Gửi bài:

Chương 52 - Chặt đi đôi tay của nàng ta.

Minh Nguyệt Hinh hô thẳng tên họ của hoàng huynh, khiến cho Mộ Dung Thất Thất không khỏi nhíu nhíu mày. Xem ra Nam Phượng quốc thật sự tính đổi thái tử, cho nên vị công chúa này mới có thể không kiêng nể gì, trước mặt người Tây Kì quốc mà nói chuyện với Minh Nguyệt Thịnh như vậy.

Hình ảnh Mộ Dung Thất Thất nhíu mày được Minh Nguyệt Thịnh thu vào trong mắt, khiến cho lòng hắn dâng lên một cỗ ấm áp. Nhiều người như vậy, chỉ duy nhất Mộ Dung Thất Thất vì lời nói của Minh Nguyệt Hinh mà nhíu mày, vì hắn mà bất bình. Nhiều người như vậy, chỉ có mỗi Mộ Dung Thất Thất cho hắn sự cổ vũ chân thành, không dùng ánh mắt dị thường nhìn hắn.

Mộ Dung Thất Thất không biết, một cái nhíu mày lúc lơ đãng của mình, khiến cho vị thái tử ngoại quốc nghèo túng này tạo ra một quyết định kiên trì nhất đời hắn.

Minh Nguyệt Thịnh không nói chuyện, khiến cho Minh Nguyệt Hinh nghĩ rằng hắn cảm thấy đuối lý, cho nên nàng càng thêm đắc ý.

Minh Nguyệt Hinh ra lệnh cho hai cái cung nữ đem tác phẩm của mình triển lãm trước mặt tất cả mọi người. Nàng không tin, bức tranh của nàng kia thật sự đẹp hơn của mình. Nàng ba tuổi đã học vẽ, đến bây giờ đã là mười ba năm, đã dùng thuốc màu có thể làm cho hồ nước biến sắc, nàng làm sao có thể kém hơn so với Mộ Dung Thất Thất chứ!

"Các ngươi xem!" Không để Minh Nguyệt Hinh kịp thời đắc ý, có người chỉ lên trời, hô to.

Chỉ thấy, một mảnh mây màu sắc sặc sỡ nhẹ nhàng bay đến đây, tới gần, mọi người mới phát hiện hóa ra đó là một đàn bướm, thủ lĩnh là một con bướm đen như mực, có đốm đỏ như máu.

Đã đến mùa thu, bươm bướm rất hiếm khi xuất hiện, nhưng hiện tại xuất hiện nhiều bươm bướm như vậy, lại bay về phía bức trah bên kia, khiến tất cả mọi người thầm kinh ngạc trog lòng. Đây là chuyện gì? Đám bướm đó không phải vì bức tranh mà đến chứ?

Mọi người còn chưa kịp suy nghĩ minh bạch, đàn bướm đã bay về phía Mộ Dung Thất Thất, đàn bướm tinh tế đậu trên cây hoa cúc được họa trên giấy kia, đôi cánh nho nhỏ vỗ vỗ, lập tức xuất hiện "Kỳ tích"!

Nguyên bản trên bức tranh mà Mộ Dung Thất Thất vẽ chỉ có màu mực đen cùng màu máu, lúc này, bởi vì đám bướm bay đến, những đóa hoa cúc kia được che lại bởi những cánh bướm đầy màu sắc.

Mỗi chú bướm mang một sắc thái riêng, đậu trên các đoá hoa khác nhau, cánh vỗ vỗ, lập tức biến bức tranh thành một tác phẩm sống, vẽ cúc mùa thu rực rỡ sắc màu. Mà con bướm lớn nhất có màu đen đỏ kia, đậu trên một đóa cúc lớn nhất, đôi cánh không ngừng động, dưới ánh mặt trời toả ra các sắc thái khác nhau.

"Thật đẹp!" Một tiếng "Thật đẹp" kia của Bạch Ức Nguyệt cũng là tiếng lòng của mọi người. Cho dù từng ngắm bao nhiêu bức tranh, cũng không có bức tranh nào có thể sánh bằng bức tranh "sống" này.

"Kỳ tích a!" Một lão thần kêu lên, liền quỳ xuống, miệng hô "Trời giáng điềm lành, giúp Tây Kì ta!"

Có người dẫn đầu, lập tức một đám người quỳ xuống, đồng thanh một tiếng "Vạn tuế", cái vỗ mông ngựa này làm cho Long Trạch Vũ mặt cười giống như một đóa hoa cúc nở rộ, xem bức tranh giống như chính mình. Lúc này, Long Trạch Vũ nhìn Mộ Dung Thất Thất cũng thực thuận mắt , hoàn toàn quên mất chuyện cá cược, nhất thời xúc động, lập tức mở miệng hô:"Trẫm tuyên bố, Mộ Dung Thất Thất thắng!"

Một câu này, như lời tử hình đối với Minh Nguyệt Hinh cùng Long Trạch Vũ Nhi, sắc mặt hai người lập tức trở nên xanh mét, đặc biệt là Long Trạch Vũ Nhi, lão cha mình mở miệng nói như vậy, không phải thật sự muốn chặt một đôi tay của nàng đưa cho Mộ Dung Thất Thất đấy chứ?

"Bản cung không phục!" Minh Nguyệt Hinh hét lên, cầm lấy chủy thủ đặt trên bàn của Mộ Dung Thất Thất chém bức họa thành hai nửa.

"Cẩn thận!" Thấy Minh Nguyệt Hinh sẽ ra tay với Mộ Dung Thất Thất, Minh Nguyệt Thịnh quát to một tiếng, muốn bay tới bên người Mộ Dung Thất Thất, lại bị người khác giành trước. Chuỷ thủ trong tay Minh Nguyệt Hinh chưa kịp lướt qua quần áo Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương đã một cước đem nàng ta đá bay.

"Phanh!"

Một tiếng vang thật lớn, thân mình Minh Nguyệt Hinh giống như diều bị đứt dây, nện mạnh lên trên bàn, lập tức phun ra một ngụm máu. Nhìn cánh tay trống trơn, Minh Nguyệt Thịnh lộ ra một nụ cười khổ, hắn như thế nào đã quên, Mộ Dung Thất Thất đã là của Phượng Thương.

Nhìn Phượng Thương ôm trọn Mộ Dung Thất Thất trong lòng, dù nàng gần trong gang tấc, nhưng tay hắn không có cách nào vươn tới, làm cho Minh Nguyệt Thịnh bỗng cảm thấy hận. Hận chính mình không quyền, không thế, không năng lực, hận chính mình không thể bảo hộ được nàng, ngược lại phải trơ mắt ra nhìn nàng cùng người khác bước đi —

Tuy biết rằng Mộ Dung Thất Thất không có việc gì, nhưng trong tâm Phượng Thương vẫn không nhịn được kiếm tra khắp người nàng một lần."Khanh khanh, nàng có việc gì không?"

"Ta tốt lắm!" Mộ Dung Thất Thất nhìn con bướm bị Minh Nguyệt Hinh chém đứt nằm trên đất, trong lòng khó chịu. Nàng giãy ra khỏi lồng ngực của Phượng Thương, đi đến trước bức tranh đã hỏng, đem thân mình và đôi cánh của con bướm bị chặt đứt nhẹ nhàng nhặt lên, đặt trong khăn tay, cẩn thận gói lại.

"Vất vả cho các ngươi! Ta sẽ vì các ngươi báo thù !" Mộ Dung Thất Thất vẫy vẫy tay với đám bướm đang bay lượn trên trời, đám bướm này như tựa hồ nghe hiểu lời nói của Mộ Dung Thất Thất, bay quanh người nàng một vòng, rồi vỗ cánh ly khai.

Làm xong hết thảy, Mộ Dung Thất Thất chậm rãi đi tới trước mặt Minh Nguyệt Hinh. Thấy vậy, Minh Nguyệt Hinh kinh hãi không thôi.

"Ngươi...... Ngươi muốn làm, làm cái gì!"

"Đây là vật của ta!" Mộ Dung Thất Thất đi tới nhặt chủy thủ lên, thật cẩn thận lau chùi vết máu trên đó.

"Ngươi, ngươi đừng có lại đây! Hoàng, hoàng huynh, cứu ta!" Thấy Mộ Dung Thất Thất mỗi lúc một gần, Minh Nguyệt Hinh cố chịu đau, hướng Minh Nguyệt Thịnh cầu cứu,"Thái tử ca ca, cứu, cứu ta!"

"Trễ rồi!"

Lúc này mới nhận ra Minh Nguyệt Thịnh là thái tử, là ca ca, hướng hắn xin giúp đỡ? Mộ Dung Thất Thất mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng noãn như ngọc, nàng bước từng bước tới gần Minh Nguyệt Hinh, chủy thủ trong tay cũng chậm chậm đưa lên.

Đối phương rõ ràng là tiểu bạch thỏ vô tội, lại khiến cho đáy lòng Minh Nguyệt Hinh cảm thấy sợ hãi.

"Đừng! Đừng! Thái tử ca ca cứu ta!" Minh Nguyệt Hinh ngồi dậy muốn chạy trốn khỏi nơi này. Nàng hiện tại đã biết sợ, nàng biết rằng Mộ Dung Thất Thất không thể trêu vào ! Nhưng mà, đã quá trễ —

"Khanh khanh –"

Đúng lúc chủy thủ trong tay Mộ Dung Thất Thất muốn hạ xuống, Phượng Thương đi tới phía sau nàng, cầm lấy chủy thủ trong tay nàng, đem Mộ Dung Thất Thất ôm vào trong lòng. Nhìn thấy Phượng Thương cứu mình, tâm của Minh Nguyệt Hinh cảm kích, ôm lấy chân hắn, ngẩng đầu lên, vẻ mặt háo sắc nhìn Phượng Thương,"Vương gia......"

Minh Nguyệt Hinh nghĩ rằng Phượng Thương động tâm với mình, luyến tiếc hai tay của nàng, cho nên, mới ra tay tương trợ. Không nghĩ tới lời nói kế tiếp của Phượng Thương, lại khiến nàng cảm thấy như sấm sét giữa trời quang.

"Khanh khanh, chuyện như vậy vẫn là để ta làm, không lại làm ô uế tay của khanh khanh –"

Không chờ Minh Nguyệt Hinh phục hồi lại tinh thần, hai cổ tay như ngọc đã bị chủy thủ trong tay Phượng Thương một nhát chặt đứt,"A –" Chỉ nghe một tiếng hét, Minh Nguyệt Hinh dù thoát khỏi ranh giới sống chết, nhưng hai bàn tay lại bay về trên không trung, rơi về phía đám người.

"A –" Những người xem náo nhiệt vừa thấy đôi tay máu chảy đầm đìa bay tới hướng mình, vội vàng trốn tránh, cuối cùng hai tay rơi trên mặt đất, đính đầy cát bụi, nguyên bản bàn tay trơn bóng bởi vì huyết cùng bùn đất hỗn hợp cùng một chỗ, trở nên xấu xí không nói nổi.

"Ai, đáng tiếc ......"

Mọi người chưa kịp hồi hồn, Mộ Dung Thất Thất lại nói một tiếng đáng tiếc.

Khi hai tay Minh Nguyệt Hinh bị chặt đứt, Phượng Thương đã mang theo nàng bay khỏi đài cao, tránh khỏi việc máu của Minh Nguyệt Hinh làm vấy bẩn quần áo của hai người. Mà lúc này, một tiếng "Đáng tiếc" của Mộ Dung Thất Thất, làm cho Minh Nguyệt Thịnh không nhịn được quay lại nhìn nàng. Chẳng lẽ, lúc này nàng mới nghĩ đến sau lưng Minh Nguyệt Hinh là Nam Phượng quốc, cho nên hối hận ?

"Rõ ràng ngụ ở trên người đẹp như vậy, vì sao khi rơi xuống dưới lại xấu xí đến thế? Thật sự là đáng tiếc !"

Đợi đến lúc hiểu rõ ý nghĩ của Mộ Dung Thất Thất, Minh Nguyệt Thịnh cảm thấy như bị sét đánh — nguyên lai nàng tiếc là tiếc chuyện này! A, nữ tử này quả nhiên không giống người thường, khiến cho người ta không thể không yêu.

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục