Gửi bài:

Có lẽ tôi và em đều phung phí

Em này, có lẽ tôi và em đều phung phí!

Ừ, chúng ta từng phung phí rất nhiều thứ: niềm tin, tình cảm, và cả một mối quan hệ đáng nhẽ rất thú vị chỉ vì một thứ na ná như tình yêu mà lại không phải là tình yêu.

***

Tôi cũng đã tiếc rất nhiều về điều đó, và, tôi cũng đã nhìn thấy ở em một điều... em còn quá nhỏ để trân trọng lấy thứ gọi là "tình cảm chân thật" - hay nên chăng, em thật sự không hề quý trọng nó?

trái tim tình yêu

Em này, tôi cũng đã từng "bắt cá", cũng đã từng hoang mang không biết phải chọn ai giữa hai người, đã từng trải qua giai đoạn mà em đang trải qua. Có điều rằng, sau mỗi vấp ngã tổn thương đó, tôi học được nhiều bài học cho mình... Còn em thì sao?

Dù tôi biết em bảo tôi lắm lời, nhiều chuyện... thì tôi vẫn muốn nói rằng: hãy thôi đánh đồng từ chơi và từ yêu, em à! Em không có quyền chia tay với một cô gái chững chạc để làm quen một cô bé hồn nhiên trong vài ngày, để rồi muốn quay lại khi cô gái ấy đã lành lặn một vết thương, khi em nghĩ ra một lí do hết sức trẻ con. Em cũng không thể sáng nay vừa bỏ rơi cô gái này, tối đã muốn làm quen với cô gái khác. Hay vì em không thể chịu được những khoảnh khắc cô đơn! Ồ, vậy thì em sẽ rất vất vả để-thật-sự-lớn-lên đấy, em trai!

Nhìn nhận cho công bằng, tôi không thể phán xét bất cứ điều gì về em. Nhưng em biết đó, khoảng thời gian để tôi biết em có lẽ vừa vặn cho tôi nói những suy nghĩ này.

Mong rằng em biết mình đã đánh mất lòng tin đối với một cô gái - là tôi. Ừm, em có khó chịu thì đó cũng là sự thật em ạ! Vậy hãy cố gắng đừng làm một cô gái nào đó lại mất lòng tin nơi em như tôi, em nhé!

Có những điều quý giá mà em đang phung phí, và tôi cũng đã từng phung phí. Vậy còn bạn thì sao?

Ngày đăng: 30/11/-0001
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Leo Buscaglia about risk
 

Cười thì sợ giống người điên.
Khóc thì bị kêu mềm yếu.
Đưa tay kết bạn thì rủi ro khi quan hệ.
Chia sẻ tâm tư thì như phơi bày trần trọi bản thân.
Đem ý tưởng, giấc mộng của mình trình cho đám đông mang rủi ro bị gọi là ngây thơ.
Yêu lỡ không được đền đáp.
Sống thì chịu rủi ro về cái chết.
Hy vọng mang rủi ro tuyệt vọng.
Cố gắng thì bị rủi ro vì thất bại.
Nhưng các rủi ro phải được chấp nhận và vượt qua vì cái nguy hiểm nhất cho đời người là không dám làm gì rủi ro.
Người không dám rủi điều gì là người không làm được điều gì, không có gì, và trở thành vô nghĩa.
Người ấy có thể tránh được những đau đớn và buồn bã, nhưng bạn đó sẽ không học gì, cảm nhận gì, thay đổi gì, phát triển gì hay yêu ai và sống thế nào.
Trói buộc vào nỗi sợ, người ấy biến thành nô lệ và từ bỏ tự do cho mình.
Chỉ những ai dám nhận rủi ro, người ấy mới thực sự tự do.

Leo Buscaglia

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage