Gửi bài:

Tình yêu sợ bị tổn thương nhất

(truyenngan.com.vn) Có 1 cuốn sách viết rằng:

"Biết rằng người ấy không yêu bạn, nhưng bạn vẫn yêu người ấy, đó là tình yêu cô đơn nhất.

Biết rằng người ấy yêu bạn, nhưng bạn không thể nào yêu người ấy, đó là tình yêu nặng nề nhất.

Không thể xác định người ấy có yêu bạn không, nhưng bạn vẫn hết lòng vì người ấy, đó là tình yêu dũng cảm nhất.

Khi không có được tình yêu của người ấy và bạn cố gắng không yêu người ấy nữa, đó là tình yêu sợ bị tổn thương nhất.

Lúc đầu mất đi, sau lại có được, đó là tình yêu đáng trân trọng nhất."

***

Những năm tháng yêu đương, tôi đã vô tình đi qua hết thảy những tình yêu đấy. Tình yêu đầu tiên chính là tình yêu cô đơn nhất. Tình yêu thứ hai là thứ tình yêu nặng nề nhất, rồi sau đó, nó lại thành thứ tình yêu dũng cảm nhất. Cuối cùng, chỉ dám mang theo một thứ tình yêu sợ bị tổn thương, không dám yêu ai hết lòng, càng không bao giờ muốn bị mang nặng những vết thương sau khi tất cả đã kết thúc. Một thứ tình yêu nửa vời như điếu thuốc hút dở, chẳng ngọt - chẳng nhạt - chẳng dư vị.... thứ tình yêu đáng thương nhất.

Giá mà có thể ngây thơ và nhiệt huyết như những ngày đầu biết yêu, để có thể vô tư yêu ai đó, dám thừa nhận và dám dấn tới để có được tình yêu nhỉ?

tinh-yeu-so-bi-ton-thuong-nhat

Những năm tháng ấy ta cứ khóc cười, mơ mộng vì một người con trai. Dù biết người không yêu ta nhưng vẫn cam tâm ở bên, chỉ mong một ngày người hồi tâm chuyển ý... Nhưng tiếc thay, chẳng bao giờ người thay đổi, và đến tận bây giờ trong lòng người vẫn chỉ có bóng hình một người con gái - không - phải - ta. Giờ đây, giữa những xô bồ mau mải, lòng người đã quá nhiều cô đơn, hỏi rằng tìm đâu niềm tin và can đảm để bắt đầu một tình yêu cô đơn như thế nữa?

Giá mà có thể tìm được ai đó yêu mình đến mức có thể cho mình cả cuộc sống, có thể vui - buồn vì mình, chỉ riêng mình thôi nhỉ?

Đã từng có người như thế đi ngang qua đời tôi, một người khiến tôi tin vào số phận, một người khiến tôi nhận ra: đôi khi không thể yêu ai đó, còn đau hơn cả sự chia ly. Một người khiến đi đâu, làm việc gì, chỉ cần nghĩ đến họ, trái tim đều thấy nặng nề. Và ánh mắt của họ chính là sự dằn vặt suốt một đời. Muốn gần sát lại nụ cười ấy, muốn ôm lấy bờ vai ấy, muốn đắm chìm trong đôi mắt ấy, nhưng lại quay mặt đi. Vì sợ tương lai sẽ đau khổ cho cả hai mà không dám chuốc thêm kỉ niệm và tình si. Cảm giác phải phủ nhận đi tình yêu của mình, phải làm tổn thương người mình yêu thương, phải khiến họ căm ghét và quên đi mình, thực sự rất nhói lòng. Tôi bảo rằng, đó là số phận. Nhưng thực ra, số phận chỉ là lời an ủi cho những tiếc nuối khi tình yêu không trọn vẹn mà thôi.

Giá mà có thể tiếp tục yêu thương và bao dung ai đó, cho dù người ấy từng làm rất nhiều chuyện có lỗi với mình?

Cái tháng ngày mà chỉ cần nhìn thấy nụ cười của người ấy cũng thấy bao nhiêu giận hờn và buồn đau đều tan biến, chỉ có thể mãi rơi vào sự dày vò của họ. Đối đầu với những vết thương đang dày đặc trong lòng mình mà vẫn cố gắng để yêu, vẫn không thể từ bỏ. Nghe những lời người nói dối mà vẫn mỉm cười. Tình yêu ấy đúng là dũng cảm, vô cùng dũng cảm. Nó giống như tự lấy dao đâm sâu vào tim mình vậy. Đau hơn bao giờ hết.

Những chiều tháng 7, đứng nhìn dòng xe tấp nập, nhìn khói thuốc bay bay và ngửi mùi cà phê hòa trong mùi mưa bão, thấy lòng đắng lại. Vì nhớ người mà cô đơn.

Người hỏi tôi bây giờ ra sao? Hỏi tôi có hạnh phúc không?

Đáng lẽ người đừng hỏi, tôi đã không phải dối trá, tôi cũng không xót xa và hận người đến thế.

Tôi - bây giờ - chỉ còn có thể bấu víu vào thứ tình yêu đáng thương này - một tình yêu sợ thiệt thòi, sợ bị ai đó bỏ rơi, sợ mở lòng ra sẽ chỉ mang về những vết thương ngang dọc. Cũng chẳng biết sẽ đi đâu về đâu, chỉ cần khi chia tay không phải rơi giọt nước mắt nào, chỉ cần không phải phát điên vì nhớ nhung, chỉ cần có người hờ hững đi bên cạnh mình, nắm tay cũng được, chẳng nắm tay cũng được, miễn là không phải một mình bước đi trên mỗi con đường. Một tình yêu đến và đi mau mải, dù ngọt ngào đến mấy cũng chẳng bằng thứ lòng tự trọng của một con người, chẳng bằng sự sợ hãi đã in hằn qua những năm tháng yêu đương. Chỉ cần thấy chông chênh là đều có thể buông bỏ. Không giận hờn, không trách nhiệm, không là gì của nhau.

Nhưng thật ra, dù có lạnh lùng và bất cần đến đâu, mỗi cô gái đều mong tình yêu của mình mãi không phải là một trong 4 thứ tình yêu trên, nhất định phải nghiêm túc và bền lâu. Một thứ tình yêu khiến ta cảm thấy an yên và hạnh phúc.

Tiếc thay, trên đời mấy người may mắn có được hạnh phúc ấy, cũng như tôi... đều nghĩ không thể tìm thấy thứ tình yêu đáng trân trọng nhất của đời mình.

Ngày đăng: 05/09/2013
Người đăng: Trieubich Do
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Smart
 

Người khôn nghĩ trước khi nói

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage