Gửi bài:

Chương 41 - Bốn mươi thủ cấp.

Long Trạch Vũ Nhi ra lệnh một tiếng, đám cấm quân liền rút ra đao kiếm sáng choang hướng về phía Phượng Thương.

"Đừng hòng động đến Vương gia nhà ta!" Như Ý chưa nói hết câu, đã vươn đao cong xoay tròn một vòng trên không trung, trực tiếp chém đứt đầu của tên lính dẫn đầu xông đến trước mặt nàng.

"A—"Đầu hắn rơi xuống đất, còn lăn thêm vài vòng, dính chút bụi đất, cũng để lại một vệt máu đỏ thẫm.

"A! Giết người!" Dân chúng vây xem xung quanh thấy một màn đẫm máu này, có vài người thét chói tai rồi ngất xỉu, còn Long Trạch Vũ Nhi và Mộ Dung Tâm Liên cũng suýt chút nữa ói mửa.

Sau đó, một trận tiếng vó ngựa vang lên, mười binh lính mặc giáp đen cưỡi tuấn mã thượng hạng đến trước mặt Phượng Thương:"Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, thỉnh Vương gia thứ tội!"

Vương gia? Đây là vị Vương gia nào? Đại não của Long Trạch Vũ Nhi còn chưa kịp động, một chuỗi thanh âm thê lương đã vang lên. Bốn mươi tên lúc nãy còn vây lấy Phượng Thương, đầu đều rơi xuống đất, máu đỏ bắn lên mặt Long Trạch Vũ Nhi, khiến nàng sợ đến mức hét rầm lên.

"Ngươi, các ngươi—" Thanh âm Long Trạch Vũ Nhi run rẩy, cả người cũng run bần bật:"Các ngươi là ai ?!"

"Đúng là ưng kỵ biểu trưng cho Nam Lân vương!" Trong đám dân có người thấy được trên ống tay áo của binh đoàn áo đen là đầu chim ưng thêu bằng chỉ bạc, lập tức nhận ra thân phận của bọn họ.

Nam Lân vương?! Không chỉ riêng gì Long Trạch Vũ Nhi mà tất cả mọi người đều ngây dại. Bạch y nam tử đội mũ sa kia chính là Nam Lân vương Phượng Thương trong truyền thuyết? Là "chiến thần" của Bắc Chu, là người mới mười lăm tuổi đã nổi danh khắp tứ quốc?

Một trận gió thổi qua, khiến lụa trắng lay động, làm mọi người nghĩ có thể nhìn thấy dung mạo của Phượng Thương, nhưng chỉ kịp ngắm cái cằm hoàn mỹ, Phượng Thương liền nhanh chóng giữ lấy màn sa.

"Ha ha—" Bị mọi người nhận ra thân phận, Phượng Thương khẽ cười, đè thấp mũ sa:" Như Ý, ở Bắc Chu quốc, nếu dám mưu sát bổn vương, đáng phải chịu tội gì?"

"Hồi bẩm Vương gia, người mắc tội mưu sát hoàng thân quốc thích, liền bị lăng trì xử tử, tru di cửu tộc!" Thanh âm trong trẻo của Như Ý, rơi vào trong tai của Long Trạch Vũ Nhi lại trở nên lạnh lùng chói tai. Sớm nghe nói Nam Lân vương hành sự tàn nhẫn, cả gan làm loạn, không nghĩ tới, hắn thế nhưng dám giết chết cấm quân của Tây Lương thành ngay trên đường phố nơi đây!

"Ngươi, ngươi đừng có lại đây...."

Long Trạch Vũ Nhi mới vừa rồi còn diễu võ dương oai, nghĩ muốn đoạt lấy "Kim Lũ Y" trong tay Phượng Thương, bây giờ lại đánh răng cầm cập. Nàng thế mà quên mất, sứ đoàn Bắc Chu quốc đã tới Tây Lương, hơn nữa Phượng Thương lần này còn mang theo ưng kỵ tinh nhuệ nhất Bắc Chu. Hành vi vừa rồi thực sự đúng là tìm chết!

"'Kim Lũ Y' này quả nhiên rất xinh đẹp!"

Phượng Thương cầm lấy bộ "Kim Lũ Y" giơ ra, dưới ánh mặt trời, Kim Lũ Y rực rỡ óng ánh, bức tranh vẽ trên kim sa như có sự sống, khiến cho người xem kinh ngạc, quên luôn một màn huyết tinh vừa rồi.

"Bất quá—-" Phượng Thương đang nói thì dừng lại "—chỉ có Vương phi của bổn vương mới có tư cách mặc y phục như thế này. Công chúa, chẳng lẽ ngươi muốn làm Vương Phi của bổn vương?"

Tầm mắt của Long Trạch Vũ Nhi lúc này hoàn toàn bị Kim Lũ Y hấp dẫn, không hề để ý đến lời nói của Phượng Thương, vẫn đợi đến khi Mộ Dung Tâm Liên kéo kéo áo nàng, nàng mới hoàn hồn lại :"Không! Không! Bổn cung không có ý nghĩ như vậy!"

Đùa à, bảo nàng vì một kiện quần áo mà gả cho Quỷ vương sao? Nàng vẫn muốn sống đến trăm tuổi a! Long Trạch Vũ Nhi khụy chân, trực tiếp ngất đi.

"A, lá gan bất quá cũng chỉ có thế—-" Phượng Thương thu hồi Kim Lũ Y, không thèm chú ý đến Long Trạch Vũ Nhi cùng Mộ Dung Tâm Liên nữa, quay đầu về phía sau, hướng Phương Đồng chắp tay:" Thật ngại, làm bẩn mặt tiền của Tuyệt Sắc phường, bổn vương xin hướng Quang Hoa công tử tạ tội!"

"Không sao không sao, đây là khởi đầu tốt đẹp! Là điềm lành!" Phương Đồng thực vừa ý thủ đoạn của Phượng Thương, trong lòng thầm giơ ngón tay cái lên mà tán thưởng vị vương gia này, có lẽ nhân tài như hắn mới xứng đôi với tiểu thư nhà mình!

Lời của Phương Đồng, khiến hắn không nhịn được thưởng thức vị chưởng quầy này. Hắc, người này thật đúng là quá thú vị, nếu là người thường, đã sớm sợ đến mức run run, hắn thế nhưng lại nói đây là khởi đầu tốt, Tuyệt Sắc phường quả nhiên thật đặc biệt!

"Chưởng quầy thực độ lượng! Để bồi thường, bổn vương xin đảm bảo an toàn cho Tuyệt Sắc Phường! Về sau nếu có ai đến Tuyệt Sắc phường gây phiền toái, chính là đối đầu với bổn vương, đối đầu với thiết kỵ* của bổn vương. (*đội quân tinh nhuệ, kỵ binh)

Thanh âm của Phượng Thương không lớn, nhưng đủ để tất cả mọi người đều nghe được. Tuyệt Sắc phường có Phượng Thương làm chỗ dựa vững chắc, Long Trạch Vũ Nhi dù có muốn động đến nó, cũng chẳng dám trực tiếp náo loạn.....

Chỉ qua một buổi sáng, chuyện Nam Lân vương Phượng thương nổi giận giết chết cấm vệ quân tựa như có cánh mà bay, truyền ra khắp Tây Lương thành. Cùng lúc đó, tại Thúy Trúc viên, Mộ Dung Thất Thất cũng nhận được lễ phục cùng trang sức do Phượng Ngọc đưa tới. Y như ý nghĩ của nàng, đích thật là "Hoa thu" cùng "Kim Lũ Y".

"Thật xinh đẹp!" Mặc dù Phượng Ngọc đã đến tuổi trung nhiên, nhìn thấy những thứ này cũng yêu thích không buông tay, không nhịn được mở miệng tán thưởng :"Nếu có cơ hội, ta thật muốn gặp Quang Hoa công tử một lần! Rốt cuộc là người tinh tế đến cỡ nào, tâm hồn tươi đẹp đến nhường nào mới có thể thiết kế ra những phục trang lộng lẫy như vậy!"

Khi nghe Phượng Ngọc nói những lời này, Tô Mi cùng Tố Nguyệt đứng bên cạnh liền nhìn nhau cười, Quang Hoa công tử mà người người dù tìm mãi cũng không thấy, chính là Tam tiểu thư của Mộ Dung phủ a!

"Chậc chậc, công chúa, người nhìn xem!" Phượng Ngọc thật cẩn thận cầm lấy cây trâm vàng làm từ xà cừ viền tơ vàng: "Thật đẹp a! Thật sự quá đẹp! Công chúa, người nhất định sẽ trở thành người xinh đẹp nhất trong bữa tiệc!"

"Đích thực rất đẹp!" Mộ Dung Thất Thất cũng không biểu hiện ra vẻ kinh hỉ quá mức như Phượng Ngọc, những thứ đồ chơi này, đều do nàng ngứa tay vẽ bậy, do chính nàng thiết kế, đã sớm sờ đến ngấy.

Biểu tình bình thản của Mộ Dung Thất Thất, khiến Phượng Ngọc càng thêm yêu thích vị Vương phi tương lai này. Nếu là nữ tử tầm thường, người nào thấy châu báu của Thông Bảo trai tâm trí đều không nhịn được mà trở nên bấn loạn, nhưng riêng vị Chiêu Dương công chúa này, lại hờ hững hững hờ, phong cách thực quí phái! Rất xứng với Vương gia!

Trong cung, Long Trạch Vũ Nhi quỳ gối trước mặt Long Trạch Vũ, Đoan Mộc Tình đứng một bên thay nữ nhi giải vây.

"Ngươi—" Long Trạch Vũ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nhìn Long Trạch Vũ Nhi:" Ngươi chọc ai không chọc, lại chọc đến cái sát tinh kia! Chẳng lẽ ngươi không nghe những tin đồn về hắn à? Sao trẫm lại có thể sinh ra một đưa con gái ngu xuẩn như ngươi chứ!"

"Bệ hạ, xin ngài bớt giận! Xác thực trong chuyện này Vũ Nhi có điểm sai, nhưng mà Phượng Thương cũng không nên vì thế mà giết người ở kinh thành a! Đây là Tây Kỳ quốc, là Tây Lương, cũng không phải Bắc Chu của bọn hắn! Sao hắn lại cả gan như vậy!"

Đoan Mộc Tình biết Long Trạch Vũ Nhi đã làm sai, muốn y phục của ai không muốn, lại muốn của Phượng Thương, nhưng cũng không thể trách nàng a, Phượng Thương cũng không nói thân phận của mình, tóm lại, chính là lỗi của Phượng Thương!

Thấy Đoan Mộc Tình nói ra một câu "hỗn trướng" như vậy, Long Trạch Vũ giơ tay chỉ giữa không trung, cũng không biết nên nói cái gì nữa.

"Ngu ngốc! Nàng ngốc, ngươi sao lại cũng ngốc theo nàng chứ! Phượng Thương là người có thể dây vào sao? Đừng nói chỉ giết bốn mươi người, cho dù hôm nay hắn truy cứu lỗi của Vũ nhi, trẫm cũng không có che chở cho nàng!"

"Hoàng thượng, ngài như vậy chẳng phải chính là để người ta lấn trên đầu mình sao?" Đoan Mộc Tình có chút bất mãn với cách hành xử của Long Trạch Vũ, dù sao, đối phương bất quá cũng chỉ là một tên Vương gia không mang huyết thống hoàng tộc, chẳng lẽ so với thiên tử Bắc Chu còn có thể tôn quý hơn sao?

"Ngu ngốc! Trẫm thầm nghĩ điều gì có thể khiến Vũ nhi lù đù như vậy, nguyên lai chính bởi vì có vị mẫu thân như ngươi! Các ngươi tự mình kiểm điểm thật tốt đi!" Long Trạch Vũ phất tay áo, ly khai Thanh Loan cung.

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Mục lục