Gửi bài:

Cần vui

Khi con người ta còn tuổi trẻ. Mọi nắm giữ đều rất hiển nhiên. Khi con người ta bắt đầu nhìn cuộc đời dưới những mái hiên, mọi vỡ rơi chỉ còn lại tiếng thở dài tiếc nuối.

***

can-vui

Cuộc đời rậm rì. Chen nhau trong từng vuông đất ngột ngạt. Mỗi một bầu trời lại giữ riêng cho mình những đám mây hoang đường. Như một buổi sáng nắng vương, bước chân trần trên bờ rêu cũ. Hay một đêm xa tít mù, ngồi bên tàn lửa giữa rừng âm u.

Chẳng phải hát ru một bài ca là mọi nỗi niềm im tiếng. Như khi xoay lưng về phía mặt trời, mắt vẫn nhìn thấy biển khơi, từ ước muốn trong lòng lặng lẽ.

Cũng như. Chẳng ai đong đếm cho mình những mảng màu riêng rẽ. Tựu chung vào những ngày cuối hè, cảm xúc là mớ bòng bong giữa ở-đi, quên-nhớ.

Có thể có đôi lúc mình quên việc thở. Sống bằng những lo toan chồng chất. Rồi quên rằng cuộc đời dù rất thật, vẫn mong manh như úp lật bàn tay.

Vạn ngày là vạn rủi-may. Có bỏ đi, có trốn chạy cũng chỉ là chiếc kim quay vòng giữa những nhịp thời gian không lặp lại. Dù nhẹ bẫng hay nặng trĩu hai vai, không ai chọn cho mình cách đứng im để lớn lên kiên cường, mạnh mẽ.

Khi con người ta còn tuổi trẻ. Mọi nắm giữ đều rất hiển nhiên. Khi con người ta bắt đầu nhìn cuộc đời dưới những mái hiên, mọi vỡ rơi chỉ còn lại tiếng thở dài tiếc nuối.

—-
Vậy nên cần vui. Dù ngày nắng ngả nghiêng hay ngày mưa tràn lối. Dù lòng tối hay tim côi. Dù xa xôi hay dù chật chội. Vẫn cứ nên để dành cho mình chút bé bỏng tinh khôi...

09.09.14

vivimeomeo

Ngày đăng: 13/02/2015
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage