Gửi bài:

Tưởng qua sông rồi, mà chưa

Cuộc sống được an bài theo một cách nào đó mà chúng ta không ngờ tới được.

***

tuong-qua-song-roi-ma-van-chua

Tuần rồi tôi vừa đọc được một câu chuyện hết sức thú vị. Một cô gái Mỹ đã suýt bị một chiếc xe Mercedes bạc đâm trúng, khiến cho cô trễ mất chuyến tàu đến sở làm. Sở làm của cô tọa lạc ở tầng 77 tòa tháp số 2 của Trung tâm thương mại thế giới. Và hôm đó là ngày 11/9/2001. Người lái chiếc xe nọ là nữ diễn viên lừng danh Gwyneth Paltrow. 8h47 phút sáng, cô gái đến nơi, trễ hơn thông thường, và nhận ra mình đã may mắn thoát chết, nhờ vào cuộc va chạm hi hữu kia.

Đời thật khó lường. Ai mà biết một ngày nào đó có mấy chiếc máy bay lao thẳng vào nơi mình đang làm việc. Ai mà biết một vụ va chạm vô duyên trên đường đi làm lại có thể cứu lấy tính mạng một con người. Chúng ta không bao giờ tính toán được mình nên hay không nên làm gì, điều gì tốt điều gì xấu... cho đến khi đi đến tận cùng của kiếp người. Khổng Tử nói "Ngũ thập nhi tri thiên mệnh" (Năm mươi tuổi mới hiểu được mệnh trời), e là có phần ... nói thách. Qua cái đốt 50 tuổi đó, người ta cũng chẳng thể nào đoán định được lão Thiên còn bày trò quanh quẩn trêu đùa mình nữa hay thôi.

Cuộc sống được an bài theo một cách nào đó mà chúng ta không ngờ tới được. Cũng như lũ kiến phải bò hết chiều dài gian bếp mới tới được hũ đường, nhưng nếu ta thuận tay cầm hũ đường để ngay trước tổ kiến, đối với chúng chẳng phải là phép lạ ư? Suy cho cùng, con người cũng chỉ là sâu kiến trong cái vũ trụ hàm hồ này, vinh thăng hay tục lụy đều nằm trong sự đẩy đưa của tạo hóa. Chúng ta cũng chỉ là thân con kiến, đâu biết ngày nào xuất hiện một lọ đường trước tổ, hay là một chai ... thuốc xịt kiến.

Những kết thúc luôn mở ra một bắt đầu, những thất bại luôn tiềm ẩn một cơ hội. Kinh dịch có 64 quẻ, quẻ thứ 63 là "Kí tế" nghĩa là đã qua sông, đã xong, đã thành. Nhưng liền sau nó lại là quẻ "Vị tế", nghĩa là chưa qua sông, chưa xong, chưa thành đâu. Đời người cũng xoay chuyển vòng vòng theo cách đó, biết thế nào là thành, biết thế nào là xong? Đúng hay sai, phải qua một kiếp người ta mới ngẫm ra cho đủ đầy, chân xác. Còn đang khi trong vòng tục lụy, điều duy nhất ta có thể làm là sống hết mình với những điều mình chọn, mình tin. Và chớ bao giờ tuyệt vọng.

Vì chẳng điều gì trên đời này không thể đổi thay. (trừ số pi, số nguyên tố và vài ba thứ lặt vặt khác gọi tên là khoa học tự nhiên).

Nguyễn Thiên Ngân

Ngày đăng: 10/03/2014
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
thời gian luôn là như vậy
 

Thời gian quá chậm đối với những người phải chờ đợi, quá nhanh đối với những người đang sợ hãi, quá dài đối với những người đang buồn rầu, quá ngắn đối với những người đang vui...


Hẹn gặp lại em - Septiny

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage