Gửi bài:

Cần vui

Khi con người ta còn tuổi trẻ. Mọi nắm giữ đều rất hiển nhiên. Khi con người ta bắt đầu nhìn cuộc đời dưới những mái hiên, mọi vỡ rơi chỉ còn lại tiếng thở dài tiếc nuối.

***

can-vui

Cuộc đời rậm rì. Chen nhau trong từng vuông đất ngột ngạt. Mỗi một bầu trời lại giữ riêng cho mình những đám mây hoang đường. Như một buổi sáng nắng vương, bước chân trần trên bờ rêu cũ. Hay một đêm xa tít mù, ngồi bên tàn lửa giữa rừng âm u.

Chẳng phải hát ru một bài ca là mọi nỗi niềm im tiếng. Như khi xoay lưng về phía mặt trời, mắt vẫn nhìn thấy biển khơi, từ ước muốn trong lòng lặng lẽ.

Cũng như. Chẳng ai đong đếm cho mình những mảng màu riêng rẽ. Tựu chung vào những ngày cuối hè, cảm xúc là mớ bòng bong giữa ở-đi, quên-nhớ.

Có thể có đôi lúc mình quên việc thở. Sống bằng những lo toan chồng chất. Rồi quên rằng cuộc đời dù rất thật, vẫn mong manh như úp lật bàn tay.

Vạn ngày là vạn rủi-may. Có bỏ đi, có trốn chạy cũng chỉ là chiếc kim quay vòng giữa những nhịp thời gian không lặp lại. Dù nhẹ bẫng hay nặng trĩu hai vai, không ai chọn cho mình cách đứng im để lớn lên kiên cường, mạnh mẽ.

Khi con người ta còn tuổi trẻ. Mọi nắm giữ đều rất hiển nhiên. Khi con người ta bắt đầu nhìn cuộc đời dưới những mái hiên, mọi vỡ rơi chỉ còn lại tiếng thở dài tiếc nuối.

—-
Vậy nên cần vui. Dù ngày nắng ngả nghiêng hay ngày mưa tràn lối. Dù lòng tối hay tim côi. Dù xa xôi hay dù chật chội. Vẫn cứ nên để dành cho mình chút bé bỏng tinh khôi...

09.09.14

vivimeomeo

Ngày đăng: 13/02/2015
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Stevejobs nói về cuộc sống
 

Không ai muốn chết cả. Ngay cả những người muốn lên thiên đường cũng không muốn chết để được ở đó.

Cái chết là đích đến mà tất cả chúng ta đều phải trải qua. Chưa ai thoát được nó. Nhưng tự cái chết nó là như thế, bởi cái chết đơn giản là phát minh tuyệt vời nhất của 'Sự sống'. Nó là chất xúc tác thay đổi cuộc sống. Nó loại bỏ người già để tạo đường cho lớp trẻ. Bây giờ bạn có thể còn trẻ, nhưng ngày nào đó không lâu, tự bạn sẽ trở thành người già và bị loại bỏ.

Thật tiếc khi phải nói ra điều trớ trêu đó nhưng đó là sự thật".

Steve Jobs - Đại học Stanford, tháng 6 năm 2005

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage