Gửi bài:

Chương 13

"Chúng ta đi gặp tỷ tỷ của Thái tử phi nhà các ngươi thôi" – Tư Mã Nhuệ đột nhiên chuyển chủ đề, đứng dậy, đi luôn về phía tiền sảnh. Trong lòng thầm nghĩ, lần này Mộ Dung Thiên tới, nhất định là có liên quan tới Mộ Dung Tuyết, Mộ Dung Tuyết đã mất tích sáu, bảy ngày rồi, Mộ Dung Thanh Lương đại khái cũng biết việc này có liên quan tới Tư Mã Nhuệ hắn, nên lại hy vọng cho Đại thái tử phi con gái hắn đứng giữa hòa giải.

"Đại tẩu, chào." – Tư Mã Nhuệ lười biếng lên tiếng, ngồi xuống ghế.

Mộ Dung Thiên thấy nhưng mà không trách được, với gã Tứ thái tử bất hảo này, nàng vẫn luôn cố gắng kính nhi viễn chi.

Cũng chẳng biết Mộ Dung Phong làm cái trò quỷ gì, ba hôm trước phái người đưa nàng một phong thư, dặn nàng hôm nay đích thân đến phủ Tứ thái tử giao cho Tư Mã Nhuệ, còn bảo người ta nói rõ, nếu nàng bỏ thư đi, đừng trông mong gì Mộ Dung Tuyết sẽ bình yên vô sự, nếu nàng nghe lời thì Mộ Dung Tuyết sẽ không sao.

Mộ Dung Thiên tuy rằng cực kỳ tò mò với bức thư, nhưng cũng không dám mở ra xem, vẻ mặt người đưa tin khiến nàng không dám hoài nghi những lời nhắn của Mộ Dung Phong, nàng cũng thấy hoài nghi, tin đưa tới vừa đúng lúc Tư Mã Nhuệ về phủ, sao Mộ Dung Phong biết được Tư Mã Nhuệ ở đâu? Đồng thời, nàng cũng thực hoài nghi, chỉ bằng một phong thư mà có thể giải quyết triệt để chuyện của Mộ Dung Tuyết sao?

Nàng làm theo phân phó của Mộ Dung Phong, đem bức thư đặt lên bàn giao cho Tư Mã Nhuệ.

Tư Mã Nhuệ đầu tiên là sửng sốt, không biết ý của Mộ Dung Thiên là gì, nhận lấy thư, không chút đề phòng liền mở ra ngay, con mắt lập tức mở to hết cỡ, bên trong phong thư chính là một tờ giấy lụa chuyên dụng của Ẩm Hương Lâu, bình thường khách khi uống rượu tình cờ có việc hay lấy để ghi lại. Một hàng chữ rất đẹp: "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Hết hạn ba ngày, trả Tuyết về phủ."

"Bây giờ hắn có còn ở Mộ Dung vương phủ không?" – Tư Mã Nhuệ trong lòng vui mừng một trận, hóa ra Bạch Mẫn vẫn còn ở Mộ Dung vương phủ – "Vì sao hắn không tự mình đến gặp ta, lại nhờ tẩu chuyển thư tới?"

Mộ Dung Thiên hơi nhíu mày một chút – "Ta nghe Yên Ngọc nói, nhiều ngày nay nàng đã đi dâng hương cho bà ngoại, cũng không ở Mộ Dung vương phủ, có lẽ vẫn đang ở trên đường, cho nên không thể tự mình tới đưa tin được." – Trong lòng tức giận, phi tử của ngươi thì ngươi phải hỏi chính mình mới phải, hỏi ta làm gì chứ.

"Ta không nói Mộ Dung Phong" – Tư Mã Nhuệ mất hết cả kiên nhẫn – "Ta nói Bạch Mẫn kia"

"Bạch Mẫn? Bạch Mẫn nào? Ta không biết!" – Mộ Dung Thiên vẻ mặt hoang mang.

Tư Mã Nhuệ nhìn Mộ Dung Thiên chằm chằm, những hình ảnh hiện về trong tâm trí lộn xộn và phức tạp, trong lòng hỗn độn thứ cảm xúc hy vọng cùng mông lung: "Phong thư này là như thế nào?"

"Thư này là Tam muội cho người mang tới nhờ ta chuyển" – Mộ Dung thấy phản ứng của Tư Mã Nhuệ không như bình thường, tuy biết hắn là kẻ lúc nào cũng vui vẻ ra mặt, nhưng phản ứng hôm nay của hắn có vẻ hơi bất bình thường, không phải chỉ là một phong thư thôi sao? Sao lại nhắc tới Bạch Mẫn? Bạch Mẫn là người nơi nào? Cảm thấy hoài nghi, không hiểu Mộ Dung Phong đã viết gì trong thư? Sao Tư Mã Nhuệ lại phản ứng sốt sắng như thế? Rốt cuộc có liên quan tới chuyện cứu Mộ Dung Tuyết hay không?

Tư Mã Nhuệ sửng sốt: "Mộ Dung Phong?! Thư này là nàng nhờ người chuyển cho tẩu sao? Người đưa thư là ai? Có nói gì nữa không?"

Chần chừ một lát, Mộ Dung Thiên nói – "Thư này là ba ngày trước Tam muội sai Xuân Liễu đưa tới cho ta, dặn ta hôm nay tận tay đưa cho đệ, không nói gì khác, chỉ là Xuân Liễu rất nghiêm túc nhắc đi nhắc lại rằng, Tam muội của ta nhắc nhở tuyệt đối không được mở thư ra, nếu không sẽ tự lãnh hậu quả, không hơn. Trong thư nói gì vậy?" – Mộ Dung Thiên thầm nghĩ: phải làm sao để nhắc tới chuyện Mộ Dung Tuyết đây?

Mộ Dung Phong? Bạch Mẫn? Bạch Mẫn? Mộ Dung Phong?

Đầu óc Tư Mã Nhuệ ong ong hết cả, vẫn chẳng thể nào hiểu được. Có lẽ Bạch Mẫn là bằng hữu của Mộ Dung Phong, nghe trong lời nói của hắn có ý bênh vực Mộ Dung Phong, chắc hẳn là quan hệ bằng hữu rồi, không ngờ Mộ Dung Phong chất phác là thế lại có người bạn thú vị thế này, chẳng lẽ người Bạch Mẫn thích chính là Mộ Dung Phong? (Juu: có cả loại suy luận này nữa sao =.="). Nhưng mà...dường như có chỗ nào không ổn, hắn nói hắn là người của Mộ Dung vương phủ mà, làm sao Mộ Dung Thiên lại không biết?

"Được rồi, phiền tẩu chuyển lời tới Tam muội của tẩu, việc trong thư ta sẽ làm theo, nếu được, nhờ nàng nhắn với vị bằng hữu Bạch Mẫn của nàng, ta mời hắn làm khách."

Mộ Dung Thiên nghe mà chẳng hiểu ra sao, bằng hữu gì của Mộ Dung Phong chứ, Bạch Mẫn gì chứ? Trong thư rốt cuộc nói gì vậy? Có liên quan tới tiểu muội sao? Mẫu thân vì nhớ tiểu muội đã sinh bệnh nằm liệt giường, tam nha đầu lại mang theo tùy tùng đi tới nhà bà ngoại, bảo là muốn dâng hương cho bà, cũng không lấy làm lạ, dù sao thưở nhỏ nàng cũng được bà ngoại chăm lo, thương nhớ bà ngoại cũng phải thôi, nhưng mà, tiểu muội thì biết làm sao đây?

Mộ Dung Phong từng đồng ý với nàng thử một lần, ngoài nha đầu ấy ra, đúng là cũng không tìm nổi ai khác có thể nhúng tay vào việc này, Tư Mã Nhuệ là Tứ thái tử đương triều, hiện tại đúng là hắn bắt cóc Mộ Dung Tuyết, nhưng lại không có chứng cứ rõ ràng, chỉ bằng phỏng đoán, nếu hắn thà chết không thừa nhận, ai làm gì được hắn. Chuyện này mà truyền ra ngoài, sợ là thanh danh cả đời của tiểu muội sẽ bị hủy trong tay người này.

"Tẩu nhìn ta làm gì. Ta nói rồi, ta sẽ đáp ứng yêu cầu trong thư , còn có thắc mắc gì, tẩu cứ chờ Tam muội của tẩu về rồi hỏi là được. Đại tẩu, ta mệt rồi, nếu không còn việc gì nữa, xin mời tẩu về cho" (Juu: vợ chồng nhà này hợp nhau cái khoản đuổi khách phũ =]]) – Tư Mã Nhuệ không thèm để ý cảm nhận của Mộ Dung Thiên, cứ như hoàn toàn không thấy lo âu hiện lên trong mắt Mộ Dung Thiên, bèn ôn hòa hạ lệnh đuổi khách như thế.

Tiễn Mộ Dung Thiên về, Tư Mã Nhuệ lập tức thực hiện giao ước, trả Mộ Dung Tuyết về Mộ Dung vương phủ, hắn vốn có kinh nghiệm cướp người đi mà Mộ Dung Thanh Lương không biết được, tự nhiên cũng còn có cách thần không biết quỷ không hay đem người trở về.

Mộ Dung Tuyết vốn dĩ đã tưởng chết trước sự giam cầm của Tư Mã Nhuệ, quyết không chịu để cho ý định trong lòng Tư Mã Nhuệ được thành toàn, thế mà đột nhiên Tư Mã Nhuệ đem nàng trả về Mộ Dung vương phủ, nàng nhất thời thật sự không thể tin được.

Thật ra, sáu, bảy ngày ở cùng nhau, Tư Mã Nhuệ không hề dùng vũ lực đối với nàng, lại còn vô cùng nhân nhượng và che chở, vẫn luôn dùng lời nói ôn hòa nhỏ nhẹ, cố gắng làm nàng vui, dù ở Nguyệt Kiều Các hay thư phòng trong phủ Tứ thái tử, hắn dường như đều không có làm khó nàng, nàng cảm thấy Tư Mã Nhuệ so với lời đồn của thiên hạ có khác biệt rất lớn. (Juu: chả thế, ca ý là người tốt nhất ý :x)

"Tiểu Tuyết" – Tư Mã Nhuệ vẫn gọi nàng như thế.

Chỉ có cha mẹ với các ca ca, tỷ tỷ có thể gọi nàng như vậy thôi, dù nàng có phản đối thế nào, hắn cũng chẳng gọi khác đi, Mộ Dung Tuyết thật sự không biết làm thế nào với hắn nữa, đành chỉ nghe mà không thưa, mà hắn cũng lớn mật quá đi, đem nàng trở về Mộ Dung vương phủ, đứng trong khuê phòng của nàng, thế mà còn có thể thản nhiên bắt chuyện với nàng, chẳng vội vàng rời đi.

"Chuyện gì?" – Mộ Dung Tuyết làm vẻ lãnh đạm nói, nha hoàn Thụy Hỷ của mình vẫn đang bị nhốt ở Nguyệt Kiều Các, không biết giờ này ra sao – "Nha hoàn Thụy Hỷ của ta đâu?"

"Cái con nha đầu ấy cũng thật cứng đầu lắm, chắc vẫn đang bị nhốt ở Nguyệt Kiều Các, lát nữa nàng đến mà đón về" – Tư Mã Nhuệ trả lời không chút để ý, lát sau lại hỏi – "Quan hệ của nàng cùng Tam tỷ như thế nào?"

"Tam tỷ của ta?" – Mộ Dung Tuyết sửng sốt một chút, thầm nghĩ, sao đột nhiên lại hỏi đến Mộ Dung Phong? – "Tốt lắm, chúng ta là tỷ muội, cho nên ngươi phải đối xử thật tốt..."

"Vậy nàng có biết một nam tử tên là Bạch Mẫn không?" – Tư Mã Nhuệ vội vàng ngắt lời nàng, vừa nghe nàng định mở miệng thuyết giáo hắn đã thấy phiền rồi, tuổi nhỏ mà sao giống đại tỷ của nàng đến thế, hơi tý lại ra vẻ quảng đại, chói lóa!

Nếu như Bạch Mẫn không nói dối, hắn chính là người của Mộ Dung vương phủ, một người xuất sắc như vậy, Mộ Dung Phong quen, mà hắn cũng biết chuyện Mộ Dung Tuyết, tuy rằng Mộ Dung Thiên không biết, có lẽ vì Mộ Dung Thiên đã sớm được gả về hoàng cung nên không biết, chắc hẳn Mộ Dung Tuyết cũng biết rồi.

"Bạch Mẫn? Ta chưa nghe nói tới, cũng chưa thấy qua" – Mộ Dung Tuyết lạnh lùng trả lời, Tư Mã Nhuệ vô sỉ như vậy sao phải làm vẻ mặt ôn hòa với hắn, bây giờ chỉ cần nàng hô to một tiếng là hắn bị bắt tại trận, nhưng mà... như vậy thì danh tiết cả đời của mình cũng bị hủy luôn, như vậy dù có là phụ thân tai to mặt lớn thế nào cũng chẳng cứu được nàng. (Juu: em này ngu khó tả =]])

Đúng vậy, có ai nghĩ được, đường đường Tứ thái tử đương triều lại đi bắt cóc cô em vợ của mình đâu, lại còn ngay sau ngày hắn thành thân với tỷ tỷ của nàng nữa.

Mục lục
Ngày đăng: 27/01/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Zokadice - Yathzee with friends

Mục lục