Gửi bài:

Chương 131 - Đến Bồng Lai đảo

Lúc này vừa vào cửa, thấy đôi mắt sưng đỏ của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương lập tức đi tới bên người nàng: "Khanh Khanh, nàng không sao chứ?"

Lần nữa thấy Phượng Thương, nghĩ đến mình thái độ "ác liệt" của mình khi nãy, Mộ Dung Thất Thất có chút bối rối: "Thật xin lỗi ——"

"Thật xin lỗi ——"

Không nghĩ tới, hai người thế nhưng đồng thời mở miệng nói xin lỗi với đối phương. Mộ Dung Thất Thất không lên tiếng, nhìn Phượng Thương, qua một lúc lâu, "phì" cười thành tiếng. "Chàng biết nữ nhân thời điểm mang thai, tính tình sẽ khác thường, mới vừa rồi ta không nên nổi giận với chàng, thật xin lỗi!"

So với hình tượng "hổ mẹ" luc nãy, Mộ Dung Thất Thất ôn nhu như bây giờ lại khiến cho nội tâm Phượng Thương thả lòng:"Hẳn ta mới nên xin lỗi! Tấn Mặc đã sớm bảo ta thẳng thắn với nàng, nhưng là trong lòng ta cố kỵ quá nhiều, không nói cho nàng biết, khiến nàng lo lắng!"

"Không sao, đã qua! Không cần nhắc lại nữa!"

Mộ Dung Thất Thất chủ động hôn lên mặt Phượng Thương một cái: "Chờ đến Bồng Lai đảo, hết thảy vấn đề sẽ đượcgiải quyết tốt! Tin tưởng chúng ta nhất định sẽ tốt ! Cố gắng lên!"

"Ừ! Cố gắng lên!" Ý chí chiến đấu sục sôi của Mộ Dung Thất Thất lây nhiễm Phượng Thương, hai người đã trải qua nhiều chuyện như vậy, vẫn luôn kiên trì tin tưởng vào tương lai tốt đẹp hơn, hiện tại, những khó khăn này có tính là gì đâu!

Thuyền lớn ở trên biển đi hơn phân nửa tháng, may là có Già Lam, mỗi lần đều có thể tránh khỏi sóng gió.

Đối với ân oán giữa Mộ Dung Thất Thất cùng Di Sa Chi, Già Lam rất là tò mò, Mộ Dung Thất Thất đơn giản nói cho hắn biết một số chuyện ở kiếp trước, không nghĩ tới Già lam lại có chút nghiên cứu về chuyện luân hồi, một chút cũng không thấy chuyện này cổ quái. Mộ Dung Thất Thất thế mới biết, Bồng Lai đảo tôn sùng chuyện luân hồi, cho rằng con người đều có kiếp trước, kiếp này và kiếp sau.

Biết Mộ Dung Thất Thất cuối cùng bỏ qua cho Di Sa, Già Lam chân thành hành lễ với Mộ Dung Thất Thất, hiểu lầm với Mộ Dung Thất Thất, cũng hóa giải từ đây.

Long đong trên biển hai mươi tám hôm, rốt cục thấy được nơi xa thấp thoáng một tiểu đảo ẩn trong sương mù. Mây mù vờn quanh, giống như là tiên cảnh giữa biển. Chờ tới gần, mọi người mới nhìn thấy một mảnh xanh tươi, trải rộng khắp nơi, muôn phần thanh mát, tự nhiên.

Thuyền lớn đến gần bờ, thậm chí có nho nhỏ bến thuyền. Chờ thuyền cập bờ, thấy thân ảnh Già Lam, lập tức có mấy người thiếu niên trẻ tuổi vẫy tay viwus Già Lam: "Tam sư huynh, huynh trở lại!"

"Tam sư huynh, Tam sư huynh!"

Thấy Già Lam được hoan nghênh, Mộ Dung Thất Thất khẽ mỉm cười, hi vọng hắn có thể nói chút chuyện với Thái Hư chân nhân, gần đây di chứng của cổ độc trên Phượng Thương càng thêm mãnh liệt, nhiều lần lúc ăn cơm, tay của hắn run rẩy thức ăn gắp không lên. Phượng Thương kiêu ngạo hơn người, bây giờ lại bị ốm đau hành hạ, mỗi lần thấy Phượng Thương tươi cười, ra vẻ không có chuyện, Mộ Dung Thất Thất hận không thể chịu đau thay hắn.

"Tam sư huynh, bọn họ là ai a? !"

Chờ đám người Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương xuống thuyền, các thiếu niên thấy bọn họ không phải là người Bồng Lai đảo, rất kinh ngạc. Đặc biệt là thấy dung mạo Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương, bọn họ không nhịn được so sánh với các sư huynh, sư tỷ trên đảo, nhưng không ai có thể thắng hai người này, thế nên lại càng tò mò về thân phận của họ

"Tam sư huynh, có đem quà về cho ta hay không a?" Một thiếu niên cười đi tới trước mặt Già Lam, kéo cánh tay của hắn, "Mọi người chúng ta đều nhớ ngươi muốn chết!"

"Cái này ——" thiếu niên nhắc tới quà, Già Lam chậm chạp chốc lát. Lần này hắn là bị Mộ Dung Thất Thất"trói" tới, nào có thời gian chuẩn bị lễ vật chứ!

Đang lúc Già Lam chuẩn bị nói "không có", Mộ Dung Thất Thất cười mở miệng, "Sư huynh nhưng vẫn nhớ thương các ngươi, chuẩn bị rất nhiều quà, đều ở trong khoang thuyền!"

Các thiếu niên vừa nghe nói có qua, trong miệng mọi người đều hô: "Thật cảm tạ sư huynh" , mọi người lên boong tàu, phóng đi khoang thuyền.

"Một đám khỉ nghị ngơm!" Khi Già Lam nhìn về đám thiếu niên, ánh mắt phá lệ ôn nhu. Chờ bọn hắn lên thuyền, Già Lam hướng Mộ Dung Thất Thất nói cám ơn, "Cám ơn ngươi!"

"Không khách khí! Hi vọng bọn họ có thể thích!"

Mộ Dung Thất Thất trước khi đến, đã cho người chuẩn bị lễ vật, đơn giản là một chút đặc sản, tỷ như đồ ăn vặt, tỷ như đồ thủ công mỹ nghệ. Để van cầu người hỗ trợ, luôn là cần hối lộ chút.

Không đầy một lát, những thiếu niên kia vừa vội vã lao xuống thuyền:"Sư huynh, lễ vật không tệ a! Ta rất thích!" Một thiếu niên cầm lấy một hạt thủy tinh, tươi cười như mặt trời, những người khác nói cám ơn Di Sa, khiêng ba rương lễ vật đặt lên đảo.

"Sư huynh, chúng ta trước phân phối lễ vật! Buổi tối chờ huynh tới dùng cơm!"

Chờ các thiếu niên đi, Già Lam mang theo nhóm người Phượng Thương lên đảo. Dọc theo đường đi, Già Lam giống như chủ nhân, nghiêm túc giới thiệu cho Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất.

Thì ra là Bồng Lai đảo cũng bất quá chỉ là một đảo nhỏ bình thường, cũng không thần kỳ như truyền thuyết trên đại lục. Dân cư trên đảo cũng như trên đại lục, đều có cuộc sống bình thường. Đây là một nơi không có sưu cao thuế nặng, cũng không có hoàng đế hay quốc gia, ở Bồng Lai đảo, người có quyền lên tiếng nhất, chính là sư phụ trong miệng Già Lam- Thái Hư chân nhân.

Những đứa trẻ nhỏ hơn 10 tuổi trên Bồng Lai đảo, sẽ được gửi đến miếu Nữ Oa duy nhất trên đảo để tu hành, đến khi tròn 20 tuổi, đệ tử ưu tú sẽ được giữ lại, những người khác sẽ quay lại gia trang.

Thái Hư chân nhân có năm đại đệ tử, Già Lam là lão Tam, cũng là Tam sư huynh trong miệng mọi người.

Hàng năm, đều không ngừng có Tân đệ tử nhập môn, bọn họ phần lớn là những đại đệ tử chuyên truyền thụ võ, cho nên nói là sư huynh, kì thực là sư phụ. Mới vừa rồi những thiếu niên là những người theo Già Lam học võ.

Miếu Nữ oa, nằm trên ngọn núi cao nhất trên đảo, bởi vì Mộ Dung Thất Thất mang bầu, trên đường nghỉ ngơi mấy lần, chờ đến miếu, đã là ban đêm.

Mới vừa vào miếu, chỉ nghe thấy tiếng chuông, tiếng chuông dài, truyền khắp cả đảo.

"Người trên đảo chúng ta căn cứ tiếng chuông để phán đoán thời gian, bây giờ là lúc kết thúc công việc, về nhà nấu cơm!"

Già Lam mang theo đám người Phượng Thương đến ở một phòng khách trong miếu, còn chưa tới, thì một đám thiếu nam thiếu nữ vây quanh tới đây. Bọn họ chưa từng thấy người ngoài đảo, cho nên tụ tập ở cách đó không xa, tò mò đánh giá những vị "khác ngoại" , thỉnh thoảng còn có tiếng nghị luận truyền đến, đơn giản là bình luận dung mạo Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất.

"Mọi người lớn lên trên đại lục lớn lên đều dễ nhìn như vậy sao?"

"Không biết, hẳn là vậy! Ngươi nói, Tam sư huynh dẫn bọn hắn tới đây làm cái gì nha?"

"Không biết đây ——"

Biểu hiện các thiếu niên, để cho Già Lam có chút lúng túng, chỉ có thể xoay người đối với Phượng Thương giải thích, "Bồng Lai đảo thật lâu cũng không có khách tới rồi, bọn họ thấy rất mới mẻ."

"Chúng ta không sao." Phượng Thương cũng không chán ghét những thiếu nam thiếu nữ kia, mới vừa rồi trải qua thời gian ngắn trên đảo,dân chúng cũng là như vậy đánh giá bọn họ , bất quá bọn họ trong ánh mắt cũng không có ác ý, chẳng qua là cảm thấy tò mò mà thôi.

"Tam sư huynh, làm sao giờ ngươi mới trở về nha!"

Đang lúc ấy thì, một cổ gió màu đỏ xông lại, nặng nề tiến vào trong ngực Già Lam, khiển cho hắn suýt ngã xuống. Sau đó, một tiếng nói ngọt ngào, khả ái "Tam sư huynh!" Truyền đến trong tai mọi người.

"Tam sư huynh, huynh đã về rồi!" Một cái khuôn mặt tròn tròn mặt từ trong ngực Già Lam nhô ra, nguyên lai là một cô bé chừng năm tuổi, trên đầu búi một bím tóc, gương mặt đỏ bừng giống như quả táo, khuyết điểm duy nhất, chính là môi trên của nàng bị nứt ra, tiểu nữ đáng yêu như thế lại bị sứt môi, cho nên lời nói có chút tiếng gió, không rõ ràng như bình thường.

"Tam sư huynh, ta nhớ ngươi!"

"Tiểu Mễ, muội lại béo lên a!" Mặc dù nói như vậy, nhưng Già Lam vẫn bế Tiểu Mễ vô cùng dễ dàng. Nghe Già Lam nói mình lên cân, Tiểu Mễ bĩu môi: "Tam sư huynh không thích bé con mập sao? Nhưng là Tiểu Mễ cứ như vậy mập, làm sao bây giờ? Tam sư huynh không thích Tiểu Mễ sao?"

Vừa dứt lời, trong mắt bé có một tầng ẩm ướt, phảng phất Già Lam vừa nói ghét nàng, nàng sẽ mở miệng khóc lớn.

"Làm sao lại vậy! Tiểu Mễ có ra sao ta cũng thích!"

" Tam sư huynh tốt nhất!" Tiểu Mễ "bẹp" một cái hôn trên mặt Già Lam, sau đó lại hiếu kỳ nhìn về phía Mộ Dung Thất Thất: "Vị tỷ tỷ này thật xinh đẹp! Giống với tượng nương nương trên miếu, trên trán đều có nốt ruồi hồng."

Tiểu Mễ vô cùng khả ái, cộng thêm nàng sứt môi, để cho Mộ Dung Thất Thất càng thêm thương tiếc này đứa bé này: "Cám ơn Tiểu muội muội!" Mộ Dung Thất Thất lấy ra một viên ngọc hình con thỏ nhỏ, đôi mắt con thể được làm bằng hồng bảo thạch.

Tiểu Mễ là bé gái, tất nhiên sẽ thích động vật nhỏkhả ái .Viên ngọc hình thỏ này được làm vô cùng tinh sảo, đặc biệt là đôi mắt vô cùng xinh đẹp, khiến cho Tiểu Mễ yêu thích không thôi.

"Tiểu muội muội miệng ngọt như vậy, con thỏ này là quà dành tặng cho Tiểu muội muội!"

Mộ Dung Thất Thất đưa viên ngọc hình thỏcho Tiểu Mễ, Tiểu Mễ nhìn Già Lam như hỏi ý, chờ Già Lam gật đầu.

"Đa tạ tỷ tỷ ——" Thấy Già Lam gật đầu, Tiểu Mễ liền nhảy xuống, nhận lấy viên ngọc hình thỏ, cười ngọt ngào với Mộ Dung Thất Thất: "Đa tạ tỷ tỷ! Tỷ tỷ xinh đẹp là tốt nhất! Ta thích tỷ nhất!"

Thừa dịp Mộ Dung Thất Thất không chú ý, Tiểu Mễ hôn thật nhanh lên mặt Mộ Dung Thất Thất, sau đó "hi hi" nở nụ cười.

Tiểu hài tử ngây thơ hoạt bát như vậy, thật là làm cho người vô cùng thích. Trừ việc nàng bị sứt môi, nhìn qua có chút khuyết điểm. . . . . .

"Tiểu Mễ, sư phụ gia gia xuất quan chưa?"

Nghe Già Lam nói như vậy, Mộ Dung Thất Thất mới biết được, thì ra Tiểu Mễ là cháu gái Thái Hư chân nhân.

"Gia gia đã sớm đi ra! Nhưng là đại sư huynh, Nhị sư huynh cùng huynh đều không có mặt, gia gia hỏi nhiều lần các ngươi đi đâu vậy, bất quá ta cũng không có bán đứng ngươi a!"

"Ừ, Tiểu Mễ ngoan nhất!" Già Lam ôm Tiểu Mễ, mang theo Mộ Dung Thất Thất đến phòng khách, sắp xếp phòng cho họ.

"Ta đi bái kiến sư phụ trước, quay lại nói chuyện sau!"

"Đa tạ ——"

Rời khỏi phòng khách, Già Lam ôm Tiểu Mễ đi chỗ ở của Thái Hư chân nhân. Đây là một viện nhỏ thanh tịnh, Già Lam đẩy ra cổng tre đi vào, liền thấy một ông lão tóc trắng tưới nước trong vườn rau.

"Sư phụ, ta đã trở về!"

"Ừ, biết trở lại a? Các ngươi như đám khỉ lou choi!" Thái Hư chân nhân tưới nước, không có quay đầu lại, thì ngược lại Tiểu Mễ tránh thoát vòng tay Già Lam, nhảy nhảy trước mặt đến Thái Hư chân nhân, khoe viên ngọc hình thỏ của mình.

"Gia gia, ngài nhìn ngài nhìn, con thỏ nhỏ, đẹp không?"

"Rất đẹp!" Mặc dù trước mặt Gìa Lam Thái Hư chân nhân là sư phụ nghiêm nghị, nhưng là ở trước mặt cháu gái nhỏ, cũng là một lão nhân vô cùng hiền lành vô cùng hòa ái, "Tiểu Mễ, người nào đưa cho cháu vậy?"

"Một tỷ tỷ xinh đẹp! Đúng rồi nga, gia gia, cái kia tỷ tỷ lớn lên vô cùng giống với nương nương, Tiểu Mễ lần đầu tiên nhìn thấy người xinh đẹp như vậy đây!"

Lời của Tiểu Mễ, khiến cho Thái Hư chân nhân khẽ cau mày, sau đó bàn tay to xoa xoa đầu Tiểu Mễ, "Tiểu Mễ, đi xem một chút Ngưu Đại bá cơm tối đã làm xong không? Một lát muốn ăn cơm lạc!"

"Ừ! Ăn cơm lạc!"

Chờ Tiểu Mễ đi, Thái Hư chân nhân mặt trực tiếp xụ xuống, "Già Lam, ngươi mang người xa lạ lên đảo sao? Chẳng lẽ ngươi không biết quy củ?"

"Sư phụ, đồ nhi sai rồi!" Già Lam trực tiếp quỳ xuống, Bồng Lai đảo không tiếp ngoại nhân, đặc biệt là người xa lạ, Già Lam như vậy, hoàn toàn là phá giới.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nói đi ——"

Thái Hư chân nhân không để cho Già Lam giải thích , Già Lam trực tiếp quỳ, nói ra mọi chuyện cần thiết. Nghe đến chuyện của Phượng Thương , Thái Hư chân nhân nhướng mày, "Ngươi xác định hắn trúng Vong tình?"

"Đúng vậy, sư phụ, hắn hiện tại đã biểu hiện thấy bệnh trạnh của vong tình. Sư phụ, ngoại tổ mẫu của Phượng Thương- Quân Lan Tâm chính là đệ tử của Bồng Lai, hơn nữa độc Vong tình trên người hắn là bị người của chúng ta hạ, đồ nhi cảm thấy chuyện này có liên quan đến Bồng Lai đảo của chúng ta, về tình về lý, hẳn nên giúp hắn giải độc, cho nên đưa hắn trở lại."

"Con đứng lên đi!" Nghe được tên của Quân Lan Tâm, Thái Hư chân nhân thế nhưng sửng sốt, vẻ mặt có chút quái dị, chẳng qua là này vẻ mặt xuất hiện quá nhanh, Già Lam cũng không thấy được.

"Đợi lát nữa, đưa bọn họ tới! Để cho vi sư xem thử Phượng Thương! Đừng cho nhiều người đến, ta chỉ tiếp Phượng Thương cùng thê tử của hắn."

Nghe giọng điệu của Thái Hư chân nhân, Già Lam biết sư phụ đã đáp ứng, lập tức cúi người chào, "Tạ ơn sư phụ!"

"Ngươi a ——" thấy Già Lam như vậy, Thái Hư chân nhân lắc đầu, "Con luôn nhiều chuyện, thích quan tâm người khác, thích nhất hòa bình. . . . . . Thật không biết tính cách như con rốt cuộc là tốt hay xấu."

"Tất nhiên là tốt! Sư phụ, ta đi mời bọn họ!"

Đến phòng khách, Già Lam truyền lại lời của Thái Hư chân nhân, Mộ Dung Thất Thất cầm tay Phượng Thương, trong mắt cũng là kích động, "Có hi vọng rồi! Thương, chàng được cứu rồi!"

Mộ Dung Thất Thất kích động, tất cả mọi người có thể hiểu được.

Trong khoảng thời gian này, thời gian hai cánh tay Phượng Thương run rẩy càng ngày càng dài, mỗi lần cũng là lúc ăn cơm chiều Phượng Thương sợ ảnh hưởng người khác cùng ăn, đều ở trong phòng ăn cơm. Mộ Dung Thất Thất mỗi khi thấy vậy đều theo bên cạnh Phượng Thương, đích thân giúp hắn ăn cơm, chờ hắn ăn xong, mình mới dùng cơm. Đối với tình cảm vợ chồng của họ, mọi người vô cùng cảm động, cũng hi vọng độc trên người Phượng Thương có thể nhanh một chút chữa khỏi.

Phượng Thương kéo Mộ Dung Thất Thất, đi theo Già Lam, Thái Hư chân nhân chỉ đích danh hai người bọn họ, những người khác còn lại là ở lại phòng khách, Già Lam dặn dò Kim Vũ chiếu cố bọn người Tấn Mặc, mình mang theo Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất đi ra phía sau núi.

Trên đường, đi một nửa, Mộ Dung Thất Thất đột nhiên mở miệng, "Già Lam, cám ơn ngươi!"

"Không khách khí!" Già Lam quay đầu lại cười một tiếng, "Các ngươi nhìn qua không giống người xấu, lại nói, không mang các ngươi tới, ngươi sẽ không cho ta giải dược."

Nghe Già Lam nhắc tới độc, Mộ Dung Thất Thất "ha ha" nở nụ cười, "Ngươi thật đúng cho rằng ta hạ độcngươi sao? lâu như vậy, ngươi có cảm giác thân thể không thoải mái hay không? Đó chỉ là hai viên "Mỹ Dung", ta chỉ để cho ngươi cùng Kim Vũ làm vật thí nghiệm thôi! Ngươi thật đúng là cho rằng ta hạ độc, ta đây không xấu xa đến vậy."

Già Lam thế mới biết, thì ra là cái gì cái gọi là "Tiêu Dao hoàn" là giả, giải dược mỗi tháng cũng là giả dối, mình coi như là sa vào bãy của nữ nhân này. Không có trúng độc, Già Lam trong lòng buông xuống, "Ta đây thì hẳn càng nên cảm tạ ngươi!"

Phượng Thương vẫn vẫn duy trì vẻ mặt mỉm cười, tay hắn chỉ khẽ run , Mộ Dung Thất Thất nhận thấy được Phượng Thương phát bệnh, thì nắm tay Phượng Thương càng thêm chặt Đột nhiên, Mộ Dung Thất Thất chuyển chủ đề lên người Tiểu Mễ: "Già Lam, bệnh "sứt môi" của Tiểu Mễ, các ngươi không có cách nào trị được sao?"

"Sứt môi?" Già Lam đại khái là lần đầu tiên nghe nói cái từ này, "Trên đảo rất nhiều hài tử đều bị cái này, sư phụ suy nghĩ rất nhiều biện pháp, nhưng trị không hết."

Nghe Già Lam nói Bồng Lai đảo rất nhiều người sứt môi, nàng lúc này mới nhớ tới lúc trước nhìn qua đám thiêu niên, cũng có mấy người sứt môi, chẳng qua là không rõ ràng."Già Lam, sứt môi có thể chữa!"

"Thật?" Già Lam chợt xoay người, sắp đụng vào bụng Mộ Dung Thất Thất, hắn vội vàng lui về phía sau một bước, ánh mắt nhưng vô cùng lo lắng, "Công chúa, ngươi nói thật sự? Sứt môi thật có thể trị?"

Già Lam nhớ tới Mộ Dung Thất Thất là đại phu, nàng nói như vậy, nhất định là có đạo lý , nghĩ được như vậy, Già Lam kích động không được, "Công chúa, nếu như ngươi có thể trị lành bệnh sứt môi của mọi người, ta tin tưởng sư phụ nhất định sẽ giúp Vương gia chữa bệnh !"

Mộ Dung Thất Thất vốn là muốn cũng là cái này, nhìn thấy Tiểu Mễ sứt môi, Mộ Dung Thất Thất đã nghĩ cách giúp nàng trị lành sứt môi. Một, đương nhiên là vì gia tăng vốn liếng, để cho Thái Hư chân nhân giúp Phượng Thương giải độc, một nguyên nhân khác, còn lại là bởi vì thấy Tiểu Mễ rất khả ái, cô bé ngây thơ, lại chịu bênhk sứt môi hành hạ, thật khiến người khác vô cùng đau lòng.

"Ta có biện pháp trị lành sứt môi!"

"Thật tốt quá! Mau, chúng ta đi nói với sư phụ !"

Già Lam nói chuyện Mộ Dung Thất Thất có thể trị hết bệnh sứt môi cho Thái Hư chân nhân, lão nhân này thế nhưng trực tiếp đứng lên, đi đến trước mặt Mộ Dung Thất Thất, "Cô nương, ngươi nói thật sao? Ngươi thật có thể trị lành sứt môi?"

"Lão nhân gia, ta làm sao lại lừa gạt ngài đây! Ta chẳng những có thể trị lành sứt môi, còn biết cách để dự phòng, tránh để phụ nữ có thai truyền sứt môi cho cục cưng! Nếu như ngài tin tưởng ta, ta thử một lần!"

"Tốt! Tốt!" Thái Hư chân nhân kích động đi tới, "Bồng Lai đảo chúng tacó hơn chín trăm người, người bị sứt môi đã có 231 người, trong đó hài tử chiếm một nửa. Cô nương, nếu như ngươi thật có thể trị lành sứt môi, ngươi chính là ân nhân của Bồng Lai đảo, bất kể ngươi yêu cầu cái gì, ta cũng sẽ đáp ứng ngươi!"

"Lão nhân gia, đừng nói như vậy, ta tới đây cũng là cần ngài, vì trượng phu của ta." Mộ Dung Thất Thất vịn Phượng Thương, để cho Thái Hư chân nhân nhìn tay Phượng Thương.

"Tại sao có thể như vậy?" Thấy tình huống Phượng Thương, Thái Hư chân nhân lập tức để cho hắn ngồi xuống, tự mình bắt mạch Phượng Thương.

"Trên người của ngươi, còn có một loại dư độc không trừ, cho nên tăng nhanh tốc độ vong tình . Ta chỉ hiểu vong tình độc, về phần cái loại nầy, thứ cho ta không thể ra sức."

Thái Hư chân nhân chịu vì Phượng Thương giải độc, đã là tin tức tốt nhất. Cổ độc là thứ người Nam Phượng quốc am hiểu nhất, chỉ có thể tìm bọn hắn.

"Cám ơn ngài! Ngài chịu vì ta giải độc, ta đã rất cao hứng." Biết vong tình có thể giải, Phượng Thương so sánh thật là cao hứng. Hiện tại chuyện duy nhất khiến hắn sợ sợ, chính là qyên Mộ Dung Thất Thất, quên chuyện giữa bọn họ, đây là việc Phượng Thương không thể tiếp nhận .

"Chẳng qua là, giải độc cần phải thời gian, hơn nữa rất thống khổ, không biết ngươi...."

"Ta cái gì cũng có thể chịu được! Ta không sao!" Không đợi Thái Hư chân nhân nói xong, Phượng Thương kiên định trả lời lời hắn. So với việc quên mất Mộ Dung Thất Thất, thống khổ khi giải độc có tính là cái gì đâu!

"Vậy thì tốt!" Thái Hư chân nhân vuốt chòm râu, gật đầu, "Hiện tại các ngươi đi dùng cơm, sau nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai ta mang bọn ngươi đi "Vong".

Ngày thứ hai, Thái Hư chân nhân cùng Già Lam, mang theo Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất đến Vong.

Vong chính là một thác nước phía sau nước. Sông nước này ồ ồ bốc hơi nóng, trên mặt nước hơi màu vàng, đến sườn đồi bên, nước sông trực tiếp đi xuống, rơi vào đầm sâu. Từ Vong tản ra trận trận mùi hôi thối, còn không có nhích tới gần mùi vị đã truyền tới.

"Ọe ——" Mộ Dung Thất Thất đang có mang, thấy mùi lạ liền buồn nôn, suýt chút nữa đã nôn hết đồ ăn buổi sáng ra.

"Khanh Khanh, nàng ở nơi này chờ ta, ta đi theo bọn họ!" Thấy vẻ mặt của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương vô cùng đau lòng, yêu cầu Mộ Dung Thất Thất ở lại tại chỗ, mình đi theo Thái Hư chân nhân cùng Già Lam đến Vong.

"Vong tình, vốn dùng nước của Vong để luyện ra, Ngươi trúng Vong tình từ trong bụng mẹ, độc này đã xâm nhập đến trong xương tủy. Muốn trừ đi Vong tình, chỉ có thể lấy độc công độc. Chẳng qua là, nhiệt độ của nước Vong cực cao, hơn nữa nhiệt độ giữa ngày và đêm cũng chênh lệch rất lớn, rất khó kiên trì. Mà ngươi trúng độc đã lâu, muốn trừ đi Vong Tình, phải ngâm mình ở đây chín chín tám mốt ngày."

"Chín chín tám mươi mốt ngày? Đây chẳng phải là hai tháng?" Phượng Thương quay đầu lại, nhìn Mộ Dung Thất Thất cách đó không xa, có chút không lỡ cùng nàng tách ra lâu như vậy, nhưng là vừa nghĩ tới nếu không giải độc, mình cuối cùng sẽ quên mất Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương dứt khoát gật gật đầu, "Tốt! Ta đáp ứng ngươi! Bất quá, ta có thể nói chuyện với nương tử chút hay không? Nàng đang mang thai, ta sợ nàng lo lắng!"

"Đwocj!" Thái Hư chân nhân gật đầu, đưa mắt nhìn Phượng Thương đi tới bên cạnh Mộ Dung Thất Thất.

Nhìn đến Phượng Thương, lão đầu một mực nhớ lại nữ tử trong trí nhớ mình —— Quân Lan Tâm. Quân Lan Tâm là sư muội của hắn. Năm đó, nếu không phải Quân Lan Tâm bị chọn trúng, bị đưa đi Đông Lỗ quốc làm hoàng hậu, bọn họ có thể đều có một bắt đầu mới. . . . . .

Lan Tâm, ngoại tôn của nàng, ta sẽ chiếu cố thật tốt!

Chờ Phượng Thương lần nữa tới đây, Thái Hư chân nhân hướng hắn cười một tiếng, "Đã giao đãi rõ ràng? Ngươi yên tâm, ta sẽ cho Già Lam tới báo tin tức mỗi ngày cho ngươi! Tám mươi mốt ngày rất nhanh sẽ đi qua, đến lúc đó trừ đi thai độc, ngươi cũng sẽ không nữa bị vong tình quấy nhiễu rồi!"

"Cám ơn !"

Không đợi Thái Hư chân nhân nói cái khác, Phượng Thương nhảy xuống từ trên thác nước, trực tiếp chìm vào đầm sâu.

"Uy, ta còn chưa nói hết đây! Thật là một tiểu tử nóng tính!" Thái Hư chân nhân đi xuống nhìn lại, chỉ thấy một mảnh bọt nước dâng lên, Phượng Thương từ lòng hồ nhô ra, thấy hắn không có chuyện gì, Thái Hư chân nhân mới đi xuống.

"Không được vận công, nếu không ác độc công tâm! Cứ xem như đang nghịch nước, ngồi ở bên trong là tốt rồi!"

Nghe giọng nói của Thái Hư chân nhân truyền đến từ trên đỉnh núi, Phượng Thương dựa theo lời hắn nói, tìm một chỗ mép đá, ngồi xếp bằng, trừ đầu, cả thân thể giấu ở trong lòng Vong.

Mới vừa rồi ở trên, ngửi thấy nước này có mùi lạ, không nghĩ tới ở đây nước càng thêm bốc mùi. Nước ấm có chút nóng, trong nước như cũ "Ồ ồ" tiểu bong bóng, hỗn loạn chảy.

"Nha đầu, yên tâm đi, hắn không có chuyện gì ! Tiểu tử này không tệ!" Lúc trở về, Thái Hư chân nhân không nhịn được khen ngợi Phượng Thương hai câu. Cái kia dạng không biết sợ từ trên thác nước nhảy xuống, còn có thể chịu được nước Vong, thật là rất hiếm.

"Xem ra, hắn rất quan tâm ngươi! Ánh mắt ngươi chọn đúng rất tốt!"

Mộ Dung Thất Thất trong lòng vô cùng lo lắng Phượng Thương, nghe Thái Hư chân nhân khen Phượng Thương, nàng bớt chút lo lắng, Phượng Thương đang cố gắng , nàng cũng cố gắng mới được! Nàng tin tưởng, tám mươi mốt ngày rất nhanh sẽ trôi qua!

Thần y trên đại lục có thể trị tốt sứt môi, để cho người trên đảo rất là cao hứng, rối rít đi tới miếu, muốn thấy thần y.

Khi mọi người nhìn thấy thần y là một tiểu cô nương, còn đang mang thai, bọn họ lại càng kinh ngạc ."Thần y thật xinh đẹp, thật giống Nữ Oa nương nương!" "Đúng a! Không nghĩ tới thần y là nữ nhân này!"

Không thể không nói, mọi người trên Bồng Lai Đảo đều vô cùng thuần phác, Thái Hư chân nhân nói Mộ Dung Thất Thất có thể trị tốt sứt môi, bọn họ liền tin tưởng Mộ Dung Thất Thất nhất định sẽ làm được, cũng không có chút nào hoài nghi.

Mộ Dung Thất Thất kiểm tra những người sứt môi, cẩn thận nhớ kỹ tên của bọn họ, số tuổi, cùng với tình huống thân thể.

Cả Bồng Lai đảo, có hơn hai trăm người có sứt môi, không thể không nói số lượng rất lớn. May mà có Tô Mi, Tố Nguyệt cùng Tấn Mặc hỗ trợ, cho nên Mộ Dung Thất Thất cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Chờ ghi danh tình huống bệnh nhân xong, Mộ Dung Thất Thất phân bọn họ ra làm ba loại. Một loại là rất nhẹ, một loại là nặng, một loại là đặc biệt nặng , tính toán phân ba đợt để làm.

Một ngày bận rộn, Mộ Dung Thất Thất mệt mỏi, đầu đầy mồ hôi.

"Nha đầu, như thế nào a?" Thái Hư chân nhân tới đây mấy lần, thấy Mộ Dung Thất Thất đang bận, cho nên không có quấy rầy, chờ lúc này bận rộn kết thúc, hắn để cho các đệ tử bưng bữa ăn tối tới đây, mình lại đến Mộ Dung Thất Thất bên cạnh, "Ngươi không nên gấp gáp như vậy, ngươi còn có có bầu! Thân thể quan trọng hơn!"

Nghe ra sự quan tâm trong giọng nói của Thái Hư chân nhân, Mộ Dung Thất Thất vui vẻ cười một tiếng, "Cám ơn lão nhân gia! Hôm nay ta chẳng qua chỉ mới ghi danh cho bọn họ, giải phẫu còn phải đợi mấy ngày, ta cần một vài công cụ để giải phẫu."

Mộ Dung Thất Thất lấy ra giấy vẽ châm, đao giải phẩu, bao tay, quần áo vệ sinh...vân vân, đưa cho Thái Hư chân nhân: "Phiền toái lão nhân gia chuẩn bị giúp ta, ta dạo quanh đảo hai ngày, xem một chút rốt cuộc là nguyên nhân khiến nhiều người như vậy bị sứt môi, đến lúc đó sẽ tìm phương pháp xử lí tận gốc chuyện này."

"Được được! Ta lập tức cho người chuẩn bị. Thật đa tạ ngươi!"

Thái Hư chân nhân kích động là không thôi, bệnh sứt môi quấy nhiễu người dân Bồng Lai đảo, tạo thành vẫn đề lớn, rất nhiều cư dân trên đảo đều bệnh sứt môi, vấn đề này kéo dài rất nhiều đời, cũng không có được giải quyết, hôm nay Mộ Dung Thất Thất có thể trị tốt sứt môi, đây quả thực đại ân đối với Bồng Lai đảo.

Sau mấy ngày, Mộ Dung Thất Thất mỗi ngày đồng hành cùng Già Lam đi hết Bồng Lai đảo. Dọc theo đường đi, thấy rất nhiều đứa trẻ sứt môi cười toe toét đối với mình, Mộ Dung Thất Thất càng cảm thấy trách nhiệm trên vai mình càng thêm trọng đại.

"Ta nghĩ, ta biết nguyên nhân khiến dân chúng sứt môi!" Đêm ngày thứ ba, trở lại miếu Nữ Oa , Mộ Dung Thất Thất nói kết quả cho Thái Hư chân nhân.

Mục lục
Ngày đăng: 17/02/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín

Mục lục