Gửi bài:

Những hương vị cocktail

Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi.

***

Kỳ 1: Chiếc vé

Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm,

thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ xa xăm

(tuỳ bút MN)

Tháng 7

Cửa sổ lớn được mở ra để đón những cơn gió đầu tiên của tháng bảy. Đường ẩm ướt và lắng. Cảm thấy vị ngọt ngọt ở đầu lưỡi. Đến ngón tay cũng dịu lại. Chiều đang đẹp, rồi mưa ào cái. Đứa bạn la lên những tiếng oai oái, đưa tay lên che vội. Vẫn để ga đều đều, mưa tháng bảy dịu mà, ai ghét thì nói nó lai rai rả rích, ai thích thì sẽ yêu cái chầm chậm mà nó mang lại. Tháng bảy đẹp trên từng con đường, cứ gửi xe ở đâu là lá me rụng đầy vào yên đến đấy. Cây cỏ xanh mướt, lá lúc nào cũng trĩu nước. Dọc những con đường song song bất hủ Mai Hắc Đế, Triệu Việt Vương, thi thoảng một cơn gió tạt qua, ai lỡ đi dưới cây là hứng đủ nước còn đọng trên lá. Ngồi ở quán trà đá gần Nhà Thờ Lớn huyền thoại, nhìn những cơn mưa không bao giờ dừng đang chảy dọc khắp những mạch máu Hà Nội, thấy cuộc sống nhanh lên một tí, và chậm đi một tí. Đã đi trên đường là ai cũng tất bật, nhưng đã ngồi xuống đâu đó là chỉ muốn ấm chỗ, sống rất chậm. Ngồi đọc nốt cuốn sách "Nỗi ám ảnh" của Paulo Coelho - Muốn những ngày ra đường này dài thêm nữa, vì thấy yêu cả cái ám ảnh Hà Nội, rồi có thể cũng sẽ đi đấy, nhưng mà nhớ...

nhung-huong-vi-cocktail

Tôi nhâm nhi vị ngọt ngọt lại đăng đắng của trà, xoay xoay cái cốc ở tay:

- Vậy bao giờ anh đi?

Đăng mỉm cười:

- Muời hai em ạ. Mọi việc xong hết rồi thì nhanh thôi.

- Anh đi em sẽ buồn lắm đấy.

- Đừng nhăn mặt như khỉ thế! Sao mà buồn?

- Bình thường chắc cũng chẳng có gì đâu, nhưng mà cứ ra đến cái chỗ này ngồi uống trà là em sẽ nhớ anh. Mà trời ạ đồ béo hâm sao chuyên môn có cái trò thoắt ẩn thoắt hiện vậy, khi anh về nước là em cứ nghĩ anh sẽ không đi nữa rồi...

Anh gạt những giọt nước lách tách trên bàn:

- Thì thế mà em.

- Anh là béo hâm – tôi nhắc lại cái tên riêng mà tôi dành cho anh.

- Đi xem tranh với béo hâm không?

- Cô ơi tính tiền cho bạn cháu!!

Gợi

Chúng tôi dành mấy ngày cuối cùng để đi mua sách, đi chọn vài đĩa phim thú vị, đi thu chung một bài hát của thật sến của Nguyễn Hoài Anh, và chủ yếu là lang thang trên phố. Vài ngày sau anh bay. Tôi trở lại với nhịp sống bình thường. Lũ bạn tôi biết anh cả - gặp suốt trong những cuộc vui mà. Chúng nó coi Đăng như anh trai. Còn tôi? Mặc dù chẳng thể nào định nghĩa được cái thứ tình cảm ấy là gì, nhưng chúng tôi đã chơi với nhau đến tám năm, trước khi anh đi Mỹ, đến khi anh đi rồi về, ở lại chơi một thời gian đến cả ba trăm sáu mươi nhăm ngày và rồi bây giờ lại đi Sing. Cái con người tưng tửng long rong.

Chiều thứ hai, cả hội tụ họp ở quán chè Bobochacha đoạn Cửa Bắc, ngồi tán phét về mấy thứ linh tinh. Biết anh Đăng đi, bọn nó được thể trêu tôi nức nở:

- Là lá la, thế là bạn Linh lại buồn tình!

- Còn hơn mày không có tình để buồn, ờ...

- Sao không ra tiễn chàng rồi gây bạo động ở sân bay bằng hoa hồng và bóng bay để giữ chân chàng ở lại, hehe.

- Giữ chân chàng để tao làm chân gà nướng chắc.

Con Vân vỗ đùi:

- Nhắc mới nhớ, ra Trịnh Hoài Đức ăn chân gà nướng đê!

- Đê cái con mê. Đến giờ ăn cơm đến nơi rồi ăn uống gì. Mới lại tối nay đằng nào bọn mày cũng qua nhà tao dịch mà. Làm xong rồi đi ăn.

Tôi đối đáp đâu ra đây, kéo chúng nó ra khỏi chủ đề vô bổ bằng cách nói về đĩa mới ra của Hà Trần. Chúng tôi chọn công việc làm thêm của hè là dịch sách cho công ty truyền thông Nhã Nam, lương không phải là cao lắm nhưng được cái thoải mái. Chúng tôi được giao một quyển gốc và chỉ việc dịch. Làm việc ở đâu cũng được bao giờ xong cũng mặc bao nhiêu người làm cũng không quan tâm, chỉ cần đến khi chúng tôi giao bản thảo và được duyệt thì sẽ có xiền. Chúng tôi đã dịch xong hai quyển ngắn, vừa bắt tay vào dịch một cuốn dài ngoằng của Mark Haddon, ước chừng sẽ mất cả tháng. Cũng là một cách vừa ôn luyện lại tiếng Anh vừa tụ tập một cách hợp pháp với lũ quỷ cái.

Ngân

Chúng tôi thân thiết một cách vô lý ngay từ đầu cấp ba, mặc dù trong số cả hội thì chỉ có Khánh Lam và Khánh Giang là biết nhau. Chúng nó biết nhau đến mười bảy năm rồi ý vì chúng nó là...chị em sinh đôi mà, đây là một cặp khá buồn cười. Còn lại thì toàn những đứa giời ơi đất hỡi rách đất chui lên, mỗi đứa một tính nhưng lạ là chơi cái hợp ngay. Con Vy, con Vân, em Nga (em này học sớm, kém tuổi nên thường gọi tất cả là chị), và con Ngân. Trong cả nhóm thì Ngân là thân nhất với tôi, vì nhà hai đứa cách nhau có ba mươi bước chân (nếu chân bạn không dài 1m12 như Thanh Hằng). Tôi với nó làm hàng xóm đã cả chục năm, nhưng chẳng bao giờ để ý cho đến khi có những sự tình cờ nhất định, học cùng lớp chẳng hạn.

Sau khi Đăng đi, tôi lãng đãng một đợt dài, đến mức có hôm đẹp trời Ngân sang nhà tôi rủ lên Tô Tịch ăn hoa quả dầm, hôm đấy là hai tháng từ ngày anh đi. Chúng tôi phóng xe máy với tốc độ xe đạp và buôn bán những chuyện trên trời dưới đất. Loanh quanh lại về anh.

- Buồn không? – Ngân hỏi.

- Không.

- Thôi đừng chối.

- Tao không chối.

- Mày chỉ nói dối.

- Tao không nói dối.

- Thế vui không?

- Không.

- Ờ đấy, không buồn không vui là thành cục đá rồi.

- Mày cám hấp thế. Thế mày đang buồn hay đang vui?

- Tao đang vui lắm vì sáng nay tao bước lên bàn cân thấy mình giảm ba lạng.

Nó dừng đèn vàng ở đoạn Hồ Gươm. Quay lại nhìn tôi.

- Này, sao mày không sang chơi với Đăng?

- Muốn là được sao.

- Trước hết phải muốn đã.

- Mày có câu trả lời rồi đấy.

- Thế mày đi thi hoa hậu người ta hỏi mày là "Nếu em được làm hoa hậu hoàn vũ, em có vui không?" thì mày trả lời là "Giám khảo có câu trả lời rồi đấy" à?

- Không tao trả lời là "Thế giám khảo có vui không?"

- Đại khái là mày muốn chứ gì?

- Đại khái là sao tự dưng mày lại hỏi câu đấy?

- Tao là người hỏi trước mà.

- Nhất định tao là người trả lời sau rồi.

- Vì tao là bạn mày và tao quan tâm đến tâm tư tình cảm tuổi dậy thì của bạn tao.

- Đến Tô Tịch rồi kìa, gửi xe vào ăn chè đi. Tao đói quá.

Ngân cáu kỉnh:

- Đồ ăn gian!

- Không, tao ăn chè! – tôi huỵch lại.

Ngân đá lông nheo một cái với anh trông xe rồi ngồi xuống hì hục ăn liên tục dăm ba cốc chè với tôi trong một buổi chiều trời ngày càng xanh lên, nó là cái dạng cứ có ăn uống là quên hết thảy mọi việc. Tôi vừa bắt đầu nghi ngờ việc sáng nay nó giảm hai lạng vừa ngắm dân tình lượn qua lại. Không khí quanh Hồ có sức quyến rũ đặc biệt, chẳng ngoa người ta gọi Hồ Gươm là trái tim của Hà Nội, cũng phải thôi vì đi xuống qua vòi phun nước một tí thì có hàng cháo tim ngon nổi tiếng. Tôi vừa ngồi nghĩ nhảm và gọi cốc chè hoa quả thứ ba. Nhất định tối nay tôi tăng ba lạng mất.

Thực lòng tôi nhớ Đăng quá.

nhung-huong-vi-cocktail-1

Tôi

Tôi là Thuỵ Linh. Tên tục là Linh Milo. Tôi học hành làng nhàng, chỉ khá các môn đậm chất... thể lực, có lẽ vì tôi thuộc dạng người ưa vận động. Các môn tự nhiên tôi tự học là chính tự suy diễn là chủ yếu, các môn xã hội thì không có gì đáng kể, vì cũng như bạn bè "đồng trang lứa", tôi quay một cách chuyên nghiệp và có bài bản. Không phải tôi không thể học hay tôi ưa gian dối, chỉ vì tôi là người thức thời – khi mà tất cả vượt đèn đỏ mà bạn cứ nhất quyết đòi dừng lại thì nhất định bạn sẽ bị xe đằng sau tông thẳng vào – chuyện đó không hay ho gì cho lắm. Tôi thuộc tuýp con gái nhìn được, ít nhất là tự tôi nghĩ thế, biết ăn mặc, cẩn thận và có duyên, nhưng hơi lười biếng – tôi còn trẻ, mà tuổi trẻ thì thường tự cho phép mình lười biếng.

Mẹ tôi đặc biệt là một người sâu sắc nhiều hơn nghiêm khắc, cũng có lẽ vì mẹ tôi quý và hiểu tôi hơn là thằng em nghịch như cướp biển của tôi, nó mang một cái tên không giống với tính cách của nó tí nào: Bảo Khuê. Không hiểu khi mẹ tôi đặt tên cho nó thì tôi có phản đối không nhưng bây giờ thì tôi nghĩ cái tên đẹp như thế phải cho tôi mới đúng, vì nó tựa như tên con gái. Thằng bé kiểu dạng sản phẩm đóng lỗi của God's Production, nó không bao giờ ở nhà quá được một tiếng, không kể khi ngủ. Bố tôi thì cười bảo là kệ nó, cứ để Khuê lượn đi vì suy cho cùng thì nếu nó làm đổ vỡ bát đĩa hoặc đốt cháy dăm ba thứ của nhà người khác, thì vẫn tốt hơn là nó làm điều ấy ở nhà. Thế mà khi tôi xin đi chơi thì sao mà khó thế, sau khi đã học võ đến tận ba năm và đã đôi ba lần ngỏ ý muốn thử đấu với bố. Bố từ chối khéo vì chắc bố biết không địch lại được cô tiểu thư Akido.

Lòng tốt

Trời dường như đang có cơn giông, tôi phi vội về nhà sau khi ra Tràng Tiền và nhặt vài ba cuốn sách, đáng kể nhất có lẽ là Gió tự thời khuất mặt của Lê Minh Hà - nữ tác giả yêu thích của tôi, thêm một quyển mua vì trí tò mò: Tớ là Dâu của Joseph Ruelle, ngôi sao blog. Về đến nhà đã thấy con Ngân đứng đuổi ruồi ngơ ngẩn ngắm zai ngay cửa nhà tôi, nhà tôi ngay đầu đường có đèn đỏ đứng đây tha hồ liếc mắt với các anh đẹp trai dừng xe. Tôi phanh lại, đá chân chống:

- Gì thế mày?

- À, mày đây rồi, cất xe đi rồi lên gác tao bảo cái này hay lắm.

- Gì thế?

- Thế mày có cất xe đi không nào?

- Gì thế? – tôi vẫn kiên nhẫn.

- Có cái này cho mày.

Vừa nói nó vừa rút từ đằng sau ra một cái gì đó. Tôi cầm lấy. Một cái vé. Điểm đến là Singapore, thời gian là 2 tuần nữa. Tí thì tôi đổ xe. Tôi lẩm bẩm:

- Chuyện quái gì thế, được, chờ tao cất xe, lên phòng tao trước đi.

Vài phút sau. Chúng tôi ngồi trên phòng, mở cửa sổ, mưa thật, mát rượi cả không khí. Tôi nhún vai:

- Sao lại có cái vụ này?

- Hì, coi như bọn tao tặng mày cái vé này, để sang Sing chơi với anh Đăng.

- Sao mày lại làm thế?

- Không phải tao mà là cả bọn. Tao nghĩ đấy là một ý kiến hay. Mày vật vật thế này không tốt cho não lắm.

- Tiền ở đâu thế?

- Thông báo với mày là quyển The curios của Mark Haddon đã được bọn tao dịch xong. Quá nhanh phải không? Bọn tao trích một phần tiền ra mua vé này. Vì thế mày không phải áy náy mà hãy cầm lấy nó đi.

- Trời ạ, mày làm như đùa vậy! Sao bố mẹ tao cho đi được.

- Chuyện các cụ để tao giải quyết. Nhân thể, năm sau tao định thi Luật.

- Thế còn việc dịch sách ở đây?

- Bọn tao sẽ làm bù phần của mày.

- Tao...

- Sang đi! Sao phải xoắn!

- Hic, tao biết cảm ơn chúng mày thế nào bây giờ.

- Bằng cách hãy làm cho tốt phần còn lại. Đã không làm thì thôi, đã làm thì làm cho chuẩn vào!

Khó mà nói cho các bạn hiểu được cảm giác của tôi, cứ như là vừa trúng số độc đắc tình bạn vậy. Cái lũ bạn thật điên, nhưng điên một cách rất đáng yêu. Tôi nhấc máy lên gọi cho từng đứa trong hội, năm trong số sáu nàng trả lời rằng lòng tốt được làm nên không phải để nhận lời cảm ơn. Còn con Vy nói rằng nó đang xem Tôn Ngộ Không và đừng làm phiền, có gì tối gọi cảm ơn. Con quỷ!

Và tôi cầm cái vé máy bay trên tay, xoay ngang xoay dọc. Hai tuần nữa tôi sẽ gặp lại anh ư? Trời ạ. Phát hâm lên mất. Mà có khi, đôi lúc, phải hâm lên mới được!

Hoàng hôn đầy gió. Những hạt nước mưa li ti li ti trên ô cửa sổ báo hiệu một cơn mưa sẽ lâu. Tôi bật đĩa nhạc của Nirvana, và hít một hơi dài, sẵn sàng đón nhận những gì chờ đợi trong hai tuần tới!

Và...

Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi.

Kỳ 2 : Những ngày Sing

Ở những nơi xa lạ, bao giờ người ta cũng thấy gần nhau hơn

(Cô nàng mắt tím-MN)

Ngày thứ nhất

Nhanh kinh khủng! Nhưng tôi đang ở trên máy bay, và tiếp viên trưởng thì vừa thông báo rằng còn mười lăm phút nữa máy bay sẽ hạ cánh xuống quốc đảo Sư tử bằng thứ tiếng Anh pha giọng Hoa. Tôi vẫn run cầm cập và không thể tin nổi chuyện này, tôi không nghĩ được rằng con Ngân có thể thuyết phục bố mẹ tôi rằng tôi đã tham gia một cuộc thi trên báo và dành chiến thắng là một chiếc vé đi Sing, tất nhiên tôi cũng há hốc mồm như bố mẹ tôi khi nó nói rằng nên cho tôi đi để tìm hiểu giáo dục Sing, biết đâu cuối năm nay lại sớm được học bổng vài chục nghìn đô của một trường nào đó bên này. Cuối cùng là dựa vào sự tin tưởng của bố mẹ tôi về Đăng, các cụ đã biết quá rõ về anh, nó nói nhất định anh sẽ lo cho tôi khi tôi sang Sing. Ngồi nghe nó hót một lúc tôi mới thấy mình bốc phét vẫn còn ở trình kém và cớ gì văn của Ngân muôn đời không bao giờ dưới tám phẩy.

Tôi đã gọi cho Đăng từ tuần trước, anh hoàn toàn bất ngờ khi nghe tôi nói, nhưng không hỏi gì nhiều, anh chỉ nói sẽ đón tôi ở sân bay - thật tốt, tôi như con chim non nơi đất khách và nhất định sẽ hạ đường huyết nếu không nhìn thấy mái tóc nâu bồng bềnh và nụ cười Cuốn theo chiều gió của Đăng ở sân bay Sing. Máy bay hạ cánh bụp bụp, tôi nhả kẹo cao su và bắt đầu hì hục kéo cái vali chứa dăm ba thứ đồ lẻ tẻ của tôi xuống.

Từ sau lớp cửa kính, tôi đã nhìn thấy Đăng. Anh đứng đó và mỉm cười chờ đợi, một cách bình thản. Hoặc là giả vờ bình thản, bởi tôi thì vẫn đang run chết đi được.

Và tôi bắt đầu năm ngày điên đảo ở Sing!

Câu chuyện phiếm

Chúng tôi chưa vội về nhà, những chuyến tàu của đất nước này chạy liên tục đến khuya. Anh dẫn tôi ra phía ngoài sân bay và chúng tôi ngồi ở đó nói chuyện, uống café nhiều sữa.

- Chỗ này có xa nhà anh không? – tôi hỏi gượng gạo, mặt đỏ bừng.

- Khá xa. Haha! Nói vậy thôi chứ ai cũng biết Sing nó đúng bằng cái mắt muỗi, ô tô phóng hai tiếng hết cả chiều dài đất nước. Dân số thì có 4 triệu. Và cái gọi là trung tâm của nó cũng chỉ cách 2 đầu đất nước có nửa tiếng tầu điện ngầm.

- Anh ở bên này tốt chứ?

- Tốt Linh ạ, việc học hơi vất vả nên anh cũng không còn thời gian để ý mình thế nào nữa! Chiều nay anh cũng vừa lên thư viện mượn mấy quyển sách. Kinh tế học chính trị học giao tiếp học ngôn ngữ học..

- Cái sự học mới vất vả lắm sao! – tôi cảm thán.

- Thì Sing là 1 trong 10 nước bất hạnh nhất thế giới và Việt Nam là 1 trong 10 nước hạnh phúc nhất thế giới mà em!

Anh cười và nói với tôi...

Việt Nam hạnh phúc lắm đấy mà em không nhận ra. Cũng biết Việt Nam không sạch Việt Nam nghèo Việt Nam không văn minh, Việt Nam giao thông kém điện nước tồi, lương lậu thảm hại... nhưng mà tổng kết lại là hạnh phúc! Điển hình là dân mình sống rất nhàn nhã nhé em, chả phải lo lắng ưu tư nhiều lắm. Em hãy cứ tưởng tượng em đã lớn rồi và có một gia đình. Ừ thì lương em ít nhà em không to xe em không đẹp chó nhà em không ngoan. Xời, lặt vặt. Tin không? Em vẫn cứ hạnh phúc! Chúng ta vẫn cứ hạnh phúc. Chúng ta sáng đi ăn vào lúc nhiều nước đã làm việc, ra quán nước uống cốc trà đá, xách xe lên cơ quan, chúng ta làm việc hoặc không làm việc (cái chuyện này không mấy quan trọng) rồi cầm ví ra ngoài ăn trưa với bạn bè, nhâm nhi cốc cafe fin nó có chảy đến sáng mai cũng được, sau đó chúng ta về cơ quan, không làm việc hoặc làm việc (có ai thèm để ý đâu), thi thoảng nhấc điện thoại lên buôn dưa lê hoặc mở máy chơi Line. Đến giờ chúng ta xách cặp lên và ra quán bia, ngồi cùng thằng chiến hữu tỉ tê chuyện vợ con chính trị xã hội bóng đá bóng chuyền bóng bầu dục...các loại bóng, đến giờ thì về nhà ăn cơm. Buổi tối có thể đọc báo, xem chưởng dài tập, hoặc ngồi nghe một đĩa nhạc của Phú Quang. Đến giờ thì đi ngủ, hoặc nếu mất ngủ thì ra ngoài ăn đêm, có cả trăm quán ăn đêm rải khắp các ngõ ngách của cái thành phố yên bình. Ai bảo Việt Nam không phải 1 trong 10 nước hạnh phúc nhất thế giới đáng vục mặt vào bát nước canh đến tắt thở.

Và có lần...

Anh ngồi ở bến xe nối các tuyến bus trong thành phố, anh cứ nghĩ mãi tại sao dân Sing đi lúc nào cũng nhanh, chạy ầm ầm để bắt bus hoặc tàu điện ngầm, đi làm đến chín giờ tối về là sớm nhất, ăn ngày một hoặc hai bữa với những cốc cafe Star Bucks 6S$, hút những bao thuốc 12S$ và thi thoảng hỏi về giá cổ phiếu ở Nhật lên hay xuống. Tại sao người ta nhìn nhau xa lạ và dè chừng. Tại sao tài chính, xe cộ, nhà cửa... ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của Singaporeans đến thế. À, chính vì thế họ không hạnh phúc! Anh có ước mơ làm tỉ phú, mà thế thì sống ở Việt Nam hạnh phúc lắm, vì tỉ phú ở nước mình cũng không khó mà, tiền chúng ta mất giá!

Tôi choáng váng nghe anh nói một hơi dài. Phù, tôi càng hiểu vì sao tôi lại thích Đăng. Anh có những cách nhìn cuộc sống thật hay. Bầu trời ngày càng nhiều sao hơn, đêm ở Sing dường như cứ bất tận. Đêm đầu tiên xa nhà, tôi nhất quyết không ngủ, tôi muốn nói chuyện, bởi với tôi, Đăng cũng là một người bạn.

Và đôi khi một người bạn đã là quá tuyệt rồi.

Ngày thứ hai

Tôi ngồi trên tầu điện ngầm. Ipod đang bật bản Trưa vắng của Mỹ Linh, giai điệu êm ả và giọng hát du dương. Bên cạnh tôi là Đăng, anh đang ngồi lơ đãng. Chúng tôi trên đường lên trường anh. Buổi chiều anh vẫn phải đi học nên tôi sẽ chơi loanh quanh trong trường anh để chờ, còn hơn là ngồi nhà một mình. Chúng tôi tạm biệt nhau ở cổng trường và hẹn cuối giờ chiều sẽ gặp lại nhau ở đây. Tôi được tự do khám phá. Cũng không phải là quá tệ.

Tôi đi loanh quanh trong trường. Rộng kinh khủng, phải đến hàng cây số, nếu không có những biển chỉ dẫn nhất định tôi đã lạc từ lâu rồi. Mệt lòi cả còi. Tôi chọn cách ngồi vào canteen và chọn một thứ đồ uống Nhật Bản, tôi nhâm nhi vị chua chua của nó trong một buổi chiều nhiều mây. Khi đã cảm thấy đỡ mỏi, tôi đứng lên đi tiếp về phía khu thể thao.

- Hey!

Tôi giật mình quay lại, ở cái chốn xa lạ này tôi quen đứa quái nào chứ. Một đứa con gái tóc hung đỏ xoăn tít, mặc bộ đồ thể thao màu ghi.

- Bạn muốn chơi không? – nó nói và chỉ vào sân.

- Chơi gì vậy? – tôi lúng túng.

- Bóng ném!

- Tớ không mang đồ, và tớ cũng chưa chơi cái này bao giờ.

- Không vấn đề, đây là môn chơi đơn giản mà. Bọn tớ đang thiếu người và nếu rảnh thì chơi cho vui. Cần gì thay đồ, có phải thi đấu gì quan trọng đâu!

Tôi lúng túng, nửa thích thú nửa sợ sệt. Như nhiều người, tôi chọn nửa đầu tiên. Quả thật lần đầu tiên tôi chơi trò này, ở Việt Nam chắc là không có. Tôi bước vào sân, những người chơi xung quanh đều đang cười nói rất thoải mái, cảm thấy thư giãn sau tiết học căng thẳng. Cảm giác lo lắng nhanh chóng trôi qua, như trên đường đua, tôi thấy mình bị cuốn hút. Những tiếng cười sảng khoái, những tiếng hò hét vang động cả không gian rộng lớn, những cú đập tay chiến thắng. Không quan trọng ngôn ngữ, màu da, trình độ, chúng tôi chơi một cách hoàn toàn vui vẻ. Một trường học quốc tế có thể dễ dàng dạy cho ta những điều đó.

Tôi chơi bao lâu không hề biết, đến khi trận đấu tạm nghỉ. Tôi ngồi ra phía hàng ghế ngoài, lấy tay tự lau những giọt mồ hôi, thì chợt tôi mới nhìn thấy Đăng, anh đứng từ lúc nào ở cạnh sân, anh mỉm cười, giơ ở tay lên một chai nước. Tôi chạy như một cơn bão về phía anh, nhận lấy chai nước mát lạnh từ tay anh.

- Êuuuuuu! Anh đến từ lúc nào thế, sao anh biết em ở đây?

- Cứ coi như tình cờ đi. Chơi vui không?

- Dạ vui. Haha, lần đầu tiên em chơi bóng ném đấy! Giỏi không?

- Giỏi – anh bật cười.

Chợt đứa con gái tóc hung rủ đỏ tiến về phía chúng tôi.

- Dunk! Hey hey how are u guys today? Want to play?

Hai người nói chuyện một hồi.

Trời ạ, có phải tôi không biết tiếng anh đâu, Đăng là đội trưởng đội tuyển bóng ném nam của trường. Anh mới sang có ba tháng thôi mà!

Chai nước rất mát. Chiều đẹp kinh khủng.

Ngày thứ ba

Không chỉ bóng ném, tôi làm một loạt chuyện tôi chưa bao giờ từng làm trước đây. Ăn đồ ăn của một chàng trai nấu này - thực ra anh chỉ tráng trứng và làm món rau trộn cho buổi sáng, nhưng ngon tuyệt. Buổi chiều đi trượt băng (tôi ngã oai oái) rồi thưởng thức món tu hài nướng ở một nhà hàng Trung Quốc đông có đến một nghìn người này. Đi xem vườn thú vào buổi tối này. Cả chuyện ngủ nữa, tôi chưa từng ngủ cùng chàng trai nào bao giờ! É! Đừng vội hét lên, Đăng ra saloon ngủ và nhường giường cho tôi, nhưng cũng là lần đầu tiên tôi như thế. Ban đầu cũng không quen nên khó ngủ, nhưng rồi vì ngày nào tôi cũng đi chơi đến mệt mới về nên đặt mình cái là rơi vào thế giới Doremon ngay. Một giấc ngủ ngoan.

Lần đầu tiên tôi thấy tuổi mười bảy còn nhỏ bé biết bao...

Ngày thứ tư

Ít nhất tôi cũng không phụ công bố mẹ tin tưởng, tôi đi vài trường đại học của Sing để hỏi về học bổng. Chiều thì đi chợ Bugis mua quà cho lũ bạn. Ngày hôm sau là tôi sẽ về. Và tôi nói với Đăng đêm cuối cùng trước khi về nhà tôi cũng không muốn ngủ. Anh cười, đưa tôi ra biển. Tôi đã nghe nhiều về vẻ đẹp của biển Sing nhưng giờ mới tận mắt nhìn thấy. Những bãi đá thoai thoải trải dài đến cuối trời. Cát mịn màng và sạch bong đến mát rượi cả chân. Mưa lại bắt đầu rơi xuống êm ả. Người ta nói nếu hai người cùng thấy mưa ở biển thì nhất định sẽ không bao giờ quên nhau. Tôi tự mỉm cười. Chúng tôi bỏ dép, đi bộ dọc bờ biển nói chuyện.

- Sao, Sing vui chứ em?

- Vui lắm anh!

- Em sang sống sẽ không thấy vui thế nữa đâu, vì em đang đi chơi nên thấy thế đó!

- Thật sao, có lẽ thế thật, có lẽ vì tâm trạng của em đến bây giờ vẫn còn dồn dập quá!

- Mà chuyện về cái vé là thật sao, bọn quỷ cái cũng nhắng thật đấy!

- Thì anh biết chúng nó rồi mà!

- Ừ. Đôi khi anh cũng nhớ phết, em bảo chúng nó thế!

- Haha, vậy thì anh về chơi đi, mình lại đi ra Nhà Thờ uống trà đá.

Anh im lặng. Rồi nhìn tôi cười:

- Có chứ. Nhớ Hà Nội lắm, chịu thế nào được đi lâu. Đất nào giữ được chân mình bằng nơi sinh ra mình. Anh đã mất thời đại học ở quá xa rồi. Bây giờ chọn Sing để học thạc sĩ cũng có lý do gần nhà mà.

Tôi im lặng, nhưng có cái gì đấy đập rộn ràng. Tiếp tục bước đi trên cát về phía biển... Tháng tám rồi, Hà Nội bây giờ là yêu lắm. Bắt đầu có lá. Bắt đầu người ta bắc ghế ra ngồi cửa nhà tán chuyện. Là những đêm trăng sáng nhất năm gió thổi mát lắm. Sao mà nhớ thế.

Người ta phải đi để mà nhớ. Thế thì tôi sẽ rời Sing để nhớ Sing, để nhớ biển Sing đêm nay đẹp lắm, và để nhớ anh. Tôi vừa sống những ngày đẹp nhất của tuổi mười bẩy. Có đôi khi người ta không cần nhắm mắt, mà vẫn thấy mình đang mơ.

Ngay khi đó, máy của anh vang lên bản nhạc chuông "I'm a flirt", Đăng nhấc máy. Rồi đưa cho tôi:

- Của em đấy! Vy gọi.

Tôi ngạc nhiên tột độ, nó gọi cho tôi làm quái gì vào giờ này.

- Alôha. Sao thế mày?

- Mày nên về nhanh... - giọng nó vẫn còn run...

Và...

Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi.

Minh Nhật

Ngày đăng: 10/01/2015
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Không thể quên em
 

Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một ngàn bước chân, em chỉ cần đi trước bước đầu tiên, anh sẽ đi về phía em chín trăm chín mươi bước còn lại”

Không Thể Quên Em - Hoa Thanh Thần

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage