Đăng nhập bằng tài khoản:

Câu chuyện từ một cuốn nhật kí chưa kịp đốt

Audio - Thật kì lạ, thói quen của Minh là viết nhật kí rồi đốt đi ngay khi vừa viết đến trang cuối cùng. 

***


Ngày...tháng...năm...

Con xin lỗi! Con đã hỗn với mẹ. Khi mẹ hỏi con sao không đi học thêm, con đã trợn mắt lên nhìn và buông một câu thật quá đáng "Chuyện của tôi không cần bà lo".

Nhìn mẹ cúi mặt bước vào nhà trong mà tim con như nghẹn lại. Con biết, mẹ đang rất đau khổ vì một đứa con hư như con. Nhưng tim con cũng đau lắm. Thế nhưng, con không thể làm gì khác. Con không muốn mẹ phải đau khổ nhiều vì con.

Ba năm trước, khi bố mẹ con li hôn và bố cưới mẹ về. Con đã rất hận mẹ, hận mẹ vì cn nghĩ mẹ chính là thủ phạm khiến cái gia đình mà con luôn hãnh diện với bạn bè kia tan vỡ. Vì mẹ mà con không được sống trong vòng tay yêu thương, chăm sóc của mẹ con nữa.

Dù mẹ chăm sóc con không khác gì con ruột nhưng con lại luôn trốn tránh tình cảm đó. Vậy nhưng, con cũng không phải là một đứa trẻ không biết phải trái. Con tự nhận thấy rằng con đã thân thiết với mẹ hơn nhất là khi mẹ vì con mà bị người khác mắng.

Thế nhưng, chính cái thời gian mà con định gọi mẹ là MẸ thì con lại không thể. Con xin lỗi.

cau-chuyen-tu-mot-cuon-nhat-ki-chua-kip-dot


Ngày... tháng...năm...

Lại một đêm không ngủ được. Những cơn đau ập đến khiến con như muốn khóc. Con muốn khóc lắm nhưng con sẽ không khóc. Con không muốn mẹ nghe thấy tiếng khóc của con. Con là một đứa con gái dũng cảm mà phải không mẹ. Con sẽ cố chịu đựng, nó chỉ đau về thể xác thôi mẹ nhỉ? Chứ con vẫn luôn hạnh phúc vì những tình cảm mẹ dành cho con.

Ra ngồi ban công và hít khí trời. Con cảm thấy nỗi đau đã vơi đi rất nhiều. Khung cảnh về đêm thật yên tĩnh mẹ ạ. Ánh sáng duy nhất xung quanh con chỉ là ngọn đèn đường chiếu qua những tán cây tạo thành muôn vàn hạt sáng nhỏ in lên mọi thứ. Những con gió thoảng qua đem theo cái vị rất riêng của cây cối từ cái vườn mà mẹ đã đứng về phía con không cho bố biến nó thành cái cửa hàng.

Nếu như mẹ là thiên nhiên thì con sẽ là một phần của nó. Có thể là cơn gió để dù bay đi đâu con vẫn trong lòng mẹ và mãi tồn tại bên mẹ mà thôi.


Ngày...tháng...năm....
Mẹ biết không! Hôm nay khi đi học, lũ bạn đã bảo mẹ ghẻ con chồng không bao giờ tình cảm được. Con đã đứng ngay dậy mà phản bác lại cái ý kiến bảo thủ kia. Con đã nói là tình yêu thì đâu phân biệt mối quan hệ giữa hai người mẹ nhỉ. Và rồi, chúng nó lôi mẹ và con ra làm cái đề tài bàn tán. Lúc đó, con chỉ muốn đánh tụi nó một trận nhưng rồi con không nhìn thấy gì nữa.

Tỉnh dậy, con thấy mình nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng. Bố và mẹ ngồi cạnh con, mẹ đang cầm tay con và khóc. Như bừng tỉnh, con phải giật tay con lại và nhìn mẹ bằng ánh mắt thù hằn. Con xin lỗi, con không thể làm khác. Nhanh chóng, con xin được về nhà bằng được dù cho con rất mật.

cau-chuyen-tu-cuon-nhat-ki-chua-kip-dot


Ngày...tháng...năm...

Mẹ mang cho con một bát cháo mà con biết rằng mẹ đã phải thức dậy từ rất sớm để nấu. Con biết chứ, con thức dậy cũng sớm vì những cơn đau không để cho con được yên. Con muốn được mẹ ở bên, năm tay con và ôm con vào lòng. Đã lâu lắm rồi con không được ai ôm vào lòng cả. Cái cảm giác yên bình, ấm áp và hạnh phúc lắm.

Con khóa trái cửa phòng lại. Ăn một chút cháo và uống một ít sữa mà con không cầm được nước mắt. Con không muốn mẹ nhìn thấy con khóc. Con biết, con là một đứa con gái mạnh mẽ phải không mẹ.

Vậy là, con không còn được tới trường. Nhìn lên thời khóa biểu trên tường. Chắc giờ này lớp con đang học tiết văn của cô Hải. Con nhớ cô lắm vì con là một đứa thích và yêu học văn mà. Nhớ cả lũ bạn mà con biết chắc rằng chúng cũng đang thắc mắc tại sao con lại nghỉ học.


Ngày...tháng...năm...

Tối nay mưa. Con thích những con mưa vì nó xua đi cái oi bức của những buổi chiều cuối hè. Dù đã sang thu nhưng trời vẫn nắng. Nhìn những hạt mưa rơi qua ánh sáng của đèn đường mới đẹp làm sao mẹ nhỉ.

Những bóng người vội vàng trên đường để tránh những hạt mưa. Con biết, chỉ một thời gian nữa thôi là con sẽ không còn được cảm nhận mưa, nắng là thế nào nữa. Dù cho nhiều người có ghét trời mua thì con vẫn rất thích.

Mẹ con, mẹ đẻ của con cũng thích mưa. Hai mẹ con con vẫn thường đi bộ dưới trời mưa. Mặc dòng đời hối hả. Con biết, mẹ con ở nơi xa vẫn luôn nhớ về con. Không biết con có được gặp lại mẹ một lần nữa không. Con yêu hai mẹ rất nhiều.


Ngày...tháng...năm...
Sáng dậy. Con không thể tin được. Tóc con rụng trên gối. Con biết ngày này sẽ đến nhưng sao nó lại đau đớn và nặng nề tới vậy. Với một đứa con gái thì mái tóc là quan trọng lắm mẹ nhỉ. Mà với con, một mái tóc dài và mượt luôn là mái tóc con yêu thích nhất.

Con tự trấn an mình, không sao đâu, không sau đâu. Con bước tới bên ban công. Đã gần một tháng rồi còn không ra khỏi phòng. Đường phố một sớm cuối tuần thật đông đúc và nhộn nhịp. Những người bán hàng rong trước cổng cũng như một cái gì đó, một phần nào đó trong kí ức của con.

Con ấn tượng lắm, những đường phố Hà Nội luôn rợp bóng cây mà không phải thành phố nào cũng có. Ngày nhỏ, khi đi dạo trên đường còn luôn tò mò tại sao cây cũng được đánh số chứ. Bây giờ thì còn cũng không thắc mắc nữa nhưng con biết rằng đó là một điểm đặc điểm riêng của Hà Nội.

cau-chuyen-tu-mot-cuon-nhat-ki-chua-kip-dot


Ngày...tháng...năm...

Con lại phải dung những viên thuốc giảm đau. Ngày hôm nay con sẽ dành cho những miền đất mà con ao ước được đến. Một Sapa thật đẹp, con ước được bước chân trên những thung lũng vàng của nơi đây hay được nhìn thấy những bong tuyết rơi nhè nhẹ. Đã bao lần còn lui lại kế hoạch khám phá Sapa chỉ vì những cái đâu đâu.

Con muốn được tới Pari, vùng đất của sự nhẹ nhàng và nghệ thuật. Những con phố, công viên hay cả tiếng Pháp đều đẹp như một bản nhạc không lời vậy. Những thảo nguyên, nông trại nơi mà con muốn được hóa thân thành một cô gái đồng quê. Cưỡi ngựa dạo quanh thảo nguyên với một người bạn hẳn là vui lắm mẹ nhỉ.

Một Nhật Bản với hoa anh đào. Con muốn được mặc kimono và chụp ảnh dưới những cây hoa anh đào. Một thú vui như bao đứa con gái khác ở cái tuổi này.


Ngày...tháng...năm...

Hôm nay con vui lắm mẹ à. Bao nhiêu người tới thăm con. Bạn bè, cô giáo và những người bạn thân quen. Con nói chuyện vui lắm, biết bao câu chuyện ở trường, ở lớp, ở cuộc sống mà con không biết chỉ xung quanh chỉ có bốn bức tường.

Lắm lúc, con như muốn phát điên lên khi cảm giác mình như một người tù. Xung quanh con chỉ có bốn bức tường, chỉ vậy mà thôi. Cái máy tính con cũng không đụng đến vì nó chỉ làm con thêm buồn khi cuộc sống đang rất vui vẻ trôi đi.

Con lại khóc...


Ngày...tháng...năm...

Sáng nay con đã nói chuyện với mẹ con qua WC. Mẹ nói sẽ về thăm con khi mẹ có thể. Con vẫn giấu không cho mẹ biết vì sợ mẹ thêm đau khổ hơn mà thôi. Ngày mai, con sẽ đốt cuốn nhật kí này và bắt đầu bằng một cuốn khác.

Con biết thời gian với con không còn nhiều khi những con đau ngày một nhiều hơn. Con cũng không dám soi gương vì con biết mình sẽ thất vọng thế nào với hình dạng bây giờ. Con cũng rất buồn khi không được nói con yêu mẹ, yêu cả hai mẹ rất nhiều. Con mệt lắm. Con đi ngủ trước đây, mọi người ngủ ngon nhé.


Ngày...tháng...năm...
.....

Những dòng tiếp theo từ cuốn nhật kí này của Minh đã không thể viết tiếp vì cô đã mãi mãi ra đi và không thức dậy. Cuốn nhật kí này cũng chưa kịp đốt như chủ nhân của nó vẫn thường làm. Thật kì lạ, thói quen của Minh là viết nhật kí rồi đốt đi ngay khi vừa viết đến trang cuối cùng. Đây là cuốn nhật kí về người mẹ kế của cô. Cô thường viết nhiều quyển nhật kí, mỗi quyển là về một người là cô yêu quý nhất.Bố, hai mẹ và một người đặc biệt.

Cầm cuốn nhật kí trên tay, bà Thu không thể ngừng được nước mắt. Bà biết, con gái bé nhỏ của bà yêu bà nhưng nó vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ và lạnh lung. Bà cầu mong cho con bé được về nơi thiên đường với chúa. Bà ôm bà Mai, mẹ đẻ của mình rồi cùng khóc. Bà chắc chắn rằng, bà cũng yêu cô con gái nhỏ của bà rất rất nhiều.

Mình Hải

Ngày đăng: 01/10/2012
Người đăng: Phạm Văn Hải
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Xta-ni-lap-xki
 

Ngày nào mà bạn không bổ sung cho vốn hiểu biết của bạn dù chỉ một mẩu kiến thức nhỏ nhưng mới mẻ với bạn…thì bạn hăy coi đó là một ngày mất đi vô ích, không thể lấy lại được"

Xta-ni-lap-xki

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage