Gửi bài:

Em và những điều tôi yêu

Tôi yêu cuộc điện thoại lúc nửa đêm khi tôi đang say giấc. Em nói giọng run run: "Em thấy sợ...". Thì ra em gặp ác mộng, mơ đâm phải ôtô làm ôtô rụng cả bánh! An ủi em xong, tôi chẳng tài nào quay lại giấc ngủ của mình, thấy thương tài xế ôtô quá!

***

Em khiến tôi yêu ngay từ ngày đầu gặp gỡ... đôi mắt đen tinh nghịch với khuôn miệng rộng... mỗi khi nói chuyện có ý đồ gì đen tối, em lại nheo một mắt lại nhìn tôi rồi ngoác miệng cười gian xảo... Lúc đó tôi chỉ biết bật cười và nói: "Em đen tối lắm, đừng hòng qua mắt anh!". Đúng rồi, đáng yêu như vậy, làm sao "qua mắt" tôi được... Không hiểu em có biết tôi yêu nụ cười và ánh mắt ấy của em lắm không nhỉ?

Em và những điều tôi yêu

Tôi yêu những tin nhắn em gửi cho tôi, nhất là những dòng tin em soạn bằng tiếng Anh tùm lum lỗi chính tả và ngữ pháp. Mỗi lúc như vậy, tôi lại được dịp bắt bẻ và lên lớp cho em rằng chỗ này sai ngữ pháp rồi, chỗ kia sai chính tả đó... Em đáp: "Viết được thế là tốt lắm rồi, em mất cả tiếng mới nghĩ ra đấy!" Thế mới biết em yêu tôi nhiều biết bao...

Tôi yêu mỗi lúc em kéo tôi lại gần, ôm tôi thật chặt, dụi dụi đầu vào ngực tôi hít hà như thể đứa trẻ con được người ta cho chiếc bánh gatô kem, tiếc không ăn mà cứ hít lấy hít để như sợ chiếc bánh hóa hơi bay mất. Mỗi lúc như vậy, tôi thấy em nhỏ bé biết bao. Lại tự thấy mình thật vững chãi và trưởng thành...

Tôi yêu em khi mỗi lần đi chùa hay vào Văn Miếu, bởi tôi vốn chẳng biết gì chuyện cầu khấn tâm linh, chỉ biết lẽo đẽo đi theo và quan sát em, rồi thầm mỉm cười hạnh phúc khi thấy em viết tên tôi lên tấm bảng cầu may... Điều lạ là trước lúc đi em bảo em sẽ cầu cho tôi và cho em, cho những điều tốt lành sẽ đến với cả hai đứa. Nhưng lúc cầu xong tôi hỏi: "Em khấn gì đấy?" Em lại bảo: "Nói ra mất thiêng, em không nói đâu..." -"Nhưng anh tò mò, em khấn gì..?" "Không nói!"...

Tôi yêu cái dáng nhỏ nhắn và lời càu nhàu khi em lục tung tủ quần áo tôi lên và chê bai gu thời trang vốn đã chẳng lấy gì làm đáng kể của tôi. Em cố gắng chọn cho tôi một cách kết hợp quần áo giầy dép mà em cho là được, cuối cùng là kiễng chân chỉnh sửa lại đầu tóc cho tôi rồi ngắm nghía lại một lượt và vỗ tay đắc trí tự khen khiếu thẩm mĩ của mình. Lúc đó muốn ôm em thế...

Tôi yêu cái cách em ăn uống. Em dùng một cái thìa bé tí để xúc cơm trong khi tôi đã dùng thìa thì nhất định là phải thìa càng to càng ngon. Ngắm em ăn ngon lành khiến tôi ước ngày nào cũng được tự tay nấu cho em rồi ngồi nhìn em ăn, chỉ vậy cũng đủ làm lòng ấm áp và hạnh phúc rồi...

Tôi yêu khoảnh khắc khi hai đứa bật nhạc, em dẫm hai chân lên bàn chân tôi, tôi bước đi đưa cả em theo... Không gian lắng lại, sóng sánh và du dương đưa bước chân chúng tôi phiêu du trong thế giới của hai người...

Thật khó để tôi kết thúc những dòng này, bởi nếu viết thêm chắc phải đến sáng mai tôi mới có thể liệt kê hết những điều làm tôi yêu em... Nhưng hay hơn cả là mỗi ngày qua đi, tôi lại khám phá thêm ở em nhiều điều mới mẻ và thậm chí là lạ lùng đối với một người già trước tuổi như tôi... Bên em tôi thấy như mọi lo lắng muộn phiền tan biến đâu cả, nhường chỗ cho niềm vui, hạnh phúc và một khao khát được yêu thương, dìu dắt và sóng bước cùng em đi đến suốt cuộc đời...

Từ sâu trong tim tôi biết mình thật may mắn khi có em trong đời. Cám ơn em.

Ngày đăng: 29/09/2012
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Lee Iacocca - the difficult quote
 

Chúng ta liên tục đối mặt với những cơ hội lớn được ngụy trang một cách khéo léo trong lớp vỏ những vấn đề không thể giải quyết được

By Lee Iacocca

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage