Gửi bài:

Yêu một người như anh

Tôi cười trong nước mắt, tôi thắng rồi, sao tôi thấy đau đến thế, tôi không thể tin vào chính mình nữa, con người tôi yêu thương lừa dối và lợi dụng lòng tin của tôi thế sao?

***

 

Có bao giờ anh hiểu rằng, tất cả những điều anh gây ra cho tôi đã là những nỗi đau quá lớn, sau khi nhận được sự tha thứ thì anh lại trở thành kẻ tồi tệ hơn không? Là con người ai cũng có mặt trái, nhưng hầu như ai cũng đều sống, suy nghĩ rồi sửa chữa những lỗi lầm.


Nhưng riêng anh hình như chưa bao giờ anh làm được điều đó cả, bản chất không thể thay đổi được, bản chất của một kẻ tham lam khiến anh mãi là một kẻ vô lương tâm. Anh nghĩ gi nếu một ngày em gái anh cũng gặp phải một kẻ sở khanh như anh?


Lần đầu tiên, khi anh phản bội tôi, vì tôi nghĩ đó chỉ là phút yếu lòng, vì tôi quá yêu anh nên tôi đã ngậm đắng trong lòng để tha thứ, tôi muốn anh bắt đầu lại từ đầu, trân trọng tình yêu tôi dành cho anh vì tôi biết, tôi sẽ không còn có thể yêu ai khác ngoài anh. Tôi yêu anh và hy vọng mình sẽ có một kết thúc có hậu. Mong anh trở về là anh, tình yêu mà tôi hy vọng và tin tưởng


Sau những gi đã qua, tôi tưởng anh sẽ thay đổi, nhưng dòng máu “săn đuổi” trong anh không ngừng, anh quên hết những lời anh hứa, quên đi những vật vã anh gây ra cho tôi, vi anh mà tôi đã phải đối mặt với sự dò xét của những người thân yêu phản đối tôi quay lại khi biết anh là kẻ phản bội, vì quá yêu anh, tin anh sẽ vì tôi mà biết trân trọng thứ tình cảm quý giá này.
Khi đọc được tin nhắn anh gửi cho cô ấy tôi sững sờ, không tin vào mắt mình nữa, tôi choáng váng đến điên cuồng, khóc lóc vật vã, ốm lên ốm xuống, mất ăn mất ngủ, nhưng anh cầu xin tôi tha thứ, vì quá yêu anh nên tôi cố chấp nhận, nhưng chỉ được vài ngày thôi, khi tôi nguôi ngoai anh vẫn tìm đến cô ấy để ôm ấp yêu thương, vẫn những lời hứa hẹn, nhưng anh đâu biết rằng tôi và cô ấy có liên lạc với nhau.
 

Anh thanh minh rằng chỉ là phút yếu lòng, và anh không hiểu sao tự nhiên anh điên cuồng mù quáng, tôi không còn tin vào anh nữa rồi. Một người có học như anh, yêu thương tôi như anh, sau khi nhận được lòng vị tha của tôi sao anh vẫn cố tình làm vậy.


Tôi quyết định chia tay, anh đồng ý, và ngay sáng hôm sau, tôi dùng một nick yahoo khác vào làm quen, cứ nghĩ anh đau khổ và hối lỗi mà không buồn nói chuyện, ai dè anh hào hứng chát chít, tán tỉnh rồi an ủi khi chủ nhân của cái nick đó tâm sự bị thất tình. Vẫn cái giọng điệu anh an ủi mỗi lúc tôi buồn, vẫn cái cách chia sẻ bẩn thỉu và đầy giả tạo, tôi đau đơn đến tê lòng.
Anh hứa sẽ làm cho kẻ thất tình hết buồn, làm bì bông cho người ta đánh, làm chỗ dựa, và đưa đến một nơi nào đó yên tĩnh để hét thật to, đúng là những kẻ có học thì thường mật ngọt có bài bản phải không anh? Tôi đau đớn không nào tả xiết, tôi đã chơi bài ngửa với anh, tôi không muốn chơi trò chốn tìm nữa, tôi nói thẳng ra anh đừng như thế, đừng sống như thế nữa? Rồi anh sẽ nhận được gi qua những cuộc tinh mưa bóng mây, và anh biết người anh đang tán tỉnh lại chính là tôi, người bị anh phản bội và lừa dối!
 

Lần này anh không xin tha thứ, anh nói rằng hãy bỏ một thằng khốn nạn như anh, hãy quên anh đi. Rồi từ từ anh lại dỗ ngọt tôi bằng cách quan tâm sợ tôi nghĩ quẩn, tôi lại mềm lòng, lại thương anh rồi tha thứ, điều quan trọng hơn hết là tôi muốn thay đổi con người anh, muốn dùng lòng vị tha của mình để cảm hóa anh, nhưng tôi đã nhầm…
Sau một tuần quay lại yêu anh, tình yêu lại ngọt ngào như xưa, tôi tin tưởng anh thay đổi, vẫn một chút ngờ hoặc, tôi muốn thử anh lần cuối, cho anh cơ hội cuối cùng...
 

***

Lại là một cái nick khác với avatar của cô bé dễ thương vào làm quen, anh hào hứng tiếp chuyện không chút nghi hoặc. Chỉ sau vài tiếng chát chít thôi, anh đã hào hứng hẹn hò, tán tỉnh, hứa hẹn làm cho cô bé vui. Cô bé này được dựng theo một kịch bản khác, không thất tình nhưng chán học hành, chán chuyện gia đình, và cô được tên sở khanh như anh hứa hẹn làm cho cô hết buồn, sẽ cho cô cảm giác thoải mái và tin tưởng.
 

Anh hẹn cô bé vào giờ tan tầm, hẹn đưa đi chơi trong khoảng thời gian không bị tôi nghi ngờ, vì tối anh còn phải qua nhà đón tôi đi chơi mà. Kế hoạch như được định sẵn, nhưng bị hủy bỏ vì công ty có liên hoan, tôi kiên nhẫn chờ đợi đến lúc kết thúc màn kịch. Sáng mai vai diễn tiếp tục, tôi nhắn tin trách móc, rồi anh ban phát cho cô bé những lời lẽ ngọt ngào, tớ xin lỗi mà, tha lỗi cho tớ vi lỡ hẹn, tớ sẽ bù đắp.


Lời xin lỗi được chấp nhận, cuộc hẹn được sắp đặt vào buổi trưa khi anh nghỉ làm. Sau những lời hứa hẹn, anh đã vượt 12 km trong trời nắng chang chang để hẹn hò với cô bé, khi tôi gọi điện cho anh thì anh nói dối đi ăn, rồi đi sửa xe nhưng tôi thừa biết kế hoạch của anh lại bắt đầu. Tôi vẫn nhẹ nhàng quan tâm: “Anh yêu ăn nhiều vào nhé, em nhớ anh yêu lắm” .
Mong anh một phút nào đó tỉnh táo bởi sự quan tam yêu thương của tôi mà từ bỏ sự tham lam nhưng anh không hề, vẫn ân cần quan tâm, vẫn đáp lại với tin nhắn yêu thương, “Anh cũng nhớ vợ yêu lắm, vợ yêu ăn nhiều vào cho mập nhé, hôn vợ yêu”. Nghe mà thấy nhói lòng, anh sống được như thế này thì anh quá bản lĩnh rồi, không còn dùng từ gi mà miêu tả được những hàng động giả dối của anh…


Anh đến chỗ hẹn như lời anh hứa, tôi dùng số máy của ông anh nhờ ông ấy nhắn tin cho anh vì không dám nghe điện thoại với lý do điện thoại hỏng vì giọng con trai mà. Mật ngọt như anh mà vẫn bị tôi gạt vì anh quá tham lam trong mu muội, giữa cái nắng của Hà Nội, anh đứng đợi ở cổng ĐHSP như một anh chàng si tình.
 

Vượt 12km cho một mối tình mưa bóng mây, tôi đau lắm rồi, lòng tôi đau nhói, không còn lý do gi để tha thứ, để níu kéo cả, không biết phải thanh minh cho anh bằng cách nào đây, tôi không đủ kiên nhẫn để chơi với anh đến phút cuối cùng, tôi lại lấy số máy tôi vẫn dùng gọi cho anh, vẫn giọng ngọt ngào: “ Anh yêu ơi, em thương anh lắm, trời nắng thế anh đừng đứng đợi nữa, về văn phòng ăn cơm đi thôi!”. Anh đã hiểu ra, khen tôi một câu được đấy, kế hoạch quá hoàn hảo, không phải vì em thông minh, mà vì anh mù quáng.

***


Tôi cười trong nước mắt, tôi thắng rồi, sao tôi thấy đau đến thế, tôi không thể tin vào chính mình nữa, con người tôi yêu thương lừa dối và lợi dụng lòng tin của tôi thế sao? Rốt cuộc anh vẫn không nhận sai, anh bảo anh đi sửa xe, anh không đến chỗ hẹn, anh chỉ đùa với cô bé ấy thôi. Anh đổ lỗi cho tôi, là tôi dằn vặt anh, không tin anh.
 

Với những gi đã qua mà anh còn có thể thanh minh thế được sao, anh biết là tôi rất kỹ tính mà, chưa bao giờ đổ oan cho ai cả, tôi đã thấy anh ở chỗ hẹn mà, tôi còn thấy anh mồ hôi ướt nhèm vất vả, tôi đã chứng kiến câu chuyện từ đầu đến cuối và người diễn xuất vẫn là tôi. Thương anh lắm anh biết không, nhẽ ra tôi phải căm thù anh lắm, căm ghét anh lắm nhưng lòng tôi nhói đau.
 

Kế hoạch của tôi còn dài lắm, nhưng tôi không dám chơi đến phút chót, tôi làm như vậy chỉ làm tổn thương tôi thêm mà thôi bởi tôi biết, trái tim mình con yêu anh nhiều lắm! Gía như anh có thể hiểu được tình yêu tôi dành cho anh, giá như anh không phải là kẻ vô tình vô nghĩa. Viết ra những điều này tôi đang khóc nức nở, thương anh, hận anh yêu anh lẫn lộn, viết ra không phải để dằn vặt anh đâu, viết ra để anh một lần cuối suy ngẫm về cuộc đời, về con người anh.
 

Xin được một lần cầu xin anh mong anh thay đổi, không phải vì để bắt đầu lại tình yêu, mà vì để sống với những gi tôi đã hy sinh, để không còn cô gái nào ngây ngô yêu anh khờ dại rồi bị tổn thương như tôi nữa…

 

Ngày đăng: 21/08/2012
Người đăng: Quản Phương Thanh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
A guy who saves
 

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage