Gửi bài:

Sống...

Tôi từng nghe nói cuộc sống của mỗi người là một vở kịch và họ chính là một người diễn viên. Phải chăng trong cuộc sống này vốn dĩ đều giả tạo, người với người chỉ là đang chơi một trò gọi là diễn xuất?

***

song

Mỗi người trong cuộc sống họ luôn muốn xây dựng cho riêng bản thân mình một hình tượng đẹp trong lòng mọi người, họ đầu tư biết bao công sức vào để mọi người có cái nhìn mới, cái nhìn thân thiện với họ. Song, có những quan ngại rằng, họ đâu biết rằng họ quá chú trọng đến bản thân mà vô tình phá hỏng hình tượng của người khác, họ vô tình hay cố ý khiến người khác trở nên xấu xa hơn cả. Cuộc đời thực tại, thử hỏi có mấy ai còn thật lòng với ai, họ cứ bảo rằng mình tốt, mình đẹp, nhưng trong tâm khảm ai biết được nó ẩn chứa điều gì? có chăng là sự chân thành hay chỉ là sự lợi dụng khi nó còn giá trị?

Và con người cũng lạ thật! Cá nhân họ luôn muốn họ là nhất, họ xứng đáng nhận được mọi thứ tốt đẹp nhất phó mặc cho bao nhiêu người còn khốn khổ. Nhưng vốn dĩ họ lại lười, lười phấn đấu, lười làm việc, lười hoạt động để tạo ra thành quả lao động mà họ muốn đạt được. Họ chỉ muốn mình là người được nhận và luôn luôn là vị trí nhận chứ không hề là cho đi, họ không muốn làm gì cả nhưng vẫn đau đáu mong chờ mình nhận được kết quả cao nhất. Có biết bao người khi không đạt được thì lại tỏ ra khó chịu và ganh ghét với những gì người khác đạt được , có lẽ nào đó là bản tính ích kỷ? Tại sao họ không nghĩ rằng người khác đã phải làm gì? đã phấn đấu, đã bỏ ra, hy sinh và đánh đổi như thế nào mới đạt được như vậy? Có lẽ con người đã quá tham lam và quá ích kỷ rồi!

Song, mặt trái của cuộc sống lại phản ánh khác. Có nhiều người đã cố gắng, họ đã làm, bằng tất cả và vì tất cả nhưng họ đã nhận lại những gì, một con số " không" tròn trĩnh hay những sự thất bại nặng nề. Những con người lao động làm lụng vất vả quanh năm ngày tháng, vì miếng cơm manh áo, nhưng có bao giờ sự cố gắng và ước nguyện mong manh đó thành hiện thực, quanh năm túng quẫn vần hoài túng quẫn; những cô cậu học sinh hiếu học, chỉ mong sao được đi học, được ra trường, được thực hiện ước mơ hoài bão của mình mong sao đưa gia đình thoát khỏi cảnh khốn khó nhưng bao nhiêu khó khăn bất trắc cứ vây lấy làm chùn bước chân của những cô cậu...Trong khi có những người không làm gì và cũng chẳng cố gắng hay nổ lực gì cũng vẫn được hưởng những giá trị, thành quả như những người khác. Vậy tất cả điều ấy là do cuộc sống bất công hay do nhân quả họ nhận?

Lại nói về cuộc đời, nhiều người nói rằng: "Cuộc sống của tôi toàn những đau khổ" nhưng bạn biết không? Trong một chuỗi sống của một người có mấy ai mà con đường họ đi đều trải dài là hoa hồng, họ cũng phải đi qua những con đường trải dài toàn chông gai thì mới đến được con đường dễ dàng và tuyệt đẹp. Và cả con người nữa, có bao giờ bạn tự hỏi: "Tại sao ta luôn nghĩ về những điều khổ đau mà không hướng về những điều hạnh phúc?". Tạo hóa là vậy! Những gì vui vẻ, nững gì hạnh phúc sẽ qua đi rất nha, không có cuộc vui nào là mãi mãi và nó cũng giống như một cơn gió nhẹ thoáng qua, chóng thấy và chóng mất, khi nó đến làm ta vui cười khi nó đi khiến ta lưu luyến và quên nhanh, trong khi với niềm đau ta luôn hiện hữu dù nó chưa đến ta vẫn nghĩ là nó ngay cạnh, dù nó đã đi ta lại nghĩ là nó vẫn còn, nó giống như bạn đang đứng trước đại dương mênh mông, và lúc này dường như trước mắt bạn chỉ toàn thấy đại dương trong khi bên cạnh đó còn có những đợt gió không ngừng.

Vốn dĩ mà nói cuộc sống muôn hình vạn trạng, bạn muốn được bình yên thì hãy cứ sống thanh thản ăn nhưng gì mình muốn ăn, làm những việc mình muốn làm, đi những nơi mình muốn đến,... Việc gì xảy ra thì ta cứ việc đón nhận, việc gì qua rồi ta cứ hãy quên đi, việc gì khó khăn thì hãy nhìn nó với một con một chiều hướng khác. Cứ vậy thôi! Vì cuộc sống là như vậy mà!

Hãy sống một cuộc sống của gió - nhẹ nhàng, không hình trạng và ngao du khắp nơi!!!

Ngày đăng: 06/11/2016
Người đăng: XuKi Truong
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
 

Khi tôi trưởng thành, có nhà báo phỏng vấn tôi, rằng giữa sức khoẻ, tình yêu và tiền bạc, ông quan tâm điều gì nhất?

Lúc đầu tôi nói nhiều về tình yêu, về sau tôi nói nhiều hơn về sức khoẻ. Tôi phớt lờ tiền bạc, mặc dù tôi nhận thấy đó là một bất công: Tiền bạc chưa bao giờ được con người ta thừa nhận là mối quan tâm hàng đầu dù tiền bạc ngày nào cũng chạy đi mua quà tặng cho tình yêu và thuốc men cho sức khoẻ.

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (Nguyễn Nhật Ánh)

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage