Gửi bài:

Chương 83 - Phụ tử cực phẩm

Hiện nay trong cung người được cung chiều sướng ái nhất chính là Nguyệt Lan Chi, vì nàng, hoàng thượng hận không thể hái sao trên trời xuống cho nàng.

Nhưng là, Hoàn Nhan Liệt ở phương diện nhu cầu cũng thật sự là quá cường liệt chút ít, lão thái y đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy Nguyệt Lan Chi đẻ non mà hắn bị Kính Đức công công trong lúc ngủ mơ màng mà chộp tới Trường Thu Cung, cứu mạng cho vị Hoàng quý phi nương nương này. Hôm nay nhìn tình hình trên, chăn đệm cùng bạch y nhiễm máu , khiến hắn sợ hết hồn.

Nếu Hoàn Nhan Liệt "Sủng ái" giảm xuống, vị này nương nương sợ là sẽ giống mấy vị nương nương trước kia ở Trường Thu Cung này, đều là mệt không dái.

Lão thái y trong lòng thương tiếc Nguyệt Lan Chi, đế vương sủng ái, cũng không phải là việc tùy tiện người nào cũng có thể thừa nhận. Nhưng hắn cũng bất quá chỉ là một thần tử, hơn nữa đã lớn tuổi, hẳn là nên an hưởng tuổi già. Nếu không cẩn thận nói sai cái gì, chọc giận Hoàn Nhan Liệt, khiến cho mất đầu, vậy thì được một mất mười a.

Hoàn Nhan Liệt híp mắt, ngó chừng trên mặt lão thái y già nua có chút ít nếp nhăn kia, còn có chòm râu đổ mồ hôi lạnh, rốt cục cười một tiếng, "Trẫm biết rồi, ngươi chỉ để ý chữa trị cho nàng là được. Trẫm đáp ứng ngươi không đụng tới nàng! Chỉ cần là đối với thân thể của nàng có tác dụng , phàm là vật ở trong cung có, ngươi cứ cầm dùng đi! Chữa trị cho Hoàng quý phi khỏi hẳn, trẫm sẽ có phần thưởng!"

"Dạ! Thần tuân chỉ!" Lão thái y thở phào nhẹ nhỏm. Một kiếp này coi như tránh thoát được, hi vọng Nguyệt Lan Chi uống thuốc của hắn thật sự có thể bình an, thân thể mạnh khỏe. Hắn già rồi, những thứ kinh sợ này, cũng không chịu nổi nhiều.

Chờ lão thái y lui ra, Hoàn Nhan Liệt vào nhà liếc nhìn Nguyệt Lan chi. Dưới ánh nến, sắc mặt nàng tái nhợt, khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ lòng bàn tay không có chút huyết sắc, ngay cả cánh môi bình thường hồng mịn như đóa hoa, lúc này cũng trở thành trắng bệch.

An tĩnh khác thường khiến cho Nguyệt Lan Chi kinh hãi, mở mắt ra, thấy Hoàn Nhan Liệt đứng đó chăm chú nhìn mình, Nguyệt Lan Chi từ trên tráp ngồi dậy, "Hoàng. . . . . . Hoàng thượng. . . . . ."

"Ái phi, ngươi nằm xuống!" Hoàn Nhan Liệt tiến lên ôn nhu vịn cho Nguyệt Lan Chi nằm xuống, tự mình đắp chăn cho nàng, "Ái phi, thái y nói, ngươi thân thể quá yếu, hảo hảo điều dưỡng là được. Ngươi thoải mái, buông lỏng tinh thần, cần gì, nghĩ muốn cái gì, cứ mở miệng, trẫm chuẩn bị cho ngươi , chỉ cần ngươi có thể tốt lên , trẫm làm cái gì cũng nguyện ý!"

"Hoàng thượng. . . . . ."

"Thật xin lỗi, mới vừa rồi là trẫm không tốt! Là trẫm quá yêu ngươi! Mỗi lần không khống chế được mình!" Hoàn Nhan Liệt nắm bàn tay vừa lạnh vừa gầy của Nguyệt Lan Chi áp trên mặt mình nhẹ nhàng mà cọ , "Trẫm là bởi vì quá yêu ngươi, cho nên mới muốn vĩnh viễn đem ngươi giam cầm ở bên cạnh trẫm, thật xin lỗi, Nguyệt Nhi, trẫm thật sai lầm rồi, trẫm thật biết sai lầm rồi!"

Lại tới nữa, lại tới nữa ! Cảm nhận được lòng bàn tay ướt át nước mắt, Nguyệt Lan Chi kinh hãi.

Mỗi lần thô bạo xong, hắn cũng sẽ như vậy, thay đổi hoàn toàn thành một người khác, ôn nhu tới mức có thể bấm ra nước . Rốt cuộc đâu mới thực sự là con người hắn, rốt cuộc nội tâm của hắn đích thực nghĩ cái gì? Mặc dù đi theo bên cạnh Hoàn Nhan Liệt một thời gian không ngắn, nhưng nàng một chút cũng nhìn không thấu hắn.

"Ái phi, ngươi sờ ——" Hoàn Nhan Liệt đem tay Nguyệt Lan Chi đặt ở trên ngực mình, làm cho nàng cảm thụ được nhịp tim của mình, "có cảm thấy không? Nó một lòng vì ngươi mà đập, cũng là bởi vì có ngươi, trẫm mới có thể kiên trì. Nguyệt Nhi, ngươi nhất định phải tốt, nếu như ngươi chết, trẫm làm sao bây giờ? Trẫm làm sao có thể chịu được cuộc sống không có ngươi? Trẫm nhất định sẽ cùng ngươi chết, không thể cùng sinh, nhất định phải cùng chết. . . . . ."

"Hoàng thượng. . . . . ." Nguyệt Lan Chi bưng kín miệng Hoàn Nhan Liệt, "Hoàng thượng, ngài tại sao lại nói như vậy? Ngài là vạn tuế vạn vạn tuế, thần thiếp bất quá là nô tì của ngài, ngài nói như vậy, thần thiếp không chịu nổi. . . . . ."

"Nguyệt Nhi, ngươi tha thứ cho trẫm rồi, có phải hay không?"

Nghe Nguyệt Lan Chi mở miệng nói chuyện, Hoàn Nhan Liệt kích động dị thường, nhìn trong mắt nàng lóe ra nước mắt trong suốt, "Nguyệt Nhi, ngươi có phải còn yêu trẫm hay không? Tựa như trẫm yêu ngươi chứ?"

Đối với lời nói của Hoàn Nhan Liệt..., trong lòng Nguyệt Lan Chi thật khổ sở, tại sao mỗi lần lại như thế? Chẳng lẽ hắn không biết như vậy làm người ta rất đau đớn sao? Mỗi lần không kiêng nể gì giày vò nàng, lúc này lại khóc trước mặt nàng. . . . . . nếu như hắn thực lòng sám hối, tại sao mỗi lần còn thương tổn nàng? Tại sao?

Nguyệt Lan Chi chậm chạp không có mở miệng, Hoàn Nhan Liệt nước mắt như đê vỡ rơi trên mu bàn tay của Nguyệt Lan Chi, "Nguyệt Nhi làm sao cũng không chịu tha thứ trẫm, trẫm biết! Là trẫm hại chết con của chúng ta, cũng là trẫm không tốt!"

Hoàn Nhan Liệt đánh trên mặt mình , Nguyệt Lan Chi hoảng hốt, vội vàng bắt được tay Hoàn Nhan Liệt, "Hoàng thượng, thần thiếp, thần thiếp chưa từng có oán giận ngài! Ngài sủng ái, là phúc khí của thần thiếp! Thần thiếp là cam tâm tình nguyện ——"

Có những lời này, tay Hoàn Nhan Liệt rốt cục cũng dừng lại, giơ lên tới khuôn mặt còn có nước mắt, nhưng không hề chảy nước mắt nữa, "Nguyệt Nhi, ngươi nói là thật sự? Ngươi thật yêu trẫm? Sẽ không rời khỏi trẫm?"

"Hoàng thượng, thần thiếp vĩnh viễn phụng bồi ngài! Cho đến. . . . . . khi Ngài phiền chán thần thiếp thì thôi!"

"Ha hả. . . . . ." Nghe được câu này, Hoàn Nhan Liệt rốt cục lộ ra nụ cười đầu tiên, thanh âm nụ cười ôn hòa, làm cho Nguyệt Lan Chi không nhịn được rùng mình một cái.

Là ảo giác của nàng sao? Tại sao tiếng cười lần này của Hoàn Nhan Liệt cùng bình thường không giống nhau? Bên trong tựa hồ đeo cảm xúc khác, chẳng qua là nàng không hiểu được tiếng cười kia rốt cuộc hàm chứa cái gì.

"Trẫm làm sao có thể phiền chán ngươi!" bàn tay to của Hoàn Nhan Liệt theo áo lót trắng của Nguyệt Lan Chi dò xét đi vào, bắt được nụ tuyết lê kia, không tbận tâm thân thể Nguyệt Lan chi lạnh như băng, bàn tay to nhéo nó, lòng bàn tay ma sát, cho đến khi sắc mặt Nguyệt Lan Chi biến thành màu hồng.

"Hoàng thượng, thần thiếp thật không được, thật. . . . . ." Nguyệt Lan Chi lắc đầu, cắn môi, nước mắt chảy xuống. Hắn là ma quỷ, mới vừa rồi nàng còn đắm chìm vào lời nói dối của ma quỷ.

"Yên tâm! Trẫm chẳng qua là nói cho ngươi biết, trẫm vĩnh viễn yêu ngươi!"

Thấy trong mắt Nguyệt Lan Chi có hoảng sợ, Hoàn Nhan Liệt cười thu tay về, lần nữa giúp Nguyệt Lan Chi đắp chăn, "Hảo hảo nghỉ ngơi! Nhanh chóng khỏe lên nhé! Trẫm thật cực kì thích khi ở cùng một chỗ với nàng! Cũng đừng làm cho trẫm chờ quá lâu nga!"

Cúi người, môi của Hoàn Nhan Liệt rơi vào khóe mắt Nguyệt Lan Chi , đem nước mắt nàng mút vào trong miệng, "Nguyệt Nhi, ta yêu ngươi! Vĩnh viễn ——"

Nghe được câu này, Nguyệt Lan Chi nhắm hai mắt, nước mắt lần nữa rơi xuống. Nàng biết, lời này không phải là lời nói của hắn với nàng. Như theo lời nói của Hoàn Nhan Liệt, vô luận nàng bắt chước thế nào, đều kém so với nữ nhân kia. Mà "Nguyệt Nhi" trong miệng hắn , là gọi người đàn bà kia, căn bản không phải là nàng.

"Đừng khóc, nước mắt ngươi làm trẫm đau lòng , trẫm đau , thật!" tiếng nói trầm thấp từ tính của Hoàn Nhan Liệt, phối hợp với mùi Long Tiên Hương trên người hắn, làm cho người ta người ta rơi vào vòng ôn nhu. Chẳng qua là, nàng không phải là lần đầu tiên gặp phải, lần này tuyệt đối không nên!

Nguyệt Lan Chi nước mắt rơi xuống vô số, nuốt vào trong miệng, sau đó lại đem những khổ sở này cùng nước mắt đút hết vào trong miệng của nàng. Không giống với vừa rồi thô lỗ cậy mạnh, lúc này Hoàn Nhan Liệt vẫn rất mềm nhẹ, cẩn thận từng li từng tí, tràn đầy ma lực, làm cho người ta sa vào trong đó. Nếu không phải trên người bị đau kích thích lý trí của nàng, sợ rằng lần này nàng sẽ lại bị hắn lừa gạt.

Thấy Nguyệt Lan chi rốt cục không khóc nữa, Hoàn Nhan Liệt mới thỏa mãn đứng lên, gọi Kính Đức tới, "Truyền ý chỉ của trẫm, Nguyệt quý phi được lòng trẫm, đặc biệt ban thưởng vàng ngọc như ý một đôi, Khổng Tước Vũ một chiếc . . . . ."

Chờ Hoàn Nhan Liệt ban thưởng cho Trường Thu Cung, Nguyệt Lan Chi đã chết lặng. Ban đầu nàng còn có thể vì Hoàn Nhan Liệt ban thưởng mà cảm ơn ân đức, hiện tại nàng đã chết lặng tạ ơn cũng không có.

Thủ đoạn của Hoàn Nhan Liệt như vậy đã không biết bao nhiêu lần, ban thưởng đồ mỗi lần một nhiều hơn, mỗi lần hoa lệ hơn, nhưng làm nàng bị thương mỗi lần một nặng hơn. Thật không biết cuộc sống như thế này lúc nào sẽ kết thúc, có phải đợi nàng chết đi, hắn mới bỏ qua cho nàng, nàng mới được giải thoát hay không ?

"Thiếp thân tạ chủ long ân!"

Hoàn Nhan Liệt vẫn chờ ở Trường Thu Cung, một tiếng tạ ơn mới từ miệng Nguyệt Lan chi chậm rãi nói ra, chẳng qua là lúc này Hoàn Nhan Liệt đã đi xa.

Ra khỏi trường Thu Cung, Hoàn Nhan Liệt hai tay đặt ở sau lưng, chậm rãi đi tới, tâm tình thật tốt.

"Bệ hạ,người thay thế đã tìm xong rồi." Kính Đức không nhanh không chậm theo sát ở phía sau Hoàn Nhan Liệt, không xa không gần, vừa lúc cách khoảng ba thước."Người xem lúc nào rãnh rỗi, đi gặp?"

"A? Nhanh như vậy liền tìm được?" thanh âm Hoàn Nhan Liệt lộ ra vẻ nghiền ngẫm, "Đi, hiện tại đưa trẫm đi!"

Thời điểm Kính Đức dẫn một bạch y nữ tử đi tới bên cạnh Hoàn Nhan Liệt, Hoàn Nhan Liệt ngẩn ngơ, "Nguyệt Nhi ——" lập tức đứng lên, đi tới thiếu nữ trước mặt. Vuốt ve khuôn mặt bóng loáng của thiếu nữ, Hoàn Nhan Liệt nâng cằm nàng, ép nàng nhìn mình.

Hoàn Nhan Liệt đối với dung mạo thiếu nữ rất hài lòng, nàng bất quá mười lăm mười sáu tuổi, mềm mại vô cùng, tựa như lúc Hoàn Nhan Minh Nguyệt chưa gả. Đây là người giống như Hoàn Nhan Minh Nguyệt mà Kính Đức tìm đến, chẳng qua là phương diện khác không giống."Nói trẫm nghe một chút!"

"Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng!" Thanh âm của thiếu nữ giống như chim hoàng oanh thanh thúy, nhưng không ngờ chỉ là một câu, làm cho Hoàn Nhan Liệt nhíu mày, buông lỏng tay ra, "Không giống! Giọng của Nguyệt Nhi không có táo bạo như vậy. Thanh âm của ngươi quá mức chói, phải thay đổi!"

"Dạ" thiếu nữ bị Hoàn Nhan Liệt dọa , vội vàng gật đầu.

"Ừ, coi như biết điều! Đi xuống trước đi! Kính Đức, cho người hảo hảo dạy dỗ, huấn luyện mấy ngày, chờ đám cưới Phượng thương xong mang nàng đi Trường Thu Cung."

"Dạ!" Kính Đức vung tay lên,cùng hai cung nữ vịn tay thiếu nữ rời đi, chờ sau khi thiếu nữ đi, Kính Đức đi tới bên cạnh Hoàn Nhan Liệt, "Hoàng thượng, Mộ Dung Thất Thất là hòa thân công chúa của Tây kỳ quốc, nếu nàng ở buổi tối trong đám cưới xảy ra chuyện, chỉ sợ Tây kỳ quốc sẽ không bỏ qua. Huống chi người Tây kỳ quốc còn đang ở Yên kinh, vạn nhất ——"

"Không cần gấp gáp." Hoàn Nhan Liệt vung tay lên, cắt đứt lời nói Kính Đức ..., "Không có cái vạn nhất này. Mộ Dung Thất Thất bất quá là công chúa sắc phong, huống chi Phượng Thương còn có những thứ tin đồn kia, nếu nàng không chết, mọi người mới có thể cảm thấy bất ngờ. Chuyện này không cần lo lắng, vạn nhất Tây kỳ quốc truy cứu tới, cùng lắm thì trẫm trả cho bọn họ một công chúa!"

"Bệ hạ, ý của ngài là Bảo Châu công chúa?" Nghĩ tới ban ngày Hoàn Nhan Bảo Châu từng tới tìm Hoàn Nhan Liệt, Kính Đức có chút bừng tỉnh.

"Bảo Châu thích Long Trạch Cảnh Thiên, đến cầu trẫm. Ha hả, nàng rốt cục không hề mê luyến Phượng thương nữa rồi, trẫm rất vui mừng. Long Trạch Cảnh Thiên kia trẫm có nghe nói qua, người không tệ! Sau này nhất định là hoàng thượng của Tây kỳ quốc! Nếu đem Bảo Châu gả cho hắn, vậy thì tương lai sẽ là hoàng hậu của Tây kỳ quốc ,trẫm cao hứng còn không kịp đây! Chờ có thời gian, trẫm cùng Long Trạch Cảnh Thiên nói một chút tới chuyện này, xem hắn thái độ thế nào."

"Này còn phải hỏi, hắn đương nhiên là cầu cũng không được a! Có thể lấy được Bảo Châu công chúa, là phúc khí tu tám đời hắn!"

Kính Đức thấy lời của Hoàn Nhan Liệt nghe rất vui vẻ, cũng chỉ có một nữ nhi, trước kia nàng mê Phượng thương thậm chí kém chút xíu là quên tên hắn là gì, khiến cho hắn rất là nhức đầu. Không nghĩ tới lần này trong cuộc thi tứ quốc tranh tài, nàng lại coi trọng Long Trạch Cảnh Thiên, được a! Chỉ cần không phải Phượng thương, nàng gả cho người nào, Hoàn Nhan Liệt đều đồng ý.

"Nếu là Tây kỳ quốc không bỏ qua, trách nhiệm kia là ở Phượng thương, không liên quan đến trẫm. Vừa lúc mượn cơ hội này, để cho Phượng thương lãnh binh đi diệt Tây Kỳ, đó là một cái cớ hoàn mỹ, nếu quốc gia khác có truy cứu, đó cũng là do Phượng thương không phải"

Hoàn Nhan Liệt đã dự tính hết mọi thứ xong, Kính Đức ở một bên liên tục khen ngợi."Hoàng thượng diệu kế, diệu kế! Chuyện này vô luận làm như thế nào, Phượng thương đều không thoát khỏi lòng bàn tay của Ngài! hoàng thượng anh minh!"

"Ha ha ha!" Hoàn Nhan Liệt cười lớn , mà Bảo Châu công chúa trong miệng của hắn, bây giờ còn đang ở Đông cung thái tử.

"Nói đi, chuyện gì? đã trễ thế này, muội muội đến tìm Bổn cung , không phải là cùng Bổn cung biểu hiện tình thâm huynh muội a!" Hoàn Nhan Hồng ngáp dài, vẻ mặt buồn ngủ.

"Hoàng huynh, Triệu Lãng đã chết!"

Hoàn Nhan Bảo Châu vừa mở miệng, làm cho vẻ mặt mệt mỏi của Hoàn Nhan Hồng bị quét sạch. Thấy nàng nói đến Triệu Lãng, Hoàn Nhan Hồng ngồi dậy, để cho người bên cạnh lui ra. Nhìn Hoàn Nhan Bảo Châu, Hoàn Nhan Hồng vẻ lo lắng hỏi, "Muội muội là như thế nào biết Triệu Lãng cùng Bổn cung có quan hệ ?"

"Bởi vì, ta là Thù nhi."

Hoàn Nhan Bảo Châu giật mặt nạ da người trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt chân thật của mình, Hoàn Nhan Hồng nhìn thấy thì sửng sốt. Trong thời gian nhắn, Hoàn Nhan Bảo Châu liền đem chuyện Triệu Lãng chết nói cho Hoàn Nhan Hồng.

"Khốn kiếp ——" Hoàn Nhan Hồng nghe Triệu Lãng bị người ta chém đầu, vứt ở trên tuyết, một quyền đập trên bàn, "Khốn kiếp! Khó trách Triệu Lãng lâu như vậy cũng không cùng Bổn cung liên lạc, Bổn cung phái người đi tìm Triệu Lãng cũng không tìm được, nguyên lai là vì vậy!"

"Thái tử điện hạ, xin ngài vì Triệu Lãng báo thù!" Hoàn Nhan Bảo Châu quỳ trên mặt đất, đầu cúi xuống nhìn sàn nhà, "Xin ngài vì Triệu Lãng báo thù!"

"Trước đứng lên rồi nói!" Hoàn Nhan Hồng để cho Hoàn Nhan Bảo Châu đúng lên , ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt của nàng, thấy vậy Hoàn Nhan Bảo Châu trong lòng run lên. Người nam nhân này ánh mắt thật là đáng sợ, tràn đầy hơi thở âm trầm.

Hoàn Nhan Bảo Châu hiện tại có chút không xác định được, mình tìm đến Hoàn Nhan Hồng nói rõ chân tướng, rốt cuộc là đúng hay là sai!

"Đem mặt nạ bên người đeo lên , để cho Bổn cung xem một chút." Hoàn Nhan Hồng từng bước từng bước đi tới trước mặt Hoàn Nhan Bảo Châu, nhìn tận mắt Hoàn Nhan Bảo Châu đem mặt na da đeo lên , biến thành Bắc Chu quốc công chúa.

"Không tệ, không tệ!" Hoàn Nhan Hồng vươn tay, ở trên mặt Hoàn Nhan Bảo Châu véo nhẹ , "Giống, quả nhiên rất giống! Da vuốt cảm giác rất trơn mềm, giống như người thật! Nếu như ngươi không mở miệng nói rõ, Bổn cung còn nghĩ đến ngươi đích thực là Hoàn Nhan Bảo Châu."

"Điện hạ. . . . . ."

Chẳng biết tại làm sao, Hoàn Nhan Bảo Châu từ trong mắt Hoàn Nhan Hồng thấy một loại dục vọng không kiêng kỵ, làm cho người ta sợ hãi."Điện hạ, Triệu Lãng. . . . . ."

"Bất quá đã là người chết, nói tới hắn làm cái gì! Đồ vô dụng, chuyện đơn giản như vậy mà làm cũng không xong, đáng chết!"

Hoàn Nhan Hồng cắt đứt lời nói của Hoàn Nhan Bảo Châu..., cười híp mắt quét trên người Hoàn Nhan Bảo Châu, "Bổn cung hiện tại cảm thấy hứng thú chính là ngươi, muội muội thân ái của ta ——"

"Điện hạ!" Hoàn Nhan Bảo Châu còn chưa hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đã bị bàn tay to của Hoàn Nhan Hồng đã chui vào trong ngực Hoàn Nhan Hồng, hai tay nắm bờ eo của nàng, dùng sức rất lớn, khiến cho Hoàn Nhan Bảo Châu không cách nào tránh thoát, "Điện hạ, ta không phải là công chúa! Ta không phải là ——"

"Ha hả, Bổn cung biết ngươi không phải là nàng! Ngươi lớn tiếng như vậy, không phải là muốn đem tất cả mọi người gọi tới sao! Hoặc là, ngươi hi vọng đem phụ hoàng gọi tới, cho hắn biết ngươi là công chúa giả mạo? Ừ?"

Âm điệu của Hoàn Nhan Hồng lớn lên, khiến cho Hoàn Nhan Bảo Châu rốt cục cũng ý thức được, mình hôm nay tới đây là sai lầm rồi!

Nàng vốn muốn mượn tay Hoàn Nhan Hồng diệt trừ những người đáng ghét kia, lại không nghĩ rằng đem chính mình đưa tới miệng Hoàn Nhan Hồng, còn để cho hắn đem chuyện này uy hiếp mình. Hiện tại, Hoàn Nhan hồng trong mắt đầy dục vọng, cho dù nàng ngu thế nào đi nữa, cũng có thể nhìn ra ý nghĩ trong lòng hắn.

"Ngươi, muốn thế nào?" Hoàn Nhan Bảo Châu áp chế thanh âm run rẩy, cố gắng làm cho mình nhìn qua trấn định một chút.

"Bổn cung, thích ngươi gọi Bổn cung là hoàng huynh ——" Tay Hoàn Nhan Hồng giải khai bảo khố bên hông Hoàn Nhan Bảo Châu, "Ngoan, kêu một tiếng cho Bổn cung nghe một chút!"

"Hoàng, hoàng huynh. . . . . ."

Một tiếng hoàng huynh, làm cho Hoàn Nhan Hồng hưng phấn , bàn tay to tham lam tiến vào, cầm lấy đôi tuyết lê mềm mại của Hoàn Nhan Bảo Châu , "Bổn cung đã thử qua nam nhân, cũng đã thử qua nữ nhân, nhưng chưa có thử qua muội muội, ha hả, mặc dù ngươi không phải là thân muội muội của Bổn cung, nhưng gương mặt này rất giống nhau. . . . . ."

Hoàn Nhan Bảo Châu sợ ngây người, hoàn toàn không nghĩ tới Hoàn Nhan hồng sẽ có ý nghĩ biến thái như vậy, hắn quả thực không phải là người!

"Làm sao? Có phải hay không muốn nói Bổn cung không phải là người?" Không đợi Hoàn Nhan Bảo Châu nói chuyện, Hoàn Nhan Hồng đã đem ý nghĩ của Hoàn Nhan Bảo Châu trong lòng nói ra, "Bổn cung dĩ nhiên không phải là người, Bổn cung là thiên Tử tương lai, là thiên chi kiêu tử, thế nào lại là tục nhân đây!"

"Điện hạ ——"

Hoàn Nhan Bảo Châu vừa kêu ra một tiếng"Điện hạ" , Hoàn Nhan Hồng dùng sức lực bấm đỉnh tuyết lê của nàng, đau đến mức khiến cho Hoàn Nhan Bảo Châu suýt chút nữa chảy nước mắt, "Không ngoan nga! Bổn cung là hoàng huynh của ngươi! Ngoan, gọi hoàng huynh! Hoặc là, Bổn cung đem ngươi đưa tới hoàng cung, để cho phụ hoàng nhận thức nữ nhi giả mạo này!"

"Hoàng huynh. . . . . ." Hoàn Nhan Bảo Châu khóc không ra nước mắt.

Nàng rốt cuộc là làm sao vậy? đầu óc toàn là phân a! Thế nhưng vì để có thể giết chết Mộ Dung Thất Thất, đem nhược điểm của mình đưa đến tay người, còn vì vậy mà bị khi nhục! Nếu nàng cái gì cũng không nói, hảo hảo mà làm Bảo Châu công chúa, đến lúc đó gả cho Long Trạch Cảnh Thiên làm Vương Phi, sau này khi đến Tây kỳ quốc làm hoàng hậu, thật là tốt biết bao! Tại sao nàng lại ngu xuẩn như vậy chứ!

Hoàn Nhan Bảo Châu lâm vào oán giận mình thật sâu, môi Hoàn Nhan Hồng một ngụm cắn lấy vành tai Hoàn Nhan Bảo Châu , đau đến mức làm cho nàng hét lên.

" Nếu ngươi không chuyên tâm, Bổn cung sẽ trừng phạt ngươi!" Hoàn Nhan Hồng cười tà , trong mắt lạnh lẻo càng lúc càng nồng đậm, "Ngoan ngoãn làm muội muội Bổn cung, Bổn cung sẽ giúp ngươi đạt thành mong muốn! Nếu không, Bổn cung không ngần ngại để mỹ nhân như thế mà hương tiêu ngọc vẫn."

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Mục lục