Gửi bài:

Chương 11 - Đoan Mộc tiểu thư gây hấn

Mộ Dung Thất Thất vờ như không hề nghe được lời của Mộ Dung Tuấn, vẫn như trước, bảo trì bộ dáng nhu thuận của mình, để Mộ Dung Tâm Liên tùy ý nắm tay mình đi vào tiểu đình giữa hồ.

"Đại ca, mạnh khỏe!"

"Hừ!" Mộ Dung Tuấn xòe quạt ra, che đi nửa khuôn mặt, xem như đã đáp lại nàng.

"Sớm biết là chờ nàng, ta thà đi thanh lâu tìm Tiểu Hồng của ta còn hơn! Thật sự là lãng phí thời gian của bổn thiếu gia!"

Nghe Mộ Dung Tuấn nói như vậy, Mộ Dung Tâm Liên cùng Mộ Dung Thanh Liên dù biết nhưng chẳng thể trách được.

Vị thiếu gia này là vốn là lãng tử, là cao thủ tình trường, trăng hoa khắp nơi, "tinh thông" mọi việc ăn chơi quậy phá, thích nhất là nữ tử xinh đẹp, yêu nhất việc cùng nữ nhân hoan ái.

Để Mộ Dung phủ có thế tiếp tục duy trì hương hỏa, Mộ Dung Thái đối với đứa con trai bảo bối này vô cùng dung túng, vô luận cường bạo dân nữ, hay là đánh bạc nợ tiền, mặc kệ hắn ta có làm việc vô liêm sỉ gì, cuối cùng đều là Mộ Dung Thái đứng phía sau giải quyết hậu quả.

Sau khi hồi phủ, đây là lần đầu tiên Mộ Dung Thất Thất nhìn thấy Mộ Dung Tuấn, tuy rằng Mộ Dung Tuấn được kế thừa vẻ anh tuấn của Mộ Dung Thái lúc còn trẻ, nhưng tròng trắng mắt trợn to, đôi mắt xanh đen cùng dáng người gầy yếu đã thể hiện rõ việc hắn miệt mài làm quá nhiều chuyện đó.

"A, Tam tỷ, tốc độ của ngươi thật là chậm a!" Mộ Dung Thanh Liên liếc mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất. Một tiếng "Tam tỷ" của Mộ Dung Thanh Liên khiến ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía Mộ Dung Thất Thất.

Đối với vị tam tiểu thư của Mộ Dung quý phủ này, có rất nhiều lời đồn về danh hào của nàng dù chẳng mấy người biết mặt mũi nàng ra sao. Mộ Dung Thất Thất vốn tĩnh dưỡng ở Tĩnh Tâm am lý năm năm, không hề xuất hiện trong kinh thành, cho nên trong mọi cuộc gặp gỡ của các vị thiếu gia- tiểu thư ở kinh khành, cho tới bây giờ cũng không xuất hiện thân ảnh của Mộ Dung Thất Thất, đây chính là lần đầu tiên nàng "lộ diện" từ sau khi trở về.

Chẳng qua, từ sau khi Mộ Dung Thất Thất hồi kinh, trong kinh thành nơi nơi đều là những lời đồn về nàng, lúc này có thể "diện kiến" được người thật, mọi người không khỏi thêm cẩn trọng, đánh giá xem thử nữ tử này rốt cuộc lớn lên như thế nào.

Chỉ thấy nàng buộc tóc đơn giản, thân mặc quần áo màu lam, trên đầu cài một đóa châu hoa* trắng trong, thuần khiết, bên cạnh là một cái trâm mộc hình hoa đào rất chi bình thường, tuy rằng dung mạo không thể sánh được với Mộ Dung Tâm Liên cùng Mộ Dung Thanh Liên, nhưng biểu tình nhàn tĩnh, dịu dàng, mang theo một cỗ hương vị tươi mát tự nhiên, kết hợp với y phục thanh nhã, liền khiến mọi nữ tử khác xung quanh nàng dường như mờ nhạt hẳn đi. (*hoa làm từ ngọc trai)

"Cứ tưởng là ai tai to mặt lớn lắm chứ, hóa ra là tam tiểu thư a!" Đúng lúc này, một thanh âm lạ kì, nhuốm đậm quái khí từ cõi âm đột nhiên vang lên, người phát ra thanh âm ấy chính là Đoan Mộc gia đại tiểu thư – Đoan Mộc Y Y.

"Ngươi cho rằng ngươi cao quí hơn mọi người, cho nên ngươi mới để chúng ta chờ, hay là tam tiểu thư ngươi khinh thường chúng ta?!"

Đoan Mộc Y Y hoàn toàn không có ý định buông tha người, ai ai cũng rất rõ vì sao nàng lại nhằm vào Mộ Dung Thất Thất như vậy.

Vị Đoan Mộc tiểu thư này vốn thầm thương trộm nhớ Long Trạch Cảnh Thiên từ lâu, từng tuyên bố "Có gả cũng chỉ gả cho Tĩnh vương gia". Nay lại gặp phải một người mà mọi mặt đều không bằng chính mình- Mộ Dung Thất Thất, Tĩnh vương phi tương lai, Đoan Mộc Y Y đương nhiên là phải ra oai phủ đầu.

"Đã tới chậm, là ta không đúng, không biết ta nên làm như thế nào mới có thể khiến cho mọi O-Á-N G-I-Ậ-N trong lòng tiểu thư tiêu tan a?"

Lời của Mộ Dung Thất Thất không cao không thấp, vừa đủ khiến mọi người kích động mà cười ra tiếng.

"Oán giận", từ này miêu tả chính xác tâm tình của Đoan Mộc Y Y a, không thể làm Tĩnh vương phi, tất nhiên trong lòng sinh ra oán giận tột cùng, cho nên mới làm khó dễ Mộ Dung Thất Thất như vậy. Hai từ "oán giận", đem hình tượng "oán phụ" gắn với Đoan Mộc Y Y, thực vô cùng chuẩn xác.

"Mộ Dung Thất Thất!"

Bị mọi người chê cười, sắc mặt Đoan Mộc Y Y lập tức chuyển sang xám xanh, nàng cảm thấy, Mộ Dung Thất Thất rõ ràng cố ý nói móc mình, đem mình ra mà châm chọc. Nàng đường đường là Đoan Mộc đại tiểu thư, thế nhưng lại bị phế vật Mộ Dung Thất Thất chế giễu, thật sự là tức chết nàng mà.

"Biểu muội, lại đây ngồi –" Ngay vào thời điểm Đoan Mộc Y Y muốn mở miệng mắng Mộ Dung Thất Thất, Lí Vân Khanh đang ngồi ở một bên đột nhiên cười với Mộ Dung Thất Thất, tay giơ chén rượu lên, nói :"Làm ta chờ ngươi lâu như vậy, có phải hay không nên tự phạt ba chén!"

Việc Lí Vân Khanh mở miệng , thật sự nằm ngoài dự đoán của mọi người. Phải biết rằng vị Lý gia đại công tử này từ trước tới giờ ánh mắt đều cao hơn đỉnh đầu, trong mắt hắn vốn chẳng tồn tại đám vô danh tiểu tốt như bọn họ, giờ phút này lại giải vây giúp Mộ Dung Thất Thất, quan hệ của hai người họ từ khi nào lại tốt đến mức đó?

"Đã khiến biểu ca đợi lâu, đành xin chịu phạt vậy."

Biết Lí Vân Khanh giúp mình, Mộ Dung Thất Thất cảm kích nhìn hắn cười, trực tiếp cầm lấy một bầu rượu, ngửa đầu, môi đỏ mọng hơi hơi hé ra, nghiêng bình, rượu tinh thuần, ngon ngọt chậm rãi một đường trôi tuột theo cổ họng Mộ Dung Thất Thất.

Lúc này, mây bay, trăng hé lộ, chiếu những tia sáng nhẹ nhàng lên người Mộ Dung Thất Thất, bao phủ nàng trong một tầng sương mù mộng ảo. Chung quanh phi thường im lặng, chỉ nghe thấy tiếng chép miệng vì rượu. Mỹ nhân, mỹ tửu*, nguyên bản Mộ Dung Thất Thất với dung mạo tầm thường lại có thể tạo ra mỹ cảnh như thế này, mang theo một chút mê huyễn, khiến ai chứng kiến cũng đều ngây người. (* người đẹp, rượu ngon)

"Tửu lượng cao!" Đợi đến khi Mộ Dung Thất Thất buông bầu rượu, Thượng Quan Vô Kỵ dẫn đầu ủng hộ :"Không nghĩ tới tửu lượng của tam tiểu thư lại tốt như vậy, quả thực là trăm nghe không bằng một thấy!"

Thượng Quan gia tộc vốn xuất thân từ quân nhân, Thượng Quan Vô Kỵ tính cách cũng phi thường hào sảng, trên người mang một cỗ khí cương trực, dũng mãnh.

Quân nhân uống rượu, vốn không câu nệ tiểu tiết, quan trọng là tự nhiên, sảng khoái, cho nên vừa thấy Mộ Dung Thất Thất tuy là nữ tử nhưng lại uống rượu một cách phóng khoáng như vậy, khiến Thượng Quan Vô Kỵ có thêm cảm tình với nàng.

Tới Thượng Quan Vô Kỵ mà cũng khen Mộ Dung Thất Thất ư? Sắc mặt Đoan Mộc Y Y càng thêm khó coi."Uống rượu giỏi thì thế nào? Cũng chỉ là một phế vật!" Ỷ vào đương kim hoàng hậu Đoan Mộc Tình là bác, là người thân của mình, Đoan Mộc Y Y cứ thế mà khinh người, ngang ngược.

Lời nói nghênh nghênh tự đắc của Đoan Mộc Y Y khiến cho Thượng Quan Vô Kỵ không nhịn được mà nhíu mày,"Đoan Mộc tiểu thư, trước mặt người khác mà lại bình phẩm về họ, không phải phẩm cách của tiểu thư khuê các."

Thấy Thượng Quan Vô Kỵ nói giúp cho mình, Mộ Dung Thất Thất lập tức nhìn Thượng Quan Vô Kỵ với cặp mắt khác xưa. Nàng cùng Thượng Quan Vô Kỵ vốn không nhận thức, nhưng hắn khi gặp chuyện bất bình, lại trượng nghĩa tương trợ, người như vậy, đáng giá làm bằng hữu!

"Có phải phế vật hay không, thử xem chẳng phải sẽ biết sao ?"

Đoan Mộc Y Y không dám cùng Thượng Quan Vô Kỵ đối đầu trực diện, bác nàng tuy rằng là đương kim hoàng hậu, nhưng mà hoàng thái hậu Thượng Quan Phi Yến không ai khác chính là muội muội của ông nội của Thượng Quan Vô Kỵ, Thượng Quan Vô Kỵ gọi thái hậu là "Bà", Thái Hậu này đối với hậu bối Thượng Quan gia cực kỳ yêu thương, mà ngay cả Hoàng Thượng cũng hết lòng tin tưởng, ưu ái gia tộc này.

Chẳng qua, dù không thể tranh cãi, gây bất hòa với Thượng Quan Vô Kỵ, Đoan Mộc Y Y cũng không hề muốn bỏ qua cho Mộ Dung Thất Thất, quả hồng bóp trong tay ắt sẽ nát, ở trong mắt Đoan Mộc Y Y, Mộ Dung Thất Thất chính là một quả hồng mềm.

"Mộ Dung Thất Thất, ngươi có bản lĩnh liền cùng bổn tiểu thư tỷ thí tài nghệ, nếu ngươi thua, ngươi hãy tự thừa nhận chính mình là phế vật!"

"Ý kiến hay!" Vẫn là Lí Vân Khanh mở miệng đồng ý trước,"Đoan Mộc tiểu thư lập ra đề nghị này, ta đồng ý! Chính là chỉ tỷ thí không thì rất nhàm chán , không bằng chúng ta mở một sòng đặt cược xem như thế nào –"

Lời của Lí Vân Khanh nhanh chóng được hưởng ứng, khiến bầu không khí sôi nổi hẳn lên.

Đoan Mộc Y Y tuy rằng được nuông chiều từ nhỏ, nhưng lại là tài nữ nổi danh ở kinh thành, có tài năng thực sự. Hiện tại Đoan Mộc Y Y cùng với phế vật Mộ Dung Thất Thất tỷ thí tài nghệ, trận này có cần đấu đâu cơ chứ! Kết quả không phải đang sờ sờ trước mắt hay sao!

Mục lục
      Chương sau
Ngày đăng: 16/03/2016
Người đăng: Bùi Phương Linh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?

Mục lục