Gửi bài:

Chương 31 - Lấy lòng công chúng.

Trong Thúy Trúc viên chất đầy lễ vật mà Phượng Thương đưa tới từ Bắc Chu, quần áo, trang sức, đồ gia dụng, ngay cả những món ăn đặc sắc của Bắc Chu cũng có. Tóm lại, phàm là những thứ mà một Vương phi nên có, toàn bộ đều được Phượng Thương chuẩn bị chu đáo.

"Công chúa mặc quần áo của Bắc Chu vào thật sự rất xinh đẹp!" Phượng Ngọc đứng trước mặt Mộ Dung Thất Thất, miệng liên tục phát ra âm thanh "chậc, chậc".

Phượng Ngọc là vị cô cô phụ trách lễ nghi do Phượng Thương phái tới, là nô tài của Phượng gia, bởi nhà nàng đã trung thành qua nhiều thế hệ, thế nên mới được ban thưởng họ "Phượng".

Tiếp xúc với nhau được mấy ngày, Phượng Ngọc đối với Mộ Dung Thất Thất- vị Nam Lân Vương Phi tương lai này phi thường vừa lòng. Mọi lễ nghi phiền phức, Phượng Ngọc chỉ cần biểu diễn một lần, Mộ Dung Thất Thất lần thứ nhất đã có thể thực hiện giống đến chín phần, lần thứ hai liền đạt được tiêu chuẩn.

Mặc dù Phượng Ngọc đã gặp qua rất nhiều vị tiểu thư quý tộc ở Bắc Chu, nhưng cũng chưa thấy người nào có khí chất tựa huệ, tấm lòng tựa lan như thế. Bất quá chỉ mới vài ngày, Phượng Ngọc cảm thấy toàn bộ những điều mình biết, đã được Mộ Dung Thất Thất học hết, nàng bây giờ tựa như anh hùng không có đất dụng võ.

"Tiểu thư chúng ta mặc cái gì cũng đẹp hết!"

Tô Mi đối với vị cô gia tương lai có chút chờ mong, ít nhất đến hiện tại, thái độ Phượng Thương dành cho Mộ Dung Thất Thất chính là rất coi trọng, điều này khiến Tô Mi thực vừa lòng. Với lại, có lẽ vị cô gia này hơi quá cẩn thận đi, ngay cả quần áo chuẩn bị cho nàng cùng Tố Nguyệt cũng đều chuẩn bị tốt hết, xem ra vị cô gia tương lai rất biết cách "lấy lòng công chúng".

Tố Nguyệt rất là thích phục sức của Bắc Chu, chia thành hai vạt, hơn nữa, phong tục của người Bắc Chu cũng không có nghiêm cẩn như Nam Phương quốc, nữ nhân cũng có thể cưỡi ngựa, cũng có thể chơi bóng, như thế rất hợp với tính cách của Tố Nguyệt a.

"Tuy rằng khi mặc la quần, tiểu thư rất đẹp, nhưng khi mặc quần áo Bắc Chu vào, tiểu thư lại tăng thêm vẻ oai hùng hiên ngang!" Lời của Tô Nguyệt nói đúng vào trọng tâm.

"Phượng Ngọc cô cô, dạo gần đây đã phiền ngươi chỉ bảo, cảm ơn ngươi! " Mộ Dung Thất Thất dựa theo lễ nghi của Bắc Chu, cung kính hành lễ với Phượng Ngọc.

"Ôi, công chúa, người làm cái gì vậy! Lễ lớn như vậy, ta không nhận nổi!"

Phượng Ngọc vội vàng đỡ Mộ Dung Thất Thất lên :"Những điều này đều là việc mà nô tài phải làm, công chúa về sau không thể lại như lúc nãy, để cho ngoại nhân thấy, không tốt cho người. Người là Vương phi tương lai, nô tài từ đầu tới cuối cũng chỉ là bầy tôi, tôn ti trật tự không nên đảo lộn."

"Phượng Ngọc cô cô, hiện tại không có người ngoài, chẳng lẽ cô cô còn lo mình sẽ nói cho họ sao!" Tố Nguyệt cười cười kéo Phượng Ngọc cô cô:" Tiểu thư nhà ta thực lòng thực dạ cảm tạ cô cô, cô cô không nên chối từ."

Tuy rằng Tố Nguyệt nói rất đúng, nhưng mà Phượng Ngọc vẫn như trước, không dám lỗ mãng.

Trước khi nàng đến đây, Phượng Thương đã ngàn lần dặn dò, vạn lần nhắc nhở, bảo nàng phải hảo hảo hầu hạ Mộ Dung Thất Thất. Phượng Ngọc phục vụ ở Nam Lân Vương phủ lâu như vậy, chưa từng gặp qua vị tiểu thư nào được Vương gia để ý đến thế, ngay cả Bảo Châu công chúa của Bắc Chu hay đệ nhất tài nữ- Mục Vũ Điệp, Vương gia cũng chưa từng để lộ vẻ hòa nhã đối với họ.

Trước đây, Phượng Ngọc đối với năng lực của vị công chúa mới được sắc phong đồng thời cũng là Nam Lân Vương phi tương lai có chút hoài nghi, nhưng mà trải qua mấy ngày tiếp xúc, Phượng Ngọc cảm thấy mắt nhìn người của Phượng Thương quả thực không tồi.

Mộ Dung Thất Thất tuy rằng dung mạo bình thường, nhưng lại thông minh, nhanh nhẹn, thái độ đối nhân xử thế vừa hòa khí vừa hào phóng, riêng chuyện học cách nói giọng và ngôn ngữ của quý tộc ở Bắc Chu, phu tử* chỉ cần dạy ba ngày, Mộ Dung Thất Thất liền tuôn một tràng tiếng kinh thành khiến phu tử sợ tới mức xém chút nữa liền bái nàng làm sư phụ. (* thầy giáo)

Có một người dễ thương như vậy ở bên cạnh Vương gia, ắt hẳn thân thể Vương gia sẽ khá lên nhiều!

Phượng Ngọc nào đâu biết rằng, cái gọi là ngôn ngữ của vương tôn quý tộc ở Bắc Chu còn gọi là tiếng kinh thành, cùng với tiếng phổ thông ngày sau giống y như đúc, đối với Mộ Dung Thất Thất mà nói, việc này chính xác là dễ như ăn cháo.

Học ba ngày mới mở miệng nói giọng kinh thành, bởi vì Mộ Dung Thất Thất không muốn dọa chết phu tử của nàng, không nghĩ làm như thế vẫn khiến người kia bị hù dọa, cái bộ dáng " công chúa kinh tài*" của phu tử, đến nay vẫn trở thành trò cười cho Tô Mi cùng Tố Nguyệt. (*có tài năng đáng kinh ngạc – chắc vậy :d)

"Tiểu thư, đến lúc học rồi." Tố Nguyệt xem thời gian, nhắc nhở nàng.

Cái gọi là học, trừ bỏ học ngôn ngữ của Bắc Chu, còn phải học lịch sử của nơi đây.

Phu tử Phượng Thương phái tới bất quá chỉ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, trẻ tuổi tài cao, tên là Nạp Lan Tín. Từ khi Mộ Dung Thất Thất mở miệng nói tiếng Bắc Chu, khiến Nạp Lan Tín sợ hãi, liền sau đó, chuyện học ngôn ngữ Bắc Chu trực tiếp bị bỏ qua, Nạp Lan Tín bắt đầu truyền thụ lịch sử Bắc Chu cho Mộ Dung Thất Thất.

Đối với cái "đệ tử" này, Nạp Lan Tín không biết nên dùng từ ngữ gì để tả nàng nữa.

Không thể không nói, vị Chiêu Dương công chúa thanh khiết này thực thông minh, khi giảng bài cho nàng, hắn chỉ mới nói một chút, nàng đã có thể suy một ra ba.

Vốn đối với việc Vương gia chọn Mộ Dung Thất Thất, Nạp Lan Tín có chút thắc mắc, nhưng đến hiện tại, hắn hoàn toàn hiểu được, Vương gia là tuệ nhãn thưởng châu*. Chỉ có viên minh châu như thế này mới xứng với Phượng Thương. (*có mắt nhìn người)

"Đại lục có bốn quốc gia, Bắc Chu, Tây Kỳ, Nam Phượng, Đông Lỗ. Đông Lỗ quốc tồn tại lâu nhất, từ khi kiến quốc đến hiện tại đã được 238 năm."

"Bắc Chu, Tây Kỳ, Nam Phượng, ba quốc gia này cách đây 25 năm chính là Tần quốc, sau bởi vì một số nguyên nhân phát sinh, Đại tướng quân Hoàn Nhan Trì liền chiếm lĩnh phương bắc, lập nên Bắc Chu; Lại bộ thượng thư Long Trạch Lan lập Tây Kỳ, Quốc trượng Minh Bất Tri lập Nam Phượng. Thế nên mới có cục diện bốn nước cùng tồn tại như hiện nay."

Nạp Lan Tín không biết vì sao Phượng Thương lại muốn mình truyền đạt những điều này cho Mộ Dung Thất Thất, chỉ là một nữ nhân, biết nhiều như vậy để làm gì? Bất quá, đây là mệnh lệnh của Phượng Thương, hắn cũng chỉ có thể tuân theo.

"Tiên sinh, ta nghe nói Đông Lỗ không lớn lắm, nhưng vì sao đối mặt với Tần quốc lớn gấp bốn lần nó, lại có thể tồn tại lâu như vậy?"

Vấn đề Mộ Dung Thất Thất đề cập đến khiến Nạp Lan Tín gật gật đầu tán thưởng, quên luôn chuyện hắn nghĩ Mộ Dung Thất Thất chỉ cần học nữ tắc, không cần biết nhiều như vậy.

"Công chúa, Đông Lỗ ven biển, sự nghiệp hàng hải của bọn họ phi thường phát đạt, cùng "Bồng Lai đảo" chốn hải ngoại có quan hệ rất tốt. Mọi triều đại, hoàng hậu của Đông Lỗ quốc đều là nữ tử xuất thân từ Bồng Lai đảo, khi quốc gia gặp nạn, Bồng Lai đảo đều ra mặt giúp đỡ."

"Hơn nữa, Đông Lỗ sản xuất muối, muối lại là vật không thể tách rời với cuộc sống của dân chúng, Tần quốc tuy rằng đất rộng của nhiều, nhưng vẫn phải nhập khẩu muối của Đông Lỗ quốc."

"Bồng Lai đảo?" Mộ Dung Thất Thất nghĩ tới Bồng Lai tiên cảnh trong truyền thuyết, bất quá Bồng Lai đảo này dường như không giống với truyền thuyết.

Nạp Lan Tín dùng trọn một ngày truyền hết những kiến thức hắn biết về Bồng Lai đảo cho nàng, nghe nói cao thủ ở nơi đó nhiều như mây, trên đại lục, Tử sắc Thất đoạn cao thủ đã được coi là rất giỏi, nhưng ở Bồng Lai, bất quá chỉ là một trình độ của một tiểu đệ tử.

Nếu thực sự có một nơi như vậy, thật muốn tìm cơ hội đi xem thử một chút! Mộ Dung Thất Thất thầm nghĩ trong lòng, chuyện của Bồng Lai đảo khiến tính hiếu thắng của nàng rục rịch dâng trào, không biết với năng lực hiện tại của nàng khi đến Bồng Lai đảo có thể xếp ở vị trí nào.

Tại một biệt viện nơi kinh thành, Phượng Ngọc cùng Nạp Lan Tín cung kính đứng phía sau một nam tử áo trắng. Nam tử một tay cầm hộp đựng thức ăn cho cá, một tay thả thức ăn xuống nước, thu hút một đám cá tới.

"Ồ, Vương phi biểu hiện tốt như vậy sao?!" Nghe xong hồi báo của hai người, khóe miệng Phượng Thương hiện lên một nụ cười mỉm:" Xem ra, vị tiểu vương phi có chút ngoài dự đoán của mọi người! Các ngươi vất vả rồi!"

Lời nói của Phượng Thượng lộ ra chút khoái hoạt, xuất phát từ nội tâm. Phượng Ngọc cùng Nạp Lan Tín cúi thấp đầu, đối với người nam nhân trước mắt này hiện lên vẻ cung kính. Có thể khiến Vương gia vui vẻ, tâm tình của họ cũng tốt lắm, bất quá toàn bộ công lao đều là của Mộ Dung Thất Thất.

Mục lục
Ngày đăng: 15/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Mật ong rừng chuẩn thơm ngon sạch của Điện Biên

Mục lục