Gửi bài:

Chương 59 - Ở chung trước hôn nhân

Trùng Dương cung yến vốn hẳn phải phi thường náo nhiệt, nay bởi vì chuyện công chúa chết đi, ba vị nữ nhân của hoàng thất sanh non, lại trở nên phi thường quỷ dị. Mùi máu tràn ngập xoang mũi của mọi người, gió thu cũng trở nên lạnh thấu xương, bầu không khí phi thường yên tĩnh, tĩnh đến quỷ dị, tĩnh đến đáng sợ.

"Vương gia, ta mệt mỏi." Đúng lúc này, Mộ Dung Thất Thất ôn nhu mở miệng: "Chúng ta trở về đi "

"Được!" Phượng Thương nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của Mộ Dung Thất Thất, nắm lấy tay nàng, hướng Thượng Quan Phi Yến nói lời từ biệt.

"Nam Lân vương xin cứ quay về, đợi đến lúc Chiêu Dương công chúa xuất giá, ai gia nhất định tự mình đưa tiễn!" Thượng Quan Phi Yến có chút mệt mỏi phất phất tay.

Chuyện bê bối của hoàng thất để một Vương gia của nước khác như hắn nhìn thấy, nói như thế nào cũng vô cùng mất thể diện. Để cho bọn họ về trước là chuyện tốt, tránh đến lúc tra được chân tướng, thật sự là huyết mạch hoàng thất tự chém giết lẫn nhau, Bắc Chu quốc bọn họ mà biết e rằng cười đến rụng răng hàm.

Ra khỏi hoàng cung, Mộ Dung Thất Thất cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, ngay cả hô hấp, cũng trở nên sảng khoái .

"Tiểu thư!" Thấy Mộ Dung Thất Thất đi ra ngoài, Tố Nguyệt cùng Tô Mi lập tức tiến lênh nghênh đón.

"Đi thôi!" Mộ Dung Thất Thất lên xe ngựa, lại không nghĩ Phượng Thương lắc mình, cũng theo sau nàng tiến vào."Khanh khanh, không bằng đi đến chỗ
của ta đi!"

"Vương gia là muốn ở chung trước hôn nhân?"

Mộ Dung Thất Thất kéo cây trâm xuống, tóc đen như mực cùng nhau trút xuống vai nàng như thác đổ.

Thật là mệt chết đi được! Mặc dù cây trâm "Thu Hoa" này rất đẹp mắt, nhưng là đám tơ vàng gom lại một chỗ thật sự là quá nặng, sớm biết cây trâm này sẽ đeo trên đầu nàng, ban đầu nên thiết kế nhẹ hơn .

"Ở chung trước hôn nhân? Việc này không tệ a!" Phượng Thương vươn tay, cầm lấy một nhánh tóc đen đặt ở trước mũi ngửi, "Ta không thành vấn đề, không biết ý của khanh khanh như thế nào?"

"Không tốt!"

Mộ Dung Thất Thất rút tóc của mình về, ngồi sang chỗ khác.

"Vương gia, ta muốn Hồi tướng phủ. Hôm nay bận rộn một ngày, ta đã mệt mỏi. Chờ sau khi thành thân, Vương gia có thể ngày ngày thấy ta. Bây giờ xin Vương gia rời đi trước, dù sao nam nữ khác biệt, qui tắc của tổ tiên không thể bỏ qua!"

Mộ Dung Thất Thất nói năng "có lý có ý*", khiến Phượng Thương không nhịn được cười khổ. Vốn cho rằng thông qua việc tiếp xúc lần này, Tiểu Vương phi sẽ nhận thức hắn, không nghĩ tới a......hắn cũng sẽ có một ngày ăn dưa bở, thế mà lại bị Mộ Dung Thất Thất "Đuổi" xuống xe ngựa. (*ý tứ)

Nhìn xe ngựa của Mộ Dung Thất Thất chậm rãi đi xa, Phượng Thương nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ, nhìn qua, là Như Ý. Mặt của hắn căng lên đỏ bừng, muốn cười, nhưng lại không dám cười ra tiếng

"Cười đi, nhịn sẽ chết, không tốt"

"Ha ha ha ha!"

Không đợi Phượng Thương nói xong, Như Ý cong người ôm bụng, không ngừng cười to, cười đến nước mắt đều chảy ra."Vương gia..... Ha ha ha.....Vương Phi thật là đáng yêu.... ha ha ha....Nếu để cho các tiểu thư của Bắc Chu biết chuyện ngày hôm nay.....Ha ha ha....Vương gia ắt "anh danh" suốt một đời a.....

"Vương gia nhà ngươi ăn dưa bở, ngươi rất vui vẻ sao?" Thấy khóe mắt Như Ý có nước mắt, Phượng Thương lắc đầu cười cười.

Nhớ tới bộ dáng tươi cười như hoa vừa nãy của Mộ Dung Thất Thất, trên người lại luôn tồn tại chút nhàn nhạt xa cách, Phượng Thương yếu ớt nói một câu "Bản thân ta là muốn dùng anh danh một đời, đổi lấy nụ cười của hồng nhan."

Trở lại Thúy Trúc viên, Mộ Dung Thất Thất cho mọi người lui ra hết, chỉ lưu lại hai người Tố Nguyệt cùng Tô Mi.

Mộ Dung Thất Thất không nói lời nào, chẳng qua là lẳng lặng nhìn lá trà chuyển động trong chén, im lặng, không lên tiếng,Tô Mi cùng Tố Nguyệt thấy vậy, bắt đầu lo sợ. Có lẽ đi theo Mộ Dung Thất Thất "hóa người thường" đã lâu, các nàng đã quên thân phận cùng thủ đoạn của nàng ấy.

Ước chừng thời gian khoảng một chén trà, Mộ Dung Thất Thất nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, "Tô Mi, Tố Nguyệt, các ngươi quay về Ma Vực, đổi Vô Tình cùng Thiết Huyết tới hầu hạ ta."

Nghe nói như thế, trong lòng hai người "ca" một tiếng kinh hoảng, hai đầu gối lập tức cong xuống, "ba" một tiếng quỳ gối trước mặt Mộ Dung Thất Thất, "Tiểu thư, thuộc hạ sai rồi! Tiểu thư đừng đuổi chúng ta trở về!"

"Sao, đến lời của ta các ngươi cũng không nghe sao?" Thanh âm Mộ Dung Thất Thất âm trầm, mềm mỏng, ánh mắt khẽ dừng trên người của hai người, "Chẳng lẽ do ta không bằng cha nuôi, cho nên không sai khiến được các ngươi?"

"Tiểu thư, thuộc hạ biết sai rồi! Nô tỳ hẳn là nên làm tốt công việc của mình, ngăn Nam Lân vương lại. Thuộc hạ sai rồi"

Tố Nguyệt cùng Tô Mi ra sức dập đầu, hai người rất rõ hôm nay đã phạm phải sai lầm gì. Các nàng là người thân cận nhất bên người Mộ Dung Thất Thất, hôm nay tùy tiện để cho Phượng Thương đi vào. May mắn Phượng Thương đối với Mộ Dung Thất Thất không có ác ý, nếu hắn có lòng hại người, hạ độc thủ lúc không phòng bị , mặc dù Mộ Dung Thất Thất là cao thủ về võ công, nhưng nếu mất thế chủ động cũng sẽ chịu thiệt.

Hai người dập đầu khiến nền nhà "Đương đương" rung chuyển, nhưng Mộ Dung Thất Thất vẫn bất vi sở động.

Có lẽ là do những chuyện đã trải qua ở kiếp trước, mặc dù đã đến nơi này, nhưng mỗi lần Mộ Dung Thất Thất ngủ luôn là sáu phần ngủ bốn phần tỉnh. Cho đến khi bên cạnh có Tô Mi cùng Tố Nguyệt, hai người đối với nàng rất mực trung thành cùng tận tâm, thần kinh bị buộc chặt của nàng mới thoáng buông lỏng, dần dần cũng có thể ngủ yên.

Chẳng qua là lần này, hai người thế nhưng để Phượng Thương đi vào, xem ra, nàng lại muốn khôi phục trạng thái lúc trước.

Khó lắm mới có thể tin tưởng người khác một lần nữa, nàng đem tánh mạng của chính mình đặt trên người của hai người này. Có thể có người đáng giá để tín nhiệm sao? Kiếp trước, người kia được nàng tín nhiệm đến vậy, lại cho nàng một kích trí mạng, nỗi đau khi viên đạn xuyên thấu trái tim, đến bây giờ nàng vẫn có thể cảm nhận được. . . . . . .

Thấy ánh mắt Mộ Dung Thất Thất trở nên mờ ảo, Tô Mi cùng Tố Nguyệt đau lòng không thôi.

Năm đó khi Ma Tôn đại nhân mang Mộ Dung Thất Thất về Ma Vực, thần thái của nàng cũng như vậy. Rõ ràng gần ngay trước mắt, lại làm cho người ta cảm thấy xa không thể chạm, thật giống như vừa chạm vào, sẽ biến mất.

"Tiểu thư, cho nô tỳ một cơ hội sửa sai! Xin cho nô tỳ thêm một cơ hội!"

Dần dần, da thịt trên trán của hai người bắt rách ra, những tia máu nhỏ bắt đầu xuất hiện. Các nàng như thế nào đã quên, thân là cận vệ, các nàng chính là mắt của Mộ Dung Thất Thất, là lỗ tai của nàng, là phòng tuyến quan trọng của nàng a! Chủ tử của các nàng chỉ có một người duy nhất là Mộ Dung Thất Thất a!

"Tiểu thư, xin cho chúng ta thêm một cơ hội! Một lần cuối cùng! Chúng ta nhất định sẽ không để cho tiểu thư thất vọng nữa!"

Chuyện hôm nay lại khiến cho sự tín nhiệm mà Mộ Dung Thất Thất thật vất vả mới bồi dưỡng dược, biến mất hầu như không còn, đây là có từ năm năm các nàng chung sống cùng bảo vệ a! Làm sao nhất thời sơ ý, thế nhưng làm mất sự tín nhiệm của tiểu thư đây. . . . . .

Lại qua thời gian một chén trà nữa, Mộ Dung Thất Thất đứng lên, ném một bình sứ nhỏ đến phía trước mặt Tô Mi cùng Tố Nguyệt.

"Chỉ lần này, một lần cuối cùng!"

"Dạ! Cám ơn tiểu thư! Cám ơn tiểu thư!" Có thể ở lại bên cạnh Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi cùng Tố Nguyệt vui mừng, cao hứng kêu ra tiếng , hai người vội vàng đứng lên, cung kính đứng ở phía sau Mộ Dung Thất Thất.

"Trước thoa thuốc, để hủy dung sẽ không tốt. Nữ nhân phải xinh đẹp mới tốt!"

"Dạ! Dạ!"

Tô Mi cùng Tố Nguyệt thoa thuốc cho nhau, Mộ Dung Thất Thất nhìn theo bộ dáng vui vẻ ra mặt của hai người đi theo mình, cũng khẽ mỉm cười.

Nếu mạng sống chính là đánh bạc, vậy hãy để cho nàng đánh cược thử một lần nữa đi! Tùy hứng một lần nữa! Một lần nữa tin vào lòng người đi! Nếu sai rồi, cùng lắm thì bồi thêm một cái mạng nữa, chẳng qua là tiếp theo, không biết có còn có cơ hội sống lại lần nữa hay không. . .

Buổi tối, trong cung truyền đến tin tức, chân tướng đã rõ ràng, đầu sỏ gây nên tất cả mọi chuyện là Mộ Dung Tâm Liên. Nàng tự biên tự diễn, làm ra một vở kịch sanh non, nhưng một công ba việc. Chẳng những để cho hoàng hậu cùng Hoàng quý phi mất đi hài tử, còn giết Bình Dương công chúa.

"Tiểu thư, thật sự là Nhị tiểu thư làm sao? Thuộc hạ sao lại cảm thấy chuyện này có ẩn tình a?" Lau thuốc xong, cái trán Tố Nguyệt đã hết sưng, mặc dù còn có chút máu bầm, nhưng có thuốc của Mộ Dung Thất Thất, không dùng đến hai ba ngày sẽ hoàn hảo như lúc ban đầu.

"Nàng?" Mộ Dung Thất Thất khẽ cười một tiếng, "Bất quá là kẻ đáng thương chịu tội thay cho người khác mà thôi"

"Vậy rốt cuộc ai mới là người ẩn nấp phía sau?" Tô Mi nhướng mày, "Mặc dù tiểu thư khơi mào xung đột giữa Nhị tiểu thư cùng công chúa, nhưng những chuyện khác có chút ngoài dự tính a!"

"A..... Ai là người được lợi lớn nhất, người nào cười đến cuối cùng, người đó chính là hung thủ thật sự!" Trong ánh mắt của Mộ Dung Thất Thất, lướt qua ánh sáng mịt mùng, nhìn về phía hướng Tĩnh Vương phủ.

Trong địa lao, Mộ Dung Tâm Liên vẻ mặt tái nhợt, cầm lấy cửa lao, "Thả ta ra ngoài! Ta là Tĩnh Vương Trắc phi! Thả ta ra ngoài, ta bị oan!"

"Kêu la cái gì, hơn nửa đêm còn để người khác ngủ hay không? !" Đội trưởng nhà lao đi tới, vung roi lên vút vài phát, "Nếu còn không câm miệng, Lão tử đánh chết ngươi!"

Ăn đau, Mộ Dung Tâm Liên liền nhu thuận, không hề la hét ầm ĩ nữa, mà là nắm ống quần của tên cai ngục, run rẩy cầm lấy chiếc vòng vàng trên tay đưa lên, "Van xin ngươi giúp ta một chút, đi một chuyến đến Tĩnh Vương phủ, Tĩnh Vương nhất định trở lại cứu của ta! Van cầu ngươi!"

Thầm suy đoán giá trị của chiếc vòng vàng trong tay, đội trưởng nhà lao nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra một hàm răng vàng, ánh mắt đảo loạn trên người Mộ Dung Tâm Liên

"Còn có những thứ này, những thứ này, cũng có thể cho ngươi!"

Nhìn ra lòng tham của người này, Mộ Dung Tâm Liên vội vàng cởi tất cả vàng bạc châu báu trên người ra, đưa cho tên cai ngục, "Nếu như ta có thể ra ngoài, nhất định báo đáp đại ân đại đức của ngươi! Cầu xin ngươi, giúp ta tìm Tĩnh Vương gia, ta là ái phi của hắn, hắn nhất định sẽ giúp ta giải oan!"

"Cũng không tồi!" Đội trưởng nhà lao đem tất cả bảo bối cất xong, quay trở lại chỗ Mộ Dung Tâm Liên, mở cửa, cai ngục cười toe toét lộ một hàm răng vàng đi tới trước mặt Mộ Dung Tâm Liên.

"Tiểu mỹ nhân, muốn gia gia giúp ngươi đi ra ngoài, cũng được! Bất quá ngươi phải cho huynh đệ của gia gia khoái hoạt khoái hoạt!"

"Ngươi muốn làm gì!"

Mộ Dung Tâm Liên lúc này mới nhìn thấy trong đôi mắt sưng húp như quả đào kia chứa đầy dục vọng, nàng liên tiếp lui về phía sau, nhưng bởi vì thân thể yếu ớt, không có lui hai bước đã bị bàn tay to của cai ngục bắt được.

"Buông! Ta là Tĩnh Vương Trắc phi! Khốn kiếp! Buông! Ngươi thật to gan!" Mộ Dung Tâm Liên liền giãy dụa, bất quá ban ngày đã hao hết đấu khí, toàn thân một chút khí lực cũng không có, căn bản là không phải là đối thủ của tên cai ngục thân cường thể tráng, không bao lâu, đã bị lột sạch sẽ.

"Không hổ là nữ nhân của Vương gia, da thịt non mịn a!" Cai ngục ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Mộ Dung Tâm Liên, nước miếng hơi kém một chút nữa đã chảy ra. Bạch hoa nhuyễn ngọc kích thích giác quan của tên cai ngục, không đợi được thêm được nữa, hắn quơ tay vài cái đã cởi sạch chính mình.

"Van cầu ngươi, đừng! Ta mới vừa đẻ non, không được . . . . . ."

Mộ Dung Tâm Liên chảy nước mắt, dùng sức xô đẩy cai ngục đang ở trên người chính mính ra, nhưng sức lực của nàng quá mức yếu ớt, quả đấm nện trên người tên kia tựa như mưa nhỏ rơi xuống mặt đất, một chút hiệu quả cũng không có.

"Tiểu mỹ nhân, ngươi liền theo ta đi! Gia gia có hảo hảo thương yêu ngươi"

"A! Súc sinh........ô ô ô.......cút ngay.......".

Trước cửa lao , mờ mờ dưới ánh nến, bóng hình trên tường ra sức quấn lấy nhau, miệng của Mộ Dung Tâm Liên bị bàn tay to của cai ngục che lại, nước mắt tuyệt vọng chảy xuống hai má, rơi vào tóc đen xỏa dài trên rơm rạ, từng giọt trong suốt long lanh, mang theo vô hạn phẫn hận......cùng khuất nhục và không cam lòng.

Thời gian, tựa hồ đặc biệt chậm, tựa như qua một thế kỷ.

Chờ lao đầu kéo quần lên, khi hắn cảm tháy hài lòng, đứng lên, nước mắt Mộ Dung Tâm Liên đã cạn hết.

"Mùi vị không tệ! Gia lần sau còn....." Lao đầu còn chưa nói hết, "bùm" một tiếng ngã trên mặt đất, sau lưng lóe sáng một thanh chủy thủ. Mà phía sau tên lao đầu, có một hắc y nhân.

"Còn có thể động chứ?"

"Ngươi, ngươi là ai?" Đột nhiên xuất hiện hắc y nhân, khiến cho Mộ Dung Tâm Liên hoảng sợ. Chẳng lẽ là tới giết người diệt khẩu ? Chẳng lẽ nàng cứ uất ức chết đi như vậy? Nàng không cam lòng a! Rõ ràng nàng mới là người bị hại a!

Hắc y nhân ném một bộ y phục cho Mộ Dung Tâm Liên, "Trong cung đã tuyên bố ra bên ngoài rằng mọi chuyện đều do ngươi làm, ngươi bây giờ chỉ như rác rưởi đáng chết, nếu không đi chỉ có thể biến thành oan hồn. Ngươi có thể lựa chọn đi theo ta, cũng có thể ở chỗ này chờ chết."

Ngay từ lúc trước, Mộ Dung Tâm Liên đã đoán được kết quả, nhưng nàng vẫn như cũ ôm ảo tưởng. Ít nhất nàng vì Long Trạch Cảnh Thiên mang thai, vì hắn đẻ non, hắn ít nhiều cũng phải nhớ đến tình cũ. Không nghĩ tới.....

"Ta, ta đi theo ngươi!" Chịu đựng đau đớn trên người, Mộ Dung Tâm Liên cắn răng đứng lên, đem bộ y phục màu đen mặc vào.

"Đi!"

Hắc y nhân tựa hồ đối với hoàn cảnh chung quanh vô cùng quen thuộc, Mộ Dung Tâm Liên cẩn thận đi theo sát phía sau hắn, mãi cho đến khi hoàng cung bị bọn họ bỏ xa ở phía sau.

"Ân nhân, cám ơn ngươi!" Đi tới chỗ an toàn, Mộ Dung Tâm Liên cũng nhịn không được nữa, xụi lơ trên mặt đất, há mồm hít thở, thống khổ trên người kích thích nàng, nếu không phải vì mạng sống, nàng căn bản là kiên trì không được bao lâu nữa.

"Ba !" Hắc y nhân ném cho Mộ Dung Tâm Liên cái túi, "Trốn đi! Chạy tới nơi không ai biết, một lần nữa bắt đầu đi!"

Mở cái túi ra, bên trong là một bọc vàng lá, Mộ Dung Tâm Liên lúc này dập đầu ba cái với hắc y nhân, "Ân nhân, hôm nay ngươi đã cứu ta, mạng của Mộ Dung Tâm Liên sẽ là của ngươi. Ngày sau ân nhân có cần bất kỳ gì, xin cứ việc phân phó, cho dù dầu sôi lửa bỏng, ta cũng không chối từ!"

"Cũng biết nên báo ân à....." Hắc y nhân cười một tiếng, tiến lên đỡ Mộ Dung Tâm Liên dậy, "Vô luận ngươi ngày sau hiển vinh hay là hèn mọn, ngươi chỉ cần làm một việc, đừng để cho Mộ Dung Thất Thất sống tốt, đó chính là báo đáp ta!"

"Mộ Dung Thất Thất? !" Nghe cái tên quen thuộc, nhớ tới một loạt biến cố hôm nay, đều bởi do nàng ta dẫn theo Phỉ Thúy lộ diện, sau đó mình mới có kết cục bi thảm đến vậy, Mộ Dung Tâm Liên cắn răng, hung hăng gật gật đầu.

"Ân nhân yên tâm, Mộ Dung Thất Thất cũng là cừu nhân* của ta, chỉ cần ta còn có một chút hơi thở, nhất định sẽ cùng nàng đối địch, khiến cho nàng cả đời không thể sống tốt! Có ta không có nàng, có nàng không có ta!" (*kẻ thù)

"Ta đây an tâm! Ngươi đi nhanh đi, chậm nữa không tốt!"

Mộ Dung Tâm Liên từ biệt Hắc y nhân, đau đớn bước đi chầm chậm, đi chưa tới hai bước, quay đầu lại nhìn thì hắc y nhân kia đã sớm không thấy bóng dáng.

Hắc y nhân kia là ai? Tại sao đối với Mộ Dung Thất Thất có thù lớn như vậy ?

Những thứ này Mộ Dung Tâm Liên không biết, cũng không muốn tìm hiểu. Điều duy nhất hiện tại nàng có thể xác định chính là, mình phải đi Bắc Chu quốc. Không vì cái gì khác, đơn giản là Mộ Dung Thất Thất sẽ đến đó, đơn giản là Mộ Dung Thất Thất đã phá hủy một đời của nàng!

Nàng muốn báo thù! Muốn báo thù! Vì mẫu thân, vì nhi tử, vì vị trí Vương Phi đã mất đi, vì đủ loại khuất nhục nàng đã phải chịu đựng! Nàng nhất định phải báo thù! Nhất định phải làm cho Mộ Dung Thất Thất rơi xuống mười tám tầng địa ngục, trọn đời không được siêu sinh!

Thời điểm tin tức Mộ Dung Tâm Liên vượt ngục truyền đến, Mộ Dung Thất Thất đang miễn cưỡng nằm ở trên nóc nhà, tận hưởng bánh hoa cúc Tô Mi mới vừa nghiên cứu chế tạo ra.

"A? Chạy?" Mộ Dung Thất Thất khóe miệng câu cong lên một chút tà mị.

"Tiểu thư, có muốn tra xét hay không ?"

Trực giác của Mộ Dung Thất Thất nói cho nàng biết, không thể lưu Mộ Dung Tâm Liên lại. Hơn nữa, việc nàng đã làm tất nhiên không được có một khe hở, cũng tuyệt đối không cho địch nhân một cơ hội sống! Diệt cỏ không tận gốc, xuân phong thổi lại sinh! Huống chi là Mộ Dung Tâm Liên là một Tiểu Cường ngoan cố đánh không chết! Cho nên, người này, phải chết!

"Phát ra "Truy mệnh phù", vô luận người nào, chỉ cần chém xuống đầu của Mộ Dung Tâm Liên, chính là "Đệ nhất sát thủ" năm nay."

"Dạ!"

Trong cung, Long Trạch Vũ bởi vì chuyện của Mộ Dung Tâm Liên mà giận dữ, lập tức hạ chỉ, truy nã Mộ Dung Tâm Liên khắp cả nước. Trong lúc nhất thời, bức họa của Mộ Dung Tâm Liên dán đầy phố lớn ngõ nhỏ của Tây kỳ quốc, toàn bộ người dân Tây kỳ đều biết "tất cả việc xấu" của Mộ Dung Tâm Liên, không ngừng phỉ nhổ nữ nhân lòng dạ rắn rết kia.

Cùng lúc đó, Minh Nguyệt Hinh-Nam Phượng Nhị công chúa lại bị người quên lãng.

Không có hai tay, Minh Nguyệt Hinh ở trong hoàng cung Tây kỳ quốc không ngừng khóc rống, khiến cho Long Trạch Vũ cũng loay hoay đến bể đầu sứt trán, chỉ có thể thỉnh Minh Nguyệt Thịnh đến trấn an. Bất quá, tựa hồ một chút hiệu quả cũng không có, mãi cho đến chạng vạng, Minh Nguyệt Thịnh mới về đến Chất Tử phủ* của mình. (*phủ con tin)

"Người nào? !" Mới vừa đẩy cửa vào thư phòng, Minh Nguyệt Thịnh liền nhận thấy có điều khác thường. Một giây sau, hai đạo ngân quang thẳng tắp hướng tới hai mắt hắn mà đến."Oanh!" Minh Nguyệt Thịnh nghiêng người tránh né, hai tay kẹp lấy ngân châm, nhưng không ngờ đối phương còn chuẩn bị chiêu kế, một thanh chuỷ thủ chói sáng phi như bay tới đó, cách cổ họng của hắn chỉ có nửa tấc.

"Ca—" Minh Nguyệt Thịnh há mồm, cắn chủy thủ, ngân châm trong tay đồng thời bay ra, hướng thẳng đến hai má của đối phương. Chẳng qua chưa đợi ngân châm đến bên người kẻ nọ, đã bị đối phương phất tay áo, đem ngân châm thu vào trong tay.

"Điện hạ, điện hạ!" Phúc Nhĩ ở ngoài cửa nghe được động tĩnh bên trong, vội vàng đi vào, thấy trong thư phòng xuất hiện một nam tử mặc áo hồng, Phúc Nhĩ cả kinh "Ngươi là người phương nào? Vì sao tự tiện xông vào Chất Tử phủ?"

"A, thân thủ của thái tử điện hạ thật tốt!" Hồng y nam tử xoay người lại.

Trời ạ! Nhìn người nọ, Phúc Nhĩ không nhịn được ở trong lòng tán thưởng. Thái tử nhà mình đã là thiên nhân chi tư* rồi, không nghĩ tới cõi đời này còn có người xuất trần thoát tục hơn như vậy. Không chỉ có Phúc Nhĩ, ngay cả Minh Nguyệt Thịnh khi nhìn thấy hồng y nam tử, tim cũng đập nhanh hơn hai nhịp. Bất quá, đối phương không lớn lắm, chỉ có thể xem là thiếu niên. (*người có dung mạo tuấn mĩ xinh đẹp)

Thiếu niên này, ước chừng mười lăm, sáu tuổi. Nhìn từ xa, giống như thần tiên hạ phàm, xuất trần thoát tục, phiêu dật dị thường. Nhìn gần, thì mày ngài mắt phượng, chiếc mũi xinh đẹp, môi anh đào, da thịt thì nõn nà, mặt như hoa đào, linh hoạt trong sáng, không nhiễm một hạt bụi nào.

Mặc dù một thân hồng y nóng bỏng, lại không chút nào ảnh hưởng đến khí chất trên người, ngược lại màu hồng yêu dị kia càng thêm tô đậm khí chất bất phàm của hắn. Mà giữa mi tâm thiếu niên này chấm một nốt chu sa màu đỏ tươi đẹp, khiến cho tiên khí trên người hắn, còn thêm một tia mê luyến dưới trần gian, khiến hắn trông như nửa người nửa tiên.

Chắc chắn, thế ngoại tiên nhân chính là bộ dáng này a! Trong lòng Minh Nguyệt Thịnh bỗng sinh ra ý nghĩ như vậy.

"Vụt—-" Khi Minh Nguyệt Thịnh còn đang thất thần, thiếu niên kia tựa như một trận gió, đi tới trước mặt hắn, quạt ngọc đặt trên huyết mạch ở cổ hắn, "Thái tử, thất thần, sẽ mất mạng !"

"Lớn mật!" Thấy thiếu niên vô lễ như vậy, Phúc Nhĩ hét lớn một tiếng, hai tay nắm lại, đánh úp về phía sau lưng thiếu niên

"Nhìn không ra, lão bá lại là cao thủ!"

Thiếu niên cười một tiếng, như mộng như ảo, thân ảnh biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, đợi Phúc Nhĩ kịp phát hiện, ngọc phiến* đã đặt trên cổ họng hắn, nếu thêm nửa phân, đầu hắn sẽ rơi xuống đất. (*quạt ngọc)

Phúc Nhĩ sợ hãi, trước nay hắn chưa từng gặp qua thân thủ quỷ mị như vậy, nhất thời thấy lành lạnh, một mảnh mồ hôi lạnh thấu xương. Mặc dù trong lòng sợ hãi, nhưng Phúc Nhĩ rất nhanh trấn định lại.

"Đại hiệp, ngài nấu cần tiền tài, xin cứ tự nhiên. Nếu muốn nhân mạng, xin bỏ qua cho thái tử nhà ta, lấy mạng ta là được!"

"Không được!" Minh Nguyệt Thịnh phục hồi tinh thần lại, mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm hồng y thiếu niên, hàn khí trên người bắn ra, "Ngươi nếu dám làm Phúc Thị bị thương, đi khắp chân trời góc biển, ta cũng sẽ giết ngươi!"

Trong lúc nhất thời, không khí trong phòng ngưng đọng, hồng y thiếu niên không thu tay, cũng không động thủ, chẳng qua là mỉm cười đánh giá chủ tớ bọn họ.

"A, cũng rất thú vị."

Qua một lúc lâu, thiếu niên thu cây quạt, thối lui qua một bên, ngồi xuống ghế làm bằng gỗ cây lê "Tự giới thiệu một chút, ta tên là Quang Hoa. Tới đây là cùng điện hạ nói chuyện làm ăn!"

"Quang Hoa công tử? !" Không chỉ Phúc Nhĩ, ngay cả Minh Nguyệt Thịnh cũng giật mình.

Tin đồn Quang Hoa công tử tuyệt thế vô song, hôm nay vừa thấy, dung mạo như vậy, năng lực như vậy, thủ đoạn như vậy. Thật đúng là chỉ có thể hai chữ "Quang Hoa" mới xứng với hắn. Chẳng qua là, làm cho người ta trăm triệu lần không nghĩ tới chính là, Quang Hoa công tử còn trẻ tuổi như vậy......

Đối phương đã nói mục đích đến, Minh Nguyệt Thịnh gật đầu, Phúc Nhĩ lặng lẽ lui ra, đóng cửa lại.

"Làm ăn? Không biết Quang Hoa công tử muốn cùng ta làm ăn cái gì? Ta bất quá là một con tin, có cái gì có thể làm cho đại danh đỉnh đỉnh Quang Hoa công tử coi trọng đây?"

Đối phương thần không biết quỷ không hay tiến vào Chất Tử phủ, hiện tại lại nói ra thân phận, xem ra quả thật là có vấn đề. Minh Nguyệt Thịnh ngồi xuống đối diện Quang Hoa công tử, vẻ mặt vẫn lười nhác như cũ, chẳng qua là trong mắt thỉnh thoảng hiện lên một tia tinh ranh, khiến cho không người nào có thể khinh thường.

"Ngôi vị hoàng đế........." Quang Hoa công tử chậm rãi phun ra hai câu, "Thái tử ý nghĩ như thế nào?"

Không thể không nói, Quang Hoa công tử nói thẳng như vậy, khiến cho Minh Nguyệt Thịnh có chút ngạc nhiên."Ngôi vị hoàng đế" đích xác là thứ vô cùng mê người. Nhưng là Minh Nguyệt Thịnh không hiểu, Quang Hoa công tử tại sao tìm tới cửa, tại sao giúp mình? Thiên hạ không có bữa cơm nào là miễn phí, đạo lý này, hắn hiểu rõ .

Nhìn thấu "tâm sự nho nhỏ" của Minh Nguyệt Thịnh, Quang Hoa công tử mở ngọc phiến trong tay ra, nhẹ lay động .

"Quần áo mà Hạ Lan Mẫn đang dùng, toàn bộ đều do Tuyệt Sắc phường của ta làm ra, Long bào của phụ hoàng ngươi cũng đều do chính tay ta tạo thành. Nếu ta động chút tay chân trên đó, không quá một tháng, bọn họ sẽ vì tim đập nhanh mà chết. Đến lúc đó công tử liền có cơ hội......"

Quang Hoa công tử nói như vậy, Minh Nguyệt Thịnh cũng hiểu rõ vì sao đối phương có thể cuồng ngạo đến thế.

Hạ Lan Mẫn đối với quần áo của Tuyệt Sắc phường yêu thích thành nghiện, từ khăn tay lụa, đến la quần vớ gấm, từng đường kim mũi chỉ trên người nàng, đều phải là sản phẩm do Tuyệt Sắc phường làm ra mới được.

Nếu dựa theo lời nói của Quang Hoa công tử, hạ dược trên quần áo, là chuyện thần không biết quỷ không hay, cũng là biện pháp tốt nhất.

"Ngươi muốn cái gì? Hoặc là, ngươi nghĩ muốn lấy gì từ ta?"

Thấy Minh Nguyệt Thịnh nghiêm túc bàn chuyện, Quang Hoa công tử cười khẽ, một đôi mắt phượng nhếch lên, hào quang bắn ra bốn phía, "Ta là thương nhân, thương nhân tự nhiên là coi trọng nhất ích lợi . Nếu ta giúp điện hạ ngồi vào ngôi vị hoàng đế, ta muốn U Vân mười sáu châu...."

Vừa nghe cái này, Minh Nguyệt Thịnh nổi giận. U Vân mười sáu châu, trong đó bốn châu phía nam là Bắc Đại môn quan của Nam Phượng quốc, nối liền tam quốc, là địa phương quân sự tất yếu. Hiện tại Quang Hoa công tử mở miệng muốn U Vân mười sáu châu, rõ ràng là muốn Minh Nguyệt Thịnh gây tổn hại đến lãnh thổ quốc hoa! Như vậy sao được!

"U Vân mười sáu châu? ! Quang Hoa công tử khẩu khí thật lớn! Chẳng lẽ là muốn tự lập ngôi vua? !"

"Thái tử điện hạ quá nóng vội, lời của ta còn chưa nói hết đâu! Ta chỉ muốn "thông hành lệnh đặc biệt" của U Vân mười sáu châu.

"Thông hành lệnh đặc biệt?" Cái này, Minh Nguyệt Thịnh biết.

Nam Phượng quốc cùng Bắc Chu, Tây kỳ, Đông Lỗ giáp nhau, chỗ giao giới chính là U Vân mười sáu châu.

Năm đó ba đại gia tộc phân Tần quốc ra, U Vân mười sáu châu cũng bị chia cắt. Tứ quốc mỗi quốc chiếm bốn châu. Bởi vì vị trí địa lý đặc thù, khiến cho U Vân mười sáu châu thành nơi tứ quốc mua bán trao đổi, thương nhân tứ quốc tụ tập ở chỗ này thường xuyên lui tới, ngay cả các quốc gia ngoài khu vực, cũng tới đây giao dịch, cho nên lợi nhuận lớn vô cùng.

Nhưng là, thương nhân có thể ở U Vân mười sáu châu làm ăn, cũng không phải là người bình thường, hoặc là thương nhân đại diện cho hoàng gia, hoặc là vương công quý tộc, hoặc là thế gia công tử..... đều có thân phận hiển hách, cùng hoàng thất các nước có vô số quan hệ, cũng đều không phải là thương nhân tầm thường.

Tiến vào U Vân mười sáu châu, người có thể ở đó buôn bán, nhất định phải có "Thông hành lệnh đặc biệt" ! Nhưng lệnh này, cực kỳ khó có được, chỉ nắm giữ ở trong tay hoàng gia, dân gian thương nhân căn bản là không cách nào nhận được.

Hiện nay, đặc biệt thông hành lệnh của Nam Phượng quốc đang ở trong tay chất nữ Hạ Lan Liên của Hoàng quý phi Hạ Lan Mẫn, Quang Hoa công tử muốn, chính là cái này .

"Nếu như điện hạ lên ngôi, hãy đem "Thông hành lệnh đặc biệt" cho ta, ta hàng năm sẽ cho điện hạ một phần tiền lãi. Điện hạ cảm thấy như thế nào?"

"Ba phần! Ta muốn ba phần tiền lãi! Buôn bán ở U Vân mười sáu châu, có bao nhiêu lợi nhuận, Quang Hoa công tử nhất định so với ta càng thêm hiểu. Cho nên ta muốn ba phần tiền lãi, một chút cũng không quá phận!" Minh Nguyệt Thịnh không do dự chút nào, trực tiếp vươn ra ba ngón tay.

"Được!"

Quang Hoa công tử vô cùng sảng khoái đáp ứng, sau đó lấy ra một tờ "Hiệp ước". Thấy Hồng Y thiếu niên đến thứ này cũng chuẩn bị sẵn, Minh Nguyệt Thịnh thế mới biết, đối phương là có dự tính mà đến, đã sớm muốn cùng hắn làm vụ mua bán này rồi, trong lòng, cũng càng thêm tín nhiệm Quang Hoa công tử.

Hai người ký tên, đóng dấu, hai bản giống nhau, mỗi người một bản.

Quang Hoa công tử cẩn thận đem hiệp ước cất xong, cuối cùng đưa cho Minh Nguyệt Thịnh một cái cái đàn ngọc điêu khắc Quan Âm.

"Điện hạ sau khi về nước, đem theo tín vật này đi tuyệt sắc phường ở kinh thành Nam Phượng, chưởng quỹ Phương Bách sẽ nghe theo lệnh của điện hạ làm việc. Ta chờ tin tốt từ điện hạ!"

"Ngươi cứ như vậy tin ta?" Minh Nguyệt Thịnh yên lặng nhìn thiếu niên tuấn mỹ tràn đầy tự tin trước mắt "Nếu ta thất bại, ngươi ắt bại lộ"

"Ha ha!" Nghe Minh Nguyệt Thịnh nói như vậy, Quang Hoa công tử thản nhiên cười.

"Điện hạ là chân mệnh thiên tử, như thế nào lại bại chứ! Thái tử điện hạ thắng, chính là ta thắng. Hai bên trao đổi, tất cả mọi người đều có lời, điện hạ có thể không động tâm sao? Huống chi, trong cung không phải là còn có Uyển hoàng hậu giúp đỡ sao..... "

Quang Hoa công tử càng nói, sắc mặt Minh Nguyệt Thịnh càng khó nhìn. Hắn thế nhưng biết hoàng hậu đương nhiệm của Nam Phượng quốc- Cổ Quân Uyển là người của mình, còn có cái gì là hắn không biết ?

"Trừ phi, thái tử đã quên Miêu gia ba trăm hai mươi mốt miệng oan hồn, trừ phi thái tử gối lên gối mây, nằm trên ngọc chẩm, hàng đêm ngủ ngon...."

"Câm mồm !" Nghe được câu cuối cùng, Minh Nguyệt Thịnh hét lớn một tiếng, một chưởng đem chiếc bàn làm từ gỗ cây hương thung trước mặt Quang Hoa công tử đập nát, "Không được nhắc đến mẫu hậu của ta!"

Minh Nguyệt Thịnh lúc này, hoàn toàn khác với kẻ phong lưu quần áo lụa là thường ngày. Hai mắt đỏ lên, dữ tợn căm tức nhìn Quang Hoa công tử, ánh mắt kia, hận không đem hắn đi băm thây vạn đoạn! Hận không thể ăn thịt hắn, uống máu hắn!

Miêu Sở Vân, Nam Phượng hoàng hậu, bởi vì sử dụng độc thuật, bị biếm vào lãnh cung, sau lại vì Miêu gia Mưu nghịch, bị tịch thu tài sản, giết hết cả nhà.....

Ngoại nhân đều cho là Sở Vân ác độc, cho là Miêu gia đáng chết. Chỉ có Minh Nguyệt Thịnh vĩnh viễn cũng không quên được, vào cái đêm mười năm trước, lãnh cung hừng hực đại hỏa, lửa cháy ngập trời. Mẫu hậu của hắn, dùng mạng của mình, dùng mạng Miêu gia, đổi lấy bình an cho hắn.....

"Thịnh Nhi, ngươi nhất định phải hảo hảo mà sống sót! Cho dù là khuất nhục mà sống, đừng sợ tội tham sống sợ chết, nhất định phải sống sót! Nhất định phải vì mẫu hậu cùng Miêu gia sửa lại án oan, làm cho thế nhân biết mẫu hậu chết oan!"

Lời dặn dò trong lửa đỏ, vào phút cuối cùng của Miêu Sở Vân, đến nay vẫn còn vang ở bên tai Minh Nguyệt Thịnh. Mỗi đêm, hắn ở trong mơ nhìn thấy mẫu hậu trong lửa mỉm cười đến khi bị thiêu đốt thành tro tàn, hàng đêm trằn trọc, không cách nào ngủ được....Dù hắn có chết, cũng sẽ không quên những lời này!

"Ba ba!" Quang Hoa công tử vỗ nhẹ nhẹ tay hai cái, "Ta còn tưởng rằng ở Tây kỳ mười năm, hận thù của thái tử đã biến mất đến dường như không còn, hiện tại vừa nhớ lại, tâm lại loạn. Thái tử cũng dùng ánh mắt như vậy nhìn ta, người ngươi hận, người ngươi cần trả thù, đang ở Nam Phượng quốc, ta không phải là nơi ngươi trút giận."

"Hừ!" Minh Nguyệt Thịnh túm lấy Ngọc đàn khắc Quan Âm trong tay Quang Hoa công tử, ngạo khí cường đại bao trùm, hắn hai mắt lạnh lùng nhìn Quang Hoa công tử, toàn thân tản ra vẻ uy nghiêm đẹp đẽ quí giá, cùng vẻ phong lưu lúc trước vô cùng bất đồng, đây là khí chất chỉ vương giả mới có!

"Chờ trẫm lên ngôi, nhất định sẽ trị ngươi tội bất kính hôm nay!"

"Vậy, ta đây mỏi mắt mong chờ.....

Một tiếng "trẫm" khiến cho Minh Nguyệt Thịnh hoàn toàn lột xác. Nam nhân này đã giác ngộ, bầu trời phía nam, phải đổi......

Ngày Mộ Dung Thất Thất rời đi càng ngày càng gần, nữ tử Tây kỳ mười sáu đã lớn, Mộ Dung Thất Thất đúng ngày mười chín tháng chín là tròn mười sáu tuổi. Bởi vì nàng là Chiêu Dương công chúa được hoàng thượng sắc phong, Nam Lân vương phi tương lai của Bắc Chu quốc, cho nên lễ trưởng thành được tổ chức rất chi long trọng.

Mặc dù trước đó Tây kỳ hoàng thất đã trải qua một loạt vận rủi, nhưng lễ trưởng thành của Chiêu Dương công chúa rất lớn, Long Trạch Vũ ắt phải phái cung đình lễ quan tới đây. Còn nữa, Mộ Dung Thất Thất gần đây nhân duyên không tệ, con cháu thế gia cũng tới rất nhiều.

"Chúc mừng công chúa!" Bạch Ức Nguyệt so sánh với Mộ Dung Thất Thất lớn hơn một tháng, đã sớm búi tóc. Hôm nay tới đây, Bạch Ức Nguyệt đưa cho Mộ Dung Thất Thất lễ vật là một củ tử sâm ngàn năm. Nhân sâm trăm tuổi đã không nhiều, Tử sâm lại càng ít hơn.

"Đa tạ!" Đối với Bạch Ức Nguyệt, Mộ Dung Thất Thất rất có hảo cảm, cho nên ở lễ trưởng thành lúc trước của Bạch Ức lại Nguyệt đã đưa cho nàng một bộ "Hải Đường Xuân" làm lễ vật chúc mừng.

"Công chúa lấy chồng ở xa, ngày sau phải dùng tới, có thể lấy ban chỉ của ca ca ta, đến cửa hàng của Bạch gia. Chỉ cần là việc chúng ta có thể làm được, nhất định sẽ giúp công chúa !"

Ban chỉ mà Bạch Ức Nguyệt nói, là Mặc ngọc ban chỉ mà trong cái đêm ngắm trăng kia, Bạch Mục Phi đã đặt cược cho Mộ Dung Thất Thất. Hiện tại Bạch Ức Nguyệt nói như vậy, chắc chắn là ý tứ của Bạch Mục Phi, đôi huynh muội này nhân phẩm rất tốt, Mộ Dung Thất Thất vốn giữ lại Mặc Ngọc ban chỉ bởi sau này ắt có lúc cần dùng.

"Ức Nguyệt, ta cũng không biết nên như thế nào biểu đạt sự biết ơn đối với huynh muội các ngươi!"

"Công chúa ở Bắc Chu sống hạnh phúc, chính là đã tạ ơn chúng ta rồi!" Bạch Ức Nguyệt cười ngọt ngào, "Thời gian không còn sớm, người ở phía ngoài sớm đã sốt ruộc, tất cả mọi người đều tới đây xem lễ! Chúng ta đi thôi!"

Dấu hiệu của việc trưởng thành, là phải búi tóc. Hôm nay, mái tóc dài của Mộ Dung Thất Thất được thả xuống, mềm mại rủ, thả thẳng xuống mắt cá chân.

Búi tóc, thường do mẫu thân hoặc là phụ thân đến hoàn thành, nhưng là thân mẫu Lý Thu Thủy của Mộ Dung Thất Thất đã vào Phật đường mười lăm năm, mặc dù Mộ Dung Thái đã sớm phái người đi Phật đường mời, nhưng nàng đến bây giờ còn không có xuất hiện.

Đối với người mẫu thân ở kiếp này, Mộ Dung Thất Thất một chút ấn tượng cũng không có. Nghe nói nàng mới ra đời không bao lâu, Lý Thu Thủy đã vào Phật đường, đem Mộ Dung Thất Thất gào khóc đòi ăn ném cho Mộ Dung Thái, không bước ra Phật đường nửa bước.

Nhiều năm như vậy, Mộ Dung Thái thủy chung cho rằng Lý Thu Thủy vào Phật đường, là bởi vì Mộ Dung Thất Thất, cảm thấy cũng là do Mộ Dung Thất Thất, mới làm hắn mất ái thê. Vì vậy mới có thể tùy ý để người khác khi dễ Mộ Dung Thất Thất, chính mình lại làm như không thấy, đối với nàng không những không quan tâm, mà còn hờ hững.

Thật ra, Mộ Dung Thái vô cùng rõ ràng nguyên nhân trong đó, nữ tử kia tiến phật đường, là bởi vì nam nhân nàng yêu mến đã qua đời, mới chặt đi ý niêm lưu luyến trần thế trong đầu. Nhưng mà trong lòng hắn luôn lờ đi việc này, cho nên đem tất cả oán giận đều phát tiết ở trên người Mộ Dung Thất Thất.

Chẳng qua là, hài tử này vô tội a.

"Thừa tướng đại nhân, giờ lành đã đến." Quan lễ nghi ở bên cạnh nhắc nhở Mộ Dung Thái.

"Ai......" Mộ Dung Thái thở dài.

Nàng quả nhiên vẫn không chịu đi ra, không chịu tới gặp hắn, ngay cả trong lễ trưởng thành của con họ, mẫu thân như nàng cũng không nguyện ý trình diện. Nhưng mà, nếu đã như vậy, lúc trước, khi đang hoài thai, cần chi phải vượt ngàn dặm xa xôi đến Nhạn Đãng sơn, nói cho hắn quân tình Bắc Chi, khiến cho cái nam tử thần tiên kia bại trong tay hắn a!

Nói vậy, nàng chắc cũng không ngờ được rằng Phượng Tà sẽ chết, không hề dự đoán được kết quả như vậy.....Nếu nàng biết Phượng Tà vì bại trận, mà lấy cái chết tạ tội, nàng hẳn sẽ không giúp hắn, mà thanh danh của Mộ Dung Thái có được nhờ trận này cũng không có được, hắn cũng chẳng thể trở thành thừa tướng của một quốc gia.

Rốt cuộc là vận mệnh, hay là lòng người trêu người đây? Thủy nhi, ngươi chỉ nhớ rõ tư thế hiên ngang oai hùng của Phượng Tà, có từng nhớ được, năm ấy, ở rừng hoa đào, ngươi quay đầu cười một tiếng, làm ta say mê, khiến lòng ta rối loạn.

"Ta tới!" Mộ Dung Thái cầm lược, đi tới trước mặt Mộ Dung Thất Thất.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm như vậy, Mộ Dung Thái thật tình cẩn thận đánh giá nữ nhi này. Nàng không có thừa kế gen ưu tú của phụ mẫu, gương mặt này đặt ở Mộ Dung gia, quả thực quá bình thường. Chẳng qua là, Mộ Dung Thái mới phát hiện, Tam nữ nhi này của mình có một đôi mắt long lanh yêu mị, sặc sỡ loá mắt.

Ánh mắt động lòng người như vậy, như thế nào lại là một nữ tử bình thường đây! Chỉ cần nhìn sơ qua biểu hiện của nàng ở cung yến, căn bản là không phải là "Phế vật" a! Nghĩ đến những chuyện đã xảy ra gần đây, Mộ Dung Thất Thất dần dần lột xác, Mộ Dung Thái trong lòng cảm khái vạn phần.

Mặc dù cái nữ nhi này không có thừa kế hắn và dung mạo của Thủy nhi , nhưng là con của bọn hắn, như thế nào có thể kém!

"Ngươi lớn rồi......" Mộ Dung Thái nhất thời cảm khái vạn phần, trong lòng cũng dâng lên một cổ áy náy.

Thời gian trôi qua thật nhanh, đứa trẻ oa oa khóc lớn trong ngực hắn, hôm nay đã lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp, sẽ phải gả làm vợ người khác. Xem nhẹ nữ nhi nhiều năm như vậy, hiện tại đối mặt với nàng, Mộ Dung Thái cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Mà đối với người phụ thân Mộ Dung Thái này, Mộ Dung Thất Thất không có cảm giác đặc biệt gì.
.
Nàng không phải là chủ nhân đích thực của thân xác này, sao có thể sinh ra tình phụ tử với hắn đây! Huống chi, người này thân là phụ thân, nhưng những chuyện lúc đã làm với nàng lại hết sức lãnh khốc vô tình. Cho dù hắn hiện tại làm một vị phụ thân từ ái trong mắt mọi người, cùng với sự áy náy trong lòng hắn, nhưng mà, hắn nên áy náy, nên sám hối với cái người đã chết kia, nàng, bất quá chỉ là người ngoài.

"Vẫn là để ta đi!"

Đang lúc Mộ Dung Thái cầm lược sắp chạm vào mái tóc đen của Mộ Dung Thất Thất, một thanh âm thanh lệ truyền vào trong tai mọi người.

"Loảng xoảng....... Nghe thế giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ kia, lược gỗ trong tay Mộ Dung Thái rơi trên mặt đất.

"Thủy nhi, là nàng sao?"

Mộ Dung Thái không dám xoay người, sợ quay đầu lại, nhìn thấy chỉ là ảo ảnh. Nữ nhân nhẫn tâm kia, tuyệt tình đến mức vô luận hắn cầu xin như thế nào, cam đoan kiểu gì, nàng vẫn không chút do dự, không hề lưu tình, chỉ cho hắn một bóng dáng băng lãnh, để hắn một mình mười lăm năm. Hiện tại, thật sự là nàng tới sao?

"Phu quân.".....

Bao lâu, không nghe thấy xưng hô thế này rồi? Mộ Dung Thái cũng không nhớ rõ, có lẽ là trong đêm tân hôn, bọn họ trai tài gái sắc, tài tử giai nhân, ỷ ôi trước khung cửa sổ. Chẳng qua là, một tiếng "Phu quân" nàng gọi là chân thành sao? Nàng thật xem hắn là phu quân sao?

"Phu quân, hay là ta tới vì Thất Thất búi tóc đi!"

Thanh y nữ tử xuất hiện ở trước mặt Mộ Dung Thái, quỳ gối nhặt lên lược gỗ trên mặt đất.

"Thủy nhi, thật sự là nàng!" Cho đến khi thấy thân ảnh nàng, Mộ Dung Thái mới tin tưởng mắt của mình. Mười lăm năm rồi, hắn béo, vóc người biến dạng rồi, già rồi, không hề nữa anh tuấn. Nhưng nàng, vẫn như cũ xinh đẹp, một chút cũng không thấy già.

Làn da trắng nõn non mềm, trán trơn bóng như ngọc, mũi xinh đẹp, đôi mắt cười.....Thời gian cũng không có ở trên người nàng lưu lại bất cứ dấu vết gì, nàng vẫn giống như năm đó, chưa từng biến hóa.

"Phu quân, đã lâu không gặp."

Lý Thu Thủy chậm rãi cười một tiếng, bình yên như thủy tiên nở rộ trong đêm đông, cao nhã hào phóng . Giở tay nhấc chân, cũng là phong phạm nữ tử con nhà thế gia.

"Ừ......Đã lâu không gặp."

Lý Thu Thủy xuất hiện, khiến cho toàn bộ mọi người hết sức giật mình. Đặc biệt là thế gia thế hệ sau mấy năm nay chỉ vẻn vẹn từ chỗ cha mẹ biết Thừa tướng phu nhân lễ Phật, còn chưa từng thấy qua vị Thừa tướng phu nhân, Lý gia Đại tiểu thư.

"Nàng sao lại đến đây?" Lưu Yên Chi xoắn chặt chiếc khăn cầm trong tay, hung tợn nhìn chằm chằm bóng lưng Lý Thu Thủy. Mặc dù nàng là lễ vật Lý Thu Thủy đưa cho Mộ Dung Thái, cũng nhờ vậy hưởng thụ lấy mười mấy năm vinh hoa, nhưng là nàng không hề cảm kích Lý Thu Thủy!

Nữ nhân này, ở Phật đường mười lăm năm, tại sao không tiếp tục ở đó đi? Tại sao phải đến! Thấy ánh mắt si mê của Mộ Dung Thái, trong lòng Lưu Yên Chi phẫn hận không thôi, hắn quả thật vẫn nhớ thương tiện nhân này, khó trách mỗi lần thời điểm làm chuyện kia, hắn luôn động tình ôm Lưu Yên Chi kêu "Thủy nhi"

Lý Thu Thủy nhìn Mộ Dung Thất Thất, ánh mắt vô cùng phức tạp. Qua thật lâu, mới nói một câu "Thất Thất, đã lớn như vậy rồi........"

"Nương....."

Rốt cục cũng thấy thân mẫu của khối thân thể này- Lý Thu Thủy. Thắc mắc nhiều ngày của Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn biến thành nghi ngờ. Nàng lớn lên không giống Lý Thu Thủy, một chút cũng không giống !

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Mục lục