Gửi bài:

Tuổi thanh xuân tớ và cậu

Rất nhiều năm sau khi hai chúng ta đều đã sống yên bình, bỗng một ngày ngồi trên xe bus đi qua một góc phố tấp nập và chợt trông thấy cậu, có lẽ tớ sẽ rất muốn bảo người tài xế dừng xe lại, muốn đập vỡ ô cửa để được cậu chú ý, muốn lập tức nhảy xuống khỏi xe, chạy thật nhanh, gọi cậu thật lớn, phá bỏ hết những gì ngăn cách giữa chúng ta... Nhưng rồi thì tớ cũng chỉ có thể run run đặt tay lên lớp kính, ngồi yên ở đó và không ngừng tưởng tượng, lặng lẽ nhìn cậu xa dần, xa dần... Bởi lúc ấy tớ đã biết, tớ chỉ có thể cùng cậu đi một đoạn đường này thôi.

***

tuoi-thanh-xuan-to-va-cau

Đến lúc tớ phải làm một người lớn chín chắn điềm đạm rồi. Không được hành động cảm tính, không được len lén nhớ thương, không được ngoảnh đầu nhìn lại. Sống cuộc đời của tớ đi thôi. Nghe lời cậu, không phải mọi chú cá đều mãi bơi trong cùng một khoảng biển. Chia ly là chuyện thường tình, rồi một ngày, những người tớ từng thương mến cũng sẽ rời khỏi khoảng biển của riêng tớ. Có đôi khi tớ nghĩ, nếu có thể gặp cậu vào lúc cậu đã trưởng thành, hoặc sắp kết hôn, vậy thì tốt biết mấy. Thế nhưng ông trời lại cứ khiến tớ gặp cậu vào những năm mười mấy tuổi. Giữa quãng lưng chừng tuổi trẻ ấy, tớ có thể trở thành người cậu thích, nhưng không thể là người cùng cậu đi đến cuối cuộc đời. Lời hứa hẹn của tuổi mười mấy chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện. Những năm tháng ấy, quá khứ không nhiều dấu ấn, tương lai phía trước mịt mờ, vậy mà lại khiến tớ cả đời này không thể nào quên.

Nói sao nhỉ? Có lẽ là rất nuối tiếc. Tình cảm dành cho cậu giống như trò cầu trượt, mỗi ngày lại trượt xuống một chút, trượt xuống một chút. Tớ ngồi ở điểm dưới cùng, biết khó có thể quay đầu. Là không có sức để quay về, cũng không muốn lặp lại quá trình đứng lên phủi bụi bặm trên thân thể rồi loạng choạng xông vào giữa biển người mênh mông nữa. Thời gian rất dứt khoát, chúng mình đều lương thiện, hẳn có thể sống cuộc đời tốt đẹp của riêng nhau. Và nếu được một lần nữa gặp lại cậu, tớ tin mình vẫn sẽ mỉm cười. Nhiều lúc tớ nghĩ mình đã hoàn toàn từ bỏ cậu rồi. Thế mà có những khi lơ đãng, vẫn nhớ lại những lời cậu từng nói với tớ. Tớ biết những ký ức đó đều tồn tại, cảm giác ngọt ngào cũng không phải hão huyền. Nhưng quá khứ là quá khứ, qua rồi thì không tìm lại được. Tớ nhớ cậu, là thật. Chúng mình không thể quay về, cũng là thật. Trưởng thành nghĩa là ngày càng chạm được đến bản chất vốn có của mình, cũng có thể quen dần với nỗi cô đơn, mất mát và thất bại, rồi chấp nhận và đối mặt với chúng. Ai cũng có những lúc suy sụp, nhưng đừng để nó ảnh hưởng đến tớ là được. Cần phải trở thành một con người mà chính tớ yêu thích, rồi gặp ai đó không cần tớ phải gắng sức thay đổi để lấy lòng họ. Thực ra trong tim chúng ta đều có một người không thể nào quên được. Tớ sẽ nhớ người ấy vào lúc rảnh rỗi, vào lúc ăn cơm, hay là khi đang đi dạo trên đường, hoặc trong lúc đang nghe một bài hát. Rồi sau đó tớ dần phát hiện ra, dẫu người ấy có ở bên hay không, cuộc sống của tớ cũng không thay đổi. Tớ vẫn ăn uống, vẫn ngủ, vẫn chơi, vẫn kết thêm bạn bè... Đến khi ấy tớ sẽ hiểu, có những người cả đời này tớ không quên nổi, nhưng họ cũng chẳng thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tớ.

Đến ngã rẽ là mỗi người đi một ngả. Lúc chia tay cố nhìn nhau thêm chút nữa, để quay đầu rồi sẽ không ngoảnh lại. Không phải vì tớ cứng rắn dứt khoát gì, mà bởi tớ biết chỉ cần quay lại, trông thấy khuôn mặt quen thuộc của cậu, tớ sẽ luyến tiếc. Nhưng chúng ta không thể đứng mãi một chỗ. Trái đất tròn, còn đường thì thẳng. Nếu sau này được gặp lại, hãy để đôi bên đều có thể vui vẻ mỉm cười. Tớ chỉ mong trong những năm tháng tương lai còn chưa nhìn thấy được, hai đứa mình đều có thể hạnh phúc yên vui. Tớ nghĩ ai rồi cũng sẽ gặp một người giống như tớ từng gặp cậu. Người ấy không phù hợp với điều kiện chọn bạn đời của cậu, nhưng cậu vẫn cứ thích, dù người ấy mang cho cậu những tổn thương, dù khi ở bên nhau cả hai luôn lo lắng, rồi ngay đến chính cậu cũng chẳng giống cậu bình thường nữa... Nhưng rất lâu sau khi nhắc đến người ấy trước mặt một ai đó, cậu sẽ chỉ nhớ tới những điều tốt đẹp. Trong những năm tháng ngây thơ chưa trưởng thành của tớ có một người như cậu, khiến cuộc sống tẻ nhạt lúc ấy có thêm bao sắc màu, tự đáy lòng, tớ rất cảm ơn.

Những đêm không ngủ được, nằm nghĩ về những chuyện đã qua, những người đã gặp, tớ chợt nhận ra rằng: Có rất nhiều người đã từng thân thiết, từng trò chuyện thâu đêm suốt sáng, thậm chí coi nhau như người thương thực sự. Nhưng chỉ bẵng đi một thời gian, họ bỗng trở nên xa lạ mà chẳng cần bất kì một lý do nào cả. Tớ gọi đó là "người đi ngang đời nhau". Đến bất chợt, dừng lại đôi phút, rồi ra đi cũng như cái cách mà họ đã đến, không để lại một lời nói hay một vết tích. Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có đôi lần gặp những người như vậy, nhưng có lẽ, ta sẽ chẳng thể trách móc họ được. Bởi chính ta cũng đang là người đi ngang cuộc đời của một ai đó ngoài kia. Trên đời này luôn có những người mà bạn rất yêu thương nhưng chẳng thể chung đường, mãi mãi là như vậy... Tớ không biết lấy lý do gì để quan tâm cuộc sống của cậu, cũng không biết lấy cớ gì để cậu lắng nghe tâm sự buồn của tớ. Tớ nhớ về những ngày tháng trước kia, mặc dù tớ biết cuộc sống nên hướng về phía trước, hay là vì đã lâu chúng ta không liên lạc.

Cuộc đời cơ bản là có hai chặng đường chính: thanh xuân và những năm tháng còn lại. Có những người rất may mắn, họ được là thanh xuân của nhau, rồi cùng nhau bình bình lặng lặng đi hết đoạn đường còn lại. Cũng có những người rất đáng thương, họ kịp là thanh xuân nhau, nhưng người nắm tay họ đi hết cuộc đời dài đằng đẵng này, lại là một người khác.

Như tớ và cậu.

 

Ngày đăng: 22/11/2016
Người đăng: Linh Huynh
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Lee Iacocca - the difficult quote
 

Chúng ta liên tục đối mặt với những cơ hội lớn được ngụy trang một cách khéo léo trong lớp vỏ những vấn đề không thể giải quyết được

By Lee Iacocca

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage