Gửi bài:

Viết cho tuổi 21

Tuổi 21 của tôi - một cô gái hiện đại, tự do và nhạy cảm- được gói gọn trong một từ "chông chênh".

***

21 tuổi, tôi thấy chông chênh giữa cái mình đang được học và việc tương lai mình sẽ làm. Cảm thấy mình cái gì cũng không có, kiến thức không phải thuộc dạng học rộng tài cao, điểm số lại không tốt, không tự tin khi đứng trước đám đông, không tài lẻ, lại không có nhiều mối quan hệ. Bản thân cứ bị quay cuồng trong một đống câu hỏi: "Sau này mình sẽ làm gì?" "À không, mình sẽ tốt nghiệp đúng hạn chứ?" "Thật sự là mình phải làm công việc nhàm chán ấy sao?" "Rồi tuổi xuân của mình sẽ trôi qua trong gian phòng chất ngất máy tính và sặc mùi máy lạnh?"... Nhưng "chông chênh" nhất có lẽ là khi tôi một mình tự vấn: "Liệu mình có đứng vững trên đôi chân của mình?".

viet-cho-tuoi-21

Tuổi 21, tôi chông chênh giữa những mối quan hệ nhập nhằng. Tôi trải qua một vài mối tình, đơn phương có, hai phương có. Tôi còn chứng kiến một vài người khác theo đuổi mình, chứng kiến tôi đã nhẫn tâm với họ như thế nào, đã cố chấp theo đuổi thứ tình cảm không thuộc về mình ra sao. Những lúc bi lụy, những khi yếu đuối, có khi lại lạnh lùng rồi vô tâm, rồi day dứt, thấy có lỗi, yêu ghét đan xen, cũng là tự mình cứu rỗi lấy mình, tự thân vượt qua thời điểm khó khăn đó. Lắm lúc thấy chông chênh kỳ lạ, nhưng vẫn phải tự an ủi, để trưởng thành, bắt buộc con người ta phải cô đơn.

21, tôi chông chênh bởi những cuộc gặp mặt và những buổi chia tay. 21 tuổi, tôi đi nhiều nơi, gặp gỡ được nhiều người, có người vài ngày, có những người vài tháng. Tôi gọi đó là những cuộc gặp mặt chớp nhoáng. Chúng tôi chưa hiểu gì về nhau, chưa bao giờ nói chuyện về ước mơ, chia sẻ đam mê của mỗi người, tính tình cũng không tận tường về nhau; nhưng chí ít, chúng tôi đã cùng chia sẻ một khoảng không gian trong thời gian ngắn ngủi đó, cùng cười khi vui, cùng than khi mệt mỏi, biết được người kia thích ăn món gì, người nọ thường có những phát ngôn hài vật vã, người kìa thì trình nghe tiếng Anh rất cao. Chúng tôi vừa hời hợt vừa gắn bó với cuộc đời nhau như thế. Tôi có một quyển sổ, chỉ dành để ghi tên những người tôi gặp mặt trong đời, thỉnh thoảng tôi lật giở lại, rồi một mình ôn lại từng chút...từng chút một kỉ niệm. Tôi nhạy cảm với những cái gặp mặt, lại càng nhạy cảm hơn vào những buổi chia tay. Không có buổi tiệc nào không tàn, tôi biết rõ điều đó, ấy thế mà lòng tôi vẫn cứ chùng xuống không điều khiển nổi. Tôi thường đổ cho "cái duyên", có duyên gặp gỡ nhưng không có duyên trở thành tri kỷ. Nên chỉ cần thấy cám ơn vì đã được gặp nhau, chứ không cần phải tiếc nuối. Tôi chông chênh bời những người thoáng qua đời tôi lúc tôi 21 tuổi như thế đấy!

21 tuổi, tôi sắp sải bước hết thời son trẻ, chông chênh vì thanh xuân sắp hết hạn mất rồi. Lúc này đây, tôi không còn là cô gái 18 đầy hứa hẹn và chưa biết sợ thời gian, cũng không phải cô nàng 20 kiêu hãnh nhìn mình trong gương rồi tự hào về tuổi trẻ phơi phới của mình. Tôi 21 tuổi đang chạy đua với thời gian, phải tranh thủ làm những gì mình thích, đi đến những nơi khiến mình vui, ăn vận make up thật đẹp, tụ tập bạn bè nổi loạn cho đã, tiệc tùng thâu đêm, lúc mệt nhoài thì ném hết tất cả mà đưa nhau đi trốn. Nhưng bỗng một hôm, dậy sớm hơn thường lệ, tự pha một cốc cà phê nóng, bắc ghế ra ban công ngồi nhấm nháp, trời mờ sương, nắng buổi sớm hanh hao vài tia rất nhẹ, một vài chiếc lá vàng khẽ khàng thả mình trôi theo chiều gió, mới chợt giật mình, thời gian đã vô tình khép lại cánh cửa 21 phía sau lưng. Lòng chao nhè nhẹ, chênh vênh như bước trên đôi giày cao gót mười lăm phân.

Có những khoảnh khắc ở tuổi 21 như thế, làm tôi chông chênh đến lạ lùng. Không, không phải bởi sợ hãi, không phải bởi cô đơn, cũng không phải do cố chấp, chỉ là tuổi 21 không biết vô tình hay hữu ý, đã đem tặng tôi những khoảng trống chơi vơi, để tôi- một cô gái tự do và nhạy cảm như nắng, phải suy nghĩ về những ngày mưa, phải chông chênh trước những bất trắc của cuộc đời.

Lần cuối cùng viết cho tuổi 21.

(Tôi thì vẫn còn đây nhưng tuổi 21 đã vĩnh viễn đi khuất)

Tâm Storm.

 

Ngày đăng: 31/12/2015
Người đăng: Tâm Storm
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Tình yêu thật ngốc nghếch
 

Có loại tình yêu như con thiêu thân lao đầu vào lửa, dù biết rằng là khi lao vào lửa là hy sinh oanh liệt nhưng vẫn chấp nhận tất cả. Tình yêu đó thật ngốc nghếch nhưng cũng thật vinh quang

Tình muộn - Dạ Vi Lan

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage