Gửi bài:

Chương 76 - Sắc đẹp tập kích.

Bên ngoài Trấn Yêu tháp, Phượng Thương cau mày. Đã qua nửa canh giờ, tuy mới nửa canh giờ, nhưng không hiểu sao lòng hắn lại trống rỗng, tựa như Mộ Dung Thất Thất đã xa hắn rất lâu

"Vương gia, thuộc hạ đã làm theo lời ngài, triệu nhân mã đến đây. Hiện giờ dù chỉ một con ruồi cũng không bay ra được khỏi chùa Phật Đà!" Cát Tường mở ô màu đen , che gió tuyết lại cho Phượng Thương.

" Tốt!"

Ánh mắt của Phượng Thương luôn nhìn về Trấn Yêu tháp trước mặt, sau khi Mộ Dung Thất Thất bước chân vào tháp, trời bắt đầu có tuyết, tuyết rơi càng lúc càng dày, bay bay trên cao. Cát Tường vốn đã thỉnh Phượng Thương đến khách phòng của chùa để nghỉ ngơi, chờ tin tức, nhưng hắn lại khăng khăng muốn ở nơi này chờ Mộ Dung Thất Thất đi ra.

Nơi kia, đá màu đen được xếp thành tầng tầng lớp lớp chồng chất lên nhau thành một tòa tháp cao. Trải qua năm tháng, màu đen của đá liền hòa lẫn cùng màu rêu xanh, tựa như dấu vết của năm tháng, khắc lên tòa Trấn Yêu Tháp này. Lúc này tuyết đang rơi, trấn yêu tháp trở nên huyền ảo, như phủ thêm một lớp áo khoác thần bí, làm cho người ta nhìn không rõ ràng.

Nghe nói, Trấn Yêu tháp này là do vị hoàng đế cuối cùng của Tiền Tần xây nên cách đây hai mươi năm. Nó vốn không được gọi là Trấn Yêu tháp, nhưng vì ở trong hậu cung Tiền Tần năm nọ xuất hiện cửu vĩ hồ yêu, Tần hoàng đế liền thỉnh cao nhân đến bắt hồ yêu, đem hồ yêu phong ấn trong tháp, cho nên tòa tháp này mới có cái tên như vậy.

Bất quá, đó cũng chỉ là truyền thuyết. Trên đời này làm gì có hồ yêu chứ?

Sau khi Tiền Tần diệt vong, trong một đem, toàn bộ bảo tàng trong hoàng cung Tiền Tần đều biến mất, lúc ấy, có người cho rằng bảo tàng bị hồ yêu cướp đi, bởi thế, chùa Phật Đà liền ngập trong chiến hỏa cùng tranh cướp.

Mọi người lật tung chùa Phật Đà lên, cũng không tìm ra bảo tàng, càng không phát hiện ra hồ yêu nào cả, sau đó chuyện này cũng dần bị quên lãng. Bảo tàng đó ở đâu, không ai rõ, chùa Phật Đà lại càng lúc càng suy bại.

"Xoạt — xoạt–"một loạt âm thanh quét tuyết truyền tới , một người tăng già lưng đã còng, trên tay cầm cây chổi cũ đang quét tuyết trên đất. Tuy rằng chùa Phật Đà từ cường thịnh dần xuống dốc, nhưng trong chùa vẫn còn giữ một ít tăng nhân, không nhiều lắm, cũng chỉ khoảng mười người, phần lớn đều là những người đã già.

Lão tăng nhân này, mái tóc hoa râm buông xuống đến khóe mắt, chòm râu buông xuống tới tận ngực, thân hình gầy gò, khuôn mặt xấu xí . Quần áo của hắn cũ nát, nhiều chỗ vá, đường may chỗ miếng vá có chút thô, một đôi tay gầy như cành cây khô, đang nắm chặt chổi mà quét, "Xoạt — xoạt –" phá đi sự an tĩnh của nền tuyết.

Lúc tăng nhân quét tuyết đến chỗ Phượng Thương, hắn hơi ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Phượng Thương một chút, không mở miệng nói chuyện .

"Là ta vô ý!" Phượng Thương lui bước đứng ra một bên .Tăng nhân không nói một câu, vẫn cúi đầu mà huơ chổi qua lại, cẩn thận quét dọn.

"Cát Tường, khi trở về, sai người đem lương thực, rau dưa, trứng gà đến Phật Đà tự thêm chút ít quần áo, cả áo ấm cũng mang đến . Làm lễ mừng năm mới! Để các tăng nhân có thể đón một năm mới tốt lành!"

" Dạ! Thuộc hạ nhớ kỹ ."

Lão tăng nghe rất rõ lời Phượng Thương nói, không cảm tạ, cũng không dừng lại, vẫn quét tuyết như cũ, rồi chậm rãi rời đi .

"Vương gia vậy mà thật thiện tâm!" Già Lam cười giẫm chân trên mặt nền gạch đá sạch sẽ đi tới trước mặt Phượng Thương , " Xem ra lời đồn bên ngoài điều là giả, Quỷ vương Phượng Thương ngoài mặt lạnh, nhưng trái tim bên trong lại ấm nóng."

"Lớn mật!" Già Lam lại dám dùng danh "quỷ vương" để gọi Phượng Thương, Cát Tường gầm lên, đang muốn rút kiếm, lại bị Phượng Thương đưa tay ngăn lại .

"Ngươi có việc?" Phượng Thương không dời mắt khỏi Trấn Yêu tháp, hận mình không năng lực nhìn xuyên qua vật, đề có thể nhìn thấy rõ Mộ Dung Thất Thất bên trong lớp đá đen kia . Không biết nàng đã đi tới tầng thứ mấy, không biết nàng có mạnh khỏe không? Có bị thương hay không?

"Ta chỉ là tới thỉnh giáo Vương Gia, vì sao phái ưng kỵ quân bao vây chùa Phật Đà?" Dù đối phương có như thế nào, Già Lam thủy chung vẫn giữ nguyên bộ mặt tươi cười như thế, có đôi khi làm người khác tức giận đến nghiến răng, hận không thể một quyền đánh trên gương mặt anh tuấn đó .

Phượng Thương chìa tay đón một bông tuyết, nghiêng mặt nhìn Già Lam, lộ ra khuôn mặt tươi cười mê hoặc chúng sinh, "Nếu ái phi của bổn vương có chuyện gì? Bổn vương sẽ cho tất cả mọi người chôn cùng với nàng ấy, kể cả ngươi — "

Nụ cười của Phượng Thương, yêu nghiệt dị thường, làm Già Lam thất thần, chờ hắn lấy lại tinh thần, Phượng thương đã quay đầu lại tiếp tục xem trấn yêu tháp.

Yêu nghiệt ! Đây là đánh giá trong lòng Già Lam về Phượng Thương.

Đi vào Ung Châu đã nhiều ngày, cũng đã gặp Phượng thương mấy lần, lúc trước Già Lam còn cảm thấy những tin đồn kia đều là giả, hắn thấy trên người của Phượng Thương không có chút sát khí, Già Lam còn nghi ngờ về danh hiệu "Quỷ vương" của Phượng Thương là do người ta phóng đại lên mà thôi .

Vừa rồi, nụ cười kia, cái nhìn thoáng qua kia, khiến cho Già Lam rốt cuộc hiểu rõ, Phượng Thương quả danh bất hư truyền.

Nguyên lai, khi cường giả chân chính đạt đến cảnh giới cao nhất, khí tràng cường đại có thể khiến người ta sợ hãi, kính sợ, thì cũng chuyển mình sang một cảnh giới "bình thản", có thể thao túng khí tràng một cách tự nhiên, như gió yên biển lặng trước khi bão táp xông pha. Tựa như người nam nhân trước mắt này, hắn nổi giận, chưa chắc đáng sợ, nhưng bộ dạng phong khinh vân đạm* này, lại làm cho trong lòng người khác đột nhiên phát lạnh....(*: nhẹ nhàng thanh thản)

Theo tầm mắt của Phượng Thương, Già Lam cũng nhìn về phía tháp trấn yêu .

Không biết cái người có thể làm cho Nam Lân vương nóng ruột nóng gan có thể giành được vị trí Nam Lân vương phi, có thể có tư cách đứng bên người Phượng Thương hay không?

Đồ trận được thiết kế trong Thất Trọng tháp không dễ đột phá như vậy, cao thủ ở Bồng Lai đảo nhiều như mây, nhưng người có thể vượt qua khảo nghiệm trong tháp lại chẳng có mấy. Đối mặt với lòng mình, người ta sẽ suy tính rất nhiều, nếu thật sự có người có thể vượt qua Thất Trọng Tháp, vậy tâm trí của người này nhất định rất rất cường đại—–

Trong tháp, lầu bốn, không giống với lầu hai yên tĩnh, không giống với lầu ba sáng rực, nơi đây là một mảnh tối đen như đêm.

Không có ánh sáng, cả tầng lâu tựa như một hang động không đáy đa há miệng muốn nuốt chửng những người này. Cái màu đen vô tận này khiến lòng người sợ hãi, khiến họ không hiểu sao lại dâng lên một cỗ bất an.

"Ngươi đi!" Long Đa đẩy cái tên mập của Đông Lỗ quốc- cái tên lúc nãy không chịu nói chân tướng ra, về phía trước.

"Xèo xèo chít chít –" một hồi âm thanh xi xi sa sa vang lên, sau đó có tiếng kêu thảm thiết liên tục truyền đến ."Cứu mạng a! Đừng mà ! Cứu mạng a! Ta không muốn chết! Cứu mạng — "

Những người nghe được thanh âm của tên mập đều cảm thấy lạnh buốt đến tận xương. Rốt cuộc là cái gì vậy? Hắn rốt cuộc đã gặp chuyện gì?

"Tên mập! Tên mập, ngươi làm sao vậy?" Long Đa nghiêng mình, muốn nhìn rõ bên trong, nhưng vô luận có như thế nào thì hắn cũng không nhìn thấu tấm màn đen kia . "Tên mập, ngươi phải sống để cho ta biết trong đó xày ra chuyện gì! Mập!".

Hồi lâu, cũng không có âm thanh nào truyền đến, Long Đa nuốt nước miếng nói, "Hắn hẳn là chết."

"Ta có đem theo hộp quẹt!" Mộ Dung Thanh Liên đem diêm đốt lên, quăng về phía trước."Oanh –" môt đám màu đen tiến lên, dập tắt đi đốm lửa, bên trong liền trở lại một màu đen.

"Các ngươi xem!" Bạch Như Nguyệt chỉ vào một chỗ, nhìn theo hướng nàng chỉ, mọi người đều thấy một viên bảo thạch màu hồng rực rỡ đang chớp chớp, cực kỳ giống sao trên trời.

"Hồng Bảo Thạch!" Một tuyển thủ của Nam Phượng quốc đi tới muốn sờ thử, không ngờ mới bước vào một bước, liền té ngã ngay lập tức, nháy mắt liền bị màu đen bao phủ, ngay cả một âm thanh cũng chưa kịp phát ra.

"Thật đáng sợ –" lại mất thêm một tuyển thủ nữa, Hạ Lan Yên Y liền cảm thấy lạnh cả người, "Rốt cuộc là cái quái gì vậy?"

"Chuột." Mộ Dung Thất Thất trả lời, giải trừ nghi hoặc trong lòng mọi người, thấy tất cả mọi người đều nhìn vào mình, Mộ Dung Thất Thất lên tiếng, "Nếu như ta không có đoán sai, bên trong tầng này đều là chuột, chỉ cần chúng ta đi vào, sẽ biến thành thức ăn cho chuột."

"Cái gì? Chuột? !" Vừa nghe cái này, Mộ Dung Thanh Liên đang ngó về phía trong liền nhảy nhổm lên như điên. Từ đó đến giờ nàng rất ghét động vật ghê tởm, nhất là chuột .

"Không phài chứ! Đông Lỗ quốc này thật là biến thái, thế nhưng lại thả nhiều chuột như thế? Thật sự là biến thái a!"

Hoàn Nhan Khang còn chưa than vãn đủ, lầu bốn rốt cuộc cũng sáng lên .

Một dây xích sắt to gần bằng một cánh tay của trẻ con được thông từ đây cho tới cầu thang lầu năm, dưới đoạn dây xích sắt là một cái hố chứa hàng vạn con chuột đang bò lúc nhúc. Những con chuột muốn nhảy lên, nhưng không với tới được đoạn dây xích sắt này.

"Ọe –" Nhìn thấy cảnh này, Mộ Dung Thanh Liên ói đến mật trắng mật vàng cũng ra hết, "Thực ghê tởm! Oẹ — "

"Chậc chậc, còn tưởng rằng tứ tiểu thư cái gì cũng không sợ! Không nghĩ tới tứ tiểu thư lại sợ chuột a!"

Tô Mi thấy Mộ Dung Thanh Liên như vậy, lập tức bắt lấy cơ hội giễu cợt nàng . Không làm Mộ Dung Thanh Liên khổ sở, lòng của Tô Mi rất không thoải mái, lúc này vất vả mới có một cái cơ hội, sao có thể bỏ qua chứ!

"Ọe –" Mộ Dung Thanh Liên không còn sức để đấu mồm với Tô Mi, nhìn những con chuột bò lúc nhúc kia, nàng thấy như sắp chết đến nơi không bằng.

"Những con chuột này đói bụng đã nhiều ngày." Mộ Dung Thất Thất nhìn đám chuột, càng ngày càng bội phục người ra đề mục. Không nghĩ trong thời đại này, có người có đầu óc thông minh, linh hoạt như thế . Nhưng nếu đơn thuần chỉ là chuột, cũng không có đáng sợ, đề thi hẳn không đơn giản như vậy đi.

Mộ Dung Thất Thất rất nhanh đã có được nghiệm chứng cho suy đoán của mình "Hô – -" ngọn lửa hồng cháy lên, từ đầu cầu thang bên kia kéo dài tới đây . Tới gần mọi người mới phát hiện ra rằng, nguyên lai trên dây xích, có sắp đặt hỏa lò, bên trong đều là nhựa thông du.

Bởi vì có lửa, những con chuột tản ra môt lúc, trong chốc lát, lại thêm ngoan cố tiến lên, cả đám điều hướng dây xích mà ngoe ngoẩy.

"Chuột không phải sợ lửa sao? Vì sao lại cứ tiến về phía dây xích? Đợi lát nữa dây xích sắt bị đốt đỏ lên thì làm sao bây giờ–" Hạ Lan Liên Y nhăn mày nói, nhìn cảnh tượng này, lời nói của hắn nhắc nhở mọi người, dây sắt bị đốt đỏ, làm thế nào mà đi qua?

"Bởi vì dây xích này có thoa đồ bọn nó thích! Ức Nguyệt ngươi đang bị thương nên đi trước đi! "Mộ Dung Thất Thất đem Bạch Ức Nguyệt đẩy lên đoạn dây sắt phía trước, "Ta đi đằng sau ngươi!"

Biết rõ là Mộ Dung Thất Thất đem cơ hội cho mình, Bạch Ức Nguyệt cảm động. Nàng cũng sợ chuột, lúc này chân có chút mềm nhũn, đứng ở dây xích sắt trước mặt, nhìn đám chuột phía dưới, cảm thấy có chút ít sợ hãi .

"Đừng sợ, không có chuyện gì đâu, hướng mắt nhìn về phía trước, không nên nhìn xuống, cũng đừng nghe gì vả! Ta đứng ngay sau ngươi! Giờ không đi sẽ không có cơ hội mà qua ! Nếu để khóa sắt bị đốt nóng , tất mọi người sẽ không qua được!"

Mộ Dung Thất Thất đem cái gì đó nhét vào lỗ tai của Bạch Như Nguyệt, được Mộ Dung Thất Thất cổ vũ, Bạch Ức Nguyệt giẫm lên xích sắt "bay" đi qua .

"Khinh công tốt!" Mộ Dung Thất Thất nhẹ giọng ủng hộ, cũng bước lên khóa sắt.

Lúc này xích sắt đã hơi ấm lên, khiến Mộ Dung Thất Thất cả kinh, vừa vội đi qua đầu bên kia, vừa dặn dò mọi người đứng phía sau, "Mọi người cẩn thận, xích sắt đã nóng lên! Một người tiếp một người chạy nhanh qua đây , nắm chặt thời gian!"

Mộ Dung Thất Thất có thể thuận lợi đi qua, làm cho Long Trạch Cảnh Thiên thầm giật mình.

Vừa rồi Dung Thất Thất nhẹ nhàng đi qua khiến hắn mê mắt, nữ nhân này biết võ công! Nàng biết võ! Thế nhưng lại gạt tất cả mọi người, kể cả Mộ Dung Thái cũng không biết! Bọn họ đều bị biểu hiện giả dối của nàng "Lừa gạt"!

Cảm giác bị lừa làm lòng Long Trạch Cảnh Thiên giận run lên, lại hồi tưởng về chuyện từ hôn, chẳng lẽ là do Mộ Dung Thất Thất bày ra? Hay nàng căn bản là không muốn gả cho hắn, tình nguyện mang trên người tiếng xấu cũng muốn nhận được 《 thư từ hôn》?

Nữ nhân, thế nhưng xem hắn như con khỉ để mà đùa giỡn! Chẳng lẽ hắn lại ngu ngốc như thế sao! Long Trạch Cảnh Thiên xiết chặt nắm tay, đem nằm tay đánh mạnh trên tường, đến khi bàn tay của hắn bị đá làm cho rách da chảy máu, hắn mới cảm nhận được sự đau đớn .

"Vương Gia, ngài không có sao chứ!" Mộ Dung Thanh Liên nén nôn, kinh hô, "Vương Gia, ngài chảy máu!"

"Ta không sao!" Long Trạch Cảnh Thiên cắn răng nói, ánh mắt nhìn theo Mộ Dung Thất Thất. Tốt, rất tốt! Ngươi dám đùa giỡn ta, đã vậy còn trêu chọc ta nữa! Mộ Dung Thất Thất, ngươi nghĩ sẽ thoát khỏi ta vậy sao, ta sẽ càng cố gắng tìm ngươi, ta muốn hảo hảo mà trừng phạt ngươi, cho ngươi từ nay về sao sa vào lưới của ta!

"Chúng ta đi!" Hạ Lan Liên Y cùng Long Đa đã lướt đi qua xích sắt, cuối cùng còn lại người Tây Kì quốc cùng ba người Đông Lỗ quốc.

"Các ngươi đi trước!" Lúc này trên người Long Trạch Cảnh Thiên phát ra hàn khí mãnh liệt, làm cho người ta nhịn không được mà run lên. Ba người Đông Lỗ còn lại thấy Long Trạch Cảnh Thiên như thế, run rẩy đi trên dây xích sắt.

"Xèo xèo!" Phía dưới đám chuột kêu càng lúc càng to, có một con chuột nhảy lên chân tên nọ, há miệng cắn xuống .

"A!" Người nọ bị đau, liền không có đứng vững, ngã vào bên trong hố.

Tất cả chuột ùa lên, đem người này vây quanh, răng trắng hếu sáng lên , gặm trên thân người nọ, hắn ta cố gắng giãy dụa đứng lên, trên người đen thui bởi bị chuột bám đầy, môt con chuột há miệng, cắn vào con mắt của người này. "A!" Nam nhân cất tiếng kêu thảm thiết, rơi vào trong lỗ tai của mọi người , Bạch Ức Nguyệt nhắm mắt lại, không đành lòng xem cảnh tượng thảm thiết này .

"Ọe –" Thấy cảnh chuột ăn sống người như thế,Mộ Dung Thanh Liên lần nữa vịn tường mà nôn mửa. Hiện tại nàng có thể nôn được cái gì đều nôn hết, nước mắt không ngừng rơi xuống, bộ dạng đặc biệt đáng thương

"Vân Khanh, ngươi đi trước đi! Mộ Dung tiểu thư, đến, đến ngồi trên lưng ta!" Long Trạch Cảnh Thiên nửa ngồi xổm, vỗ vỗ vai mình gọi Mộ Dung Thanh Liên.

Mộ Dung Thanh liên thất thần, không hiểu rõ ý tứ của Long Trạch Cảnh Thiên , "Vương Gia, ngài?"

"Ta cõng ngươi đi qua!"

"Chuyện này, chuyện này...."

"Nhanh lên đi! Bằng không đợi lát nữa chúng ta đều không qua được!" Long Trạch Cảnh Thiên nắm tay của Mộ Dung Thanh Liên quàng lên vai mình, chân giẫm lên dây sắt . Nhiệt độ nóng cháy xuyên qua dày truyền đến bàn chân của hắn.

Không tốt! Dây sắt sắp bị đốt đỏ!

"Đi!" Long Trạch Cảnh Thiên bước đi như bay, giẫm lên trên dây sắt đang cháy đỏ .

Phù phù phù! Nằm trên lưng của Long Trạch Cảnh Thiên, Mộ Dung Thanh Liên im lặng, giống con thỏ nhỏ nhu thuận , mặt không biết có phải vì khí nóng của dây xích phun đỏ, hay bởi vì thẹn thùng trong lòng mà nhiễm hồng.

Bờ vai của Long Trạch Cảnh Thiên rất rắn chắc, rất rộng lớn, hơn nữa trên người hắn lại có hương vị dị thường dễ ngửi . Mùi long tiên hương nhàn nhạt pha lẫn cùng mùi hương đặc trưng của nam nhân*... Mộ Dung Thanh Liên không biết mình bị làm sao nữa, khi Long Trạch Cảnh Thiên bói muốn dẫn nàng cùng đi qua, trái tim vốn đang lấp đầy bóng hình Phượng Thương đều bị Long Trạch Cảnh Thiên thay thế. (*TC:cái nì chắc mùi mồ hôi....:d)

Khi hoạn nạn mới thấu lòng người! Hiện tại, chỉ có Long Trạch Cảnh Thiên muốn nàng, cũng chỉ có hắn giúp nàng, có thể thấy, nam nhân như vậy mới là nam nhân đích thực!

Trong lúc Mộ Dung Thanh Liên còn đang lạc trong những mơ mộng viễn vông, Long Trạch Cảnh Thiên đã qua đến cầu thang bên này.

"Vương Gia, ngươi bị sao vậy ?" Lý Vân Khanh thấy Long Trạch Cảnh Thiên sắc mặt không được tốt lắm, trán lại đổ đầy mồ hôi, lập tức quan tâm hỏi han. Thanh âm của Lý Vân Khanh, cũng túm Mộ Dung Thanh Liên ra khỏi thế giới của mình, nàng vội vàng bước xuống dưới, thân thiết nhìn Long Trạch Cảnh Thiên: "Vương Gia, ngươi làm sao vậy?"

"Có phải là chân bị phỏng rồi hay không?" Tiếng nói của Mộ Dung Thất Thất truyền đến, thuốc trong tay cũng đưa táy, "Giày của ngươi hẳn đã bị đốt đen, trước bôi thuốc, sao dùng vải bao lại, nếu không, để càng lâu thì sẽ càng phiền toái."

Thấy Mộ Dung Thất Thất "giành" nói trước mình, Mộ Dung Thanh Liên phi thường căm tức, vì sao nữ nhân này bao giờ cũng muốn nhúng tay vào rồi ra vẻ là mình cái gì cũng biết? Mới vừa muốn cự tuyệt ý tốt của Mộ Dung Thất Thất, thì Lý Vân Khanh đã tiến tới nhận bình thuốc trong tay của Mộ Dung Thất Thất , "Đa tạ!"

Long Trạch Cảnh Thiên ngồi xuống, cắn răng đem giầy cởi ra, khi vượt qua, giày của hắn bị dây sắt đốt đen, ngay tới tất của hắn cũng bị cháy xém . Trên chân của Long Trạch Cảnh Thiên, toàn bộ đều là những vệt phồng to như ngón cái . Nhìn thấy những vết phồng ấy, Mộ Dung Thanh Liên liền rơi nước mắt, "Thực xin lỗi, Vương Gia, đều do ta đã gây phiền toái cho ngươi!"

Nếu Long Trạch Cảnh Thiên chỉ qua một mình, dựa vào thể trọng của hắn cộng với khinh công, vượt qua dây xích chỉ như chuồn chuồn lướt nước, chắc chắn sẽ không bị thương ở chân. Nhưng Long Trạch Cảnh Thiên vì qua cuối cùng, khi dây xích đã đốt đỏ bừng, hơn nữa còn phải cõng một người, sức nặng tăng mạnh, cho nên mới bị đốt thành như vậy.

Mộ Dung Thanh Liên cẩn thận bôi thuốccho Long Trạch Cảnh Thiên, vừa làm vừa khóc. Không thể không nói, thuốc của Mộ Dung Thất Thất thực vô cùng tốt, vừa bôi lên, cảm giác nóng rát liền biến mất, mát hơn rất nhiều.

"Cảm ơn nàng!" Cách một lớp người, Long Trạch Cảnh Thiên nhìn về phía Mộ Dung Thất Thất. Nữ nhân này, vừa rồi còn làm hắn hận nghiến răng , nhưng bây giờ lại khiến hắn không cảm kích không được. Nếu không nhờ thuốc của nàng, chân của hắn có thể gây ra nhiều phiền phức. Miệng vết bị nhiễm trùng rồi sinh mủ, nói không chừng có khi sẽ đi luôn đôi chân. Nữ nhân này, vừa làm cho người ta hận nghiến răng nghiến lợi, vừa khiến người ta không thể không yêu, thật sự quá mâu thuẫn–

"Đừng khách khí!" Mộ Dung Thất Thất khẽ gật đầu, xem như trả lời Long Trạch Cảnh Thiên, " Tĩnh Vương muốn nghỉ ngơi trong chốc lát, hay là cùng với chúng ta đi lên tầng năm ?"

Không đợi Long Trạch Cảnh Thiên mở miệng, Mộ Dung Thanh Liên đã lên tiếng, trong mắt vẫn còn nước mắt, ánh mắt phẫn nộ nhìn Mộ Dung Thất Thất: "Mộ Dung Thất Thất, vương gia bị thương như vậy, có thể đi được sao! Ngươi thật ra có ý gì! Nếu vương gia đi cùng với các ngươi, vậy vết thương dưới chân càng thêm nghiêm trọng hơn thì phải làm sao bây giờ?"

Thấy Mộ Dung Thanh Liên đột nhiên xúc động, Mộ Dung Thất Thất cảm thấy có chút kì lạ không giải thích được, "Ta hỏi là hỏi Vương Gia, ngươi có quyền trả lời thay vương gia sao?"

"Ngươi –" Một câu của Mộ Dung Thất Thất, đã khiến cho Mộ Dung Thanh Liên im miệng không nói được gì. Đúng vậy, nàng là ai đâu? Nàng không là gì, lại càng không có tư cách thay mặt Long Trạch Cảnh Thiên nói chuyện.

"Ta không sao!" Long Trạch Cảnh Thiên chữa thương một hồi thì đứng lên, " Ta thống lĩnh đội Tây Kì quốc, nhất định cùng với mộ người đồng cam cộng khổ! Ta còn đi được!"

"Vương Gia..." Long Trạch Cảnh Thiên "nghe" lời Mộ Dung Thất Thất như vậy, làm Mộ Dung Thanh Liên khó chịu vô cùng ,"Vương Gia, nàng là cố ý, biết rất rõ ràng chân ngài bị thương — "

"Ta còn không có tàn phế!" Long Trạch Cảnh Thiên nhướng mày nói, "Đi! Lên trên tầng năm!"

Long Trạch Cảnh Thiên đã quyết định Mộ Dung Thanh Liên không cách nào phản đối được, chỉ có thể lầm bầm, đi sát theo phía sau hắn .

Khi đã qua bốn lần khảo ngiệm, bốn người Bắc Chu quốc vẫn không thay đổi, Tây Kì quốc cũng là bốn người, Nam Phượng quốc chỉ còn ba người, Đông Lỗ quốc chỉ còn sót lại hai người .

Những khảo nghiệm này, một lần so với một lần càng thêm biến thái, một lần so với một lần càng thêm nguy hiển, càng đến gần lầu năm , tim của mọi người cũng dần đập mạnh hơn, không biết phía trên còn có cái gì đang chờ đợi họ nữa .

Lên tới lầu năm, một mảnh vàng lóng lánh, chói sáng khiến mọi người đau mắt, đợi cho mọi người quen được ánh vàng chói lọi này, họ mới phát hiện ra nơi này là "Thiên đường của nhân gian" .

Xanh vàng rực rỡ, khắp nơi đều là vàng bạc châu báu. Có bảo đao bảo kiếm mà nam nhân yêu mến, cũng có trâm cài ngọc hoàn mà nữ nhân thích mê. Trừ những thứ đó ra, cảnh tượng khiến mọi người thấy kinh ngạc nhất, chính là một đôi nam nữ mặc trang phục tơ vàng gấm bạc.

"Mỹ nhân a –" Khi Long Đa thấy được mỹ nam, con mắt suýt nữa rớt xuống ."Đây là thiên đường sao!"

" Ngươi nói đúng! Đây là "Thiên đường trên nhân gian!" Nam nhân bị Long Đa nhìn trúng, chậm rãi đi về phía hắn . Nam nhân này, anh tuấn vô cùng, tóc đen nhánh xõa rối tung trên đầu vai , hai mắt tràn ngập mị hoặc, đứng trước mặt Long Đa, nam nhân một tay ôm vòng eo của Long Đa, tay còn lại nâng càm cùa hắn, "Mỹ nhân, ta chờ ngươi đã lâu — "

"Long Đa!" Hạ Lan Liên Y đang muốn nhắc nhở Long Đa, lại bị hai nữ nhân quấn quanh, hai người này, một người thanh thuần, một người xinh đẹp vô cùng, hai người một trái một phải quấn quít lấy Hạ Lan Liên Y, đưa hắn đến một chỗ khác ngồi xuống .

"Các ngươi, các ngươi muốn làm gì?" làm Hạ Lan Liên Y khẩn trương, cảm giác hô hấp của mình nhanh hơn, ngươi cũng trở nên bứt rứt khó chịu .

"Ca ca, tại sao lâu như thế người cũng không đến xem Vũ nhi! Ca ca, Vũ nhi rất nhớ ngươi!" Tiểu la lỵ* thanh thuần mỉm cười ngọt ngào, trên mặt lộ ra chút ít ưu sầu, "Có phải ca ca là không còn yêu mến Vũ nhi nữa rồi hay không?" (*lollita)

Đối mặt với sự "lên án" của cô nàng xinh đẹp, Hạ Lan Liên Y không biết phải nói gì nữa, chỉ có thể lắc đầu .

"Ca ca, ngươi thích gì? Ta đều đưa cho ngươi! Xem, đây là bảo đao, ca ca thích không?" Thiếu nữ cầm lấy một bảo đao được khảm ngọc lam, hồng ngọc cùng ngọc lục bảo lên, quỳ gối trước mặt Hạ Lan Liên Y .

Y phục của nàng chỉ là một mảnh vải mỏng manh, trong lúc quỳ, thân thể nghiêng về phía trước, hai vật thể căng tròn hiện ra ngay trước mặtnHạ Lan Liên Y. Cách tầng vải mỏng , Hạ Lan Liên Y thậm chí còn có thể nhìn thấy đóa hoa mai nở rộ trên nền tuyết trắng.

"Ca ca, ngươi không thích bảo đao sao? Vậy ngươi thích cái này chứ?"

Thiếu nữ nhu thuận cầm viên đá mắt mèo giá trị liên thành nâng hai tay đến trước mặt Hạ Lan. Cái tư thế này, làm cho ngực nàng được nâng lên cao hơn, thật là kích thích vô cùng, làm cho não của Hạ Lan Liên Y như tê liệt.

Nhìn dung mạo xinh đẹp lại thanh thuần của tiểu la lỵ trước mắt, Hạ Lan liền cầm lòng không được, nắm tay của thiếu nữ, kéo nàng đến trước mặt của mình, "Ta muốn cái gì cũng có thể mang đi sao? Kể cả nàng cũng được sao?"

"Hì hì, ta biết là ca ca sẽ chọn Vũ nhi mà!"

Thiều nữ như mèo ghé vào trên người của Hạ Lan , tóc mềm mại rối tung trên ngực của Hạ Lan Liên Y, cái cằm khéo léo của nàng đặt ngay trên trái tim của Hạ Lan Liên Y, ngón tay trắng noãn dài nhỏ vẽ vòng vòng trên người Hạ Lan, "Ca ca, ở lại được không? Vũ nhi ở một mình rất buồn, ca ca ở lại cùng Vũ nhi nha, đừng bỏ Thủy nhi lại được không?"

"Được!" Bị khuôn mặt ngây thơ hấp dẫn, Hạ Lan Liên Y đã quên mục đích của chính mình, lập tức đáp ứng . Nghe Hạ Lan Liên Y nói như thế, thiếu nữ vui mừng ngồi xuống, trong mắt đều là cảm động, "Ca ca, ngươi thật tốt!"

Nào biết , thiếu nữ ngồi xuống đúng địa phương mẫn cảm nhất trên thân thể của Hạ Lan Liên Y, chỗ kia, đã dần nổi lên phản ứng . Thiếu nữ bật cười, làm cho Hạ Lan mắc cỡ xấu hổ đến đỏ mặt, thiếu nữ dâng môi của mình lên áp lên đôi môi của Hạ Lan Liên Y, cái lưỡi trằn trọc tiến vào miệng hắn.

"Không được, còn có người khác!" Hạ Lan Liên Y liền đẩy mạnh thiếu nữ ra, gò má ửng đỏ, thở hồng hộc.

"Ca ca, ngươi xem, bọn họ đang đắm chìm trong hạnh phúc !" Cô gái chỉ vào chung quanh, Hạ Lan Liên Y đến lúc này mới phát hiện, những người lúc nãy đều phân tán ở bốn phía, bọn họ hoặc lưu luyến ôm châu báu đến quên phản ứng, hoặc quấn lấy tuấn nam mĩ nữ cùng làm chuyện "hạnh phúc" theo lời thiếu nữ nói.

"Ca ca, mau tới đây!" Thiếu nữ lần nữa tiến về phía Hạ Lan Liên Y, hôn lên môi hắn.

Bên này, Long Đa đã bị mỹ nam mê đến ngây ngơ, thân không mảnh vảo, nằm trên mình nam nhân kia kêu la, "! Ta yêu ngươi Nga, mỹ nhân!". Bên kia ba người Đông Lỗ quốc bị một đám mỹ nhân vây quanh, cục diện hoàn toàn hỗn loạn.

"Thật sự là đáng sợ!" Hoàn Nhan Khang cắn răng, quét mắt nhìn chung quanh.

Thực sự, tài phú sắc đẹp là thứ mà mọi người trên thế giới này theo đuổi, người đẹp trong lòng, vàng bạc đầy phòng, ai không khát vọng cuộc sống như vậy! Người ra đề mục này vì hiểu rõ lòng tham của con người, cho nên mới bố trí một cửa như vậy, nhằm muốn vây khốn bọn họ ở nơi này. May mà hắn là hoàng tử, từ lúc sinh ra đã có sống trong nhung lụa, sớm đã nhìn quen những thứ này, nên mới không bị mê hoặc bằng những thứ như thế .

"Biểu tẩu, chúng ta đi thôi!" Bên kia âm thanh nam nữ vui thích vang lên, Hoàn Nhan Khang lộ ra vẻ mặt vô cùng ghê tởm, "Chúng ta đi lên lầu sáu!"

"Ừ!" Hoàn Nhan Khang nói, làm cho Mộ Dung Thất Thất phải suy nghĩ. Dọc đường đi , mỗi một tầng khảo nghiệm đều khác biệt đến lạ kỳ, cái người ra đề này rốt cuộc là ai? Vì sao có thể nắm rõ được lòng người một cách chính xác đến như vậy.

Cuối cùng cũng lên được lầu sáu, chỉ còn lại tuyển thủ Tây Kì quốc cùng với Bắc Chu quốc, tổng cộng tám người.

Những vàng bạc bảo vật cùng với tuấn nam, mỹ nữ đối với người bình thường mà nói thì thực vô cùng hấp dẫn, nhưng trong mắt những người này lại không hề hiếm lạ. Bọn người của Long Trạch Cảnh Thiên đều xuất thân phú quý, cái gì mà chưa thấy qua? Về phần Tô Mi và Như Ý, hai người họ là thiếp thân thị vệ, tâm trí của họ, thường nhân sao có thể sánh bằng!

Sau khi thông qua lầu năm, bước tới tầng sáu, Mộ Dung Thất Thất vô cùng hiếu kỳ, đẩy cửa ra, một mảnh ánh sáng, vừa nhìn, chỉ thấy toàn bộ trên tường đều treo đầy gương.

"Nơi này là nơi quái quỷ gì gì?" Lý Vân Khanh đi vào, nhìn vào gương, đột nhiên giật mình ngay tại chỗ. Vì sao, vì sao hắn nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất ở trong gương? Vì sao Mộ Dung Thất Thất lại cười với hắn, ôn nhu với hắn như thế?

Thấy Lý Vân Khanh ngây ngốc tại chỗ, những người còn lại đều thấy lạ, tất cả mọi người đồng loạt tiến lên phía trước, không ngờ rằng vừa nhìn vào tấm gương trước mặt, bọn họ đều sững sờ ở đó.

"Biểu muội, là ngươi sao!" Lý Vân khanh đi đến trước gương, ngón tay chạm vào mặt kính lạnh buốt, "Biểu muội, ta sai rồi! Ta không nên tự tin như vậy, không nên dễ dàng buông tay như thế . Biểu muội, nếu như ta sớm hơn một chút, kịp phát hiện vẻ đẹp của ngươi, có phải ngươi sẽ là nương tử của ta hay không? Biểu muội, ta hối hận, phải làm sao bây giờ? Ngươi có thể nói cho ta biết, trên thế giới này rốt cuộc có thuốc chữa hối hận hay không?"

Bên này, Hoàn Nhan Khang cũng nhìn thẳng vào trong gương.

"Mẫu phi, ngươi vì sao lại phải giết Uyển quý nhân? Có phải vì nàng được phụ hoàng sủng ái, nên ngươi muốn giết nàng không? Mẫu phi, khi nào thì ngươi lại trở nên tàn nhẫn như thế? Tàn nhẫn đến mức ta không thể nhận ra được ngươi! Đó rõ ràng là mạng người a! Người vì sao lại cướp đi sinh mệnh của họ vậy?"

"Còn có Cảnh Nguyên công chúa, người cư nhiên dùng chủy thủ rạch mặt nàng mặc dù nàng đã chết, ngươi cứ vậy mà hận gương mặt của nàng, cũng bởi vì nàng lớn lên rất giống nữ nhân trong lòng của phụ hoàng sao? Cũng bởi vì phụ hoàng yêu thương nàng sao? Ngươi không phải là mẫu phi của ta nữa, ngươi là nữ nhân độc ác! Vừa nghĩ tới những nữ nhân bị ngươi hại chết trong cung này, ta đã cảm thấy ngươi rất đáng sợ! Mẫu phi ôn nhu trước đây của ta đi đâu rồi?"

"Ta là hoàng đế! Trẫm là Hoàng đế!" Bên kia, , Long Trạch Cảnh Thiên cười ha hả "Trẫm muốn sắc phong Mộ Dung Thất Thất làm hoàng hậu, còn muốn đặc xá thiên hạ! Thất Thất, trẫm sẽ đối xử với nàng thật tốt, hãy cùng trẫm liên thủ, bồi cạnh trẫm, cùng trẫm khai mở lãnh thổ biên quan! Trẫm muốn khắp đại lục đều cắm cờ của Tây Kì , trẫm còn muốn biến nàng trở thành nữ nhân hạnh phúc nhất thiên hạ!"

Long Trạch Cảnh Thiên thấy trong gương là ngôi vị hoàng đế mà mình kỳ vọng đã lâu, cũng nhìn thấy cảnh mình thống nhất thiên hạ, lúc này hắn rất hạnh phúc, có giai nhân trong ngực, có thiên hạ thống nhất, thật tốt, thật đẹp!

Khi Long Trạch Cảnh Thiên liên mồm nói "Thất Thất, hoàng hậu của trẫm", ở một bên, Mộ Dung Thanh Liên nhìn vào trong gương mà khóc ,"Ta rốt cục cũng là hoàng hậu! Ta là hoàng hậu! Vương Gia, a, không không, bệ hạ, nô tì thỉnh an bệ hạ , bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Ngược lại với đám người điên cuồng kia, Bạch Như Nguyệt lại yên lặng rơi lệ, "Phụ thân, mẫu thân thật sự chỉ là thế thân của nữ nhân kia sao? Ức Nguyệt, Ức Nguyệt, chẳng lẽ phụ thân thật không thể quên đi nữ nhân tên là Minh Nguyệt kia sao? Phụ thân, mẫu thân đợi ngài nhiều năm như vậy, ngài vì sao lại nhẫn tâm như vậy? Nữ nhi kỳ thật rất chán ghét cái tên Ức Nguyệt này, bởi vì nữ nhi... đau lòng mẫu thân..."

Bên kia, có người khóc, có người cười, bên này, Tô Mi lại quỳ lạy với cái gương, "Tiểu thư, thuộc hạ có thể hầu hạ tiểu thư, là phúc khí lớn nhất của thuộc hạ . Được tiểu thư tín nhiệm, đối với thuộc hạ, đó là điều quý giá nhất trên đời này! Thuộc hạ một đời đều tận trung với tiểu thư!"

"Vương Gia, quân ta đã đánh hạ quân địch , thỉnh Vương Gia ban chỉ thị tiếp theo!" Như Ý đứng thẳng, như một vị tướng quân, hành quân lễ với cái gương, "Vương Gia, lần này, các tướng sĩ đều có công lao, thuộc hạ chỉ làm đúng chức mình. Vì Vương Gia tận trung, là việc thuộc hạ phải làm!"

Những người này đều bị sao vậy! Mộ Dung Thất Thất có chút hốt hoảng nhìn bảy người xung quanh, từ sau khi đi vào bọn họ đều làm ra những cử chỉ điên rồ, ai cũng lảm nhảm độc thoại, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Vì sao mình lại không gặp phải chuyện gì?

"Tô Mi, tỉnh tỉnh! Tỉnh!" Mộ Dung Thất Thất lay lay Tô Mi, đối phương vẫn như cũ liên tục nói "Tiểu thư, có thể hầu hạ ngài là phúc khí của thuộc hạ!"

Không làm Tô Mi tỉnh lại được, Mộ Dung Thất Thất liền đến trước mặt của Hoàn Nhan Khang , "A Khang, a Khang!"

"Ta không có người mẫu phi độc ác như ngươi! Ngươi không xứng đáng là một mẫu thân!" Hoàn Nhan Khang nghiến răng nói , ánh mắt dữ tợn.

"Ba ba!" Mộ Dung Thất Thất thấy Hoàn Nhan Khang như vậy, cho hắn hai cái tát, nhưng hắn vẫn không thanh tỉnh, vẫn lầm bầm lầu bầu như trước, trong miệng luôn nhắc tới " Mẫu phi''.

Hành động điên rồ! Hành động điên rồ! Chẳng lẽ đây là ma thuật khống chế lòng người trong truyền thuyết sao? Vì sao bọn họ nhìn vào gương đều trở nên thất thường, mà chính mình lại không bị sao? Mộ Dung Thất Thất nhìn vào những cái gương, xem ra những cái gương này chính là thủ phạm.

Phải phá hủy những cái gương! Mộ Dung Thất Thất nhìn quanh bốn phía, đừng nói đến tảng đá, đến một cục đá cũng không có. Hôm nay khi xuất hành nàng chỉ ăn mặc nhanh và tiện, không hề đeo châu báu đồ trang sức chi cho dư thừa, nhìn xung quanh, Mộ Dung Thất Thất thấy Mộ Dung Thanh Liên đang đeo một cái vòng trân châu trên cổ.

Được! Cái kia dùng được! Vừa rồi nhìn, chỉ có thể cùng một lúc đánh nát hết tất cả các tấm gương, mới có thể trừ được "ma thuật".Vòng cổ trân châu mà Mộ Dung Thanh Liên đeo là loại tốt nhất, từng viên đều to ngang cỡ ngón tay cái,là lựa chọn tốt nhất.

Không chần chờ được nữa, Mộ Dung Thất Thất tiến lên giật xuống vòng cổ trân châu của Mộ Dung Thanh Liên, đem trân châu cầm ở trong tay, nhắm vào gương, "Sưu sưu sưu –"trân châu đánh vào mặt kính, "Rầm ào –" một trận âm thanh đổ vỡ vang lên, tất cả những cái gương đều bị đánh nát, bảy người kia đều mềm nhũn chân, ngồi xuống đất.

"Ta bị làm sao vậy?" Hoàn Nhan Khang tỉnh táo lại, vuốt nước mắt trên mặt "Ta vì sao lại rơi lệ? Thật sự là kỳ quái!"

"A Khang, ngươi thật sự không nhớ rõ sao?" Mộ Dung Thất Thất cẩn thận nhìn Hoàn Nhan Khang.

"Không nhớ rõ –" Hoàn Nhan Khang lắc đầu, cảm thấy trên mặt hơi bị đau, tức giận hỏi" Ai đã đánh ta ? Ai đánh ta! Khuôn mặt anh tuấn của tiểu gia rốt cuộc bị ai hủy vậy!" (TC: đến h này mà A Khang còn tự kỉ được...=.=)

Hoàn Nhan Khang ồn ào, làm cho mọi người liền thanh tỉnh lại, tất cả mọi người đều là ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, không biết chuyện gì xảy ra.

Những người này đều quên chuyện lúc nãy, Mộ Dung Thất Thất cũng giả bộ hồ đồ, "Đã xảy ra chuyện gì, đầu của ta thật đau . Tô Mi, ngươi nhớ rõ không? Rốt cuộc là bị làm sao vậy?"

"Ta chỉ nhớ rõ, ta tiến vào, sau đó, sau đó....ta không nhớ ea!" Tô Mi buồn rầu gãi đầu nói "Ta như thế nào cái gì cũng không nhớ rõ a!"

"Trong này nhất định là có yêu thuật, chúng ta vẫn nên đi nhanh lên a!" Lời đề nghị của Mộ Dung Thất Thất đều được mọi người tán thành, tất cả đều đứng lên, đi khỏi địa phương quỷ quái này. Đi lên lầu bảy, Mộ Dung Thanh Liên mới phát hiện vòng cổ trân châu trên cổ của mình bị mất, "Ai trộm vòng cổ của ta!Ai trộm vòng cổ trân châu của ta!"

Mộ Dung Thanh Liên kêu lên, tự nhiên khiến Hoàn Nhan Khang muốn khinh bỉ," Hừ! Không phải chỉ là trân châu thôi sao! Đã đánh mất liền để mất đi! Lại nói, ngươi nói ngươi đeo vòng cổ, liền thật sự đeo sao? Không phải ngươi muốn lừa người, lấy một cái vòng cổ chứ!"

'' Ngươi –" bị Hoàn Nhan Khang nói như vậy, Mộ Dung Thanh Liên tức giận đến nói không ra tiếng, liếc nhìn thấy hai bên mặt Hoàn Nhan Khang là hai dấu tay đỏ ửng, Mộ Dung Thanh Liên cười lạnh một tiếng: "Đã bị nhận hai cái bạt tai mà còn không biết xấu hổ lên mặt dạy đời"

" Ngươi lớn mật! Dám nói chuyện với bổn điện hạ như thế, ngươi có tin bổn điện hạ sẽ trị tội ngươi hay không! Ngươi đừng quên, ngươi hiện tại đang đứng ở Bắc Chu quốc, chứ không phải là Tây Kì quốc!"

Hoàn Nhan Khang vênh mặt, càng khiến hai cái chưởng ấn hồng hồng trên mặt bị mọi người chú ý. Tô Mi "xì" cười, tiến lên đưa cho Hoàn Nhan Khang một hộp thuốc, "Điện hạ, ngươi vẫn nên thoa thuốc đi , không thì đợi lát nữa đây 'không còn mặt mũi gặp người' !"

Bị Tô Mi chê cười, Hoàn Nhan Khang nguyên bản đang giương nanh múa vuốt liền lập tức thu liễm, đổi sang vẻ cợt nhả. Hoàn Nhan Khang đem mặt tiến đến trước mặt Tô Mi, "Mi nhi tốt, nàng giúp ta thoa đi nha! Chính mình nhìn không tới, cũng không biết rõ chỗ nào . Ta biết rõ nàng tốt nhất, tâm thật lương thiện nhất, nàng giúp ta xoa xoa đi!"

"Hừ!" Tô Mi xoay người, đưa lưng về phía Hoàn Nhan Khang, "Ngươi tìm Như Ý đấy! Nam nữ thụ thụ bất thân, ta mới không xoa cho đăng đồ tử ngươi!"

"Như Ý không được! Như Ý tay thô, da thịt ta non mềm, hắn dù có làm được, nhưng cũng sẽ làm mặt hỏng mặt ta."

Hoàn Nhan Khang lần nữa đi đến trước mặt Tô Mi, chuyển sang vẻ mặt đáng thương, "Nàng xem, ta quan tâm nhất chính là khuôn mặt này a! Nếu mặt bị hủy, từ nay về sau sẽ không có người yêu thích ta nữa , nếu lúc đó ta không lấy được vương phi, ta sẽ quấn lấy nàng không buông a!"

Sự "vô sỉ" của Hoàn Nhan Khang, Tô Mi xem như biết được, nhưng nàng sẽ không dễ dàng đáp ứng như thế . Thấy Tô Mi bất động, Hoàn Nhan Khang mang theo khuôn mặt đáng thương đi tới chỗ Mộ Dung Thất Thất, "Biểu tẩu, tiểu hạt tiêu không chịu giúp ta, vậy đành làm phiền biểu tẩu ngươi!"

Nhìn khuôn mặt tươi cười xấu xa của Hoàn Nhan Khang, đột nhiên Mộ Dung Thất Thất nghĩ tới những lời nói lúc nãy của hắn. Thì ra trong lòng người này khát vọng nhất chính là tình thương của mẹ, hình tượng của Đức phi trong lòng hắn thực rất xấu xa, thế nên mới khiến hắn hắn một bên rơi lệ một bên phẫn hận nói "Ngươi không phải là mẫu thân của ta."

Thì ra, nụ cười cùng vẻ bất cần đời đều là ngụy trang, hoàng tử này cũng không phải chỉ như bề ngoài .

"Được!" Mộ Dung Thất Thất vừa muốn tiến tới thoa thuốc cho Hoàn Nhan Khang, Tô Mi tức giận thở phì phì đi tới, " Tiểu thư, để ta làm cho! Người như hắn không xứng đáng để tiểu thư hầu hạ!"

Thấy Tô Mi như thế, trong mắt Hoàn Nhan Khang hiện lên ý cười thỏa mãn, Mộ Dung Thất Thất mỉm cười, xem ra có triển vọng a!

"Vậy thì làm phiền Mi nhi!" Không kịp đợi Mộ Dung Thất Thất mở miệng, Hoàn Nhan Khang trực tiếp cầm thuốc nhét vào trong tay Tô Mi, "Nhanh lên một chút, nơi này, nơi này, đau quá a! Đợi lát nữa tiểu gia ta sẽ không có mặt mũi mà gặp người!"

"Biết rồi! Đừng nói nữa! Ầm ĩ muốn chết!"

Hai người lại đấu miệng, Tô Mi cẩn thận đem thuốc mỡ vẽ loạn lên trên mặt của Hoàn Nhan Khang

"Thật thơm nha!" Hoàn Nhan Khang từ từ nhắm hai mắt, vẻ mặt hưởng thụ, "Mi nhi, trên người nàng mang túi thơm gì vậy? Có thể may cho ta một cái được không? Hương thơm này rất dễ chịu, ta rất thích !"

"Thôi đi, ngũ điện hạ –" Xoa thuốc xong, Tô Mi đem thuốc mỡ đưa cho Hoàn Nhan Khang "Ngài a, rất là quý giá, dùng toàn hương liệu mà ta chưa từng thấy qua. Bất quá túi hương của ta là do hoa quế mà làm thành, sao có thể lọt trúng mắt xanh của ngài được! Ngài làm ơn đừng có chọc ta!"

"Hoa quế! Vinh hoa phú quý*? Tốt, ta liền thích cái này! Một lời đã định, nàng phải cho ta làm một cái túi thơm, bằng không ta mỗi ngày đều quấn lấy nàng!" Không để cho Tô Mi phản đối, Hoàn Nhan Khang xoay người nghênh ngang đi lên trên lầu. (*Hoa quế có phiên âm tiếng trung là |guìhuā| còn vinh hoa phú quý là |fùguì rónghuá|)

"Tiểu thư, ngươi xem hắn kìa, hắn khi dễ người!" !" Tô Mi thấy Hoàn Nhan Khang như thế, liền dậm chân, hướng Mộ Dung Thất Thất cáo trạng.

"A –" Mộ Dung Thất Thất nhìn thấy trên mặt của Tô Mi hiện ra vẻ ngượng ngùng, tâm tình thật tốt,"Tô Mi , đêm qua khi ta chán đã bói một quẻ cho ngươi . Ngươi có muốn biết quẻ nói gì không vậy?"

"Xem bói? Tiểu thư ngươi còn biết cái này, ta sao lại không biết a! Quẻ nói gì vậy a?" Nữ hài tử đối với xem bói đều có hứng thú, Tô Mi cũng không ngoại lệ, vừa nghe Mộ Dung Thất Thất nói như thế, Tô Mi lập tức thấy tò mò, mà ngay cả Hoàn Nhan Khang, bước đi cũng chậm chạp rất nhiều, lỗ tai cũng dựng lên mà nghe .

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Mục lục