mã Nhuệ đã có Mộ Dung Phong rồi, bản thân ta tự hỏi ta không thể tranh với tỷ tỷ của ngươi. Cho nên cuối cùng cũng chỉ có thể lợi dụng vào Hoàng Thượng, nếu không phải vì nghĩ cho lợi ích của Ô Mông quốc thì ta cũng mặc kệ Hoàng Thượng của các ngươi, hắn rất già, thậm chí còn muốn lớn hơn phụ vương của ta."

Mộ Dung Tuyết nhất thời chỉ biết ngây ngốc đứng đó nhìn Nhã Lệ, nàng ta rất có tài ăn nói, chuyện có lý cũng có thể nói thành không làm Mộ Dung Tuyết chỉ có thể im miệng không nói gì.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước đi vội vàng, Hoàng Thượng mang theo vài thị vệ vội vã xông vào. Vừa tiến vào đã nhìn thấy Mộ Dung Tuyết đang bị một nữ tử bắt làm con tin, mà nữ tử kia đúng là Nhã Lệ công chúa trốn ra từ phủ của Tư Mã Cường. Nhã Lệ cũng thật to gan lớn mật, y phục trên người của Mộ Dung Tuyết sớm đã bị nàng ta cởi ra, bây giờ Mộ Dung Tuyết chỉ có một chiếc áo ngắn bó sát người, để lộ ra vòng eo mảnh khảnh, trên eo đeo một cái đai lưng cổ quái, còn bên dưới nàng chỉ mặc một cái quần bằng lụa mỏng manh, chân không mang hài, lộ ra đôi chân thanh tú đáng yêu, móng tay sơn đỏ, chỉ một cử động nhỏ cũng vang lên những âm thanh dễ nghe.

"Hoàng Thượng, chúng ta lại gặp nhau rồi." Nhã Lệ cười hì hì nói.

"Thả Tuyết Nhi của trẫm ra." Hoàng Thượng lo lắng nói.

"Ra lệnh cho những người này tất cả đều ra ngoài, sau đó mới cùng ta nói điều kiện." Nhã Lệ không nghe những gì Hoàng Thượng nói.

Hoàng Thượng lập tức ra lệnh cho tất cả mọi người lui ra ngoài, tức giận nhìn Nhã Lệ công chúa nói, "Ngươi không cần chọc giận trẫm, bằng không đừng trách trẫm không khách khí."

Nhã Lệ nhẹ nhàng cười, rồi nói, "Lại đây, ta có vài điều muốn nói với ngươi. Ngươi phải ngoan ngoãn nghe theo, nếu ngươi chọc giận ta, ta sẽ lập tức biến Tuyết phi của ngươi thành một kẻ xấu xí. Chỉ cần chủy thủ vẫn còn trong tay ta, thì gương mặt xinh đẹp này của Tuyết phi sẽ không còn tồn tại nữa."

"Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?" Hoàng Thượng nhìn Mộ Dung Tuyết lúc này đã sợ đến mức gương mặt trở nên trắng bệch, đau lòng nói, "Đừng làm Tuyết Nhi bị thương."

"Ngươi chỉ cần tâm bình khí hòa nghe ta nói thì ta sẽ không làm nàng bị thương." Nhã Lệ bình tĩnh nói, gương mặt đã dần chuyển nên nghiêm túc. "Phụ vương đem ta dâng cho ngươi, ngươi phải nhận, đừng đem ta làm lễ vật muốn ban cho ai thì ban, ngươi phải sủng hạnh ta, phong ta làm Lệ phi, ta cũng muốn trụ tại Noãn Ngọc Các này. Sau đó ngươi phải ra lệnh cho Tư Mã Cường, đứa con thứ hai đáng giận kia của ngươi thả con tin của Ô Mông quốc ta ra, hắn bắt ca ca của ta cùng một vài người khác, ra lệnh cho hắn lập tức thả họ ra.

Chỉ cần ngươi đáp ứng điều kiện của ta thì ta sẽ thả Tuyết Nhi của ngươi ra. Đồng thời ta cũng muốn nói cho ngươi biết là đừng nên đùa với ta, Ô Mông quốc ta thừa thãi dược liệu, nếu ta có thể thả Mộ Dung Tuyết thì cũng có thể dễ dàng bắt nàng ta lại một lần nữa."

Mục lục
Ngày đăng: 23/01/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục