Gửi bài:

Nhân chuyện Bông hoa và Hoàng tử Bé

Một sớm mai tỉnh giấc, bạn có thể nhận ra rằng người bạn yêu không còn là người bạn đã từng yêu nữa. Hoặc người ấy không như người mà bạn đã hình dung để rồi yêu. Bạn sẽ buồn vì sự khác biệt, sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa, hay tiếc nuối tình yêu đã có?

***

nhan-chuyen-bong-hoa-va-hoang-tu-be

Hoàng tử bé sống trên một tinh cầu nhỏ, nơi có hai ngọn hỏa sơn, những hạt cây bao táp, chiếc ghế con để ngồi ngắm mặt trời lặn khi buồn. Một ngày kia, từ đâu đến xuất hiện một đóa hồng – đỏng đảnh, kiêu kì và hay làm dáng. Theo yêu cầu của cô nàng, hoàng tử đã chăm sóc, bắt sâu, che chắn, đặt cô dưới lồng kính tránh rét, tưới nước cho cô mỗi bình minh, lắng nghe cô than thở, phàn nàn, khoe khoang, và cả im lặng. Tới khi bối rối và mệt mỏi, chàng bỏ ra đi. Hoàng tử du hành qua các tinh cầu nhỏ bé, gặp những người lớn với những lý lẽ mà chàng không hiểu nổi. Cuối cùng chàng tới Địa cầu, và gặp Cáo. Cáo nói với Hoàng tử về sự cảm hóa, về những thứ chỉ có thể cảm nhận bằng tim, chứ mắt thường không nhìn thấy. Và Hoàng tử bé nhận ra rằng mình đã xét đoán đóa hoa quá vội vàng, rằng đóa hoa của chàng thực sự là duy nhất, và chàng cần phải trở lại để bảo vệ nàng khỏi con cừu không rọ mõm, lúc nào cũng chực ăn mất bông hoa.

Antoine de Saint Exupéry đã cẩn thận đặt lời tựa cho cuốn sách của mình là "Viết cho những người lớn từng là trẻ con", nhưng cuốn sách của ông chưa bao giờ thôi được xếp vào danh mục sách dành cho trẻ con. Bởi lẽ đó là quyển sách lớn lên cùng nhiều người, là quyển sách mà dù chưa từng đọc, bạn vẫn cảm thấy như quen thuộc lắm, dường như đã sẵn có ở một nơi nào đó, đã từng gặp ở đâu đây. Bạn có thể thấy mình là Bông hoa, yêu thương mà chẳng biết tỏ bày, để lỡ đẩy người yêu xa mình mãi. Bạn có thể thấy mình là Hoàng tử bé, phải đi thật xa mới nhận ra rằng hạnh phúc thực sự ở ngay bên cạnh mình, rằng người ta chỉ nhìn thật rõ ràng bằng tim, và những điều quý giá nhất thật ra là những điều thân thuộc nhất.

Lúc mới quen, ta hay đặt người mình yêu trong ánh sáng trìu mến của sự ngưỡng mộ, và cả bao dung, thân ái. Rồi thời gian qua đi, bạn có thể nhận ra rằng người ấy cũng chỉ như bao người khác, với những buồn vui, hờn ghét rất đỗi đời thường. Nhưng không, chính tình cảm của ta dành cho người ấy, chính những giờ phút ta dành để nghĩ về người ấy, chính những lúc ta vui khi người ấy cười, ta buồn vì người ấy đau mới làm cho người ấy trở nên thật đặc biệt. Cho dẫu trong đời có bao nhiêu người như thế, bao nhiêu đóa hồng đẹp hơn thế, thì chỉ có duy nhất một người, một bông hoa này là quý giá nhất, bởi người ấy đã cảm hóa ta rồi, bởi ta chỉ đem lòng yêu bông hoa đó mà thôi.

Một sớm mai tỉnh giấc, bạn có thể nhận ra rằng người bạn yêu không còn là người bạn đã từng yêu nữa. Hoặc người ấy không như người mà bạn đã hình dung để rồi yêu. Bạn sẽ buồn vì sự khác biệt, sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa, hay tiếc nuối tình yêu đã có? Nhưng khi bạn yêu một người, đó là người bạn yêu, với những gì bạn yêu. Khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người yêu đó trước giây phút nhận ra đó đã là một người yêu trọn vẹn. Dẫu có không như mong muốn thì những gì dành cho nhau đã là rất thật. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi, một mối cảm hóa đành để vào trong quên lãng ...

Cáo đã nói với Hoàng tử bé rằng người ta cần có trách nhiệm với những gì mình đã cảm hóa. Cáo cũng nói thêm rằng con người đã quên mất điều này. Nhưng có một điều Cáo chưa hiểu: đôi khi con người cảm hóa nhau để nhận ra rằng họ không thuộc về nhau. Yêu một người khó hơn yêu một bông hoa rất nhiều. Tất nhiên, tình cảm không phải là hạt bụi vương hờ vào áo sẽ bay đi bằng một cái phủi tay nhẹ nhàng, không phải là câu hát thoáng qua rồi chìm dần quên lãng. Càng không phải là điều có thể nhìn thấy hay đoán định cụ thể. Bởi nào ai biết hay không, ngay cả khi không ở cạnh bông hoa, ai đó vẫn hàng đêm ngẩng nhìn lên bầu trời tự hỏi, con cừu đã hay chưa ăn đóa hồng, để thấy tất cả các vì sao dường như đang mỉm cười, tiếng cười trong veo như tiếng chuông gió trong đêm.

Jang Siêu Nhân

Ngày đăng: 04/10/2016
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Người trộm bóng
 

Bố mẹ chúng ta luôn già đi đến một độ tuổi nhất định, lúc đó hình ảnh của họ đã khắc sâu trong tâm trí chúng ta. Chỉ cần nhắm mắt lại và nghĩ về họ, ta lại nhìn thấy họ như mãi mãi họ vẫn thế, như thể tình yêu của ta dành cho bố mẹ có quyền năng làm cho thời gian ngưng lại

Người trộm bóng - Marc Levy

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage