Gửi bài:

Chương 14 - Đá bay ngươi nha.

"Bộp bộp bộp!" Bạch Mục Phi vỗ tay đầu tiên: "Đâu chỉ là lọt tai, quả thực giống như tiếng trời. Ngôn từ xảo diệu, giai điệu tinh tế, giọng hát uyển chuyển, cầm kĩ điêu luyện. Quả là không uổng công ta đến tướng phủ chuyến này hôm nay!

"Cám ơn!" Mộ Dung Thất Thất đứng trên cự thạch, nhảy xuống, quần áo phấp phới, giống như tiên tử, đứng trước mặt Đoan Mộc Y Y."Đoan Mộc tiểu thư, tới phiên ngươi!"

"Ta –" Không biết vì sao, Đoan Mộc Y Y cảm thấy Mộ Dung Thất Thất tựa hồ như vừa được gột rửa, cả người nàng ta phát ra hào quang chói mắt, khiến cho lòng nàng khiếp đảm.

Không thể thua! Đoan Mộc Y Y cắn răng ngồi ở trước đàn cổ, hai tay vuốt nhẹ dây đàn, đầu ngón tay lại khẽ run lên.

Lúc trước nàng nghĩ để Mộ Dung Thất Thất tấu trước để biết năng lực đối phương, sau chọn lựa một ca khúc sở trường của mình, đàn một bản lưu danh thiên cổ*, nhưng không nghĩ tới Mộ Dung Thất Thất lại xuất sắc như vậy, nếu nàng bại bởi phế vật Mộ Dung Thất Thất này, về sau còn mặt mũi nào để gặp người cơ chứ! (*để lại tiếng thơm, tên tuổi cho muôn đời sau)

"Băng –" Một âm thanh chói tai vang lên, sắc mặt Đoan Mộc Y Y trắng bệch, môi cũng run run theo.

"Ngươi thua!" Mộ Dung Thất Thất lạnh lùng nhìn Đoan Mộc Y Y, đánh đàn mà lại phá âm, bất luận ai nghe cũng đều nhận xét như nàng.

"Hồ nước này, chính ngươi tự mình nhảy xuống hay là để ta tiễn ngươi một đoạn đường?"

Biểu tình Mộ Dung Thất Thất không giống như nói giỡn, Đoan Mộc Y Y biết mình đã thua nhưng nàng vạn lần trăm lần không có nghĩ tới Mộ Dung Thất Thất lại nhắc tới chuyện đánh cược, bắt nàng- đường đường là Đoan Mộc gia đại tiểu thư, nhảy xuống hồ, có khác nào giết nàng đâu cơ chứ!

"Đại ca......" Đoan Mộc Y Y bày một bộ dáng đáng thương nhìn Đoan Mộc Hồng Trần ,nếu hôm nay nàng thật sự nhảy xuống hồ, về sau sao có thể làm người được a!

"Ai –" Nhìn muội muội, Đoan Mộc Hồng Trần thở dài. Tuy rằng hôm nay Đoan Mộc Y Y quả thực quá đáng, nhưng là để hắn tận mắt nhìn muội muội nhà mình nhảy xuống hồ, hắn thật không làm được ."Tam tiểu thư, có thể hay không nể mặt ta một lần mà bỏ qua?"

Đoan Mộc Hồng Trần nghĩ với thân phận của mình, Mộ Dung Thất Thất kiểu gì cũng sẽ nhân nhượng, nhưng không nghĩ tới việc đối phương trực tiếp hỏi ngược lại,"Chúng ta thân thiết lắm sao? Ngươi nghĩ mình ai ? Đã cược thì phải nhận phạt, không muốn thì đừng có đùa giỡn !"

"Ách –" mặt Đoan Mộc Hồng Trần cứng đơ, hắn là Đoan Mộc thế gia công tử, khi nào thì bị một người làm mất thể diện như vậy cơ chứ. Đôi mày tuấn tú nhíu lên bởi lời của Mộ Dung Thất Thất, hắn ho nhẹ một cái,"Tam tiểu thư như thế nào mới chịu bỏ qua cho xá muội?"

"Bỏ qua?" Mộ Dung Thất Thất giống như vừa nghe xong chuyện buồn cười nhất thiên hạ,"Nếu hôm nay thua người là ta, nàng sẽ bỏ qua cho ta? Đoan Mộc công tử sẽ vì ta cầu tình?"

Câu hỏi của Mộ Dung Thất Thất làm cho Đoan Mộc Hồng Trần á khẩu, không trả lời được. Xác thực, nếu là Mộ Dung Thất Thất thua, dựa theo tính cách ngang tàng của Đoan Mộc Y Y, tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy, nhất định sẽ bắt Mộ Dung Thất Thất nhảy xuống hồ . Chuyện này, có như thế nào cũng là do chính Đoan Mộc Y Y tự tay gây ra ......

"Thất Thất, chỉ là nói giỡn, sao lại có thể xem là thật được!" Mộ Dung Tuấn vốn vẫn trầm mặc nãy giờ, lại trưng ra bộ dáng đại ca,"Chuyện này liền quên đi! Ngươi thắng, tất cả đồ vật đều là của ngươi, ngươi còn muốn cái gì?!"

Lời nói Mộ Dung Tuấn lại làm cho Mộ Dung Thất Thất cười lạnh không ngừng,"Đại ca, rốt cục ngươi cũng mở miệng nói chuyện a , chỉ là ngươi nói như vậy, lại khiến ta nghĩ rằng ngươi mang họ Đoan Mộc! Muội muội người ta có việc, ca ca lập tức che chở, ta bị người ta khi dễ, cũng không thấy đại ca ngươi ra mặt a!"

Lời châm chọc của Mộ Dung Thất Thất khiến cho khuôn mặt của Mộ Dung Tuấn lập tức đen lại,"Mộ Dung Thất Thất, ngươi đừng có mà quá phận! Ngươi cho rằng mình là ai a! Ngươi bất quá chỉ là cái phế –"

Hai chữ "phế vật" còn chưa nói hết, một đạo lục quang loé lên, nhất thời dừng ở bên tai Mộ Dung Tuấn. Nhìn lại, nguyên lai bật cắt đứt tóc Mộ Dung Tuấn là một mảnh lá liễu mỏng manh, người ra tay là Lí Vân Khanh.

"Lí Vân Khanh, ngươi muốn làm gì?" Mộ Dung Tuấn nhảy dựng lên, phiến lá liễu kia may mắn chỉ làm đứt vài cọng tóc của hắn, nếu lại gần một chút nữa, chắc chắn cắt đứt huyết mạch của hắn .

Lí Vân Khanh không để ý đến Mộ Dung Tuấn, mà cứ mỉm cười nhìn Mộ Dung Thất Thất, ngũ quan hoàn mỹ bởi vì nụ cười này mà càng trở nên mê người,"Vừa rồi không phải biểu muội thầm oán rằng không có ca ca che chở sao, từ nay về sau, ta che chở ngươi, được không?"

Việc Lí Vân Khanh ra tay tương trợ vốn nằm ngoài ý nghĩ Mộ Dung Thất Thất, tựa hồ biểu ca này thích nhất chính là đứng một bên xem náo nhiệt, hiện tại hắn lại ra tay giúp nàng, còn ưng thuận hứa hẹn, khiến cho Mộ Dung Thất Thất vạn phần kinh ngạc. Hắn che chở nàng? Vậy chẳng phải nếu sau này bất luận kẻ nào muốn khi dễ nàng, phải nhìn xem Lí Vân Khanh hắn có đồng ý hay không?

Có chỗ dựa vững chắc như vậy, Mộ Dung Thất Thất tự nhiên vui vẻ,"Biểu ca, ngươi nhớ đã nói phải giữ lời. Sau này có ai khi dễ ta, ta có thể trực tiếp lôi tên của ngươi ra a!"

"Đó là đương nhiên."

"Như vậy, ta làm bất cứ chuyện gì, xảy ra chuyện gì, làm sai hay đúng, biểu ca cũng sẽ đứng ra che chở?"

"Không thành vấn đề –"

Lí Vân Khanh nói còn chưa xong, Mộ Dung Thất Thất liền lắc mình đến phía sau Đoan Mộc Y Y, đạp một cước, đá nàng xuống hồ.

"Tõm –" Đoan Mộc Y Y rơi xuống nước, tạo ra thật nhiều bọt nước. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến cho không người nào có thể ngăn cản, chờ mọi người tỉnh táo lại, Đoan Mộc Y Y đã trôi đến giữa hồ, vừa giãy dụa vừa kêu "Cứu mạng".

"Ngươi!" Đoan Mộc Hồng Trần tức giận trừng mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất một cái, phi thân trên mặt nước, lôi Đoan Mộc Y Y lên.

"Ngươi nha –" Lí Vân Khanh hoàn toàn không có dự đoán được Mộ Dung Thất Thất nói nhiều như vậy, cuối cùng lại thượng cẳng tay hạ cẳnh chân, chính là hắn đã đáp ứng, ắt hẳn hắn sẽ phải bảo vệ nàng.

Nói thế, Mộ Dung Thất Thất cũng là vì điều ấy, mới cố ý vòng vo như vậy !"Nha đầu quỷ quái!" Thanh âm trách cứ của Lý Vân Khanh vang lên lại mang theo đầy ý vị sủng nịch.

"A! Mộ Dung Thất Thất, ta muốn giết ngươi!"

Đoan Mộc gia đại tiểu thư, Đoan Mộc Y Y có khi nào chịu qua nhục nhã như hôm nay, bất chấp cả người còn đang ẩm ướt, nước còn vương vãi trên đầu, trực tiếp rút ra bảo kiếm từ thắt lưng Đoan Mộc Hồng Trần hướng tới Mộ Dung Thất Thất." Đồ tiện nhân! Đi chết đi!"

"Cẩn thận!" Thượng Quan Vô Kỵ kinh hô, hắn cách Mộ Dung Thất Thất quá xa, căn bản không kịp tiến đến.

"Cứu mạng a!"

Mộ Dung Thất Thất "kinh hoảng" cầm lấy chuỷ thủ của Thượng Quan Vô Kỵ, hai mắt nhắm nghiền, miệng thét chói tai , không dám nhìn Đoan Mộc Y Y.

Mắt thấy bảo kiếm Đoan Mộc Y Y sẽ đâm vào ngực Mộ Dung Thất Thất, nàng lại hơi hơi nhích qua một bên, bảo kiếm sát qua bên người, cổ tay của Đoan Mộc Y Y lại vừa vặn chạm vào đầu chủy thủ,"Loảng xoảng –" cổ tay Đoan Mộc Y Y đau rát, bảo kiếm rơi trên mặt đất, trên cổ tay là một mảnh đỏ sẫm.

"Đừng có giết ta! Biểu ca, cứu ta a!" Mộ Dung Thất Thất kêu la, nhảy ra phía sau Lí Vân Khanh, còn Đoan Mộc Y Y ôm cổ tay của mình, hét lên,"Tay của ta –"

"Muội muội!" Đoan Mộc Hồng Trần lập tức tiến lên kiểm tra, phát hiện gân mạch trên cổ tay phải của Đoan Mộc Y Y bị chủy thủ cắt thẳng một đường, máu đỏ tươi chảy ra ồ ồ, nếu cứu chữa trễ, chỉ sợ về sau tay nàng không bao giờ có thể hoạt động được nữa, chứ đừng nói tới chuyện đánh đàn cầm kiếm .

"Muội muội, ráng chịu đựng!" Đoan Mộc Hồng Trần hung tợn trừng mắt Mộ Dung Thất Thất, trừng mắt một cái, sau đó ôm lấy Đoan Mộc Y Y, phi thân, rời khỏi ngọn tiểu đình.

"Tam tỷ, ngươi chuốc lấy phiền toái rồi !" Mộ Dung Thanh Liên đứng một bên vui sướng khi người ta gặp họa, cười,"Ngươi thế mà dám chặt đứt gân tay Đoan Mộc tiểu thư, ngươi động phải phiền phức lớn rồi! Đoan Mộc gia nhất định sẽ không dễ dàng tha cho ngươi."

Mục lục
Ngày đăng: 16/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Mục lục