Gửi bài:

Chương 75 - Kinh tâm động phách.

Tay của Mộ Dung Thanh Liên chưa kịp chạm đến mặt của Tô Mi thì đã bị một bàn tay khác đã gắt gao chế trụ, Tô Mi quay đầu nhìn lại, thế nhưng lại là Hoàng Nhan Khang.

"Chậc chậc, Tây kì quốc cũng thật là lớn mật, thế mà dám giáo huấn người của bổn điện hạ ngay trong địa phận của Bắc chu quốc, thật là vô lễ a!" Hoàn Nhan Khang nhếch lên nụ cười xấu xa, ánh mắt sắt bén quát qua trên mặt Mộ Dung Thanh Liên. "Cũng không biết là người nào cho ngươi quyền đánh người nữa !"

Việc Hoàn Nhan Khang ra tay, hoàn toàn nằm ngoài ý liệu của Tô Mi , nhưng lại y như ý nghĩ trong lòng Mộ Dung Thất Thất. Thấy Hoàn Nhan Khang " anh hùng cứu mỹ nhân", Mộ Dung Thất Thất không nói, tiếp tục cúi đầu băng bó cho Bạch Ức Nguyệt.

"Nàng ta không phải là tỳ nữ của Tam tỷ nhà ta sao? Chỉ cần là nô tài xuất thân từ Mộ Dung phủ , ta đều có quyền đánh !" Mộ Dung Thanh Liên cắn răng, tay phải giãy giãy muốn thoát khỏi "gông cùm" của Hoàn Nhan Khang, không ngờ đối phương lại dùng lực rất mạnh, như muốn bóp nát xương cốt nàng.

Thấy Mộ Dung Thanh Liên như vậy, Hoàn Nhan Khang cười lạnh một tiếng, bỏ tay ra, ném Mộ Dung Thanh Liên xuống đất. " Biểu tẩu, Mộ Dung phủ sao lại có nữ nhân không có đầu óc như vậy? Nàng ta có phải là tỷ muội cùng một mẹ sinh ra với tẩu không vậy?"

"Nàng ta là do di nương sinh . Lưu di nương vốn là sử thô nha hoàn* ở bên cạnh mẹ ta ——-'' Mộ Dung Thất Thất phi thường phối hợp trả lời câu hỏi của Hoàn Nhan Khang. (* nha hoàn làm việc nặng nhọc)

" Thì ra như vậy !" Hoàn Nhan Khang như chợt tỉnh ngộ.

"Thiếp sinh ? Khó trách không được giáo dục! Nhìn biểu tẩu giở tay nhấc chân đều thể hiện phong thái tiểu thư khuê các, bổn điện hạ còn tưởng tiểu thư nhà Mộ Dung phủ đều như vậy . A, suy cho cùng cũng chỉ là thứ nữ do thiếp sinh, người cực kì xấu xí cũng đành chấp nhận, không nghĩ trong đầu toàn là phân .Chánh chủ không lên tiếng, một tiểu nha đầu do hạ nhân sinh ra lại cư nhiên giả bộ làm đại tiểu thư, thật không biết cái gì gọi là gia pháp!'' (Ed:(^ _ ^ ||| thấy anh HNK nói thiệt là ko chừa mặt mũi cho người ta nhưng mà ta thích ^ o ^ hô....hô tiếp đi anh em ủng hộ cái này ta chém )

Mộ Dung Thất Thất bây giờ mới thấy được sự "Ác độc'' của Hoàn Nhan Khang, tuy rằng lời mình nói của thực nham độc, nhưng vẫn luôn cố kị ít nhiều, vẫn luôn duy trì hình tượng, còn hắn lại không chút kiêng kị gì sất.Hoàn Nhan Khang này, thật thú vị ! Trong hoàng thất Bắc Chu sao lại có một vị hoàng tử khác loài như vậy a! (TC: hk pít, 77 đang chê hay khen Tiểu Khang nữa....=.=)

" Ngươi, ngươi !" Mộ Dung Thanh Liên tức đến nghiến răng ken két.

Nàng bởi vì có năng lực xuất chúng, ở Mộ Dung phủ lại được Mộ Dung Thái sủng ái, bọn hạ nhân cũng thuận theo gió lay, thấy nàng được tướng gia sủng ái, đám nô tài đối với nàng càng thêm cung kính, chưa bao giờ vì thân phận thứ xuất của nàng mà phân biệt đối xử. Ngược lại, Mộ Dung Thất Thất kia tuy là con vợ cả, nhưng luôn bị người trong phủ khi dễ. Dần dà lâu ngày, Mộ Dung Thanh Liên cũng quên đi mất xuất thân của mình.

Hiện tại, Hoàn Nhan Khang mở miệng là "Thiếp sinh", "Thứ xuất", "Tiểu nha đầu do hạ nhân sinh", khiến cho nàng lần đầu tiên cảm thấy miệng đắng lưỡi cay, sắc mặt từ hồng sang xanh rồi chuyển hẳn sang đen. Lòng kiêu ngạo của nàng, khi đối mặt với hoàng tử dị quốc này, hoàn toàn bị hắn chà đạp ở dưới chân. Đặc biệt một câu "Người cực kỳ xấu xí" của Hoàn Nhan Khang, khiến Mộ Dung Thanh Liên giận đến mức nước mắt dâng trào trong hốc mắt

Ở Mộ Dung gia sinh ra hai vị kinh thành đệ nhất mỹ nhân, hiện tại nàng cũng được gọi là tiểu mỹ nhân, làm sao ở trong miệng của Hoàn Nhan Khang lại biến thành "Người cực kỳ xấu xí" như vậy chứ!

Nghe Nhan Khang gọi Mộ Dung Thanh Liên là "Người cực kỳ xấu xí" , Mộ Dung Thất Thất không khỏi nghĩ đến lần đầu tiên gặp hắn, lúc ấy hắn cũng nói mình là "Người xấu xí", rồi đẩy nàng ra . Vị hoàng tử này, hoản toàn ỷ vào thân phận hoàng thất mà "hô mưa gọi gió" ! Bất quá tính cách như vậy cũng rất tốt.

Thấy ý cười trên khóe miệng Mộ Dung Thất Thất, Mộ Dung Thanh Liên càng thêm tức giận. Hoàn Nhan Khang là Ngũ hoàng tử của Bắc Chu quốc, nàng không thể trêu vào, nhưng mà Mộ Dung Thất Thất đã bị nàng bị khi dễ nhiều năm như thế, hiện tại lại bị phế vật này chê cười, khiến Mộ Dung Thanh Liên hoàn toàn chịu không nổi .

" Tam tỷ, có người ngoài khi dễ muội muội , ngươi cũng không giúp đỡ sao? Chúng ta dù gì cũng là cùng một cha sinh ra, hắn nói Mộ Dung gia nữ nhi như thế, chẳng lẽ lại không nói tới Tam tỷ ngươi sao?''

Mộ Dung Thanh Liên gắp lửa bỏ vào tay nàng, khiến Mộ Dung Thất Thất mỉm cười một tiếng, đem "Liên sinh'' đang cầm trên tay đưa cho Bạch Ức Nguyệt, " Ức Nguyệt, ngươi hãy nhận lấy thuốc này. Trong trận đấu khó tránh khỏi va chạm, nữ hài tử mà lưu lại vết sẹo sẽ không tốt! Nếu hết thuốc dùng, cứ sai người tới đây lấy!"

Thấy Mộ Dung Thất Thất đối với mình tốt như vậy, Bạch Ức Nguyệt cảm động không thôi .

Hiện tại, các nàng rõ ràng là đối thủ của nhau, Mộ Dung Thất Thất cũng không để ý đến chuyện này, còn đem thuốc quý đưa cho mình, Bạch Ức Nguyệt lập tức hướng Mộ Dung Thất Thất nhẹ nhàng cúi đầu, "Đa tạ công chúa! Như lời công chúa đã nói , đao kiếm không có mắt, công chúa cũng nên cẩn thận một chút ! Đợi đến lúc công chúa với Nam Lân vương tổ chức đại hôn, Bạch phủ chúng ta sẽ đưa hậu lễ tới, báo đáp ân tình hôm nay của công chúa!"

"Ức Nguyệt, ngươi lại nói như vậy, chính là không xem ta là bằng hữu nha! Bạn tốt không cần phải như vậy ! Ngày đó khi ta bị sỉ nhục, Ức Nguyệt không vì ta là phế vật mà xem thường ta, không đối xử với ta như đám người kia, khiến ta đây nhớ mãi trong lòng. Giữa ta với ngươi, không cần khách sáo như vậy!"

Thấy Mộ Dung Thất Thất căn bản không thèm nhìn mình, còn đối với Bạch Ức Nguyệt- vốn chẳng có quan hệ họ hàng thân thích gì, tốt đến vậy, Mộ Dung Thanh Liên vô cùng tức giận, " Mộ Dung Thất Thất, ngươi sao lại rãnh tay chăm lo cho người ngoài vậy! Ta đây mới là thân muội muội của ngươi a!"

"Càn rỡ!" Mộ Dung Thất Thất xoay người lớn tiếng quát, "Bổn cung vì ngươi là thân muội muội của ta nên mới không trách ngươi tội bất kính . Hôm nay ngươi cứ như vậy chửi bới ta, nếu không phải còn nhớ ngươi thuộc họ Mộ Dung, bổn cung đã sớm không khách khí với ngươi!"

"Mộ Dung Thanh Liên , bổn cung nói cho ngươi biết, luận tình, bổn cung chính là tỷ tỷ của ngươi, lớn nhỏ có thứ tự, chánh nữ thứ nữ cũng khác nhau! Ngươi bất quá cũng chỉ là thứ nữ do di nương sinh ra, nói chuyện như vậy với ta, đã là bất kính , luận lý, bổn cung là Chiêu Dương công chúa do đích thân bệ hạ sắc phong, ở trước mặt bổn cung, ngươi không những không cung kính, còn ngang nhiên khoa tay múa chân, to tiếng với bổn cung, lại càng thêm bất kính."

"Bổn cung niệm tình ngươi con nhỏ, không so đo với ngươi, ngươi nếu còn không biết tự kiểm điểm lại mình, không biết tự xấu hổ, bổn cung cũng không muốn nhận muội muội như ngươi ! Về phần những lời Ngũ điện hạ vừa nói, bổn cung cho rằng hắn giáo huấn rất đúng, ngươi tốt nhất là nên nghe cho rõ, nhớ cho kĩ, đừng có để vừa mới rời khỏi nước, đã đánh mất thể diện của Mộ Dung gia . Nơi này là Bắc Chu, sẽ không có ai che chở cho ngươi đâu ."

Trong âm thanh của Mộ Dung Thất Thất lộ ra một tia sát khí, ánh mắt nhìn Mộ Dung Thanh Liên cũng lạnh như băng. Thấy Mộ Dung Thất Thất như vậy, Mộ Dung Thanh Liên bỗng rùng mình một cái. Khi nào thì trên người nàng lại toát ra khí chất như thế ? Khi nào thì phế vật này đã dám dùng ngữ khí như vậy mà nói chuyện?

Vừa lúc nhìn thấy ánh mắt Hoàn Nhan Khang đối với Tô Mi, Mộ Dung Thanh Liên lập tức hiểu rõ. Khó trách đôi chủ tớ này lại lớn mật đến vậy, chủ tử quyến rũ Nam Lân Vương, nha hoàn mê hoặc tâm hoàng tử, sau lưng các nàng có người chống đỡ, khó trách lại hiện ra cái bộ như vậy.

"Mộ Dung Thất Thất, ngươi giỏi lắm, ngươi không phải cũng chỉ ỷ vào việc Phượng Thương sủng ái sao, bất quá chỉ là tiện nhân xấu xa bại hoại chuyên câu dẫn nam nhân, ngay cả nha hoàn bên người cũng thực lẳng lơ, đến hoảng tử cũng dám mê hoặc ——''

"Ba" Không đợi Mộ Dung Thanh Liên nói xong, một cái tát nặng nề rơi trên mặt của nàng, khiến cho Mộ Dung Tâm Liên choáng váng, mắt nổ đom đóm.

"Khụ khụ" Mộ Dung Thanh Liên há mồm, phun ra một cái răng . Ngẩng đầu lên, người đánh nàng thế mà lại là Long Trạch Cảnh Thiên . Lúc này, Long Trạch Cảnh Thiên siết chặt lại nắm tay, hung tợn nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt kia như muốn giết nàng, khiến Mộ Dung Thanh Liên không dám động đậy tí xíu.

"Thật xin lỗi! Tuyển thủ của chúng ta thất lễ, xin Ngũ điện hạ và Chiêu Dương công chúa bớt giận!" Long Trạch Cảnh Thiên hướng Hoàn Nhan Khang cùng Mộ Dung Thất Thất hành lễ . Hắn ra tay đánh người, một là vì thấy Mộ Dung Thanh Liên sỉ nhục Mộ Dung Thất Thất, hắn không thể nào nhịn được ; hai, cũng vì muốn cứu Mộ Dung Thanh Liên .

Hắn nhìn thấy rõ, nếu Mộ Dung Thanh Liên còn nói thêm một câu, kiếm trong tay Hoàn Nhan Khang chắc chắn sẽ chém xuống đầu nàng . Tuy rằng Mộ Dung Thanh Liên thực sự quá phận, nhưng hiện tại đang là thời điểm mấu chốt của cuộc tranh tài, nếu thiếu Mộ Dung Thanh Liên, thực lực Tây Kỳ quốc sẽ giảm.

Cái Trấn Yêu tháp này thực quỷ dị, không biết được các tầng trên sẽ có cái gì, nhiều người nhiều sự giúp đỡ, cũng nhiều thêm một cơ hội. Thế nên hiện tại, mặc kệ Mộ Dung Thanh Liên như thế nào, Long Trạch Cảnh Thiên cũng phải bảo hộ nàng.

Dù sao , lần Tứ Quốc Tranh Bá này vô cùng quan trọng với Long Trạch Cảnh Thiên, tuy rằng hiện tại hắn có cơ hội tấn thăng Thái tử Tây Kỳ quốc nhất, nhưng một ngày Long Trạch Vũ còn chưa lập hắn làm thái tử, thì danh phận của hắn vẫn cứ treo trên đó một ngày, cho nên hắn phải tìm cách đề cao danh vọng của mình, làm cho Long Trạch Vũ không thể không "thuận theo ý dân" mà đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn! Chỉ có thân phận, địa vị cao, nắm giang sơn trong tay, hắn mới có thể có được những thứ mình muốn, tỷ như —– mỹ nhân mà hắn ngưỡng mộ trong lòng!

"A ——-" Ý nghĩ Long Trạch Cảnh Thiên, Mộ Dung Thất Thất sao có thể không biết . Hiện tại hắn lấy lui làm tiến, nhìn như là trừng phạt Mộ Dung Thanh Liên, như thật ra là đang cứu nàng, vì Tây Kỳ quốc mà giữ lại thực lực . Không thể không nói, vị Tĩnh vương này là một nhân vật khó lường.

"Coi như số ngươi gặp may, chúng ta đi!"

Mộ Dung Thất Thất cũng lười vì chuyện này mà tiếp tục dây dưa, bước trên thềm đá lên lầu hai.

"Biết tại sao bổn vương lại đánh ngươi không ?'' Sau khi đám người kia đi khỏi, Long Trạch Cảnh Thiên xoay người, nghiêm túc nhìn Mộ Dung Thanh Liên .

"Xin điện hạ nói rõ ." Mới vừa nãy Mộ Dung Thanh Liên cao cao tại thượng, lúc này lại hèn mọn cúi đầu, đem máu tươi trong miệng nuốt vào trong bụng .

"Ngươi là người quan trọng nhất đối với bổn vương, nếu không phải vậy, bổn vương đã để họ tùy ý giết ngươi, sẽ không ra tay cứu ngươi . Bổn vương coi trọng ngươi, ngươi đừng làm ta thất vọng, đừng để phải nhận kết cục đầu lìa khỏi xác —–"

Lời nói của Long Trạch Cảnh Thiên mang ý đe dọa, Mộ Dung Thanh Liên nghe rõ, cũng hiểu rõ, nàng biết vừa nãy Hoàn Nhan Khang động sát ý, nếu nàng nói thêm gì nữa, chắc chắn hôm nay sẽ táng thân tại nơi này . Hơn nữa, dù nàng có chết, cũng không ai sẽ truy cứu trách nhiệm của Hoàn Nhan Khang, nàng sẽ trở thành một oan hồn .

Chẳng qua, bị Long Trạch Cảnh Thiên giáo huẩn trước mặt mọi người, mặc dù được hắn coi trọng nhất, nhưng mặt mũi của nàng cũng không vì vậy mà quay về, những việc này cũng do Mộ Dung Thất Thất mà ra ! Cũng do con tiện nhân Mộ Dung Thất Thất làm ra chuyện tốt này!

" Tạ ơn vương gia! Dân nữ sẽ cố gắng hết sức!"

Nhìn bóng lưng Mộ Dung Thất Thất biến mất trên thềm đá, Mộ Dung Thanh Liên nghiến răng nghiến lợi, nhặt cái răng rơi trên mặt đất kia lên, cất thật kĩ. Mộ Dung Thất Thất, ta với ngươi không đội trời chung!

Lầu hai, im lặng dị thường, không ai, cũng không có bất kì tiếng động nào. Bên một mặt của cầu thang đá bước lên lầu ba, có đặt một viên dạ minh châu ở giữa, tỏa ra thứ ánh sáng khác thường, chiếu sáng cả tầng này.

"Không có ai?" Hạ Lan Liên Y nhìn kĩ một lần, chỗ này ngay đến một dấu chân người cũng chẳng có, chẳng lẽ cửa thứ hai lại dễ dàng như vậy sao?

"Ây, Hạ Lan công tử, lời này của ngươi thật quái a, chẳng lẽ chúng ta đây không phải là người sao!" Hoàn Nhan Khang nở nụ cười, lời này rơi vào tai Hạ Lan Liên Y lại khiến hắn có chút xấu hổ , "Ta không phải có ý này, ý ta là chỗ này không có dấu chân người, không biết có cơ quan ám khí gì hay không.''

Sau khi trải qua một đợt vây công đám người Đông Lỗ quốc ở lầu một , Bắc Chu quốc như cũ vẫn còn bốn người, Tây Kỳ quốc cũng vẫn là bốn người, mà Nam Phượng quốc mất ba người, hiện tại chỉ còn bốn người . Cộng thêm sáu người Đông Lỗ quốc được tha mạng lúc trước, hiện tại tên tầng thứ hai tổng cộng có 18 người.

"Có cơ quan ngầm hay không, xem thử thì biết?" Long Tạch Cảnh Thiên một tay bắt lấy một tên Đông Lỗ quốc xui xẻo, đẩy ra phía trước .

"A ——" tiếng thét thê thảm còn chưa kết thúc, một cơ thể toàn vẹn đã chia ra thành mười khúc, rơi trên mặt đất ( Ed:* 0 * trời thiệt kinh dị quá )

"A!" Bạch Ức Nguyệt nhắm mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng trước mắt, còn những người khác lại hoàn toàn ngây dại .
Trên không trung, một sợi tơ vàng, bởi vì nhuốm máu mà xuất hiện trước mặt mọi người . Hoàn Nhan Khang định đưa tay ra sờ, nhưng bị Mộ Dung Thất Thất ngăn cản, "Cẩn thận đây là Kim tàm ti*, không nên đụng!" (*tơ tằm vàng.....vì đây có thể xem là tên riêng nên beta đặt nguyên theo hán việt)

"Kim tàm ti" Khi nghe Mộ Dung Thất Thất nói, tất cả mọi người đều ngây dại .

Kim tàm ti, đúng như tên gọi, là tơ do tằm vàng nhổ ra, sắc bén như lưỡi dao, lửa thiêu không cháy, đao chém không đứt, tính đàn hồi rất tốt, lại cực kỳ bén nhọn. Cái tên lúc nãy, nhất định đã bị kim tàm ti này phân ra thành thịt khối.

"Thực vô liêm sỉ!"

Long Đa âm dương quái khí lên tiếng mắng, "Đông Lỗ quốc thật hèn hạ, lại dùng thủ đoạn bỉ ổi! như thế này Quá vô sỉ!"

Mắng, cũng không giải quyết được vấn đề, Lý Vân Khang ngồi xổm xuống mặt đất, cẩn thận đánh giá Kim tàm ti giăng trên không trung, lắc lắc đầu, "Không qua được, toàn bộ tầng hai đều giăng đầy kim tàm ti ."

Nghe Lý Vân Khang nói vậy, Hạ Lan Liên Y liền nổi giận , "Vậy làm sao bây giờ? Nếu như không thể đi qua, không phải chúng ta sẽ bị kẹt ở lại nơi này sao?"

Mộ Dung Thanh Liên vốn tâm tình đã không tốt, hiện tại vừa nghe lời này, liền nổi trận lôi đình, lập tức lấy nhiễm kiếm quấn quanh cổ một người Đông Lỗ " Nói, ai bày ra chủ ý này! Tại sao người Đông Lỗ quốc lại hèn hạ như vậy! Trên lầu này không biết còn có cái gì nữa đây!"

"Ta không biết, ta thật sự không biết!" Người này dùng hết sức lắc đầu, "Là Già Lam đại nhân ra đề, chúng ta cũng sau khi vào mới biết được! Phía trên có gì , chúng ta thật sự không biết a!"

Mộ Dung Thanh Liên nghe xong liền nổi giận, muốn giết đi tên kia, lại bị Mộ Dung Thất Thất ngăn lại .

"Mộ Dung Thất Thất , ngươi muốn làm gì?" Mộ Dung Thanh Liên trợn mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất .

"Ta đã nói lúc trước, trên lầu có gì , tất cả mọi người đều không biết . Đem bọn họ lưu lại, còn có thể đi dò xét thử . Nếu như ngươi giết hắn, sẽ ít đi một người, hay ngươi muốn tự mình dò xét tầng cuối ?"

Nghe Mộ Dung Thất Thất nói ra lời này, Mộ Dung Thanh Liên liền ngừng tay. Đúng là những người Đông Lỗ quốc này vẫn còn hữu dụng . Nghĩ như thế, Mộ Dung Thanh Liên thu nhuyễn kiếm lại, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu, "Ngươi nói như thế, chẳng lẽ lại có giải pháp để vượt qua sao?Nếu không qua được, tất cả mọi người đều thua!"

"Giải pháp sao ——-'' Mộ Dung Thất Thất động mở khóe miệng, "Giải pháp đương nhiên có! Chẳng qua tại sao ta phải nói cho ngươi biết!"

"Ngươi!" Mộ Dung Thanh Liên tức giận đến nghẹn ngang cổ họng, nhả không được nuốt cũng không xong, cuối cùng những tức giận bất bình đều được nuốt xuống bụng, " Ngươi đừng có dẻo mồm dẻo miệng! Có bản lãnh thì ngươi vượt qua cho chúng ta xem!"

"Ha hả!" Mộ Dung Thất Thất cười khẽ, không hề để ý tới Mộ Dung Thanh Liên, mà cẩn thận quan sát kim tàm ti trôi nổi trên không trung, vừa nhìn, nụ cười trên miệng nàng càng thêm tươi hơn, cái này không phải cũng giống như phòng hộ bằng tia hồng ngoại ở tương lai sao!

Trước kia, khi còn đang được huấn luyện, nàng đã vượt qua rất nhiều lần, lợi hại nhất chính là lần lẻn vào kho bạc nhà nước của ngân hàng Hoa Kỳ ẩn dưới lòng đất, trộm đi mũ phượng của Thanh Cung hoàng hậu, thông qua phòng tuyết bá đạo, cho đến phút cuối, chuông cảnh báo cũng không vang.

Hiện tại cái trò này, đối với nàng mà nói, chỉ như trò đùa của kẻ con mà thôi! Chỉ là tia hồng ngoại đổi thành kim tàm ti, chỉ cần sơ ý chút ít thì không phải chỉ bị thương vài vết đơn giản như vậy, nàng phải cẩn thận mới được.

Thấy Mộ Dung Thất Thất im lặng nửa ngày, Hoàn Nhan Khang không nhịn được, chạy đến bên cạnh Mộ Dung Thất Thất,

"Biểu tẩu, ngươi có biết cái này là trò gì không? Rốt cuộc phải sao chúng ta mới qua được? Chẳng lẽ dùng khinh công sao? Nhưng mọi ngóc ngách trên không trung đều là kim tàm ti a! Hơn nữa lại không điểm dừng chân, khinh công cũng không thể dùng được a!"

"Hư —–" Tô Mi lập tức thủ thế ý bảo im lặng, "Điện hạ, tiểu thư nhà ta không phải là đang suy nghĩ giải pháp đó sao! Ngươi đừng ồn ào có được không! Một đại lão gia làm sao giống như chim sẻ vậy, thật là ồn ào muốn chết!"

"Ta nói Mi nhi này, nàng không thể dùng vẻ mặt ôn hòa mà nhìn ta một chút sao! Ta vừa rồi còn là anh hùng cứu mỹ nhân nha!"

" Phi! Ai cần ngươi giúp a! Bổn cô nương ta tự mình cũng có thể giải quyết được.!"

"Mi nhi, nữ nhân phải ôn nhu một chút mới được! Nàng nhìn tiểu thư nhà mình ôn nhu, động lòng người đến cỡ nào, nàng cần học hỏi nàng ấy nhiều a!" Hoàn Nhan Khang đến bên cạnh Tô Mi , nhỏ giọng hỏi, "Ngươi nghĩ biểu tẩu có giải pháp để vượt qua sao?"

"Đó là đương nhiên!" Tô Mi hất cằm lên mà kiêu ngạo, "Tiểu thư nhà ta cái gì cũng biết, trên đời này không có chuyện gì có thể làm khó dễ được tiểu thư nhà ta!"

"Thật là khoác lác! Lông gà cũng bị ngươi đưa lên trời! Cũng không sợ khoác lác* làm mất mặt nữa!" Mộ Dung Thanh Liên vốn không thích nhìn Tô Mi bảo vệ Mộ Dung Thất Thất, đứng một bên nhỏ giọng nói thầm . (*đồng âm với da trâu....MDTL chơi chữ)

"Ngươi nói cái gì!"

Mộ Dung Thanh Liên vẫn cứ bất âm bất dương như vậy, làm cho Tô Mi rất căm tức, nếu không phải vừa rồi Hoàn Nhan Khang nhúng tay vào, nàng đã sớm phế đi Mộ Dung Thanh liên . Lúc này, thấy nàng cứ vẫn cứ tiếp tục nhắm vào Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi rốt cuộc không nhịn được nữa, "Có giỏi thì ngươi lặp lại lần nữa! Có tin ta vung tay lên liền diệt ngươi đi không!"

"Mộ Dung tiểu thư, ngươi bớt náo loạn đi!" Lúc này , Long Trạch Cảnh Thiên lại mở miệng, "Làm sao ngươi lại không học khôn chút nào vậy!"

"Dạ, vương gia!" Mộ Dung Thanh Liên cắn răng, không cam lòng cúi thấp đầu. Nhẫn nhịn !Nhẫn nhịn! Bất kể ra sao, nhất định phải vượt qua khỏi cuộc thi này, đến lúc cuối cùng trong cuộc thi này nàng sẽ quang minh chính đại đánh Mộ Dung Thất Thất, muốn đem kiêu ngạo của nàng hung hăng dẫm đập dưới chân! ( Ed:^ _ ^ mơ đi cưng đúng phải nói bà MDTL tự tin đến tự kỉ ây dà ..... )

" Bực mình!" Thấy mình lần nào khiêu khích cũng bị Long Trạch Cảnh Thiên ngăn cản, Tô Mi liền thở mạnh một hơi, xoay mình liền biến thành bộ dáng khing người "Vẫn là tiểu thư nói đúng, chó cắn người, chẳng lẽ người lại cắn ngược lại chó à ? Không cần phải chú ý đến đạo lý gì sất, trực tiếp cầm gậy đập một nhát rồi đem đi làm thịt là tốt nhất ! Đáng tiếc a, cư nhiên bị người khác cứu đi, thật bực bội!"

Lời nói của Tô Mi mang đầy ý châm chọc, khiến Mộ Dung Thanh Liên giận đến nghiến răng khanh khách . Hoàn Nhan Khang lúc này lại nhìn Tô Mi, càng nhìn càng thấy thích, không nhịn được cười ha hả.

"Ha ha ha! Mi nhi , nàng đúng là một quả ớt nhỏ! Thật đáng yêu! Ta chính là thích nàng nhanh mồm nhanh miệng như thế!"
"Phi! Ai cần ngươi thích ! Đăng đồ tử* !"(Ed:Chắc là các bạn điều bít câu này rồi phải không?)

Bên này, hai người còn bận đấu khẩu, bên kia, Mộ Dung Thất Thất đã gần như thấy rõ thế sắp đặt.

Xem ra, người ra đề mục này không là nhân tài cũng là cao thủ. Một đống lung tung lộn xộn, giăng đầy Kim tàm ti, thực ra lại được bố trí cực kỳ xảo diệu, nếu không cẩn thận một bước, hoặc không đủ tâm lý chịu đựng áp lực, võ công, độ mềm mại của thân thể không đạt đến mức chuẩn, vậy cũng chỉ có duy nhất một đường chết.

"Biểu muội, có phải ngươi có biện pháp vượt qua hay không?" Lý Vân Khanh nhìn Mộ Dung Thất Thất, vừa rồi nàng không nói một tiếng, vẫn luôn nhíu mày, đứng một bên nghiên cứu kim tàm ti, hiện tại, nàng giãn mày, nụ cười cũng nở ra, nhất định là đã tìm được biện pháo.

"Biểu ca, ta chỉ nghĩ ra sơ bộ mà thôi, nhưng nếu không ai phối hợp với ta, ta vẫn không thể suy rõ được biện pháp vượt qua."

Mộ Dung Thất Thất nghĩ ra được biện pháp vượt qua, Lý Vân Khanh nghe vậy liền âm thầm kinh ngạc trong lòng, đối với nữ tử này lại càng thêm tò mò. Đám người bọn họ đều không tìm ra được phương pháp vượt qua, vì sao nàng chỉ nhìn qua trong thời gian ngắn, liền có thể phát hiện ra vấn đề a?

"Nếu biểu muội không ngại, ta nguyện ý phối hợp với ngươi." Lý Vân Khanh mỉm cười, một thân lục y như trước, tóc đen được buộc bởi trâm trúc, cả người như trúc xanh giữa núi, kiên cường vươn thẳng.

" Vậy thì tốt, làm phiền biểu ca!"

Mộ Dung Thất Thất quấn hết vạt áo của Lý Vân Khanh lại, sau đó buộc chặt lại đầu tóc rối tung của hắn. Chỉ trong chốc lát, nguyên bản Lý Vân Khanh tiêu sái tuấn dật liền trở nên lão luyện mười phần.

"Lý công tử, ngươi thật sự muốn qua sao? Ngươi tin nàng?" Mộ Dung Thanh Liên đúng là âm hồm bất tán, lần nữa phát ra thanh âm: "Vạn nhất bị vây ở giữa, người chết cũng chỉ có ngươi!"

Nghe hết lời nói của Mộ Dung Thanh Liên, Lý Vân Khanh cười khẽ, ngũ quan anh tuấn càng toát ra vẻ mê người: " Mạng ta, người ta đều giao cho biểu muội, tất nhiên phải yên tâm. Bắt đầu đi!"

Tất cả mọi người im lặng nhìn Lý Vân Khanh, trong lòng bàn tay Mộ Dung Thất Thất cũng toát ra mồ hôi. Nguyên bản nàng muốn làm người đầu tiên vượt qua, nhưng mà nếu nàng gặp chuyện, vậy bọn Tô Mi phải làm gì bây giờ? Cho nên phải cố gắng nhớ rõ từng đường đi nước bước của cách phá giải. Hiện tại, Lý Vân Khanh nguyện ý thử nghiệm, thật sự giúp Mộ Dung Thất Thất một chuyện rất lớn.

"Biểu ca, ngươi nhất định phải cẩn thận, không nên đụng vào Kim tàm ti. Còn nữa, đám bột phấn này, khi ngươi đi đến đâu hãy rãi đến đó, đợi đến lúc mọi người cùng qua sẽ đi theo đường đó."

"Được!" Lý Vân Khanh chuẩn bị xong hết thảy, hít một hơi thật sâu, ánh mắt ôn nhu dừng trên mặt Mộ Dung Thất Thất: "Biểu muội, cần phải cẩn thận, ta còn trẻ, còn chưa thú thê, hương khói Lý gia còn cần ta kéo dài. Biểu muội vạn nhất sai một chút, ta đây liền chẳng thể trở về."

Lý Vân Khanh trước sau vẫn hài hước như cũ, khiến cho tâm tình khẩn trương của Mộ Dung Thất Thất hơi thả lỏng: "Biểu ca, ngươi yên tâm! Ta sẽ không để ngươi xảy ra việc gì! Ta còn muốn nhìn ngươi ưới tẩu tử, còn muốn ôm cháu a! Giao cho ta, yên tâm đi!"

"Ừ." Lại nhìn Mộ Dung Thất Thất thật lâu, Lý Vân Khanh xoay người đi về phía Kim tàm ti trận. Nếu có thể, ta hi vọng nàng là tân nương của ta, nhưng mà tâm nguyện này, hiện tại đã trở thành hy vọng xa vời. Nếu không thể làm bạn bên cạnh người, vậy để ta giúp nàng làm chút chuyện đi......

"Nâng chân trái, hạ xuống một chút, trượt chân phải, dừng lại một chút, xoay quanh tại chỗ, cúi xuống bên trái, bước theo hình chữ đinh....."

Mộ Dung Thất Thất nhìn chằm chằm vào Kim tàm ti trên không trung, mồ hôi đổ trên trán, Lý Vân Khanh nghe theo sự "thao túng" của Mộ Dung Thất Thất, giống như vận động viên thể thao, xuyên qua lớp lớp Kim tàm ti, ngay cả góc áo cũng không đụng phải Kim tàm ti. Nhớ lời dặn của Mộ Dung Thất Thất, Lý Vân Khanh tùy tay đem bột phấn đen vẩy trên mặt đất, liếc mắt nhìn qua, trên mặt đất nhiều thêm một con đường màu đen.

Qua ba phút, khi Lý Vân Khanh đứng trên thềm đá phất tay với Mộ Dung Thất Thất, Hoàn Nhan Khang kích động nhảy lên, "Qua rồi! Qua thật rồi!! Biểu tẩu ngươi thật lợi hại!"

Mộ Dung Thất Thất thở phào một cái, lau đi những giọt mồ hôi trên trán, sửa sang quần áo lại sao cho gọn gàng, tóc cũng buộc thật gọn, "Tô Mi, lời ta vừa đọc, nhớ kĩ chưa? Tất cả mọi người cũng nhớ rõ những lời đó ! Nghĩ muốn vượt qua, cứ dựa theo những lời ấy mà làm ."

"Vì sao vậy?" Không đợi Mộ Dung Thất Thất nói xong, Long Đa liền mở miệng, "Công chúa có thể tự mình đi qua, mà không cần phải để ý tới chúng ta, tại sao lại đem khẩu lệnh truyền cho chúng ta? Chẳng chúng ta không phải là đối thủ cạnh tranh sao?"

Lời Long Đa vừa nói cũng chính là câu hỏi trong lòng mọi người. Nếu Mộ Dung Thất Thất chỉ cần nói giải pháp cho người của Bắc Chu quốc, để riêng bọn họ vượt qua là đủ rồi, nếu vậy Bắc Chu quốc sẽ giành hạng đầu trong Tứ quốc tranh bá lần này, vị trí kia không phải là điều Mộ Dung Thất Thất muốn sao?

Nghe xong nghi vấn của Long Đa, Mộ Dung Thất Thất không giải thích gì, chỉ nói, "Nếu muốn vượt qua, đi theo, nếu không muốn vượt qua, cứ ở lại ."

Nói xong, Mộ Dung Thất Thất dẫn đầu đi vào Kim tàm ti trận.

Mới vừa rồi Lý Vân Khanh nghe theo lời Mộ Dung Thất Thất mà đi, tuy rằng vượt qua, nhưng mà động tác thực hiện phi thường cứng nhắc, chỉ có thể xem là miễn cưỡng bước qua. Hiện tại, mọi người nhìn thấy động tác của Mộ Dung Thất Thất sinh động, lưu loát như mây bay nước chảy, nhịn không được thầm tán thưởng trong lòng.

"Nhìn như thiên tiên!" Hoàn Nhan Khang ngơ ngác nhìn thân ảnh đang biến mất của Mộ Dung Thất Thất, kinh ngạc không dứt, "Biểu ca thật đã cưới vềđược một bảo bối!"

Lời của Hoàn Nhan Khang rơi vào trong lỗ tai của Long Trạch Cảnh Thiên, dấy lên tư vị khác lạ. Long Trạch Cảnh Thiên hiện tại đã hoàn toàn thanh tỉnh, hiểu rõ giá trị của bảo bối mà mình đã bỏ lỡ, trong lòng cực kỳ hối hận.

Tô Mi, Như Ý cùng Hoàn Nhan Khang đi theo phía sau Mộ Dung Thất Thất thuận lợi vượt qua Kim tàm ti trận, người của Tây Kì quốc cũng qua được, ngay cả Mộ Dung Thanh Liên lúc trước ghen tị với Mộ Dung Thất Thất, lúc này cũng ngoan ngoãn nghe theo lời của Mộ Dung Thất Thất, buộc gọn váy tóc, nghe theo khẩu lệnh của Tô Mi mà phá trận.

Chờ người của Nam Phượng đi qua, người của ba nước cũng đã đông đủ . Mà năm người Đông Lỗ quốc kia, cũng bị Long Trạch Cảnh Thiên ép buộc đi qua .

"Cửa thứ hai rốt cục đã qua!" Hạ Lan Liên Y liền lau giọt mồ hôi trên trán, trong lúc đi xuyên qua Kim tàm ti trận, hắn thật rất sợ, may mà còn nhớ rõ lời Mộ Dung Thất Thất nên mới có thể bình an mà qua .

"Đa tạ Chiêu Dương công chúa!" Long Trạch Cảnh Thiên cung kính hành lễ với Mộ Dung Thất Thất . Những người khác không nói gì, cũng cúi đầu hành lễ với nàng . Mọi người đều biết, cửa thứ hai này, Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn có thể mặc kệ bọn họ, nhưng nàng không hề làm vậy, mà lại giúp bọn họ thông qua cửa thứ hai thật thuận lợi.

"Không cần khách sáo! Chuyện đó nói sau , chừng nào qua hết được năm tầng nữa rồi hãy tính! Nói không chừng lần sau chúng ta chính là đối thủ!"

Lời của Mộ Dung Thất Thất nhắc bọn họ một điều, còn năm cửa nữa phải thông qua ! Năm cửa! Lúc trước cửa thứ nhất là người Đông Lỗ vây đánh, cửa thứ hai là Kim tàm ti trận, không biết còn năm cửa sau sẽ có cái quái gì nữa! Nghĩ vậy, lòng mọi người đều trầm xuống, tiếp tục đi lên lầu ba .

Vừa lên tầng ba, mọi người không khỏi rùng mình một cái, lạnh quá! Nhìn quanh bốn phía đều là một mảnh trắng xóa, một tầng tuyết thật dày, còn có những cây thanh tùng bách phủ đầy tuyết, tất cả trông rất sống động, hoàn toàn không giống như đang ở trong tháp, nếu không phải vì trên đỉnh tháp vẫn là một khối đã, sẽ khiến mọi người nhầm tưởng rằng họ đã đi ra ngoài.

"Trời ạ! Thật thần kỳ!" Mộ Dung Thanh Liên ngạc nhiên lên tiếng, "Lần này Đông Lỗ quốc thật tốn hao nhiều tâm huyết để làm a! Cây này vậy mà là thật!" Trong lúc nói chuyện Mộ Dung Thanh Liên còn đạp vào một cái cây bên cạnh .

"Là tuyết —–'' Lý Vân Khanh chạm tay vào tuyết đang nằm trên mặt đất, đưa vào mũi mà hít rồi liếm thử " Thật sự là tuyết ."

"Thật sự quá thần kỳ!"

Mọi người đi vào tầng thứ ba, tò mò đánh giá khắp mọi nơi . Ngân trang tố khỏa*, dù là rừng cây hay là trong cốc nhỏ, mọi nơi đều có tuyết, tất cả đều là thật . Không biết trong tuyết có ẩn giấu cơ quan nào không nữa! (Ngân trang tố khỏa *:một câu thành ngữ cực kỳ thông dụng trong Trung văn để miêu tả cảnh trời tuyết, có thể dịch đại khái là: khắp nơi long lanh như dát bạc)

"Sưu sưu sưu!" Trong lúc mọi người đang cảnh giác tìm kiếm cơ quan, trên nóc nhà có ba mũi tên lén bắn xuống .

"Tô Mi, đi theo ta! A Khang, Như Ý hai người các ngươi đi với nhau, nhớ hãy cẩn thận!" Mộ Dung Thất Thất khẽ quát một tiếng, vội đi vào nền tuyết . Tô Mi đi theo phía sau Mộ Dung Thất Thất, hòa lẫn vào trong tuyết trắng .

Những người khác, cũng vì đợt đánh lén bất ngờ này mà phục hồi tinh thần ngay tức khắc, chia riêng đội của mình ra, cũng ẩn vào trong nền tuyết trắng xóa .

Tô Mi lấy vũ khí ra, là một cung tiễn dài cỡ khoảng bàn tay nàng. Mộ Dung Thất Thất giấu mình phía sau cốc đôi, nhìn vị trí mũi tên đang bắn ra, hóa ra là từ một hắc động*. (*theo ta là: một khe hẹp nhỏ màu đen)

Mộ Dung Thất Thất đếm, hắc động như vậy có tất cả là bốn cái, chia ra bốn hướng ở Đông, Tây, Nam, Bắc . Vừa lúc khống chế toàn bộ cục diện nơi đây, bao vây toàn bộ tầng ba này, dù chỉ một góc cũng không bỏ sót.

"A!" Một tiếng hét thảm vang lên, Nam Phượng quốc đã có người trúng tên.

" Mũi tên có độc!" Long Đa nhìn mặt của đồng bạn bên cạnh dần biến thành màu đen, "Thật hèn hạ! Mọi người cẩn thận!"

Nhờ Long đa nhắc nhở, mọi người lại càng thêm cảnh giác. Nhưng những mũi tên kia không vì thế ngừng lại, ngược lại không ngừng tập kích những người đang ẩn nấp trong tuyết .

"Xoạt xoạt xoạt–" một loạt tên bắn vào nền tuyết dưới chân Hoàn Nhan Khang, cách chân hắn chỉ nửa tất .

"Mẹ kiếp! Khốn kiếp! May là mạng tiểu gia ta lớn!" Hoàn Nhan Khang vừa chửi, vừa tránh né đòn công kích tiếp theo, " Khốn, thật không biết xấu hổ, bọn họ muốn thử chúng ta hay là muốn giết muốn chúng ta a! Thậm chí cả cung nỏ của quân đội cũng đem ra dùng! Đông Lỗ quốc chết tiệc, đừng để cho ta ra ngoài được, nếu ta ra ngoài được ta sẽ phế hết các ngươi! Ya ya—-"

Lời Hoàn Nhan Khang nói ra cũng suy nghĩ trong lòng mọi người, những cuộc tranh tài trước đây cũng rất nguy hiểm, nhưng không hiểm độc tới mức này. Người Đông Lỗ thật độc ác! Nghĩ như thế, tất cả mọi người đều hung hăng nhìn chăm chằm vào năm người Đông Lỗ trước mặt, khiến bọn họ sợ đến phát run. Một người không để ý, bị trúng một mũi tên, ngay lập tức liền đi chơi cờ với diêm vương .

"Ha ha, đáng đời, thật khiến ta hả hê trong lòng!" Hoàn Nhan Khang nở nụ cười . Tô Mi nhịn không được xem thường liếc hắn, người nam nhân này tại sao lại ngu đến thế, trong lúc này không tìm cách vượt qua khảo nghiệm, mà ngược lại còn chê cười người khác, thật quá ấu trĩ đi.

"Tiểu thư, làm gì bây giờ?'' Tô Mi giương mắt nhìn lên bốn nhãn tử* trên đỉnh, "Tiểu thư, ta đếm, sau mỗi cái động đều có hai người nấp, thay nhau bắn tên, chúng ta có cần đem bọn họ giết hết không?"(*con mắt....chắc là trong khe hẹp có lộ ra lỗ nhỏ như con mắt)

"Trước nhìn tình huống đã ." Mộ Dung Thất Thất híp mắt nói .

Đề khảo nghiệm lần này thật sự khiến người ta bất ngờ, Trấn Yêu tháp này, mỗi tầng đều xuất hiện lớp lớp "chuyện vui" . Vừa rồi Mộ Dung Thất Thất phát hiện ra được một chuyện, bốn kẻ bắn tên, không hề nhắm vào một chỗ, cũng không hề bỏ qua cho bọn người Đông Lỗ quốc . Chẳng lẽ bọn họ mất hết tính người? Hay là nơi này có bí mật nào khác?

Mặc dù một trong bốn hắc động bắn ra nhằm vào tuyển thủ bốn nước, nhưng chủ yếu là tập trung trên lầu bốn bậc thang. Phàm là người đến gần thềm đá, lập tức bốn hắc động kia cùng lúc nhắm về hướng đó, bắn tên không ngừng .

Như vậy, cần người đi làm mồi, hấp dẫn ánh mắt của bốn hắc động kia, khiến họ đồng thời bắn tên về phía thềm đá.

"Biểu tẩu, nghĩ giải pháp a!" Hoàn Nhan Khang cùng Như Ý "xéo" đến bên cạnh Mộ Dung Thất Thất, "Đã chết vài người rồi, biểu tẩu, nếu ngươi không nghĩ ra giải pháp, tất cả mọi người đều sẽ chết !''

Hoàn Nhan Khang vừa nói, liền đem ánh mắt của mọi người dán vào trên người Mộ Dung Thất Thất . Mới vừa rồi nàng có thể dễ dàng nhìn ra được bí mật của kim tàm ti trận, hiện tại bây giờ chắc là nàng đã có giải pháp để qua ải này chăng?

Thấy những người này đều trông cậy vào Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi nhíu mày lên, "Ngươi không phải là đại lão gia à, sao không dùng cái đầu bự của ngươi mà suy nghĩ? Sao kaij cứ dựa vào tiểu thư nhà chúng ta vậy! Nếu như không có tiểu thư nhà ta, có phải là các ngươi đều chết hết không!"

Lời nói của Tô Mi thực rất khó nghe, khiến Hoàn Nhan Khang ngượng ngùng cười trừ, có chút xấu hổ. Tô Mi mắng Hoàn Nhan Khang như vậy. thật ra là mượn hắn mắng những người chỉ biết mong người khác giải quyết phiền toái giúp, còn mình lại có tâm lí ngồi mát ăn bát vàng . Người thông minh nghe Tô Mi, mặt lập tức nóng lên, vội vàng cúi đầu .

Chết bao nhiêu người, Mộ Dung Thất Thất cũng không quan tâm, dù sao đây là vòng tuyển chọn, cũng là vòng loại của cuộc thi, có người chết là đương nhiên . Huống chi, ba nước bọn họ đều là đối thủ cạnh tranh với nhau, nếu đều thông qua, vậy đến chung kết chẳng phải sẽ phải đánh vài ngày.

Đây vốn là vòng để mọi người đua nhau thể hiện bản lĩnh thần thông quảng đại của mình, nếu qua hết, vậy sao có thể gọi là đấu loại a! Chẳng qua , trận này quá mức quỷ dị, cái vòng loại này có chỗ nào giống với tuyển chọn bình thường đâu a! Hoàn toàn giống như là đang khảo nghiệm ở điện ngục vậy.

Hiện tại không phải là lúc náo loạn lên, mặc dù trong những tuyển thủ này , có người nàng không thích, thậm chí là ghét, nhưng cũng có ngừơi nàng để ý, còn có bằng hữu của nàng nữa . Mặc dù, Bạch Ức Nguyệt và Lý Vân Khanh không cùng đội với nàng, nhưng bọn họ là bằng hữu của nàng, nàng không hi vọng hai người họ gặp chuyện gì .

"A Khang, ngươi có khinh công tốt ,đi tới thềm đá dụ địch, nhớ kỹ, đừng bắt những mũi tên lại chia. Tô Mi, Như Ý các ngươi đánh nhãn tử ở phía Đông . Tĩnh vương gia, ngươi và Thanh Liên đánh ở phía Bắc . Biểu ca cùng Bạch tiểu thư đánh ở phía Tây . Hạ Lan công tử, ở phía Nam giao cho các ngươi . Chờ A Khang đến thềm đá tất cả cùng nhau tấn công , tranh thủ thu phục ngay trong một lần! Những người còn lại đến yểm trợ!"

Không ai có bất kì dị nghị gì về lời của Mộ Dung Thất Thất. Mới lúc nãy, Long Trạch Cảnh Thiên cũng phát hiện ra được vấn đề của ải này, an bài của nàng, đã là tốt nhất "Tốt! Cứ thế mà làm!"

Long Trạch Cảnh Thiên đã mở miệng, nên dù Mộ Dung Thanh Liên có ý kiền gì cũng chỉ có thể hừ lạnh một tiếng.

Còn lại, là người Đông Lỗ quốc, lại càng chẳng có ý gì . Bọn họ vốn có sáu người, mà nay đã chết hết hai người chỉ còn lại bốn người, những người này đã sớm quên đi nhiệm vụ quan trọng của họ là phải giết đối thủ để giành chiến thắng, trong thời điểm này, bọn họ nghĩ rằng biện pháp tốt nhất chính là đi theo đại tổ đội, nếu không, có chết như thế nào cũng không biết.

An bài xong tất cả, Mộ Dung Thất Thất nhìn chằm vào bốn nhãn tử, quan sát lượng mũi tên cùng thời điểm hai người điều khiển sau mắt đổi chỗ cho nhau, xác định tất cả xong, Mộ Dung Thất Thất hướng mọi người gật đầu ra hiệu, " Chuẩn bị! A Khang, đi!"

Lập tức, Hoàn Nhan Khang giống như một trận gió tiến về thềm đá trên lầu đó, con mắt phía sau thấy có người bất ngờ tiến lên lầu bốn, mũi tên từ bốn hường đều nhắm về phía Hoàn Nhan Khang .

" Sưu sưu sưu!"

"Ai nha nha, các cháu, các cháu bắn cung chỉ có như thế sao! Nhanh lên một chút , còn phải nhanh hơn nữa!" Hoàn Nhan Khang nói, thân thể linh hoạt tránh né chi chít những mũi tên đang bay tới .

"Ngay bây giờ! Động thủ!"

Mộ Dung Thất Thất ra lệnh một tiếng, những người làm theo chỉ định, ẩn trong màu tuyết trắng, hướng về phía bốn góc.

"Sưu!" Cung tên nhỏ trên tay Tô Mi bắn một cách chính xác vào nhãn tử màu đen, "A —– " một tiếng hét vang lên, người nọ ngừng bắn, nhưng người phía sau tiếp tục chạy lên thế chỗ, " Vụt —– '' Phi tiêu trong tay Như Ý cũng phóng về phía hắc động ngay lúc này .

"Rầm —- " một âm thanh vang lên, giống như có người đã ngã xuống, hắc động ở phía đông không bắn ra mũi tên nào nữa.

"Thành công!" Tô Mi vui vẻ kêu lên, cùng lúc này, những người khác ở ba hướng còn lại cũng động thủ, qua một hồi, toàn bộ những người ở sau thao túng những nhãn tử cũng đều bị đánh gục .

" Phù phù, nguy hiểm thật nha!"

Hoàn Nhan Khang dừng lại bước chân, vội vàng lau đi tầng mồ hôi rơi trên mặt, " Ta còn sống, thật tốt quá! Tiểu gia còn sống!"

Nghe Hoàn Nhan Khang nói, mọi ngừơi trong lòng nghĩ rằng, cửa ải nải cuối cùng cũng qua! Lúc này, mọi người đều đặc biệt thay đổi cách nhìn về Mộ Dung Thất Thất, ngay cả Hạ Lan Liên Y- kẻ bị Mộ Dung Thất Thất lừa mất mười vạn hoàng kim, cũng đối với nàng kính nể không thôi.

Nếu không phải Mộ Dung Thất Thất nghĩ ra giải pháp, cửa này không biết còn bao nhiêu người phải chết nữa! Bất quá lại nói ngược lại, biện pháp này dù có được người khác nghĩ ra, nhưng nếu muốn bảo mọi người phối hợp, bọn họ chưa chắc đã thật sự nghe theo.

Có lẽ bởi vì do ở cửa thứ hai, Mộ Dung Thất Thất đã giúp đỡ bọn họ không công, cho nên những tuyển thủ này đối với nàng rất là tin tưởng, cũng vì vậy mà nghe theo lời của nàng .

" Đi thôi, đi tới cửa thứ tư!" Mộ Dung Thất Thất bước lên bậc thang .

Giây phút này, bước chân của mọi người đều cảm thấy nặng nề, không biết phía trước có cái gì đang chờ đợi họ, ngay cả bốn người còn lại của Đông Lỗ quốc tâm tình vô cũng cùng bất an.

Thời điểm đi tới tầng thứ tư, Mộ Dung Thất Thất đột nhiên xoay người nhìn bọn người Đông lỗ quốc, " Rốt cuộc Già Lam đại nhân là người nào? Hắn tại sao lại ra đề mục ác độc như thế? Các ngươi không phải là người Đông Lỗ à? Hắn tại sao lại muốn hại các ngươi phải chết ?"

Lời của Mộ Dung Thất Thất đánh vào tâm của những người này, đi vào năm mươi người, hiện tại chỉ còn lại bốn người, đã chết bốn ngươi sáu người, bọn họ cũng là tuyển thủ của Đông Lỗ quốc! Đều là người a!

" Già Lam đại nhân là —–"

" Câm mồm!"

Một người đang định nói ra thân phận của Già Lam, lại bị người bên cạnh lớn tiếng quát, "Chuyện của Già Lam đại nhân là chuyện chúng ta có thể tùy tiện nói ra sao?"

Bị tên béo quát, tên gầy liền cúi đầu, không hề hé răng nữa .

Thấy thế, Mộ Dung Thất Thất nhếch mi cười lạnh, " Hiện tại chúng ta cùng ngồi chung trên một con thuyền, các ngươi đã muốn giữ bí mật như thế, vậy các ngươi tự đi hết quãng đường còn lại, ta sẽ không giúp đỡ nữa . Đến lúc đó sống chết có số, phú quý do trời . Có thể còn sống ra tháp, chính là phúc của các ngươi! Nếu đã chết rồi, các ngươi cũng nên cảm tạ vị Già Lam đại nhân kia !"

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Mục lục