Gửi bài:

Tết là để về nhà

Tết nên tập trung vào phần tâm linh. Khi trời đất giao thoa giữa năm cũ và năm mới. Cầu xin gì, hãy xin ngay lúc này. Sau đó hãy sống tốt, lo trong cả năm chứ không đợi Tết.

***

tet-la-de-ve-nha

Xã hội đang đổi thay từng ngày, từng giờ. Nhiều phong tục tập quán về ngày Tết của Việt Nam đang dần bị quên lãng. Thậm chí, không ít người làm qua lấy lệ. Điều đó làm chúng ta mất dần đi bản sắc văn hóa truyền thống.

Sum họp gia đình ngày tết là điều thiêng liêng không thể chối cãi. Chúng ta trên có cha mẹ già, dưới có con cái... Hãy làm sao để con cái chúng ta nhìn vào.

Bận rộn cả một năm, mấy ngày Tết lại đùm túm nhau đi du lịch để làm gì? Thể hiện lối sống hưởng thụ ích kỷ bản thân thân hay để thể hiện sự "hợp mốt".

Tưởng tượng khi về già, nhà có hai đứa con, chúng nó có gia đình riêng, Tết nhất lại rủ nhau đi du lịch cả thì còn gì mà chán bằng...

Tết trên các địa phương trong nước mình chẳng phải là thú vị và bổ ích lắm sao? Mấy chục năm đón Tết ở ngôi nhà ấy, phố phường ấy có gì đâu khi cho phép bản thân và gia đình trải nghiệm Tết ở một nơi khác?

Nếu là hưởng thụ thì đừng mệt nhoài ngao ngán với bao nỗi lo. Đừng thấy áp lực mà hãy đóng cửa đi du lịch ngày Tết để trải nghiệm.

Nhiều người mong được về quê, ăn Tết bên gia đình. Có kẻ khóc vì nhớ nhà, mong bữa cơm ngày Tết, kẻ lại cười vì sau tháng ngày chờ đợi, đã đến dịp sum vầy bên gia đình, gặp cha mẹ, anh em, họ hàng...

Thời gian trôi qua càng nhanh, ta càng thấu hiểu ý nghĩa của từ "gia đình". Du lịch lúc nào đi chẳng được! Đâu cứ là Tết đi đâu. Cuộc sống bận rộn, ai cũng cần thời gian thư giãn, nhưng hãy sắp xếp hợp lý công việc của mình cùng gia đình.

Cuộc chơi nào cũng có lúc tàn, thời gian không chờ đợi ai. Hãy biết quý trọng những điều mình đang có!

Quynh han

 

Ngày đăng: 26/01/2017
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage

Địa chỉ tin cậy mua đặc sản Điện Biên - dienbienfood.com