Gửi bài:

Gió mùa về...

Thu ngắn như tuổi xuân của đời người, rực rỡ và chóng tàn, chỉ có những dư âm của nó là mãi bay xa. Nhưng dù biết mọi thứ có tàn đi, hãy cứ sống hết mình trong từng khoảnh khắc, đời người đẹp nhất cũng vì những khoảnh khắc lắng đọng ấy.

***

Mùa về rồi.

Gió trở lạnh, gió hát qua tai, gió luồn qua kẽ tay như người nghệ sĩ gảy lên khúc đàn mơ ảo. Ngồi trong phòng nghe những ca khúc về mùa thu Hà Nội, mà thấy lòng mình như lang thang trên những con phố Nguyễn Du thấm ướt sương đêm, nồng nàn hoa sữa.

Gió mùa về...

 

Có nhiều thứ khiến người ta yêu Hà Nội, và mùa thu tất nhiên là 1 trong những lý do đó. Và người ta thưởng thức vị thu ấy theo nhiều cách, như những đôi tình nhân nắm chặt nhau hít hà hương hoa sữa trên những con đường Hà Nội vào thu, như cách người Hà Nội thưởng thức vị cốm vòng, chế biến cốm thành món ăn hàng ngày 1 cách tinh tế... chỉ để ăn cho "đã" bởi mùa cốm ngắn ngủi rồi sẽ qua mau, như cách những người cao tuổi, chiều thu bắc ghế đẩu, lặng lẽ bên hiên nhà nhâm nhi tách trà sen hồ Tây cuối hạ, nghe những bài hát Phú Quang nồng nàn trong chiếc radio cũ, như cách những cô gái nhẹ nhàng quàng 1 chiếc khăn mỏng ra phố, chỉ vậy thôi mà phố phường sáng bừng sức sống.

Con người có trăm nghìn cách ứng xử với tự nhiên thì tự nhiên cũng có trăm nghìn cách ứng xử với con người. Chỉ riêng thời tiết mùa thu, thiên nhiên đã có bao vẻ mặt, và chẳng cớ gì người ta không yêu nó.

Có người nói, đối với một số người, điều làm họ nhớ lại quá khứ là mùi – về quê hương nhìn lại nhà cũ thấy bình thường, nhưng vào nhà cũ ngửi lại mùi cũ là các kỷ niệm ngày xưa tràn vào đầu óc rồi lại tràn ra theo hình thức là nước mắt. Bởi vậy mà, đi xa, người ta nhớ Hà Nội là nhớ mùi. Mỗi con đường Hà Nội, mỗi nếp nhà, cỏ cây, hoa trái đều có mùi có vị thật riêng.

Mùa thu ngắn ngủi, mùa thu chóng tàn, khoảnh khắc khẽ khàng khi mùa sang chỉ bằng một cơn gió se se cuối đêm khi đi trên đường, và nồng nàn trong gió là mùi hoa sữa chớm nở. Thu đẹp, có lẽ vì nó ngắn ngủi và thầm lặng như vậy. Thật ra, mùa thu Hà Nội đối với tôi không phải mùa đặc biệt nhất. Nhưng là mùa gợi cho lòng tôi những cảm xúc thật nhẹ nhàng. Mà khoảnh khắc đẹp nhất của mùa thu, với tôi có lẽ là thu cuối, đầu đông.

Những thứ cuối bao giờ cũng mang nhiều dư vị.

Có lẽ, người ta thưởng hương thưởng hoa, tôi thì thích trải nghiệm thu theo cách đơn giản nhất của riêng mình, ngồi trong phòng nghe những ca khúc về mùa thu, nhâm nhi mấy quả sấu chín vàng, thơm ngọt, thoang thoảng vị chua dịu nhẹ đầu lưỡi, thấy mùa thu thấm sâu vào máu... Sấu chín là một món quà đặc biệt của Hà Nội, bởi nó chắt lọc tất cả những tinh hoa của đất trời, ngay khi khoảnh khắc giao ban ấy vụt tắt là vị sấu cũng theo gió rét tàn đi.

Người ta nói, thu đến nhanh là vì thế, bởi những thứ gắn theo nó đều chắt lọc hết những tinh hoa mà tỏa sáng để rồi mau chóng lụi tàn.

Gió mùa về...

Đêm nay, nghe "Im lặng đêm Hà Nội", chưa cuối thu mà lòng như thu cuối...

"... Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn, trong căn phòng nhỏ
Đêm cuối thu, trăng lạnh mờ sương
Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya
Không gian dạ hương sâu thẳm..."

Thu ngắn như tuổi xuân của đời người, rực rỡ và chóng tàn, chỉ có những dư âm của nó là mãi bay xa. Nhưng dù biết mọi thứ có tàn đi, hãy cứ sống hết mình trong từng khoảnh khắc, đời người đẹp nhất cũng vì những khoảnh khắc lắng đọng ấy.

Mộc Diệp Tử

Ngày đăng: 01/11/2014
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
get out of bed
 

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage