Gửi bài:

Chương 37 - Nếu ta làm hoàng đế.

"Mặc kệ người đời vùi lấp, trước tiên tâm chí phải được bồi đắp, thân thể phải được mài dũa, đói đến trơ da, một thân khốn khổ, vì đã gặp phải loạn, cho nên động tâm nhẫn tính, tương lai sẽ không lặp lại chuyện này. Đời người, có thể thay đổi theo thời gian; tâm hồn khốn đốn, suốt ngày lo âu, sau này mới có thể biết cách che dấu sắc mặt, nói lời giả dối; trước phải ngốc nghếch, sau mới có thể minh bạch. Khi lưu lạc không được kết thân lung tung, lỡ thân với người xấu ở phương khác, sẽ hại nước mất nhà tan. Đã sống gian nan khổ cực, thì khi chết bình yên cũng sẽ an lòng." (TC: 77 xài một đám ngôn ngữ cao sang, ta dịch bậy, cũng đừng chửi ta...^^...ak 77 nói có vần lắm... đúng kiểu cao nhân)

Ngắn ngủn vài lời, Minh Nguyệt Thịnh đã thấy cảm xúc mênh mông hiện lên, nhiệt huyết sôi trào. Nhìn theo bóng chiếc xe ngựa của Mộ Dung Thất Thất dần khuất xa, Minh Nguyệt Thịnh nắm chặt bức thư trong tay, mới phát hiện bên mặt trái còn có một câu:"Vô độc bất trượng phu.*" (*không hiểm độc không phải đàn ông =.=)

"Hahahaha!" Minh Nguyệt Thịnh cười lớn nhìn hướng chiếc xe ngựa của Mộ Dung Thất Thất dần đi xa, ánh mắt trở nên mê huyễn*. (*mê đắm kì ảo)

Cái Bạch y thiếu nữ kia thế nhưng có thể nhận thấy hắn đang nhẫn nhục, thế nhưng có thể thấy được nội tâm của hắn. Vừa khuyên vừa an ủi hắn tiếp tục nhẫn nại chịu đựng, mặt khác lại bảo hắn nên xem xét thời thế, tìm cớ hội, hơn nữa hạ sát chiêu, khiến đối phương không còn lực để phản kích.

Quả nhiên, để người đó đến Bắc Chu, đáng tiếc—

Phúc Nhĩ không biết nội dung của bức thư, thấy thần thái của Minh Nguyệt Thịnh có chút khác thường, liền bước lên phóa trước quan tâm:" Điện hạ, làm sao vậy?"

"Phúc Nhĩ, nàng ta là tri âm của ta." Minh Nguyệt Thịnh chỉ về phía trước, ánh mắt kiên định:"Nếu ta làm hoàng đế, chắc chắn sẽ đoạt nàng làm hoàng hậu."

"Tiểu thư, người viết gì trong thư vậy? Sao thái tử Nam Phượng quốc cười vui vẻ thế?" Tố Nguyệt tò mò nhìn Minh Nguyệt Thịnh đang đứng một chỗ không ngừng cười to.

Mộ Dung Thất Thất khe khẽ chau chau trán, cầm lấy quạt lông nhẹ nhàng phe phẩy:"Ta đang nghĩ, nên lấy thân phận gì để hợp tác với vị thái tử nghèo túng này—"

"Ha ha..." Tố Nguyệt phì cười:"Tiểu thư, người nhiều thân phận như vậy, tùy tiện dùng một cái, có cái nào không hợp ý hắn chứ? Bất quá, vì sao người phải giúp hắn?"

"Thỏ khôn có ba hang."

Lời của Mộ Dung Thất Thất khiến Tố Nguyệt lâm vào trầm mặc. Thật sự, lần này đi đến Bắc Chu xa xôi, là phúc hay là họa cũng không biết, có đường lui, luôn tốt hơn.

Sau "Tiếu hồng trần", "Thương hải nhất thanh tiếu" liền trở thành bài hát thịnh hành nhất kinh thành, càng ngày càng có nhiều người muốn bắt chước bộ dáng tiêu sái tự nhiên của Mộ Dung Thất Thất, nhưng thủy chung cũng chẳng có ai có thể giống như nàng ta được.

Trong Từ Trữ cung, thái hậu Thượng Quan Phi Yến đang thưởng thức bát canh ngân nhĩ hạt sen, ngớt lời khen ngợi:"Ngươi rất giống với tỷ tỷ mình, đều thực hợp lòng người!"

"Tạ ơn thái hậu!" Mộ Dung Tâm Liên tiếp lấy bát từ tay Thượng Quan Phi Yến, lại đút nàng thêm một muỗng:" Người nếu thích, Tâm nhi mỗi ngày đều làm cho người!"

"Đứa nhỏ này, dẻo miệng!" Hiển nhiên, Thượng Quan Phi Yến có ấn tượng không tồi với Mộ Dung Tâm Liên, ôn nhu xinh đẹp, hiền lành thiện lương, thực rất thuận mắt:" Cứ như Long Trạch Cảnh Thiên đi, gọi ai gia là hoàng tổ mẫu là được rồi! Đều là người một nhà, gọi thái hậu, rất xa lạ!"

Nghe thái hậu nói như vậy, Mộ Dung Tâm Liên phi thường cao hứng, lập tức quỳ xuống dập đầu:"Tâm nhi tạ ơn hoàng tổ mẫu."

"Ha ha, đứng lên! Thật là một đứa nhỏ thành thực!" Thượng Quan Phi Yến cho người nâng Mộ Dung Tâm Liên dậy:"Ngươi a, cũng không cần phải đến chỗ ai gia hoài, sớm một chút để ai gia ẳm cháu trai mới là chuyện quan trọng! Ngươi đem hết tâm trí dành cho ai gia mà đặt lên trên người Long Trạch Cảnh Thiên, ai gia mong đứa chắt trai này từ lâu lắm rồi!"

"Hoàng tổ mẫu—" Hai má Mộ Dung Tâm Liên ửng đỏ, lại thầm kêu khổ trong lòng. Từ sau khi du hồ, Long Trạch Cảnh Thiên đối với nàng tựa hồ càng thêm lãnh đạm. Nhất định bởi vì con tiện nhân Mộ Dung Thất Thất kia!

"Còn thẹn thùng! Thanh niên a, da mặt đúng thật mỏng, chậm rãi cũng nhờn dần! Ngươi xem, tỷ tỷ ngươi cũng chuẩn bị sắp sinh hạ hoàng tử cho hoàng thất, ngươi cũng nên cố gắng a!"

Lời nói của Thượng Quan Phi Yến khiến Mộ Dung Tâm Liên hiểu được một việc, đó là Hoàng thượng không lập nhiều thái tử, dựa theo mức độ sủng ái mà Hoàng thượng dành cho Mộ Dung Tuyết Liên, nói không chừng hoàng tử nàng sinh hạ sẽ được sắc phong thái tử, vậy thái tử phi mộng, hoàng hậu mộng của nàng không phải sẽ tan biến sao?

Không được! Thái tử vị là của Long Trạch Cảnh Thiên, vị trí thái tử phi chính là của nàng! Nhất định phải nghĩ biện pháp sinh được hoàng trưởng tôn! Đều cùng hàng, nói không chừng sau đó Hoàng thượng lại thích hoàng trưởng tôn, liền phong Long Trạch Cảnh Thiên làm thái tử!

Mười lăm năm trước đây nàng đều bị Mộ Dung Tuyết Liên chèn ép, thật vất vả mới được vào hoàng thất, nếu còn bị nàng ta áp chế, vậy những nỗ lực cùng cực khổ của nàng, còn có cái chết của Trịnh Mẫn, không phải sẽ đều vô ích sao!

Trở lại vương phủ, Mộ Dung Tâm Liên lại chuẩn bị canh liễu giải nhiệt, đưa đến thư phòng cho Long Trạch Cảnh Thiên, Lục Dã như cũ tiếp lấy hộp thức ăn. Tiếp xúc mấy ngày, bọn họ cũng hiểu nhau chút ít, trong mắt hay trong tâm, Lục Dã đều có ấn tượng không tồi với vị Trắc phi Mộ Dung Tâm Liên này, thấy nàng là một nữ nhân không những xinh đẹp mà còn nhã nhặn, không có chút kiêu ngạo của những tiểu thư quí tộc được cưng chiều.

"Vương gia, Trắc phi đưa canh đến."

"Ngươi ăn!" Long Trạch Cảnh Thiên đầu cũng không ngẩn:" Đúng rồi, chuyện ta bảo ngươi điều tra như thế nào rồi?"

"Bẩm Vương gia, cái đêm ngắm trăng ở giữa đình hồ đó, không có gì bất ổn xảy ra với Mộ Dung Thất Thất. Bất quá thuộc hạ tra ra được một việc khác, ngay lúc đêm khuya, nương của Trắc phi thông gian cùng kẻ khác, bị Tương gia bắt tại trận, một kiếm giết chết họ, chuyện này từ bỏ Đoan Mộc gia, các vị công tử tiểu thư của ba gia tộc còn lại đều chứng kiến được."

Lục Dã vừa uống canh giải nhiệt, vừa đem chuyện tình điều tra được báo cáo rõ đầu đuôi gốc ngọn cho Long Trạch Cảnh Thiên.

"Úc? Trùng hợp như thế?" Long Trạch Cảnh Thiên vuốt cằm, chung quy thấy được trong đó có chút mờ ám. Lời của Mộ Dung Thất Thất, hắn tin, nàng luôn dám làm dám chịu, lời của nàng ta nhất định là thật.

"Đúng vậy a!" Lục Dã buông chén canh, lau miệng:" Tương gia ra lệnh cho người trong phủ bịt kín miệng, công bố ra bên ngoài rằng Trịnh di nương bị bệnh hiểm nghèo mà chết, Trắc phi lúc ấy cũng vì thế mà ốm một hồi ."

Lục Dã càng nói, lại càng thấy khát nước, cả người nóng lên, nhịn không được lấy tay quạt quạt, sau lại xé rách áo, nhưng nhiệt độ cơ thể vẫn không ngừng tăng, càng lúc càng khô nóng.

"Rất nóng?" Long Trạch Cảnh Thiên nhận ra sự khác thường của Lục Dã, đưa tay lên cổ hắn thử, sau khi kiểm tra, sắc mặt đại biến:"Người đâu, chuẩn bị nước lạnh!Còn có, truyền thái y!"

Thái y đến nơi, cẩn thận kiểm tra chén cạnh giải nhiệt:"Hồi bẩm vương gia, trong này có thêm dược khiến người ta xúc động."

Lời nói của thái y phi thường hàm xúc, nói thẳng ra, trong có có xuân dược. Kết quả này khiến thái y có chút phiền muộn, chẳng lẽ Vương gia ở phương diện kia không được? Thế nhưng cần đến cái thứ bậy bạ này? (TC:*cười lăn lộn*)

Tất nhiên, hắn đã đoán sai, Long Trạch Cảnh Thiên tựa hồ nhận ra ý vị trong ánh nhìn chằm chằm của thái y, liền lạnh lùng đảo mắt, thái y lập tức cúi đầu.

"Đến chỗ hắn nhìn thử xem!" Long Trạch Cảnh Thiên chỉ về phía Lục Dã đang ngâm nước lạnh :"Có biện pháp nào giúp hắn thoải mái hơn không?"

"Bẩm Vương gia, thuốc này rất rất mạnh, giải dược duy nhất chính là nữ nhân."

"Khốn nạn!" Long Trạch Cảnh Thiên một cước đá ngã ghế, hiện tại hắn rốt cuộc đã hiểu ý nghĩa trong lời nói của Mộ Dung Thất Thất, Mộ Dung Thâm Liên thế nhưng có thể dùng thủ đoạn đê tiện như vậy để câu dẫn hắn, nếu hôm nay người uống canh giải nhiệt là hắn, đến lúc đó nhất định tâm ý của nàng sẽ được thực hiện.

Vừa nghĩ tới Mộ Dung Tâm Liên từ lúc được thú vào cửa vẫn luôn tính toán, sự dịu dàng thiện lương của nàng, tất cả đều là giả vờ, Long Trạch Cảnh Thiên liền thấy nữ nhân này thực sự rất ghê tởm.

Nói vậy, chuyện của Trịnh Mẫn, là nàng muốn hãm hại Mộ Dung Thất Thất, cuối cùng ngược lại biến khéo thành vụng. Lại nghĩ đến Mộ Dung Tâm Liên từng dùng phương thức bỉ ổi như vậy đối đãi Mộ Dung Thất Thất, trong lòng Long Trạch Cảnh Thiên liền dâng lên một ngọn lửa, không chổ phát tiết.

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục