Gửi bài:

Chương 65 - Lần Đầu Tiên Hôn Trực Tiếp

Không đợi Mộ Dung Thất Thất đứng vững, người nọ đã một tay đẩy nàng ra."Người xấu xí! Tránh ra!"

Người nói câu này, chính là Ngũ hoàng tử đương triều, nhi tử của Đức Phi – Hoàn Nhan Khang.

Thấy trên y phục đối phương có thêu phi long ba trảo, Mộ Dung Thất Thất đoán là thân phận của hắn nhất định là hoàng tử của Bắc Chu quốc. Đến khi hắn gọi mình là "Người xấu xí" , nàng cũng không có để ở trong lòng, chỉ nhẹ giọng nói tạ ơn xong, thì thối lui ra để xem cuộc vui.

Nữ nhân này không có tức giận sao? Điều này làm cho Hoàn Nhan Khang có chút kỳ quái, không nhịn được mà đem hai mắt nhìn nhiều một chút dung mạo xấu xí của Mộ Dung Thất Thất.

Hắn chẳng qua là hảo tâm thuận tay, đem nàng sắp ngã xuống mặt đất kéo dậy, nhưng sau khi nhìn thấy dung mạo nàng xong, thì thuận tiện tặng một câu"Người xấu xí" cho nàng, hắn vốn cho là nữ nhân này sẽ mang một bộ dáng khổ sở rưng rưng nước mắt, nhưng không nghĩ tới phản ứng của nàng lại rất bình tĩnh.

Hơn nữa, tựa hồ một chút không có kinh hoảng, cũng không hề khổ sở. Nữ nhân không phải là để ý nhất đến dung mạo của các nàng sao? Nhìn bộ dáng của nàng, lạ mặt vô cùng, nữ tử này là của nhà ai a? Cũng là có chút thú vị, có chút ý tứ!

"Ngũ đệ, công chúa và Mục tiểu thư rơi xuống nước rồi!" Dư Thi Thi vừa thấy Hoàn Nhan Khang, tựa như thấy"Cứu tinh" giống nhau, lập tức tiến lên cầu trợ. Cũng cắt đứt hứng thú của Hoàn Nhan Khang đối với Mộ Dung Thất Thất.

Thấy Dư Thi Thi mở miệng, Hoàn Nhan Khang liền thay một gương mặt cợt nhả , "Ơ, muốn tắm, cũng không như vậy a!"

Mặc dù ngoài miệng lời nói rất ác độc, nhưng Hoàn Nhan Khang lại không có xem náo nhiệt tiếp, lập tức giẫm phải mặt nước, phịch một cái nhảy tới trước mặt hai người kia, một tay bắt một người, là nắm lấy tóc của các nàng , đem các nàng nhấc lên, ném lên trên cây cầu đó, sau đó thì tung mình, nhảy đến trên cầu.

"Muội muội thật hăng hái a, lại cùng Mục tiểu thư đây chơi trò nghịch nước! Chẳng qua là, ngày hôm nay trời đông giá lạnh, các ngươi không cảm thấy lạnh sao"

Nghe Hoàn Nhan Khang vừa nói như thế, Hoàn Nhan Bảo Châu quả thật cảm giác được lạnh, lập tức đánh hai đánh hắt xì, Ninh nhi cùng Vịnh Nhi bên cạnh cầm lấy hai cái thảm còn lại khoác cho nàng. Mà ở bên này, cũng có cung nhân tiến lên dùng thảm đem Mục Vũ Điệp đang lạnh run bao bọc lại.

Không nghĩ tới, chuyện này cứ như vậy mà xong —— trong lòng Mộ Dung Thất Thất có chút nho nhỏ tiếc nuối. Dựa theo ý tưởng của nàng, ít nhất phải làm cho các nàng ở trong nước mà ngâm thêm một thời gian ngắn, không ngờ đúng lúc lại có một Trình Giảo Kim đi ra.

Vẻ mặt của Mộ Dung Thất Thất ở trong mắt người khác, chính là "Sợ đến ngây người". Dư Thi Thi quét mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất, thấy nàng như vậy, thì khẽ hừ một tiếng, rốt cuộc đúng là không còn dùng được , chỉ là như vậy, đã bị dọa sợ.

Ánh mắt khinh thường của Dư Thi Thi bị Mộ Dung Thất Thất thu hết vào mắt, khinh địch, là bắt đầu cho thất bại. Đây là nghĩa phụ từng dạy cho nàng , hiện tại Dư Thi Thi đang phạm vào sai lầm này.

Bất quá, để cho các nàng hiểu lầm cũng tốt! Nàng cũng không có nhiều thời gian cùng những nữ nhân này tranh giành tình nhân như vậy, có thời gian, còn không bằng để nàng hảo hảo nghiên cứu một chút "Thiên Hạ Đệ nhất trang" này, đến lúc đó đem trang chủ ra chơi đùa, cũng rất tốt.

Về phần mới người vừa rồi, nguyên lai là Ngũ hoàng tử Hoàn Nhan Khang, khó trách hắn lại gọi nàng"Người xấu xí" .

Nghe nói cả Bắc Chu quốc này, Ngũ hoàng tử cực kỳ yêu thích đồ vật đẹp, người xinh đẹp. Tất cả những thứ bình thường đơn giản, ở trong mắt hắn chính là xấu. Lại càng không cần phải nói đến dung mạo hiện tại của Mộ Dung Thất Thất chẳng qua là thanh tú, nên dĩ nhiên là bị Hoàn Nhan Khang quy kết vào hàng ngũ "Người xấu xí". Cái hoàng tử này, cũng là một cái cá biệt của Bắc Chu hoàng thất.

Bên hồ Nhật nguyệt đã xảy ra chuyện, thì không đầy một lát đã bị trình đến Thái Cực điện. Vừa nghe nói Mộ Dung Thất Thất ở nơi đó, Phượng Thương không còn kịp cùng Hoàn Nhan Liệt nói một tiếng nào nữa, đã lắc mình vọt tới.

Thấy Phượng Thương như vậy, hoàng hậu Lý Băng càng khẳng định đối với kết luận của mình phỏng đoán. Nam Lân vương, quả nhiên thích hòa thân công chúa kia. Bằng không tại sao hắn lại hồn bất thủ xá sau khi Mộ Dung Thất Thất đi, mà tâm tư dường như ở nơi khác vậy! Hiện tại gặp phải vấn đề, thì lo lắng của hắn không giống như giả vờ.

Xem ra, anh hùng khó qua ải mỹ nhân những lời này không giả. Mặc dù Mộ Dung Thất Thất không phải là mỹ nhân, nhưng có thể có nói là trong mắt tình nhân hóa Tây Thi, ở trong mắt Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất so sánh với Tây Thi còn muốn đẹp hơn hàng ngàn lần vạn lần .

Như vậy xem ra, chuyện sẽ dễ làm hơn. Ở chỗ Lão thái thái đích thị là không chấp nhận Mộ Dung Thất Thất , nếu như nàng có thể giúp chuyện này, để cho Phượng Thương có thể ôm mỹ nhân về, nói không chừng Phượng Thương sẽ trợ giúp Hoàn Nhan Hồng củng cố ngôi vị hoàng đế.

Người nam nhân này, một khi chấp nhất một việc gì, thì nhất định sẽ làm được . Thay vì để cho hắn phải dựa vào năng lực chính mình mà đạt thành mong muốn, thì không bằng bán cho hắn ân tình, đến lúc đó cũng dễ nói điều kiện hơn.

Thái Tử Phi đang ở bên hồ nhật nguyệt, thấy Phượng Thương đi, thì Hoàn Nhan Hồng cũng chạy qua theo. Hắn mới sẽ không để cho Phượng Thương có cơ hội chung đụng một mình cùng Dư Thi Thi , nữ nhân này, cho dù hắn không thích, nhưng là của hắn, thì không thể để cho người khác đụng được. Cho dù phải phá hủy nàng, cũng chỉ có hắn mới có thể làm.

Lúc Phượng Thương chạy tới, bọn Mộ Dung Thất Thất đã chuyển dời đến Hoa Lan Điện cách gần nơi này. Cung nhân gác cửa lấy nước nóng hầm hập, cho Hoàn Nhan Bảo Châu cùng Mục Vũ Điệp ngâm, còn Mộ Dung Thất Thất cùng Dư Thi Thi thì chờ ở phía ngoài.

Xảy ra chuyện như vậy, Dư Thi Thi trong lòng có chút lo lắng, rốt cuộc nên tìm lấy cớ gì, để giải vây cho mình. Dù sao, trong những người này nàng là Thái Tử Phi, lại nhiều tuổi nhất , hơn nữa Đức Phi cũng liên tục dặn dò, làm cho nàng trông coi một chút, không nghĩ tới công chúa và cháu gái Thừa tướng đều bị rơi xuống nước rồi, hiện tại phải làm thế nào cho phải đây!

Mặc dù Thừa tướng ủng hộ Nhị hoàng tử Hoàn Nhan Nghị, nhưng bên mặt ngoài, vẫn không muốn trở mặt với hắn. Nếu để cho người ta nói Thái Tử Phi nàng cố ý tìm cơ hội hại Mục Vũ Điệp, thì nàng quả thật khó biện minh.

Gả vào hoàng thất nhiều năm, chuyện điên đảo hắc bạch thị phi nàng đã thấy nhiều, chỉ cần liên quan đến vấn đề chánh trị, cho dù chỉ là chuyện nhỏ như hạt đậu, nhưng cuối cùng cũng có thể bị nhuộm đẫm mở rộng đến trình độ không thể lường được. Hiện tại Dư Thi Thi đã không có tâm tình để cười nhạo Mộ Dung Thất Thất nữa, nàng lo lắng chính là chuyện ngày hôm nay, có thể khiến cho Thừa tướng hiểu lầm, mà ảnh hưởng đến "Nghiệp lớn" của Hoàn Nhan hồng hay không?

Mộ Dung Thất Thất làm bộ như không nhìn thấy Dư Thi Thi khẩn trương, nàng cúi đầu, chơi đùa với ngón tay của mình. Hiện tại biết lo lắng sợ hãi rồi ư? Vậy mới vừa rồi tại sao lại đi? Dù sao, chuyện này cùng Mộ Dung Thất Thất nàng không có liên quan, nàng chỉ muốn xem thật kỹ vỡ kịch là được.

Mộ Dung Thất Thất một mình đùa giỡn ngón tay, khiến cho Hoàn Nhan Khang chú ý.

Mới vừa rồi kia tiếng gọi "Người xấu xí" không đem Mộ Dung Thất Thất khóc lóc, đã để cho Hoàn Nhan Khang rất kinh ngạc, ở trong ký ức của hắn, chỉ cần là cô bé, nghe được người khác nói mình là người xấu xí, cho dù không khóc, cũng sẽ ủy khuất, nhưng mà tiểu cô nương này hết lần này tới lần khác như không nghe thấy vậy, thật tốt để chơi đùa đây!

Hoàn Nhan Khang lần đầu tiên phát hiện cô gái "Đặc biệt" như vậy, cho nên cũng cùng đi theo đến Hoa Lan Điện, hiện tại thấy Mộ Dung Thất Thất chơi đầu ngón tay, hắn cũng tới bên người nàng, nhìn nàng chơi. Nhưng vừa nhìn, ánh mắt của Hoàn Nhan Khang liền di chuyển không ra. Cái "Người xấu xí" này, tại sao bàn tay lại xinh đẹp như vậy đây?

"Uy, người xấu xí, tay của ngươi rất xinh đẹp!"

Hoàn Nhan Khang cũng bất quá mới mười bảy mười tám tuổi, một thân áo choàng màu bạc, mắt hẹp dài, lông mày dài, cùng Hoàn Nhan Hồng có chút giống, nhưng không có vẻ trầm ổn của Hoàn Nhan Hồng, ngược lại nhiều hơn một chút ít tuấn lãng, cùng bất cần đời, toàn thân quý khí, giở tay nhấc chân, đều có một chút mùi vị xấu xa, hơn nữa khóe miệng kia luôn treo nụ cười bỡn cợt, vừa nhìn cũng biết đó là một hoàng tử bị chiều hư.

"Phải không?" Mộ Dung Thất Thất ngẩng đầu, cười ngọt ngào, "Từng có người cũng nói như vậy quá!"

"A? Là ai?" Thấy có người cùng mình có đồng dạng "Tiêu chuẩn thẩm mỹ" , Hoàn Nhan Khang lập tức hăng hái lên, rất có muốn biết người nọ, muốn cùng đối phương tỷ thí một chút đối với sự hiểu biết về "Mĩ".

"Là ——" Mộ Dung Thất Thất còn chưa nói hết, đã rơi vào trong một cái ôm quen thuộc, mà bên người nàng Hoàn Nhan Khang, lại bị người náo đó đánh bay đi.

"Khanh Khanh, nàng không sao chứ!" Phượng Thương vội vàng kiểm tra Mộ Dung Thất từ trên xuống dưới, phát hiện nàng không có bị thương, mới thở phào nhẹ nhỏm.

Bên kia, Hoàn Nhan Khang nhận thấy được sát ý, vội vàng tung mình trốn đi, chờ đứng vững, mới nhìn thấy Phượng Thương.

"Biểu ca, ngươi muốn mưu sát ta a!" Hoàn Nhan Khang lập tức khoa trương kêu lên. Bất quá, trên mặt hắn cao hứng nhiều hơn. Hoàn Nhan Khang cho tới bây giờ cũng muốn giỏi hơn Phượng Thương, thấy Phượng Thương trở lại, Hoàn Nhan Khang lập tức tiến lên, muốn cho hắn một cái ôm thật lớn.

"Dừng ——" còn chưa tới trước mặt Phượng Thương, đã bị Mộ Dung Thất Thất hô ngừng, Hoàn Nhan Khang lúc này mới phát hiện tư thế cùa Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương rất mập mờ, vô cùng mập mờ! Mộ Dung Thất Thất cả người đều ở trong ngực Phượng Thương, tình cảnh như thế, Hoàn Nhan Khang chưa từng nhìn thấy, lập tức cái càm suýt chút đã rớt trên mặt đất.

"Ngũ điện hạ, ngài có ham mê không bình thường, có thể, đó là lựa chọn tự do của ngài. Nhưng mà, ngài đừng có lây nhiễm Vương gia nhà ta a! Nếu không để ngoại nhân thấy, còn tưởng rằng Vương gia nhà ta bị đồng tính, vậy làm sao mà được chứ!"

Tiếng nói của Mộ Dung Thất Thất, ngọt ngào, trong trẻo, nghe thấy khiến lòng người mềm nhũn, ngứa ngứa. Nhưng mà nàng lại nói ra lời nói tức chết người! Hoàn Nhan Khang hiểu Mộ Dung Thất Thất đang đùa giỡn mình, nói hắn bị đồng tính, cái này Hoàn Nhan Khang đã bị chọc tức!

"Ai nói ! Ta mới không phải đồng tính! Ta thích nữ nhân! Nữ nhân, ngươi nghe hiểu không đó, người xấu xí!"

Hoàn Nhan Khang dùng "Người xấu xí" để hình dung Mộ Dung Thất Thất, khiến cho sắc mặt Phượng Thương trầm xuống, "Hoàn Nhan Khang, ngươi nói ai là người xấu xí?"

"Ta nói chính là ——" Hoàn Nhan Khang đột nhiên dừng lại, nhìn một chút Mộ Dung Thất Thất, lại nhìn một chút Phượng Thương, bộ dáng hắn như bừng tỉnh đại ngộ, "Biểu ca, nàng chính là hòa thân công chúa? Chính là nữ tử thần bí bị ngươi giấu ở Thính Tùng Lâu? Hơn nữa ngươi vì nàng mà cùng Hoàng tổ mẫu đối kháng, còn muốn nộp Hổ Phù lên – Mộ Dung Thất Thất? !"

"Không sai, chính là Bổn cung. Mới vừa rồi đa tạ điện hạ xuất thủ tương trợ, cám ơn!"

Mộ Dung Thất Thất hướng Hoàn Nhan Khang hành lễ, không ngờ còn không có động, Hoàn Nhan Khang đã mau chóng tránh ra, còn vừa khoát tay nói, "Không không không, ta mới không cần ngươi hành lễ! Sau này ngươi chính là biểu tẩu rồi, để biểu tẩu hành lễ cho ta, sẽ làm ta giảm thọ , tiểu gia mới không cần!"

Hoàn Nhan Khang dùng "Biểu tẩu" để gọi Mộ Dung Thất Thất, sắc mặt Phượng Thương cuối cùng dễ nhìn chút ít, không hề so đo với hắn tiếng "Người xấu xí" mới gọi vừa rồi. Thấy sắc mặt Phượng Thương chuyển biến tốt đẹp, Hoàn Nhan Khang mới thở phào nhẹ nhỏm. Phù phù, nguy hiểm thật a! Nếu như hắn sớm biết thân phận của Mộ Dung Thất Thất, cũng sẽ không chọc cho biểu ca sinh khí !

Thấy Hoàn Nhan Khang bộ dáng thoải mái, Mộ Dung Thất Thất không nhịn được nghĩ trêu cợt hắn tiếp, mới vừa rồi hắn mở miệng là "Người xấu xí", nàng không có so đo, cũng không tỏ vẻ nàng không tức giận, dù sao không có một người nào, không có một cô bé nào thích bị gọi như vậy.

Nghĩ được như vậy, Mộ Dung Thất Thất hướng Hoàn Nhan Khang cười một tiếng, tiếng cười này, ngọt giống như hoa xuân, nhưng mà Hoàn Nhan Khang lại nhạy cảm nhận thấy được bên trong có mùi vị âm mưu, trong lòng chuông cảnh báo run lên. Cô gái này, lúc trước cũng không bày ra thân phận của mình, hại hắn suýt nữa bị biểu ca đánh bay, hiện tại nàng lại muốn chơi trò gì?

"Điện hạ mới vừa rồi không phải muốn biết còn có ai khen qua tay của ta xinh đẹp sao? Đó chính là Vương gia a! Ta cùng Vương gia lần đầu tiên gặp mặt, Vương gia đã nói tay của ta rất đẹp." Mộ Dung Thất Thất vươn hai tay ra, hướng Hoàn Nhan Khang biểu diễn mình bàn tay bạch ngọc nhỏ bé.

Thật xinh đẹp a! Thấy hai tay của Mộ Dung Thất Thất, Hoàn Nhan Khang bị một trận ngây người. Tay xinh đẹp như vậy, hắn là lần đầu tiên nhìn thấy! Thật không biết sờ lên sẽ là cảm giác gì. . . . . .

Không đợi ảo tưởng của Hoàn Nhan Khang kết thúc, một trận chưởng phong chạm mặt mà đến. Nguy hiểm! Hoàn Nhan Khang trong lòng hô to không tốt, mau tránh ra, nhưng vẫn chậm một nhịp, cuối cùng phải đặt mông ngã trên mặt đất, đau một trận khiến hắn nhe răng.

Sau một khắc, tay của Mộ Dung Thất Thất đã đến trong lòng bàn tay của Phượng Thương, hắn tự mình đem tay Mộ Dung Thất Thất giấu vào trong ống tay áo, không để cho Hoàn Nhan Khang nhìn thêm một cái nào.

"Ngươi cố ý !" Làm trò nhiều người như vậy, bị Phượng Thương đẩy ngã trên mặt đất, sắc mặt của Hoàn Nhan Khang trở nên rất thối. Hắn cuối cùng cũng hiểu, Mộ Dung Thất Thất là cố ý làm như vậy , mục đích chính vì vén lên mâu thuẫn giữa hắn và Phượng Thương, đúng, nữ nhân này chính là nghĩ như vậy!

"Mới vừa rồi, điện hạ không phải là mở miệng ra là gọi ta người xấu xí sao? Chẳng lẽ điện hạ không biết, lòng của nữ nhân như kim dưới đáy biển sao? Bản tính của ta, những thứ khác đều tốt, chỉ có ánh mắt là nhỏ nhất. Người nào đắc tội ta, ai khi dễ ta, ta đều nhớ được rõ ràng. Điện hạ, ta có tên, không phải gọi là kẻ xấu xí, lần sau điện hạ vẫn không lễ phép như vậy, thì ta đây ——"

"Ngươi muốn làm sao!" Hoàn Nhan Khang đứng lên, xoa xoa cái mông, Phượng Thương hạ thủ cũng quá ác rồi, không phải chỉ là kẻ xấu xí thôi sao! Thế nhưng lại đối với hắn xuất thủ, quá không có suy nghĩ rồi!

"Ta đây sẽ tìm Vương gia hỗ trợ!"

Mộ Dung Thất Thất đem Phượng Thương mang ra, Hoàn Nhan Khang hoàn toàn không có biện pháp. Mới vừa rồi ánh mắt Phượng Thương giống như dao găm vậy, nếu quả thật là dao găm, sợ rằng hiện tại đã đem ánh mắt của hắn khoét xuống rồi. Hoàn Nhan Khang lúc trước chẳng qua là nghe nói Phượng Thương cưng chìu Mộ Dung Thất Thất đến lợi hại, không nghĩ tới thật đúng là đem nàng cưng chìu lên tận trời.

Chẳng qua là, tham muốn giữ lấy của biểu ca cũng quá mạnh đi! Hắn bất quá là nhìn thoáng qua, một cái mà thôi, có cần thiết động sát khí không! Hoàn Nhan Khang không phải người ngu, Phượng Thương quan tâm Mộ Dung Thất Thất như vậy, hắn đều thấy nhất thanh nhị sở.

Cái này, Hoàn Nhan Khang trong lòng đã quyết định chú ý, sau này không thể gây chuyện với Mộ Dung Thất Thất được.

Nếu Mộ Dung Thất Thất là trái tim trên người Phượng Thương, thì hắn chỉ cần làm cho Mộ Dung Thất Thất vui vẻ, thì Phượng Thương biểu ca nhất định cũng vui vẻ, đến lúc đó nói không chừng sẽ cho hắn tiến vào quân doanh quan sát, tránh cho hắn cả ngày ở trong kinh thành nhàn rỗi vô sự.

"Được được, ta sợ ngươi rồi! Ta hướng ngươi nói xin lỗi vậy!"

Hoàn Nhan Khang nói xong lời này, rất là thành thật hành lễ với Mộ Dung Thất Thất, "Biểu tẩu, xin tha thứ tiểu! Tiểu đệ có mắt như mù! Sau này sẽ không phát sinh chuyện như vậy nữa!"

Cái lễ này đã để cho Mộ Dung Thất Thất biết tính cách của vị hoàng tử này. Không nghĩ tới ở trong hoàng cung Bắc Chu, vẫn còn có người thú vị như vậy! Nhìn thái độ của Phượng Thương, có lẽ có quan hệ không tệ với hắn, vậy thì tạm thời đem hắn trở thành người của mình vậy!

Dư Thi Thi vốn đang suy nghĩ phải làm thế nào mà giải quyết vấn đề, nhưng kể từ khi Phượng Thương xuất hiện, thì ức chế không được nội tâm rung động, ánh mắt vẫn đi theo hắn, mắt thấy Phượng Thương đối với Mộ Dung Thất Thất sủng ái, Dư Thi Thi trong lòng khó chịu giống như đao cắt, đặc biệt là Mộ Dung Thất Thất mở miệng gọi một tiếng"Vương gia nhà ta" , lại càng chói tai gay gắt.

Hiện tại, thấy Mộ Dung Thất Thất chỉ mất không bao lâu thời gian, đã thân quen với Hoàn Nhan Khang tính tình nhất cổ quái nhất trong hoàng thất , thì sắc mặt Dư Thi Thi có chút khó coi. Lại đang nghe được Hoàn Nhan Khang luôn mồm gọi Mộ Dung Thất Thất là "Biểu tẩu" thời điểm, đố kỵ trong lòng Dư Thi Thi, đã hoàn toàn bành trướng.

"Ngũ đệ, hôn sự của Chiêu Dương công chúa và Vương gia còn không có định ra , ngươi gọi như vậy sẽ khiến cho người ta hiểu lầm , đối với danh tiết của nữ nhi sẽ không tốt!" Dư Thi Thi ở bên cạnh ôn nhu mở miệng, mỗi câu nói đều giống như vì Mộ Dung Thất Thất suy nghĩ, nhưng là từ trong miệng nàng nói ra, cũng tiết lộ ra nồng đậm ghen tức.

Dư Thi Thi nghĩ gì, Hoàn Nhan Khang làm sao mà không biết. Hắn nhếch miệng xấu xa cười một tiếng, nhưng lỗ mũi khẽ lại hừ một tiếng, "Hoàng tẩu, người ta cũng không để ý, ngươi lo lắng làm cái gì? Rốt cuộc là biểu ca cưới vợ, hay là hoàng huynh cưới a? Chỉ cần biểu ca thích, người khác nhìn như thế nào, thì có quan hệ gì đâu!"

Hoàn Nhan Khang nói lời này rất hay, hơi được tâm ý của Mộ Dung Thất Thất, thấy Du Thi Thi tức đến lỗ mũi cũng muốn lệch đi, Mộ Dung Thất Thất buồn cười, nhưng trên mặt thì mang vẻ căng thẳng, sau một khắc, liền cất bước thối lui ra khỏi vòng tay của Phượng Thương.

"Thái Tử Phi nương nương nói rất đúng, là Bổn cung sơ sót. Vương gia, Bổn cung bây giờ còn không phải là Vương Phi, nam nữ hữu biệt!"

Mộ Dung Thất Thất khẽ cúi đầu, vẻ mặt biết điều. Thấy nàng như vậy, Dư Thi Thi trong lòng cũng thư thái một chút. Dù sao, nàng thấy Phượng Thương ôm Mộ Dung Thất Thất đã cảm thấy chói mắt, hai mắt đau giống như kim châm vậy.

Dư Thi Thi thống khoái còn chưa tới hai giây, thì Mộ Dung Thất Thất lần nữa rơi vào vòng tay ôm ấp của Phượng Thương."Đây là chuyện nhà của Bổn vương, không nhọc Thái Tử Phi quan tâm!"

Một câu nói lạnh như băng trực tiếp hất tới đây, đâm đau Dư Thi Thi ."Vương gia, ta là vì muốn tốt cho ngươi. . . . . ."

Đang lúc nước mắt của Dư Thi Thi sắp rơi xuống thời điểm, thì một giọng nói âm u từ sau lưng nàng truyền đến, "Ái phi, ngươi có thể đem tâm tư quan tâm người khác của ngươi, đặt ở trên người Bổn cung không a!"

"Điện, điện hạ!" Dư Thi Thi trong lòng cả kinh, trên mặt lập tức thay đổi sắc, vẻ ai oán mới vừa rồi , hiện tại biến thành dịu dàng đoan trang. Biến hóa nhanh như vậy, làm cho Mộ Dung Thất Thất nhìn thấy hận không được vươn ra ngón tay cái khen ngợi, Good, very very Good! Biến sắc mặt so sánh với lật sách còn nhanh hơn!

"Điện hạ, ngài làm sao tới đây?"

Dư Thi Thi vừa mới chuyển thân, đã bị Hoàn Nhan Hồng khóa ở trong ngực.

"Bổn cung lo lắng cho ngươi a!" Hoàn Nhan Hồng nhìn lướt qua Phượng Thương cùng Hoàn Nhan Khang, ánh mắt cuối cùng rơi vào trên mặt Dư Thi Thi, "Ừ, may mắn, không đến muộn!"

Lời này, nghe được khiến Dư Thi Thi cực kỳ lúng túng, mà Mộ Dung Thất Thất coi như là thấy được hình thức chung đụng của hai vợ chồng này. Bất quá, Phượng Thương không có lên tiếng, còn Hoàn Nhan Khang lúc này cũng nhìn trần nhà, trong miệng còn huýt sáo một điệu hát dân gian, nên Mộ Dung Thất Thất dứt khoát tiếp tục giả vờ làm tiểu bạch thỏ.

Chờ đến lúc đám người hoàng thượng, hoàng hậu, Đức Phi đến, Hoàn Nhan Bảo Châu cùng Mục Vũ Điệp đã đổi lại quần áo sạch, đầu tóc cũng chải chỉnh tề, không thấy chút nào bộ dạng chật vật mới vừa rồi.

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Hoàn Nhan Liệt nhìn Dư Thi Thi, mới vừa rồi ở trên đường, Đức Phi Lâm Khả Tâm đã nói rõ chuyện đã xảy ra, hiện tại, đến phiên Dư Thi Thi giải thích.

Dư Thi Thi đơn giản thuật lại một chút chuyện từ đầu đến cuối, sau đó lại trực tiếp nói một câu "Con dâu cách đó khá xa, nhìn thấy không rõ mọi chuyện, lúc đó Chiêu Dương công chúa là một trong những người ở gần, phụ hoàng có thể hỏi Chiêu Dương công chúa."

Xem ra, nữ nhân này quả thật rất ghét mình! Nghe lời Dư Thi Thi nói..., trong lòng Mộ Dung Thất Thất đã phán cho nàng ta một tội. Đem trách nhiệm phủi sạch sẽ, một câu thấy không rõ lắm, nên không liên quan đến mọi chuyện, hiện tại lại đem nàng đẩy ra, khi dễ nàng là quả hồng mềm, cho rằng ai cũng có thể nhào nặn sao?

"Khanh Khanh, đừng sợ, đem những gì nhìn thấy nói ra đi." Phượng Thương nắm bàn tay nhỏ bé của Mộ Dung Thất Thất, nhìn như vì nàng mà chọc tức, kì thực cũng hướng đến mọi người tỏ thái độ, hắn đứng ở phía Mộ Dung Thất Thất.

Có Phượng Thương ủng hộ, Mộ Dung Thất Thất không lo lắng nữa. Nàng làm bộ nhớ lại chuyện tình vừa mới phát sinh, sắc mặt trở nên tái nhợt, thanh âm cũng run rẩy lên, ngón tay, lại càng chỉ hướng cung nữ Ninh nhi bên cạnh Hoàn Nhan Bảo Châu, "Giun. . . . . . Rất nhiều giun. . . . . . Sau đó, ta ngã xuống rồi, là Ngũ điện hạ đã cứu ta."

Lời nói đứt quãng như vậy..., thật sự là làm cho người ta đoán không được nội dung bên trong, người nghe được lại càng như lọt vào trong sương mù, không biết vị Chiêu Dương công chúa này muốn biểu đạt ý gì. Vẫn là Hoàn Nhan Khang nhanh mồm nhanh miệng, ở bên cạnh đem lời nói của Mộ Dung Thất Thất của phiên dịch ra.

"Phụ hoàng, là vị cung nữ này, đem giun cho cá ăn giội về phía Chiêu Dương công chúa, Chiêu Dương công chúa sợ, nên lúc lui về phía sau đã té một cái. Về phần Mục tiểu thư làm như thế nào đem muội muội đẩy vào trong hồ, muội muội làm sao bị kéo vào trong nước, thì nhi thần thật sự một chút cũng không biết."

Ác, thật ác! Nghe lời nói của Hoàn Nhan Khang..., Mộ Dung Thất Thất suýt chút nữa phun huyết. Ý cả câu của ngươi là Mục Vũ Điệp đem Hoàn Nhan Bảo Châu đẩy vào trong nước, sau đó chính nàng lại bị Hoàn Nhan Bảo Châu kéo vào trong nước luôn, còn mình đây thật chẳng biết gì, Ngũ hoàng tử này, thật là quá phúc hắc.

Có lời làm chứng này của Hoàn Nhan Khang, chân tướng của chuyện rơi xuống nước rất rõ ràng. Hoàn Nhan Bảo Châu cùng Mục Vũ Điệp cũng không còn nói gì được nữa, chẳng qua chỉ hung hăng mắt đối mắt nhìn nhau.

"Không có chuyện gì là tốt rồi, bình an là tốt rồi!" Hoàng hậu Lý Băng ở một bên giảng hòa, chỉ cần chuyện này cùng Thái Tử Phi Dư Thi Thi không liên quan, thì nàng an tâm. Hoàng hậu muốn cho chuyện này cứ như vậy qua đi, nhưng có người cũng không nguyện ý.

"Ai, đứa nhỏ này thật đáng thương, nhất định là bị làm cho sợ hãi!" Lâm Khả Tâm thấy bộ dáng của Mộ Dung Thất Thất, ngoài miệng cũng là đau lòng, "Hoàng thượng, đều do nô tì không tốt, nô tì thân thể yếu đuối, trúng gió hai lần đã nhức đầu lắm, nên không thể làm gì khác hơn là để cho Thái Tử Phi chiếu cố các nàng, không nghĩ tới lại xảy ra chuyện như vậy ——"

Một câu nói, có đem tất cả trách nhiệm vây quanh trên người Dư Thi Thi. Dư Thi Thi là Thái Tử Phi, là con dâu của hoàng hậu Lý Băng, nên Đức Phi như thế nào mà để cho nàng sống yên ổn đây.

Nghe lời nói của Lâm Khả Tâm..., Hoàn Nhan Liệt gật đầu, "Thái Tử Phi, chuyện này ngươi cũng có trách nhiệm, ngươi trở về bế môn kiểm điểm một tháng đi! Về phần cung nữ Ninh nhi, dĩ hạ phạm thượng, kéo ra ngoài loạn côn đánh chết!"

"Thần tức lĩnh chỉ." Dư Thi Thi sắc mặt trắng bệch, thân thể có chút lay động. Rõ ràng chuyện không liên quan đến nàng, làm sao vòng tới vòng lui, người bị phạt lại là nàng đây!

Về phần Ninh nhi, lại càng khổ ép."Bịch" một tiếng quỳ xuống dập đầu, "Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng! Nô tỳ biết sai rồi, hoàng thượng tha mạng!"

Thấy phụ hoàng phải xử tử Ninh nhi, Hoàn Nhan Bảo Châu cũng gấp gáp, "Phụ hoàng, Ninh nhi không phải cố ý! Đây không phải là lỗi của Ninh nhi, là nhi thần để cho nàng đi cầm thức ăn cho cá ! Phụ hoàng khai ân! Ninh nhi từ nhỏ đã hầu hạ nhi thần, nhi thần đã có thói quen, phụ hoàng không nên giết Ninh nhi! Xin phụ hoàng khai ân!"

Thiên tử nhất ngôn cửu đỉnh, đã mở miệng, tự nhiên là không thể thu hồi. Cho nên đối với nước mắt của nữ nhi, Hoàn Nhan Liệt không có mềm lòng. Cũng là hoàng hậu cùng Đức Phi đồng thời giúp Hoàn Nhan Bảo Châu cầu tình , để cho Hoàn Nhan Liệt chân mày hơi chút buông lỏng một chút.

"Hoàng thượng, nếu chuyện này cùng Chiêu Dương công chúa có liên quan, không bằng nghe một chút ý kiến của nàng, người thấy sao!" Rốt cuộc vẫn là bên gối người của Hoàn Nhan Liệt, một động tác rất nhỏ của hắn, Lâm Khả Tâm cũng hiểu rõ ràng. Thấy Hoàn Nhan Liệt có lòng giữ lại Ninh nhi, nhưng mà bởi vì đã mở ra miệng vàng, thì không thể đổi ý, Lâm Khả Tâm đã giúp Hoàn Nhan Liệt tìm bậc thang.

Trái cầu này, cuối cùng đã bị đá trở về nơi của Mộ Dung Thất Thất. Hoàn Nhan Bảo Châu vừa thấy chuyện có chuyển cơ, vội vàng để cho Ninh nhi đến van cầu Mộ Dung Thất Thất.

Mặc dù Ninh nhi nước mắt đầy mặt, nhưng mà Mộ Dung Thất Thất không có thấy chút nào hối hận từ trong mắt nàng, ngay cả Hoàn Nhan Bảo Châu, cũng tựa hồ thở phào nhẹ nhỏm, cho là nàng nhất định không dám đem Ninh nhi làm gì.

A, quả là chủ tớ a, thật là nhìn lầm nàng!

"Gia có gia quy, quốc có quốc pháp. Thất Thất không dám to gan làm thay đổi quyết định của thiên tử!"

Mộ Dung Thất Thấ t"Sợ hãi" nhìn mắt hoàng thượng, một câu nói mềm nhũn..., đã đem trái cầu đá trở về, đem đường cầu sinh của Ninh nhi đóng lại. Ngay cả Mộ Dung Thất Thất cũng nói như vậy rồi, Hoàn Nhan Liệt cũng không thể đổi lời nói. Ra lệnh một tiếng, Ninh nhi bị bịt miệng, kéo đi ra ngoài, trực tiếp hình trượng đánh chết ở bên ngoài.

Một bữa tiệc tẩy trần, được hạ màn bằng cái chết của một cung nữ. Vừa ra cửa cung, Mộ Dung Thất Thất đã hít thở một hơi. Hoàng cung thật đúng là xung khắc với mình, vì sao mỗi lần tiến cung, đều sẽ người chết thế?

Mộ Dung Thất Thất thở phào, liền bị Hoàn Nhan Khang nhìn thấy, không nhịn được mở miệng trêu chọc, "Biểu tẩu, ngươi sau này cần phải chú ý a! Hôm nay Ninh nhi đã chết, Bảo Châu khẳng định đem nợ này ghi tạc ngươi trên đầu. Nha đầu kia lòng ghi hận rất mạnh, ngươi phải cẩn thận!"

Rõ ràng là thiện ý khuyến cáo , bị Hoàn Nhan Khang nói ra, lại trở thành vẻ hắn muốn "Xem cuộc vui" .

Mộ Dung Thất Thất làm bộ nghe không hiểu ý tứ của Hoàn Nhan Khang, mê mang nhìn Hoàn Nhan Khang, "Điện hạ, công chúa tại sao trách ta? Không phải là hoàng thượng ban cho nàng kia chết sao? Đây là phúc khí của Ninh nhi a! Vương gia, ngài nói có đúng hay không?"

Vừa vặn, Phượng Thương cũng cực kỳ phối hợp gật đầu, "Đích xác là phúc khí của nàng!"

"Phúc khí?" Hai lời này nói ra ..., đem Hoàn Nhan Khang nghẹn gần chết. Cái Chiêu Dương công chúa này là thật không hiểu chuyện, hay là giả bộ không hiểu chuyện a? Tại sao biểu ca cũng theo nàng giả bộ ngu a? Không đợi Hoàn Nhan Khang suy nghĩ cẩn thận vấn đề này, thì xe ngựa của Mộ Dung Thất Thất đã chậm rãi rời đi.

Trong xe ngựa, Mộ Dung Thất Thất tựa vào trước ngực Phượng Thương, khẽ nhắm mắt lại, trong lòng suy nghĩ quan hệ của Dư Thi Thi cùng Phượng Thương . Mặc dù hôm nay gặp phải rất nhiều kẻ háo sắc, nhưng mà Mộ Dung Thất Thất thủy chung vẫn cảm thấy, nàng ta có chút khác lạ, nhưng rốt cuộc là khác ở chỗ nào, thì nàng không hiểu rõ lắm, nhưng là trên người nàng ta phát ra hận ý với mình, nếu so với những người khác thì nồng đậm hơn nhiều.

"Bị dọa?" bàn tay to của Phượng Thương xuyên thấu mái tóc đen của Mộ Dung Thất Thất.

"Không có." Mộ Dung Thất Thất lắc đầu, những thứ sâu kia, nàng cũng không có sợ, so sánh với sâu thì có nhiều thứ đáng sợ hơn nhiều, tỷ như lòng người. . . . . .

"Có cái gì muốn nói không?" Thấy Mộ Dung Thất Thất buồn bực không lên tiếng, không giống với bình thường, Phượng Thương không nhịn được liền thăm dò nội tâm của vị Tiểu Vương phi này.

"Vương gia, có câu này, ta không biết có nên nói hay không."

"Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì? Lại khiến cho khanh khanh của ta rầu rĩ không vui thế?"

Phượng Thương nói như vậy, Mộ Dung Thất Thất mới phát giác ra được, kể từ khi lên xe ngựa xong, mình vẫn không vui. Chẳng lẽ, là bởi vì qua hệ của Dư Thi Thi cùng Phượng Thương ?

"Vương gia, ánh mắt Thái Tử Phi nhìn ta rất khác lạ, thật giống như nhìn thấy tình địch. Chàng nói xem, nàng rốt cuộc là có ý gì a? Có phải trong chén có thức ăn mà vẫn nhìn trong nồi, đứng ở bên cạnh thái tử, mà còn nhớ thương chànga?"

Mộ Dung Thất Thất xoắn xoắn sợi tóc, cắn môi, một đôi mắt thủy uông uông nhìn Phượng Thương, hại hắn thất thần. Nguyên lai là vì Dư Thi Thi? Tiểu Vương phi của hắn nói như vậy, chẳng lẽ là ăn một chút dấm gì rồi? trong lòng Phượng Thương có chút mừng thầm.

"Nàng từng có hôn ước với ta, nửa tháng trước khi đám cưới, đột nhiên thoái hôn, gả cho Hoàn Nhan Hồng." Phượng Thương đơn giản rõ ràng nói tóm tắt mọi chuyện, chỉ dùng một câu nói là đem quan hệ khái quát giữa hắn cùng Dư Thi Thi nói đi ra ngoài.

"A ——" nghe Phượng Thương "Giải thích" , Mộ Dung Thất Thất kéo dài tiếng nói, rồi không hề nói gì nữa.

Trầm mặc, để cho Phượng Thương cảm thấy không có thói quen, hắn tự tay nhẹ nhàng vuốt lỗ mũi Mộ Dung Thất Thất một cái, "Khanh Khanh cho là chúng ta có quan hệ như thế nào?"

"Ít nhất hẳn là thanh mai trúc mã." Mộ Dung Thất Thất lúc trước mơ hồ nghe thiếu nữ bên cạnh đề cập tới thanh mai trúc mã, những nữ nhân kia nhất định là cố ý nói cho nàng nghe , cho nên nàng cũng ghi tạc chú ý.

"Thanh mai trúc mã?"

Đây là lần đầu tiên Phượng Thương nghe được cách nói này, thì ra người khác đều cho rằng quan hệ giữa Dư Thi Thi cùng hắn là thanh mai trúc mã? Chê cười! Bất quá lúc còn tấm bé cha mẹ hai bên biết nhau, cũng từng có lui tới, gặp mặt được vài lần, làm sao đến trong miệng người khác đã biến thành thanh mai trúc mã rồi? Khó trách mỗi lần thái tử gặp mình vẻ mặt cũng không hề hiền hòa, chẳng lẽ là bởi vì chuyện này sao?

Chẳng qua là nghe ngữ điệu của Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất đã hoàn toàn yên tâm.

Nếu một người đàn ông dùng giọng nói lãnh mạc vô tình lại mang một chút khinh miệt, đi nói với một nữ nhân, thì nữ nhân kia đích thị là ở trong lòng hắn không có bất kỳ vị trí nào. Hơn nữa, giọng nói của Phượng Thương, còn mang theo một tia chán ghét, phảng phất như chạm đến người này, sẽ bẩn vậy. Chẳng lẻ đây chính là sở thích sạch sẽ trong truyền thuyết sao?

"Vương gia, ngươi vô tình như vậy, những cô nương kia nhất định sẽ đau thấu tim !"

Mộ Dung Thất Thất tâm tình thật tốt, cũng làm cho trên mặt Phượng Thương có nhiều nụ cười hơn, "Khanh Khanh, hiện tại yên tâm chưa?"

Bị Phượng Thương vạch trần tiểu tâm tư của mình, Mộ Dung Thất Thất lập tức quẫn bách, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, ánh mắt liếc về phía Phượng Thương, bắt gặp ý cười trong mắt hắn, Mộ Dung Thất Thất càng cảm thấy ngại ngùng, dứt khoát mang đầu giấu đi, không để cho Phượng Thương chê cười mình.

"Ha ha ha!" Thấy Mộ Dung Thất Thất giống như đà điểu rút đầu, Phượng Thương thật sự là cực kỳ yêu thích, đưa tay đem Mộ Dung Thất Thất ôm vào trong ngực, "Tiểu ngốc tử, đừng đem mình nghẹn thở! Đi ra ngoài!"

"Không!" Mộ Dung Thất Thất cố chấp lắc đầu. Thật là mất mặt mà! Những ý nghĩ kia của nàng, đều bị Phượng Thương xem thấu.

"Đi ra ngoài đi! Ta bảo đảm không chê cười nàng, thật!" Phượng Thương dùng lời nói nhỏ nhẹ dụ dỗ Mộ Dung Thất Thất, nhưng nàng chết sống cũng không chịu, mãi cho đến cửa vương phủ, Mộ Dung Thất Thất mới đỏ mặt, ngẩng đầu.

"Phượng Thương, có một việc ta muốn nói cho chàng biết." Gương mặt Mộ Dung Thất Thất mặc dù vẫn phấn hồng như cũ, nhưng ánh mắt lại trong trẻo thanh thuần, thanh âm cũng dị thường nghiêm túc.

"Nói!"

"Ta thích tình cảm sạch sẽ, ta không có cách nào tiếp nhận chế độ chồng chung. Hơn nữa, ta cũng không có cách nào tiếp nhận trượng phu của ta có những nữ nhân khác, nam nhân của ta, vô luận là người hay tâm hồn, đều phải hoàn hoàn chỉnh chỉnh, triệt triệt để để chỉ thuộc về một mình ta. Bị người khác chạm qua, bất kể là vô tâm hay hữu ý, ta đều sẽ cảm giác bẩn. Thay vì ủy khúc cầu toàn cùng nhau sống chung, còn không bằng một mình rời đi cho thoải mái."

Mộ Dung Thất Thất nói vô cùng thật tình, Phượng Thương cũng nghe rất chân thành. Không nghĩ tới Tiểu Vương phi của mình tính cách cương liệt như vậy! Hơi có khẩu vị giống mình, ý nghĩ của bọn họ không mưu mà hợp, là giống nhau!

"Khanh Khanh, ta cam đoan với nàng, ta toàn thân cao thấp, từ đầu đến chân, đều sạch sẽ, không có bất kỳ tạp chất. Trừ khi còn nhỏ, mẫu thân của ta từng tắm cho, thì không có những nữ nhân khác nhìn thấy thân thể của ta, lại càng không cần phải nói chạm đến, ta tuyệt đối phù hợp yêu cầu của nàng. Hơn nữa, có Khanh Khanh, trong lòng ta đã không chứa được người khác nữa, lại càng không cần phải nói cùng người khác thân mật, mặc dù nàng không cảm thấy bẩn, nhưng ta cũng sẽ cho là bẩn!"

Nhỏ dần , Phượng Thương còn thêm một câu nói, "Hôm nay ta đã đem nụ hôn đầu hiến tặng cho nàng, Khanh Khanh, nàng phải đối với người ta chịu trách nhiệm!"

Phượng Thương nói "Nụ hôn đầu" , trong thoáng chốc Mộ Dung Thất Thất còn không có kịp phản ứng, chờ nhớ tới trên yến hội nụ hôn của Phượng Thương rơi vào trên trán nàng, thì mặt Mộ Dung Thất Thất nóng đến lợi hại.

"Khanh Khanh, nàng sẽ chịu trách nhiệm với người ta chứ?" Phượng Thương tiến tới trước mặt Mộ Dung Thất Thất, hướng nàng vứt một cái mị nhãn. Mộ Dung Thất Thất nhìn thấy liền run rẩy, nam nhân này, vô luận là vô tình lạnh như băng, hay là giả vờ làm nũng, cũng là cực phẩm trong cực phẩm.

"Khanh Khanh không đối với người ta chịu trách nhiệm, người ta không sống!"

Thấy Mộ Dung Thất Thất hồi lâu không có đáp lời, Phượng Thương bụm mặt, làm bộ khóc. Cái này, Mộ Dung Thất Thất bị choáng váng. Sao khóc liền khóc thế? Nàng chưa từng có nhìn thấy nam nhân nào như Phượng Thương vậy.

"Được rồi, ta đối với chàngchịu trách nhiệm."

Ai oán hồi lâu, rốt cục cũng nghe được những lời này, Phượng Thương lập tức vui vẻ ra mặt, đem Mộ Dung Thất Thất kéo vào trong lòng, "Khanh Khanh, không bằng chúng ta hôn đính ước đi!"

Không đợi Mộ Dung Thất Thất kịp phản ứng, môi của Phượng Thương đã ấn trên môi của Mộ Dung Thất Thất.

Lạnh lạnh, đây là cảm giác đầu tiên của Mộ Dung Thất Thất. Tại sao lại lạnh như vậy? Cho dù bây giờ là mùa đông, thì nhiệt độ của Phượng Thương cũng khác hẳn với thường nhân. Sư huynh không phải là một mực vì Phượng Thương chữa trị sao? Tại sao đã nhiều năm như vậy, còn không thấy tốt? trên người Phượng Thương rốt cuộc là có vấn đề gì?

Suy nghĩ của Mộ Dung Thất Thất đã bay đến ngoài chín tầng mây, nơi nào còn nhớ rõ bây giờ là lần đầu tiên bọn họ hôn trực tiếp, thì nên nhận thức thật tình thật đây!

"Khanh Khanh, nàng không chuyên tâm!" Nhận thấy được đôi môi nhỏ bé trơ ra, ánh mắt Phượng Thương rất bị đả thương.

Chờ trên môi lạnh như băng không thấy, vang lên bên tai là thanh âm Phượng Thương u oán, Mộ Dung Thất Thất mới nhận thấy được hành vi của mình thật sự là quá thương tổn "Lòng tự ái" một người đàn ông.

"Vương gia, ta, ta, thật ngại quá. . . . . ."

" Trong lòng Khanh Khanh có người đàn ông khác sao?" Phượng Thương nâng càm của Mộ Dung Thất Thất lên, cùng đôi mắt đẹp của nàng nhìn nhau. Kết quả của lần đầu tiên hôn trực tiếp để cho Phượng Thương cảm thấy ngoài ý muốn rồi, Tiểu Vương phi của hắn lại thất thần, khiến hắn phải đi tìm tòi nghiên cứu ý nghĩ thực sự của Mộ Dung Thất Thất.

"Không có." Mộ Dung Thất Thất vội vàng lắc đầu vì mình giải thích, "Ta chỉ là cảm thấy nhiệt độ của Vương gia không giống với thường nhân, không biết Vương gia bình thường uống thuốc gì? Tại sao trên người lạnh như thế!"

Mộ Dung Thất Thất đem vấn đề hỏi vô cùng hàm súc, lại khiến Phượng Thương nghe được mà sửng sốt.

Nguyên lai là như vậy! Nàng đang quan tâm hắn, nhưng hắn lại hiểu lầm nàng! Không nghĩ tới nàng tỉ mỉ, thiếp tâm như thế, chỉ một là một chi tiết nhỏ, là có thể nghĩ đến nhiều như vậy.

"Ta không sao, bất quá là chút ít bệnh tật cũ thôi. Ta đã đang cố gắng phối hợp với trị liệu của Tấn Mặc! Tin tưởng không được bao lâu, là hắn có thể tìm được phương pháp trị lành cho ta!"

Đối với tật bệnh thân thể mình, Phượng Thương chẳng qua là nhợt nhạt nói hai câu, hắn không muốn dọa sợ Mộ Dung Thất Thất, càng không muốn làm cho nàng lo lắng quá mức. Đặc biệt là về cổ, hắn nghĩ Mộ Dung Thất Thất biết, càng không hi vọng Mộ Dung Thất Thất thấy bộ dáng mình phát bệnh. Chuyện này, có thể giấu diếm lúc nào thì hay lúc ấy!

Phượng Thương nói khẳng định như vậy, Mộ Dung Thất Thất cũng không suy nghĩ nhiều hơn nữa. Y thuật của Tấn Mặc, Mộ Dung Thất Thất rất là tin tưởng , ban đầu sư phụ đã nói, Tấn Mặc mặc dù có chút bất cận nhân tình, còn có chút dài dòng, nhưng là y thuật là vô cùng tốt. Có cái đại sư huynh này ở đây, Phượng Thương nhất định sẽ không có chuyện gì.

Bên này, tình cảm Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất càng tiến một bước, thì bên kia, Dư Thi Thi cũng đang tiếp nhận hành hạ không nhân tính.

Giống như trước, xe ngựa thái tử đi vào Đông cung, dừng ở cửa của Sấu phương trai cửa, nhưng chậm chạp không có ai xuống. Đối với tình huống như thế, cung nhân của Đông cung tựa hồ như không thấy, đều bận rộn làm chuyện của mình, không ai chú ý tại sao thái tử cùng Thái Tử Phi còn không xuống xe.

Trong xe ngựa, tay của Dư Thi Thi đích bị dây lụa trói ở chung một chỗ, trong miệng cũng bị đút vải, ngay cả ánh mắt, cũng bị vải che lại. Trừ những thứ này, thì những nơi khác đều không có, trần trụi co rúc ở trong xe ngựa.

"Ngươi rất không ngoan! Bổn cung rất tức giận!" Hoàn Nhan hồng trong tay cầm một chi Hồ Điệp chà, nhẹ nhàng mà quét hơn Thi Thi lưng bàn chân.

Mà Hồ Điệp chà chà kia, tuy là hình dáng Hồ Điệp, trên xuống nhưng từ trên xuống dưới cũng là lông tơ của Khổng Tước. Đụng chỗ nào, thì chỗ đó ngứa đến khó có thể chịu được, loại ngứa này không giống như bình thường khi... Gãi ngứa, mà là một loại tê tê dại dại, còn có thể truyền khắp toàn thân.

"Ô ô. . . . . ." Dư Thi Thi biết mình chạy trời không khỏi nắng, chỉ có thể hi vọng phần sỉ nhục này nhanh lên một chút đi qua, nhưng Hoàn Nhan hồng tựa hồ cũng không có nghĩ như vậy, hôm nay hắn vô cùng không vui, vô cùng khó chịu, cho nên, hắn thấy tốt hơn khi hảo hảo mà hành hạ Dư Thi Thi. Muốn cho nàng biết, rốt cuộc ai là chồng của, là trời của nàng!

Vốn đã là mùa đông, thời tiết Bắc Chu quốc đã rất lạnh rồi, nhưng mà trong xe ngựa Đông cung, lại nóng hôi hổi.

Hoàn Nhan Hồng đặc biệt lệnh cho người ta chuẩn bị noãn lò, có thả một chút huân ương đặc thù, lúc này, dây lụa trên ánh mắt Dư Thi Thi sớm đã bị Hoàn Nhan Hồng giải khai, mà trên người nàng đã đổ mồ hôi lâm ly, trên mặt lại càng một mảnh ửng hồng.

"Cầu xin ta! Gọi ta Hồng ——"

Hồ Điệp trong tay Hoàn Nhan hồng cũng không có dừng lại, vẫn như cũ nhẹ nhàng ôn nhu quét qua tầng da bên ngoài của Dư Thi Thi, một đường, từ mũi chân, đến mắt cá chân, cuối cùng lại nhớ tới ngón chân khéo léo đẹp đẽ của nàng, ngay cả đầu ngón châu, cũng không có bỏ qua.

"Ô ——" Dư Thi Thi giãy dụa, vô số mồ hôi hột trên người rơi xuống ở trân chăn lông màu đen, tựa như trên chăn lông lây dính giọt sương, viên viên trong suốt sáng.

Trong không khí, tràn ngập mùi vị đặc thù, trừ lư hương hun ra, còn có mùi vị dục vọng nguyên thủy phát ra từ thân thể con người. Dư Thi Thi lúc này hai mắt mê ly, đã biến mất kiên trì vừa mới bắt đầu như thế nào, cắn răng kháng cự như thế nào ——

"Ô ——" mặc dù miệng bị vải bịt kín, không cách nào lên tiếng, nhưng nàng có thể sử dụng những thứ khác phương thức khác nhắn nhủ của mình cần. Dư Thi Thi dùng ngón chân "Cướp đi" Hồ Điệp chà trong tay Hoàn Nhan hồng, quay tới dùng phương pháp ở trên người Hoàn Nhan hồng quét qua.

"Ngươi không ngoan!"

Thấy Dư Thi Thi như vậy, Hoàn Nhan hồng vỗ một cái vào mông nàng, lưu lại một bàn tay đỏ sẫm."Muốn —— vậy thì cầu xin ta nha!"

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục