Gửi bài:

Chương 49 - Cược mạng sống của các ngươi!

"Kẻ nào dám nói khanh khanh là phế vật? Khanh khanh so với các nàng thì càng hoàn hảo hơn! Khanh khanh muốn so tài gì với họ? Bọn họ không tin nàng, ta tin, ta cược mười vạn lượng vàng, cược khanh khanh thắng!"

Mười vạn lượng vàng! Đám người xung quanh không nhịn được kinh hô! Nghe nói bộ "Kim Lũ Y" trên người Mộ Dung Thất Thất trị giá một vạn lượng vàng, vị Nam Lân vương này cũng thật chịu chơi!

Lúc này, mọi người đều nhìn Mộ Dung Thất Thất chằm chằm, muốn tìm chút ưu việt trên người nàng. Nhìn tới nhìn lui, bất quá cũng chỉ là một giai nhân thanh tú, thanh thuần đáng yêu, cũng chẳng có chút khí chất yêu mị của hồ ly, nhưng sao lại có thể mê hoặc vị Nam Lân vương này, bắt tâm hắn xoay quanh nàng, khiến hắn ra mặt bảo vệ nàng, làm chỗ dựa cho nàng a? Thực không biết sao nữa.....

"Vương gia, nói chuyện bằng tiền, rất dung tục, như thế nào xứng với thân phận của Vương gia chứ!"

Đang lúc khiến người người hít khí lạnh, Mộ Dung Thất Thất ôn nhu mở miệng nói:"Vả lại, ngài bảo vệ ta như vậy, sợ lại dọa hai vị tỷ tỷ, khiến các nàng không dám lộ mặt gặp người nữa a? Nếu vậy, tựa hồ không công bằng với hai vị công chúa tỷ tỷ.... "

Không công bằng? Phượng Thương nhếch miệng mỉm cười, xem ra vị tiểu vương phi của hắn tìm được niềm vui rồi:"Khanh khanh, nàng muốn thế nào?"Trong ngực, tiểu nhân nhi* toát ra hương thơm ngát, khiến cho hắn rất mê luyến. Thôi, tùy nàng nháo đi, nháo chán rồi, hắn sẽ giúp nàng dọn tàn cuộc, như vậy đi—-

"Chỉ là trò chơi của đám nữ nhân bọn ta thôi, không liên quan đến những người khác!"

Mộ Dung Thất Thất đứng lên, đi đến giữa đại điện, cười cười nhìn Long Trạch Vũ Nhi cùng Minh Nguyệt Hinh, khuôn mặt trơn bóng như ngọc, căn bản không hề nhìn thấy vệt nước mắt lúc nãy.

"Ba ta hãy vui đùa một chút, thấy được chứ? Đừng đem danh phận công chúa khoe ra, cũng đừng lấy chức vị Vương gia, Hoàng thượng, vân vân ra hù dọa người, chúng ta cược bằng chính mình, thế nào?"

Bị một phế vật khiêu khích, Long Trạch Vũ Nhi sao có tể chịu được, lập tức đứng lên, đi đến trước mặt Mộ Dung Thất Thất: "Được, muốn cá sao, ta cá với ngươi!"

Mặt khác, ở phía kia, Minh Nguyệt Hinh cũng thoải mái bước tới, nàng mà sợ sao! Vị trí Vương phi Nam Lân vương kia, nàng muốn, cũng sẽ đoạt được: "Được thôi, cược bằng gì?"

"Không bằng, cược bằng những thứ chúng ta có a. Tỷ như trâm cài của bổn cung, tỷ như vị trí Vương phi của bổn cung, tỷ như....mạng của các ngươi!"

Một câu "mạng của các ngươi" cuối cùng kia, theo thanh âm ôn nhu của Mộ Dung Thất Thất phát ra nên lực sát thương cũng giảm đi rất nhiều. Đến tai Long Trạch Vũ Nhi cùng Minh Nguyệt Hinh, tựa như một lời đùa.

"Cược mạng? Khẩu khí thật lớn! Nhưng mà, ngươi dám cược sao?" Trên mặt Minh Nguyệt Hinh hiện lên vẻ bỡn cợt thấy rõ.

Một cái phế vật, thế nhưng xuất khẩu cuồng ngôn, nàng ta có năng lực gì đâu chứ? Huống chi vừa rồi, Mộ Dung Thất Thất đã ngăn cản không cho Phượng Thương ra tay, vứt đi chỗ dựa của mình, bây giờ, bất quá, nàng ta chỉ là đồ vô dụng—-

Lời của Minh Nguyệt Hinh, khiến Long Trạch Vũ Nhi toát mồ hôi hột thay nàng ta, nhưng mà nhìn thấy Phượng Thương vẫn ngồi ngay ngắn, không hề có ý muốn ra mặt giúp Mộ Dung Thất Thất, Long Trạch Vũ Nhi thả lỏng, xem ra, Phượng Thương thật sự không hề định nhúng tay vào, vậy nên lá gan của nàng cũng dần lớn lên.

"Đúng vậy a, ngươi dám cược sao?"

"Ha ha...." Thấy mọi chuyện xảy ra theo đúng mong muốn của mình, Mộ Dung Thất Thất che miệng mỉm cười:"Nếu hai vị tỷ tỷ lo lắng, chúng ta có thể lập chứng từ a!Với lại, hôm nay, đại biểu của ba nước đều đến, chúng ta có thể thỉnh bọn họ làm giám khảo, không phải sao? "

"Lập chứng từ? Ý này không tồi!" Long Trạch Vũ Nhi rất là vui vẻ, mới vừa rồi còn lo lắng Mộ Dung Thất Thất sẽ cáo mượn oai hùm, lấy Phượng Thương ra làm bia đỡ, không nghĩ đến nàng ta lại đưa ra lời yêu cầu như thế, như vậy không phải thực hợp ý mình sao?

Với lại, Mộ Dung Thất Thất nếu thua, sẽ phải nộp mạng cho các nàng, Phượng Thương cũng sẽ không dám không kiêng nể gì mà vi phạm luật cược. Dù sao, vì một nữ nhân mà đắc tội với hai nước khác, là một chuyện không có chút lợi nào!

"Hoàng Thượng, nếu vậy, không bằng hãy thỉnh Nam Lân vương, Thái tử Nam Phượng quốc cùng Tĩnh Vương làm người làm chứng!" Trên đài cao, bàn tay ngọc ngà của Mộ Dung Tuyết Liên cọ cọ lấy mu bàn tay của Long Trạch Vũ. Dù sao, chuyện hôm nay không hề liên quan đến nàng, mặc kệ kết quả cuối cùng là như thế nào, nàng cũng vui vẻ,cho nên vị Hoàng quý phi này rất thích ý giúp chuyện này thuận buồm xuôi gió tiến hành!

"Được!" Long Trạch Vũ gật đầu, chí ít nếu ngộ nhỡ có xảy ra chuyện gì, Phượng Thương cũng không thể truy cứu: "Nhưng mà, các ngươi định so cái gì chứ?"

"Hoàng Thượng, không bằng ngài hãy quyết định!" Mộ Dung Thất Thất lanh trí đem vấn đề này vứt cho Long Trạch Vũ.

"Này...." Long Trạch Vũ híp mắt trầm tư.

Biểu hiện lúc nãy của Mộ Dung Thất Thất khiến cho Long Trạch Vũ rất bất mãn, bất quá chỉ là một công chúa được sắc phong, thế mà lại tự cao tự đại! Còn chưa gả ra ngoài, đã quên mất mình chính là con dân Tây Kỳ quốc, suýt chút nữa úp sọt lên nó, còn châm chọc bảo hắn dám nhắm mắt làm ngơ, bây giờ nên để nàng chịu chút đau khổ, để nàng biết mình có bao nhiêu cân lượng.

Long Trạch Vũ nhìn nhìn Minh Nguyệt Hinh cùng Long Trạch Vũ Nhi, Minh Nguyệt Hinh ở Nam Phượng quốc nổi tiếng về thư họa, còn nữ nhi của mình tuy bình thường hay hồ nháo một chút, phương diện này cũng không thể bại bởi Mộ Dung Thất Thất. Nghĩ vậy, Long Trạch Vũ hắng giọng một cái: "Dạo này, vừa lúc đang là mùa cúc nở, không bằng hãy thi vẽ! Lấy hoa cúc làm chủ đề, cộng thêm thơ kèm theo!"

"Được!"Minh Nguyệt Hinh mở miệng đồng ý đầu tiên, phương diện này vốn là chuyên môm của nàng, nàng không tin Mộ Dung Thất Thất có thể thắng được. Minh Nguyệt Hinh khiêu khích liếc mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất một cái, giống như là nói "Ngươi nhất định phải chết".

Đáp lại ánh mắt khiêu khích của Minh Nguyệt Hinh là nụ cười mỉm của Mộ Dung Thất Thất: "Nếu nội dung thi đấu đã có, vậy giờ, chúng ta hãy nói đến vật cược!"

"Ta muốn vị trí Nam Lân Vương phi!" Không để Mộ Dung Thất Thất kịp nói gì, Long Trạch Vũ Nhi liền cướp lời:"Nếu ngươi thua, vị trí Nam Lân Vương phi là của bổn cung!"

"Vũ nhi!"

Nghe được lời nói của nhi nữ, hoàng hậu Đoan Mộc Tình chấn động, nàng trăm triệu lần không nghĩ tới, Long Trạch Vũ Nhi lại động tâm với Phượng Thương. Người nọ tuy thật rất tuấn mỹ, nhưng hắn cũng không phải là một vị phu quân tốt a! Ngay cả Long Trạch Vũ cũng không nhịn được nhíu mày.

Kẻ lúc trước khóc nháo không chịu gả cho Nam Lân vương chính là nàng, hiện tại người đòi cướp vị trí kia cũng là nàng, đứa nhỏ này, rốt cuộc cũng tại mình làm hư nàng— Long Trạch Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.

"Còn ngươi?" Mộ Dung Thất Thất nhìn về phía Minh Nguyệt Hinh.

"Bổn cung muốn mạng của ngươi!" Khóe miệng Minh Nguyệt Hinh nhếch lên, cười âm độc, nàng mới không ngu ngốc giống Long Trạch Vũ Nhi vậy.

Vạn nhất Phượng Thương thật sự có ý với Mộ Dung Thất Thất, nàng ta không làm Nam Lân Vương phi, nhưng vẫn có thể làm Trắc phi a? Cho nên nàng muốn nàng ta chết! Chỉ cần Mộ Dung Thất Thất chết đi, bằng vào tài hoa cùng dung mạo, còn có thân phận cao quý của mình, Minh Nguyệt Hinh không tin Phượng Thương không động tâm!

"Tốt—-nếu các ngươi thắng, ta nhất định để các ngươi toại nguyện." Mộ Dung Thất Thất cười đến như mộng như ảo.

"Về phần bổn cung, bình thường thích nhất chính là sưu tầm những vật đẹp. Đôi tay của hai vị công chúa thật sự rất mĩ lệ, nếu các ngươi thua, phiền toái lưu một đôi tay lại...."

Lưu lại một đôi tay? Long Trạch Vũ Nhi vừa nghĩ tới bộ dáng hai tay bị cắt xuống, nhịn không được rùng mình một cái, nghĩ muốn lùi bước, lại nhìn thấy trong đôi mắt to xinh đẹp của Mộ Dung Thất Thất toàn ý trào phúng, Long Trạch Vũ Nhi khẽ cắn môi, đồng ý.

"Được! Không thành vấn đề! Liền xem ngươi có bản lãnh hay không!"

"Bổn cung cũng không thành vấn đề!" Minh Nguyệt Hinh tràn đầy tự tin, đối phó với Mộ Dung Thất Thất, chỉ cần dùng một ngón út là đủ rồi, căn bản không cần lo lắng.

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục