Gửi bài:

Chương 85

Chờ Mộ Dung Thất Thất nằm ngủ xong, Phượng Thương đi tới thư phòng.

"Như Ý, ta giao việc thủ vệ ngày thành thân cho ngươi. Ngươi cần phải đảm bảo, ngay cả con ruồi cũng không thể đi. Truyền cho Nạp Lan Tín, để cho người của Phật sinh môn giám thị tất cả những người khả nghi trong kinh thành, bắt được sau đó lập tức giải quyết. Cát Tường, cầm Hổ Phù của ta, để cho Ưng kỵ quân chuẩn bị đợi lệnh."

Liên tiếp ba đạo lệnh ban ra, làm cho Cát Tường, Như Ý cùng Nạp Lan Tín ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này. Trong lúc nhất thời, cả không khí cũng trở nên nghiêm túc hẳn.

Tròng mắt đen của Phượng Thương lóe ra ánh sáng u lãnh, người áo đen kia rốt cuộc là người nào? Tới vương phủ có mục đích gì? Tại sao hắn lại quen thuộc vương phủ như vậy? Chẳng lẽ hắn là người của Hoàn Nhan Liệt? Vô số vấn đề xuất hiện ở trong đầu Phượng Thương, tìm không được đáp án, làm cho người ta không nhịn được xúc động trong lòng.

Bình tĩnh! Phượng Thương cố gắng làm cho nội tâm của mình bình tĩnh trở lại. Chuyện này quan hệ đến sự an nguy của Mộ Dung Thất Thất, hắn không thể không khẩn trương. Mặc dù hắn nắm chắc có thể bảo vệ Mộ Dung Thất Thất, nhưng phải cẩn thận mới được. Nếu thật sự không được, vậy cũng chỉ có thể để cho thời tiết Bắc Chu quốc thay đổi. Nếu Hoàn Nhan Liệt dám đả thương Mộ Dung Thất Thất, hắn không ngần ngại thực hiện trước kế hoạch của mình.

Cách ngày hai mươi tám càng ngày càng gần, hắc y nhân như cũ không có tin tức, vẻ mặt của Phượng Thương nhìn như bình tĩnh, nhưng nội tâm sôi trào mãnh liệt, tung tích của hắc y nhân không rõ, hôn kỳ sắp tới, không biết Hoàn Nhan Liệt lần này chuẩn bị xuất chiêu gì.

Ngày hai mươi bảy, Phượng Thương mang Mộ Dung Thất Thất đưa vào cung, dựa theo lễ nghi rước dâu hai nước, ngày hai mươi tám hắn mới tới hoàng cung đón rước Mộ Dung Thất Thất."Hết thảy phải cẩn thận!" Phượng Thương lúc gần đi liên tục dặn dò Mộ Dung Thất Thất, hắn không yên lòng để cho Mộ Dung Thất Thất ở nơi khác, nhờ cậy riêng hoàng thái hậu Đông Phương Lam, để cho Mộ Dung Thất Thất ở tại tẩm cung của bà.

Chờ sau khi Phượng Thương đi, Mộ Dung Thất Thất đi vào Cẩm Huyền Cung liền thấy được Đông Phương Lam.

Bắc Chu quốc thắng ở cuộc thi tranh bá, chuyện này Đông Phương Lam đã sớm biết. Trước kia mặc dù có chút không cam lòng, nhưng nếu như đã đánh cuộc, Mộ Dung Thất Thất thắng, bà phải đáp ứng, cho nên mặc dù trong lòng có chút không thoải mái, nhưng vẫn ngầm đồng ý hôn sự này.

Hiện tại, Phượng Thương ở trước ngày tân hôn đem Mộ Dung Thất Thất đưa đến Cẩm Huyền Cung của Đông Phương Lam, khiến cho trong lòng lão thái hậu có bao nhiêu vui mừng. Xem ra ở trong lòng Phượng Thương, người làm hoàng ngoại tổ mẫu như bà vẫn đáng giá tín nhiệm. Đồng thời, Đông Phương Lam cũng thấy rõ ràng vị trí quan trọng của Mộ Dung Thất Thất trong lòng của Phượng Thương, nếu không hắn như thế nào lại đem tân nương phó thác cho bà đây?

"Ngồi đi!" Đông Phương Lam chỉ vào cái ghế bên cạnh, Mộ Dung Thất Thất vừa đi qua, Tuyết Nhi trong ngực Đông Phương Lam liền nhảy xuống, vừa đong đưa chạy đến dưới chânMộ Dung Thất Thất: "Gâu, gâu, gâu" Tuyết Nhi ngoắt cái đuôi, ở bên chân Mộ Dung Thất Thất đi từ từ.

"Xem ra Tuyết Nhi rất thích ngươi." Đông Phương Lam có chút kinh ngạc, cháu gái của bà nhiều như vậy, cũng chưa từng thấy Tuyết Nhi quá thân mật đối với người nào như vậy. Mộ Dung Thất Thất lần đầu tiên tới, Tuyết Nhi đã liền thích nàng như vậy, xem ra, thiếu nữ này hẳn là có chỗ hơn người.

Mộ Dung Thất Thất cũng không biết, chỉ bằng con chó như quả tuyết cầu này, cảm tình của Đông Phương Lam đối với nàng tăng lên rất nhiều, nàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng sờ sờ đầu Tuyết Nhi, Tuyết Nhi tựa hồ rất hưởng thụ, híp mắt, cọ bên cạnh Mộ Dung Thất Thất, giống như muốn nàng ôm.

"Đứa nhỏ này, thế nhưng lại thích ngươi." Đông Phương Lam nhìn Tuyết Nhi với ánh mắt vô cùng ôn nhu, giống như nhìn con gái của mình.

Thấy vẻ mặt Đông Phương Lam, Mộ Dung Thất Thất có chút đồng tình với vị lão nhân trước mắt này, không biết lúc nói đến chuyện thảm kịch mười lăm năm trước, bà như thế nào chịu nổi bi thương đây? Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, trong lòng có bao nhiêu sức để chịu đựng a?

Nghe nói hoàng thái hậu Bắc Chu quốc rất tin Phật, kể từ khi con gái và con rể qua đời, hàng năm đều lên chùa lễ Phật. Nói như vậy Đông Phương Lam thích sự thanh tịnh ở chùa, có lẽ mỗi khi thấy cả thành phồn hoa này, sẽ làm cho bà càng thêm bi thương, càng thêm nhớ nhung con gái cùng con rể, mà ở chùa ăn chay lễ Phật, vì con gái con rể cùng ngoại tôn nữ chưa xuất thế cầu phúc, sẽ làm tâm tình của bà thanh tịnh.

Mộ Dung Thất Thất ôm Tuyết Nhi vào trong ngực, ngồi ở trước mặt Đông Phương Lam.

Từ chỗ Phượng Thương biết được kẻ đầu sỏ thảm kịch mười lăm năm trước là Hoàn Nhan Liệt, nhìn lại Đông Phương Lam, Mộ Dung Thất Thất vô cùng thương tiếc vị lão nhân này. Phượng Thương sợ là cũng sẽ không đem chân tướng nói ra cho hoàng ngoại tổ mẫu biết. Người lớn tuổi như vậy nếu biết chân tướng sự tình, sợ là càng thêm chịu không được.

Mộ Dung Thất Thất không nói chuyện, chỉ chậm rãi vuốt lông của Tuyết Nhi, Đông Phương Lam vẫn nhìn Mộ Dung Thất Thất, chờ tới lúc Thanh cô bưng trà cùng điểm tâm tới, Đông Phương Lam đột nhiên nói một tiếng "Thật giống!"

"Tiểu thư, ngài nói giống cái gì?" Thanh cô bưng trà cho Đông Phương Lam.

"Thanh cô, lúc trước ai gia không phải nói, cảm giác thấy ánh mắt của Chiêu Dương công chúa giống như một người sao, hôm nay thấy nàng ôm Tuyết Nhi như vậy, ai gia mới nhớ tới, năm đó Minh Nguyệt cũng ôm Bảo Tuyết như vậy."

Bảo Tuyết trong miệng Đông Phương Lam, là chỉ Tuyết Nhi trong ngực Mộ Dung Thất Thất, cũng là một con chó Nhật màu trắng.

Nghe Đông Phương Lam nói như vậy, Thanh cô cũng cẩn thận đánh giá Mộ Dung Thất Thất nhiều lần, cuối cùng cũng gật đầu liên tục: "Đúng a! Tiểu thư vừa nói, nô tỳ cũng cảm thấy cử chỉ thần thái của Chiêu Dương công chúa, đặc biệt là đôi mắt kia, cực kỳ giống Minh Nguyệt công chúa của chúng ta. Thật là cực kỳ giống."

Lời nói của chủ tớ bọn họ truyền tới tai Mộ Dung Thất Thất, làm cho nàng sửng sốt. Ánh mắt của nàng giống như Minh Nguyệt công chúa? Mộ Dung Thất Thất lúc này nghĩ tới đêm đó, hắc y nhân lúc thấy nàng cũng gọi một tiếng "Minh Nguyệt", chẳng lẽ cũng là nói ánh mắt của nàng giống như Minh Nguyệt công chúa?

Đông Phương Lam si ngốc nhìn Mộ Dung Thất Thất, trong mắt dần dần có lệ nóng.

"Ai gia dưới gối chỉ có Minh Nguyệt là con gái, từ nhỏ nàng là bảo bối trong lòng của ai gia, thật giống như ngậm trong miệng sợ tan, cầm trên tay sợ rơi. Minh Nguyệt đặc biệt hiểu chuyện, từ nhỏ cũng biết quan tâm người. Trên thế giới này người để cho ai gia nhớ thương nhất không phải là tiên hoàng, mà là Minh Nguyệt."

Chẳng biết tại sao, Đông Phương Lam đột nhiên nói hết ý nghĩ của mình, nhìn Mộ Dung Thất Thất, chậm rãi nói chuyện xưa của Hoàn Nhan Minh Nguyệt .

"Minh Nguyệt gả cho Phượng Tà, ai gia đặc biệt cao hứng. Hai người bọn họ là thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Phượng Tà nhân phẩm tốt, năng lực lớn, ai gia rất thích người con rể này, ta hi vọng bọn họ có thể thật dài thật lâu như vậy, ân ân ái ái, bạc đầu giai lão."

"Nhưng mà vận mệnh trêu cợt người. Ai gia không nghĩ tới bọn họ sẽ chết ở Nhạn Đãng sơn." Nói đến đây, trong ánh mắt Đông Phương Lam có chút lệ nóng.

"Ai gia biết, chuyện này không liên quan gì đến ngươi, nhưng mà vừa nghĩ tới ngươi là con gái của Mộ Dung Thái, ai gia cũng rất không vui. Cho dù hiện tại, trong lòng ai gia cũng không ngăn được sợ hãi." Đông Phương Lam vuốt bộ ngực mình nói: "Nhưng mà Thương Nhi thích ngươi. Ai gia cũng nhìn ra được đứa bé kia mất đi cha mẹ, đã đủ bất hạnh rồi, nếu như ai gia phản đối nữa, như vậy Thương Nhi quả thực quá khổ rồi. Ai gia không muốn chia rẽ các ngươi."

Nói đến đây, nước mắt của Đông Phương Lam rơi xuống. Chẳng biết tại sao, thấy vị lão phụ nhân trước mắt này rơi lệ, trong lòng Mộ Dung Thất Thất cũng rất khó chịu, nàng đứng dậy đến trước mặt Đông Phương Lam, lấy ra khăn tay nhẹ nhàng đưa cho Đông Phương Lam lau nước mắt trên gương mặt .

"Ngoại tổ mẫu, đã khổ sở nhiều rồi! Ta với vương gia sẽ cùng nhau hiếu thuận với ngài."

Một tiếng "ngoại tổ mẫu", khiến cho trong lòng Đông Phương Lam cảm khái vạn lần, mà Mộ Dung Thất Thất ôn nhu lau nước mắt cho bà, khiến cho sự cứng rắn sau cùng trong lòng vị lão nhân này cũng bị hòa tan: "Năm đó, tiên hoàng băng hà, Minh Nguyệt cũng như vậy ở bên cạnh ai gia, vì ai gia gạt lệ, trấn an ai gia nàng nói: "mẫu hậu, ta cùng Phượng Tà sẽ hiếu kính với ngài, ngài đừng quá khổ sở"

Xúc cảnh sinh tình, tất cả bi thương cùng tịch mịch nảy lên trong ngực Đông Phương Lam, Mộ Dung Thất Thất khiến cho bà nhớ lại chuyện cũ, những chuyện tốt đẹp khó quên trong quá khứ kia cứ nhất nhất hiện lên trước mắt Đông Phương Lam. Thân ảnh của Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Mộ Dung Thất Thất chồng lên nhau, khiến cho Đông Phương Lam bị hoa mắt.

"Minh Nguyệt! Minh Nguyệt!" tay Đông Phương Lam run rẩy vuốt ve ở trên mặt Mộ Dung Thất Thất: "Minh Nguyệt, con có biết mẫu hậu rất nhớ con không? Minh Nguyệt của ta...."

Đông Phương Lam ôm Mộ Dung Thất Thất, nước mắt tuôn đầy mặt, những kiên cương mấy năm này ở trước mặt Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn sụp đổ, còn lại chỉ có từ mẫu bi thương nhớ thương con gái mà thôi.

Biết Đông Phương Lam đau khổ, Mộ Dung Thất Thất vẫn không nhúc nhích, chỉ tùy ý ôm lấy lão nhân. Nàng nhẹ nhàng giúp Đông Phương Lam thuận khí. Vị lão nhân này thật sự là quá đáng thương. Đến bây giờ còn chẳng hay biết gì.

Đông Phương Lam khổ sở, khiến cho Mộ Dung Thất Thất đau lòng cho vị lão nhân này, nhưng ngược lại càng thêm hận hậu quả do Hoàn Nhan Liệt gây ra. Người này làm sao lại ác tâm như vậy? Làm hại người ta mất đi thân nhân. Hắn rốt cuộc tại sao muốn làm như vậy?

Đông Phương Lam khóc thật lâu, lâu đến mức quên cả thời gian, cuối cùng lão nhân mệt mỏi ngủ ở trong ngực Mộ Dung Thất Thất. Lúc Mộ Dung Thất Thất cùng Thanh cô đỡ Đông Phương Lam chuyển đến trên giường, sau khóe mắt lão nhân vẫn còn nước mắt.

"Công chúa, cực khổ cho ngài rồi." Thanh cô có chút áy náy nhìn đầu vai của Mộ Dung Thất Thất bị nước mắt của Đông Phương Lam làm ướt đẫm: "Ngày mai là ngày thành thân của ngài cùng Vương gia, hôm nay thế nhưng. . . . . ."

"Thanh cô, ngài không cần khách khí. Thái hậu cũng là xúc cảnh sinh tình. Huống chi nàng là ngoại tổ mẫu của vương gia, sau này cũng là trưởng bối của ta, đây vốn là việc ta phải làm." Mộ Dung Thất Thất một lần nữa lau nước mắt sau khóe mắt cho Đông Phương Lam, nhìn sâu vị lão nhân này một cái: "Thanh cô, thái hậu làm phiền ngài chiếu cố."

Mộ Dung Thất Thất lui ra, đóng lại cửa, Đông Phương Lam mở mắt. Đáy mắt một mảnh tia máu màu đỏ: "Thanh cô!"

"Tiểu thư, ta ở đây."

"Thanh cô, đem mũ phượng cũng khăn chùm của Minh Nguyệt lúc làm đám cưới tìm ra đây. Đưa cho đứa nhỏ này. Để cho nàng ngày mai mặc y phục xuất giá của Minh Nguyệt."

"Tiểu thư." Thanh cô tinh tường hiểu tầm quan trọng của mũ phượng và khăn chùm của Hoàn Nhan Minh Nguyệt ở trong lòng Đông Phương Lam, hiện tại đưa cho Mộ Dung Thất Thất, chẳng lẽ đã chấp nhận thân phận của nàng?

"Ai gia già rồi, tầm nhìn cũng không hẹp như vậy. Nàng là cô nương tốt. Là một cô nương tốt." Phân phó xong những thứ này, Đông Phương Lam hơi mệt chút, chậm rãi nhắm mắt lại.

Đây là khoảng thời gian đầu tiên Mộ Dung Thất Thất rời xa Phượng Thương, mặc dù hai người bọn họ cũng không có hành động gì vượt rào, cũng không có ngủ cùng giường, nhưng mà ít nhất mỗi ngày gặp nhau, hơn nữa buổi tối chỗ hai người ở cũng cách nhau không xa.

Hôm nay là ngày độc thân cuối cùng, Mộ Dung Thất Thất muốn một mình một người ở Cẩm Huyền Cung xa lạ này, chờ Phượng Thương ngày mai tới cung rước nàng, điều này làm cho Mộ Dung Thất Thất có chút không quen.

Mộ Dung Thất Thất mở ra rương gỗ trước mặt, nơi này chứa đồ giá y mà Lý Thu Thủy chuẩn bị cho nàng, ngày mai sẽ mặc.

Mở rương gỗ ra, Mộ Dung Thất Thất bỗng nhiên ngửi thấy được một mùi vị khác thường, giống như mùi hoa bách hợp. Cẩn thận ngửi lần nữa, cỗ mùi lạ này đến từ đồ giá y. Không! Không phải là hoa bách hợp, mà là mùi mị hương của dược vật, nếu không phải nàng đối với mấy cái này hiểu rất rõ, căn bản sẽ không phát hiện ra cái này.

Lý Thu Thủy thế nhưng lại thêm mùi hương lạ lùng vào giá y, điều này làm cho Mộ Dung Thất Thất vô cùng bất khả tư nghị. Tại sao lại như vậy? Tại sao bà ta lại làm như vậy? Chẳng lẽ là vì thúc đẩy nàng viên phòng cùng Phượng Thương sao? Nhưng vì sao lại phải phí công lớn như vậy? Hơn nữa mùi thơm lạ lùng này không giống với mị tình hương bình thường, mà đối với cơ thể con người còn có hại. Chẳng lẽ Lý Thu Thủy không biết sao?

Lần nữa nhớ lại lúc trước khi rời đi, Lý Thu Thủy nói mấy lời không giải thích được, Mộ Dung Thất Thất càng nghĩ càng cảm thấy Lý Thu Thủy có vấn đề, lúc này lại thấy bộ giá y này.

Đang lúc Mộ Dung Thất Thất tính toán đi tìm Tô Mi cùng Tố Nguyệt, một người áo đen xuất hiện ở trước mặt nàng, nhìn lên, lại là người đeo mặt nạ con nít kia.

Mộ Dung Thất Thất trong tay lấy ra hai cây sợi tơ, nghĩ muốn tập kích người nọ, không ngờ hắn lại xoay người bỏ chạy. Lần này không thể để cho hắn dễ dàng chạy mất. Mộ Dung Thất Thất bám theo phía sau hắc y nhân thật chặt.

Người này tựa hồ cố ý cùng Mộ Dung Thất Thất giữ một khoảng cách, vừa không làm cho nàng đuổi kịp mình, vừa không để cho Mộ Dung Thất Thất cách quá xa. Mộ Dung Thất Thất đi theo phía sau hắc y nhân, bay theo trong ban đêm yên tĩnh. Hắc y nhân dẫn theo Mộ Dung Thất Thất rẽ nhiều lần, cuối cùng nhảy vào một biệt viện. Mộ Dung Thất Thất không hề nghĩ ngợi, cũng đi theo nhảy xuống.

Nơi này, là một thiên điện của Cẩm Huyền Cung, Mộ Dung Thất Thất thấy hắc y nhân vào thiên điện, nàng cũng đi theo vào.

Trong điện sạch sẽ, màn che dài làm bằng cẩm bạch rũ trong điện, cũng giống lúc trước, hắc y nhân một lần nữa biến mất vô ảnh vô tung, cả trong điện nhìn không thấy bóng người hắc y nhân.

Hắc y nhân kia rốt cuộc là người nào? Mộ Dung Thất Thất vuốt tơ vàng trong tay, cẩn thận đánh giá hết thảy trong điện, lúc xoay người, thấy được trên tường treo một bức họa.

"Ái nữ Minh Nguyệt" Trước bức họa, là một khối bài vị đen nhánh. Mộ Dung Thất Thất nhẹ giọng đọc dòng chữ trước mắt, một lần nữa ngẩng đầu lên nhìn bức tranh.

Vừa nhìn thấy cô gái trong bức tranh, Mộ Dung Thất Thất ngây dại. Người nọ là Hoàn Nhan Minh Nguyệt sao? Vì sao, vì sao Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng nàng lớn lên giống nhau như vậy? Quả thực là giống nhau như đúc.

Mộ Dung Thất Thất không nhịn được đưa tay lên sờ nhân vật trong bức tranh, nàng kia cười yếu ớt ngồi bên cửa sổ đọc sách, vẻ mặt tự nhiên hào phóng, ngũ quan hoàn mỹ tinh xảo. Trên bức họa viết : "Ái thê Minh Nguyệt", chấp bút là "Phượng Tà" .

"Hoàn Nhan Minh Nguyệt! Nếu như ngươi là Hoàn Nhan Minh Nguyệt, ta đây là ai?" Mộ Dung Thất Thất dỡ mặt nạ trên mặt xuống, nhìn cô gái trong bức tranh. Có một ý nghĩ xuất hiện ở trong đầu Mộ Dung Thất Thất, nhưng nàng không dám suy nghĩ, cũng không dám đi chứng nhận.

Nếu như, nàng là con gái của Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Tà, vậy nàng tại sao lại xuất hiện ở Mộ Dung phủ, còn lấy thân phận con gái của Mộ Dung Thái để sống? Lúc đứa trẻ trong bụng Hoàn Nhan Minh Nguyệt chết mới được bảy tháng, nếu Hoàn Nhan Minh Nguyệt thật đã chết rồi, vậy đứa trẻ kia làm sao sống?

Khó trách Lý Thu Thủy lúc nhìn thấy mặt nàng lại kêu giống, chẳng lẽ là nói nàng giống như Hoàn Nhan Minh Nguyệt sao? Hắc y nhân kia rốt cuộc là người nào? Hắn không phải là biết cái gì chứ? Cho nên mới thất thanh kêu lên tên : "Minh Nguyệt", mới có thể dẫn mình tới cái chỗ này?

Khó trách nàng nhìn thấy Đông Phương Lam sẽ cảm thấy thân thiết, Đông Phương Lam cũng nói nàng có thần thái cử chỉ cùng ánh mắt giống như Hoàn Nhan Minh Nguyệt. Nếu như thân phận chân thật của nàng là con gái của Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt, như vậy tất cả không có gì để giải thích rồi.

Nhưng mà, Mộ Dung Thất Thất thật không dám suy nghĩ tất cả những thứ này. Nếu thật như vậy, nàng cùng Phượng Thương không phải là huynh muội sao? Huynh muội yêu nhau? Loạn luân? Nàng đã yêu thân ca ca của mình, tại sao lại như vậy?

Chân Mộ Dung Thất Thất mềm nhũn, thống khổ ngồi dưới đất. Nhìn lên mĩ nhân trong bức họa, nước mắt Mộ Dung Thất Thất theo gương mặt rơi xuống.

Nếu như tất cả là sự thật, nàng đã tìm được cha mẹ ruột của mình rồi, hẳn là cao hứng mới phải, nhưng mà, nếu như hết thảy là sự thật, nàng cùng Phượng Thương phải làm sao bây giờ? Bọn họ mới vừa thề non hẹn biển, mới vừa thề yêu nhau đến lâu dài, hiện tại tại sao lại xuất hiện biến cố như vậy?

Trong điện vắng ngắt, trước linh bài bên cạnh hai cây nến một người lặng yên rơi lệ, ánh nến đốt lập lòe, đem bóng dáng của Mộ Dung Thất Thất kéo dài vô hạn.

Làm sao bây giờ? Mộ Dung Thất Thất vẫn tự xưng là thông minh hiện tại cũng không biết nên xử lý vấn đề này như thế nào? Tới Nam Lân vương phủ, tìm Phượng Thương nói cho rõ sự tình ? Nhưng mà nếu biết rõ ràng rồi thì phải làm thế nào đây, biết rõ thân phận, cũng là ý nàng muốn cùng hắn chia tay lâu dài, sau này cũng đã không thể ở cùng nhau.

Lúc này, Mộ Dung Thất Thất cỡ nào hi vọng mình là một con đà điểu, đem mình vùi đầu trong đôi cánh rộng rãi, quên hết thảy phiền não. Giờ khắc này, nàng có chút hận cái người mang nàng đến đây, hắc y nhân mang mặt nạ con nít. Hắn vì sao phải vạch trần một màn tàn nhẫn này như vậy, chẳng lẽ thấy nàng tâm tê phế liệt, hắn rất vui vẻ sao?

Nếu hắn là người biết chuyện, vì sao không sớm xuất hiện? Vì sao lại vào lúc nàng động tâm động tình hắn mới nói rõ chân tướng? Người này tại sao lại ác như vậy?

Một loại cảm xúc xuất hiện hiện trong lòng Mộ Dung Thất Thất, nàng cỡ nào muốn dựa vào trong ngực Phượng Thương khóc thật lớn một lần. Nhưng khóc thì có tác dụng gì? Nếu như Phượng Thương là anh ruột của nàng, bọn họ là anh em yêu nhau, cũng không có cách nào tiếp tục được nữa.

Vô luận kiếp trước hay kiếp này, mặc dù gặp phải nhiều khó khăn như vậy, Mộ Dung Thất Thất thủy chung vẫn luôn kiên cường, cười đối mặt, nhưng chuyện hôm nay tới quá đột nhiên, đột nhiên tới mức nàng căn bản không cách nào tiếp nhận cái kết quả này.

Làm sao bây giờ? Mộ Dung Thất Thất đầu óc hỗn loạn, lùi bước hay là rời đi?

Phượng Thương đã gần trong gang tấc, nhưng sự thật kéo dài khoảng cách của bọn họ không thể nào thay đổi. Huynh muội mến nhau chắc chắn sẽ không được người đời chấp nhận nổi, đợi đến khi chân tướng rõ ràng, bọn họ sẽ thân bại danh liệt.

Chẳng lẽ muốn rời đi sao? Lúc này rời đi, chạy trốn thật xa, rời xa Phượng Thương, rời xa đoạn tình cảm này sao? Như vậy, nàng làm sao có thể làm được? Muốn dứt bỏ đoạn tình này, buông tha cho đoạn tình yêu này, nàng như thế nào có thể bỏ xuống được?

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục