Gửi bài:

Chương 40 - 41 - Mệnh hoàng gia với tin nhắn thần bí

Chu Thất mỉm cười nhìn gương mà nước mắt cứ theo đó lã chã tuôn rơi. Trong gương hiện lên mơ hồ hình dáng của chính nàng trước đây, cùng với bao người thân quen trong quá khứ của nàng.

******

Dựa theo quy chế tổ tông, Chu Thất tự thấy mình thật may mắn khi không phải sinh ra trong dòng dõi vương tôn, nhưng nàng cũng đã là con thứ tám.

Nàng từng nghĩ đổi tên sau lại thôi. Mặc dù tên nàng có đôi chút kì cục nhưng ít nhất cái tên này cũng là do cha mẹ đặt, còn có chút liên hệ người thân. Nói vậy bởi cha mẹ nàng đã sớm qua đời. Mà mấy đứa nhỏ nhà chú bác, Chu Nhất đến Lục tử cũng đều đã không còn.

Chu gia còn lại cũng chỉ có mình nàng.

Có phải mọi thầy tướng số đều là người mù hay không ? Chu Thất không biết, nhưng lúc mới sinh, nghe nói có người mù trong giang hồ đã đặc biệt gieo quẻ xem cho nàng, kinh ngạc thốt lên rồi cũng vội vã rời đi :

"Đứa bé này có mệnh hoàng gia."

Phượng hoàng bay về đậu trên cây ngô đồng*. Phúc lộ dồi dào.

* Cái tích Phượng hoàng đậu trên cây ngô đồng là gì đó, cơ mà J k nhớ, chỉ nhớ đọc Hương mật có nhắc thôi :)) để lúc khác J note sau nha :X

Mệnh của nàng thực nào phải đại phú đại quý gì, phải là đại sát mới đúng. Người trong nhà, lại cả mấy con thú nuôi chó, mèo cũng đều chết cả. Người mù kia đã đoán sai mất rồi.

So với thần chết nàng còn đáng sợ hơn nhiều, đi đến đâu chết chóc theo tới đó. Cho nên chẳng có ai làm bạn. Cũng không muốn cố kết giao, làm thân với ai. Thà rằng sống cô độc cũng còn hơn khiến người ta vì mình mà chết.

Cũng không phải không có ai làm bạn, thật ra vẫn có hai người bạn, không bị nàng hại chết.

Bởi vậy, đối với hai người bạn này nàng đối xử thật sự rất tốt, chỉ thiếu mỗi mang tính mạng mình cho họ.

Vậy nên, vì Tân Truy Truy mà nàng kí vào giấy cho vay nặng lãi, mấy trăm vạn nhân dân tệ để bạn tiếp tục sự nghiệp đào mộ vĩ đại, mà trong xã hội còn gọi là khảo cổ.

Màn đêm dày đặc, giờ chính là lúc một thế giới khác trong xã hội hiện lên. Thấy trước mắt là đám chủ nợ hầm hầm sát khí, cả người không khỏi run rẩy. Đây chính là nơi nàng thuê trọ.

Nàng thậm chí còn không biết số tài khoản của Tân Truy Truy, nơi cho vay nặng lãi hay bất cứ điều gì. Mà Tân Truy Truy thì đã mất tích một cách thần bí. Chủ nợ không tìm thấy người, nàng gọi để lại tin nhắn trong hộp thư cũng không thấy hồi đáp.

Nếu không trả hết tiền đã vay, những người đó hẳn sẽ giết chết nàng. Quả thực nàng đã cảm nhận được cái chết gần kề.

Nàng vốn là một thủ thư bình thường trong một trường đại học tư nhân, ngoài giờ hành chính, nàng còn phải lau dọn khắp trong ngoài thư viện cho sạch sẽ. Trong khoảng không yên tĩnh phía góc cửa thư viện, nàng chăm chú nhìn Lâm Thịnh ôm bạn gái rời đi. Lâm Thịnh là một giáo sư trẻ tuổi trong trường, mặc dù chưa từng bắt chuyện nhưng nàng đã thầm mến từ lâu.

Đột nhiên từ đâu xuất hiện hai người túm lấy nàng, một con dao sắc lẻm lướt qua tay nàng, máu chảy đầm đìa. Nếu không phải một con mèo đen bí ẩn từ đâu nhảy ra kêu rống một tiếng thì Lâm Thịnh cũng sẽ không quay đầu lại.

Ánh mắt đó theo gió nhẹ thoảng hướng đến phía nàng.

Đó chính là ánh mắt đã cứu nàng một mạng. Mà hai người kia cũng đã biến mất.

Cắn chặt răng, nàng vội vã chạy lên cầu thang, rồi cứ thế thất thần đứng trong vùng sáng mập mờ của ánh đèn. Trên tường vốn quét sơn trắng, giờ chói lên dòng chữ đỏ tươi tuyệt mĩ :

Có nợ phải trả.

******

Khả năng đòi nợ thời buổi ngày nay thật nhanh chóng mà chuyên nghiệp, nàng như này liệu có phải là tự chui đầu vào lưới ? Áp tai sát vào cánh cửa hòng nghe ngóng chút động tĩnh bên trong.

« Hương vị cá biển Thái Bình Dương, ngay cả người lẫn mèo đều mong được thưởng thức. » nhạc chuông của bà chị này chuối quá =))

Tiếng gì vậy ? Nàng có chút hoảng sợ, nhưng bình tĩnh lại thì hình như đây là nhạc chuông điện thoại di động của nàng mà. Sao có thể ! Di động nàng vẫn còn để trong túi quần từ hồi chiều, mà rõ ràng nàng còn nhắn tin cho Tân Truy Truy. Sao có thể lại ở trong phòng được ? Giật mình, nàng đưa tay sờ túi quần, bên trong quả thực không còn.

Thật là kì dị mà !

Nàng vốn nên bỏ chạy. Nhưng không rõ vì sao lại có ý nghĩ muốn mở cửa bước vào, có lẽ do cả ngày chịu rét mướt lại chưa có gì bỏ bụng, hoặc cũng có thể vì trời đất bao la, nhưng ngoại trừ căn phòng trọ này, thì nàng cũng chẳng còn nơi nào để đi.

Tra chìa vào ổ, vặn khóa kêu lanh canh, giữa đêm khuya thanh vắng, một âm thanh vô tình cũng gợn lên nỗi sợ hãi vô hình.

Hít một hơi thật sâu, nàng quyết định mở cửa bước vào.

Căn phòng tối đen, giữa màn đêm phản quang một vài tia sáng nhỏ. Trên mặt bàn quả thực là di động của nàng.

Cạch một tiếng, nàng đóng cửa chính lại.

Thật lâu sau mới cắn răng lấy hết dũng khí mở lớp cửa trong tiếp theo ra, rồi bước vào, với tay bật đèn. Sau đó mới dám đóng cửa lại.

Sau khi không phát hiện ra bất cứ điều gì khác lạ mới đến phòng bếp đun nước, lấy ra gói mì cuối cùng nấu lên. Rồi trở lại phòng ngủ, đem chăn quấn quanh người, tay ôm bát mì, mở TV lên.

Trên màn hình xuất hiện một cỗ quan tài đỏ thắm.

Nàng thét lên một tiếng, bát mì chao nghiêng, nước nóng sánh ra tay bỏng rát, nhưng cũng phần nào giúp nàng bừng tỉnh.

Chính là trong TV đang chiếu cái kênh chết tiệt gì kia !

« Hôm nay ngày XX vào buổi chiều tại XX, đoàn khảo cổ đã phát hiện ra một ngôi mộ mới, được cho là của một người đàn ... »

Trên màn hình, quan tài màu đỏ lại xuất hiện, có dòng tin chạy qua, mà một bên nữa là quang cảnh khu khảo cổ, có Trần Nê, đội trưởng đội khảo cổ còn lấm lem bùn đất, xung quanh là đám đông bu lại xem, không rõ hình dáng.

Ở một góc sáng khác, một dáng người nhỏ bé hiện lên, đôi mắt híp một mí. Đùng nói là người này mặt mũi lấm lem bùn đất, dù nàng ta có hóa thành tro bụi thì Chu Thất nàng cũng nhận ra.

Tân truy truy!

Bất chấp đau đớn, Chu Thất quẳng bát mì sang một bên, ánh mắt chăm chăm nhìn vào màn hình.

Theo tin tức buổi chiều thì Tân Truy Truy hoàn toàn không có mất tích ! Nhưng vì sao lại không thể tìm được ? Chẳng lẽ nàng ta cố ý tránh mặt ?

« Hương vị cá biển Thái Bình Dương, ngay cả người lẫn mèo ... »

Trong lòng dậy sóng, cắn chặt răng, bước nhanh đi lấy điện thoại mở ra, có một tin nhắn mới tới.

« A Thất, cửa hàng đồ cổ số 18 phố Tây Ninh ... »

Là tin nhắn của Tân Truy Truy !

Lại một tin nhắn nữa, vẫn của Truy Truy, nội dung cũng giống hệt. Vậy tiếng chuông vừa rồi nghe được ngoài cửa hẳn là âm báo tin nhắn này.

Bấm số gọi đi.

Chỉ nhận được thông báo của tổng đài, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.

******

Một giờ sau.

Chu Thất đang mò đường trên một con phố nhỏ sâu hun hút, mà ngã tư đường đề bảng, phố Tây Ninh.

Mục lục
Ngày đăng: 14/05/2015
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục