Gửi bài:

Nếu nhắm mắt lại và thấy mùa hè

"People should fall in love with their eyes closed." – Andy Warhol.

***

neu-nham-mat-lai-va-thay-mua-he

1. Người ngồi sau

Tháng tư. Sáng tinh mơ, trời vẫn hơi ẩm và mát. Tôi đạp xe đến nhà Bảo. Cửa khóa kín. Chẳng có vẻ gì là cô bạn đã dậy. Tôi lôi điện thoại ra định gọi, thì cũng là lúc nghe tiếng gọi giật mình từ phía sau. Bảo ngồi vắt vẻo trên cây sấu ở sân to trước cửa, hai chân buông thõng đu đưa vô định. "Làm thế quái nào mà lên được đó vậy?", tôi thầm nghĩ.

- Phan! Cậu lại đến muộn 5 phút. Và chưa mua bánh mì ruốc – Bảo cao giọng, như đặc quyền của người có vị thế cao hơn. Theo đúng nghĩa của nó.

- Còn cậu thì đang làm cho bọn mình muộn thêm bằng việc trèo tít lên đó. Xuống đi.

- Nếu tớ nhảy xuống, cậu có đỡ tớ không?

- Cậu thích cả hai đứa gãy xương à? Leo lên cách nào thì xuống bằng cách đó. Nhanh! – Tôi tròn mắt trước đề nghị nửa đùa nửa thật kia. Mà sắp muộn giờ làm mất rồi. Cô nhóc định làm gì chứ?

Thế rồi Bảo ngoan ngoãn leo xuống, nhanh như một con sóc. Balo vải xanh dương đã đeo sẵn sau lưng, nhảy lên sau xe tôi gọn gàng. Tôi cảm thấy có gì đó bất thường. Có chuyện gì nhỉ? Chợt nhớ tới bánh mì ruốc chưa mua, đằng nào cũng không kịp, thôi để sau đó đi ăn bánh cuốn vậy. Bảo ngồi sau, gục trán vào lưng tôi, đặt câu hỏi băn khoăn:

- Phan này, sẽ không có ai thích tớ, đúng không?

- Tại sao cậu lại nghĩ thế?

- Con trai các cậu chỉ thích những bạn xinh xắn, đáng yêu, dịu dàng, hoặc siêu cá tính, nhưng vẫn phải xinh, đúng không?

- Ở đâu ra cái lập luận đó vậy? – Tôi không cười nữa, giọng cô bạn hơi nhỏ dần, khắc kỷ. Sau bao nhiêu lâu quen nhau thế, tự nhiên Bảo cần một người quan tâm hay sao?

- Cậu cũng thích bạn Minh đấy thôi... – Giọng Bảo buông lửng, trán cô khẽ nhấc khỏi lưng tôi. Tôi không rõ cô bạn thở dài hay đã hướng tầm mắt đi đâu nữa.

Não tôi hơi nhói lại. Hình ảnh Vi Minh cười tươi như bầu trời xanh ngắt lại hiện ra. Vi Minh học ở lớp bên cạnh, bắt đầu đến hồ bơi nơi tôi và Bảo làm thêm buổi sáng từ nửa tháng trước. Minh cũng chẳng phải hot girl hay kiểu con gái được nhiều người thích, nhưng tôi đoan chắc mọi người sẽ chẳng thể rời mắt nếu nhìn thấy Minh bơi. Cử động dứt khoát, không lấy một động tác thừa, đôi chân thon gọn trắng trẻo linh hoạt. Ngồi ghế cứu hộ, tôi biết đôi mắt mình cứ dõi theo sự chuyển động không ngừng của cô bạn. Nhìn đầu gối trắng hồng chẳng có lấy một vết sẹo hay thi thoảng tím bầm vô cớ như của Bảo, tôi thoáng nghĩ cô bạn chắc được nuôi dạy cẩn thận lắm. Có lẽ Bảo nhận ra điều đó. Có lẽ Bảo buồn vì điều đó. Nhưng tôi vẫn ở cạnh Bảo đấy thôi.

Bảo là một đứa con gái kì dị. Tôi không dùng từ kì lạ, mà là kì dị, vì có ý của nó. Bảo không xinh – nhiều đứa còn mạnh miệng nói dưới mức trung bình, nhưng tôi không quan tâm, học hành làng nhàng, ai hỏi đến thì im bặt, đầu óc rối tinh lơ đãng như để đâu mất. Thứ nữ tính thì tôi cảm thấy đã bị đánh rơi tự bao giờ, thay vào đó là cái gout ăn mặc cũ kỹ chẳng thời trang tẹo nào. Như lúc này chẳng hạn, Bảo mặc một cái áo font to gấp đôi khổ người với hình thù ngoằn ngoèo nhức mắt. Thế mà tôi ở cạnh Bảo đã gần 2 năm rồi. Cô lúc nào cũng ngồi sau xe, nói và nghe tôi nói. À, có thể vì lúc nào Bảo cũng ngồi sau, nên tất cả những gì tôi cảm nhận về tình bạn, luôn là giọng nói và sự lắng nghe. Những đánh giá phù phiếm kia chỉ là sự tham khảo để cười hoặc biết vậy rồi yên đó. Và bỏ mặc ngoài tai những câu hỏi tò mò, tôi cứ để Bảo ngồi sau xe mình.

2. Người đứng trước

Vi Minh lại là chuyện hoàn toàn khác. Từ hôm gặp ở bể bơi, tôi luôn cố tìm cô trên sân trường, hay thậm chí là để ánh mắt hướng ánh nhìn vào góc bàn thứ ba dãy trong cùng mỗi lần đi ngang qua lớp Minh. Cô bạn đeo một cặp kính mảnh gọng màu mật ong, rất hay cười vu vơ, và để nụ cười rạng rỡ dành cho bất cứ ai đi về phía cô ấy. Hoặc chỉ có mình tôi thấy nụ cười đó rạng rỡ thôi. Thảng như sự tự tin khác biệt ban sáng và cặp đầu gối trắng hồng đấy chỉ có mình tôi biết, và chỉ mình tôi đứng ngoài với cái sĩ số lớp hơn bốn mươi ấy. Vậy mà Vi Minh không biết đến, và không cười rạng rỡ với tôi, cứ để yên thờ ơ với đôi mắt tôi luôn dõi theo như thế này thôi.

Thế mà ngày ấy cũng đến. Lần đầu tiên Vi Minh vẫy tay chào, khi bắt gặp tôi trên cửa sổ hành lang nhìn xuống cô bạn đang ngồi ghế đá ôn bài, dòng suy nghĩ của tôi như bị ngắt lại, không còn lo lắng và buồn bã một mình. Rồi ngạc nhiên và vui mừng như thế, Minh gọi tên tôi mấy ngày sau, và cười chào như đã thân thiết. Chỉ có thế mà tôi đã cười cả ngày, thầm cảm ơn tấm bảng tên xấu xí sáng sáng đeo lên cuối cùng cũng có mục đích chính đáng. Bảo nhìn tôi như một đứa dở hơi, rồi lại cắm cúi với quyển sách về thiên văn học, loại sách mà chẳng mấy ai có thể tìm đề tài chung mà nói chuyện.

- Cậu với bạn Minh đến đâu rồi? – Câu hỏi hơi vang vang trong không khí ẩm ì oạp tiếng nước. Bảo vẫn không rời cuốn sách. Vi Minh đã về từ lâu.

- Ừ, thì... bạn ấy nhận ra tớ, và chào tớ – Tay tôi vô thức đan lại, hai ngón trỏ tạo những chuyển động qua lại ngẫu hứng.

- Tức là chưa nói chuyện? – Bảo hơi ngước mắt, nhìn tôi dò xét. Cái nhìn của cô cứ khiêu khích khó chịu, trông chẳng có vẻ gì là chân thành cả. Tôi im lặng, dồn điểm nhìn vào từng đợt nước mỏng trào ra khỏi thành bể.

- Dạ hội cuối năm nay, bọn mình được phép tham dự rồi đấy. Cậu định mời ai? – Cô nhóc khẽ hơi xô người dậy vào thành ghế. Câu hỏi tưởng chẳng có vẻ gì liên quan này lại như dồn tôi vào một bức tường lớn ngõ cụt. Nói là dạ hội, cũng chỉ là một buổi ăn uống âm nhạc trong phòng hội trường rộng mênh mang. Chỉ dành cho lớp 11 và 12. Tôi vốn cứ nghĩ đấy chỉ là một dịp để xúng xính đến trường mà không phải mặc đồng phục. Nhưng giờ thì khác một chút. Hoặc nhiều chút. Tôi có nên thử mời Vi Minh không nhỉ? Tôi còn chưa nói chuyện với cô nữa.

Tôi cố tiếp cận với Vi Minh, khi cô đang ngồi nghỉ, thả chân thảnh thơi sau khi đã hoàn thành 6 vòng, tức là 150m bơi ếch. Nhận ra sự xuất hiện sau lưng, Minh quay lại, cười tươi và chào tên tôi một cách thoải mái. Cũng chẳng khó lắm để bắt đầu một đoạn hội thoại, khi ít nhất tôi và cô bạn trước mặt chung một môi trường sống và nhiều điểm hơi khác đủ tò mò. Vi Minh vẫn bơi ở một bể khác trong thành phố, nhưng vì gần đây tăng giá vé tháng nên cô chuyển về tập ở đây. Cô đoán việc mình được "an toàn" ở lớp vì cặp kính cận nhẹ và tóc mái đã hơi rủ xuống rồi. Nghe đến đây, tôi cười vang, và thấy Vi Minh xinh xắn quá đi. Đột nhiên tôi nghĩ về Bảo và cuộc hội thoại mấy tuần trước. Nhưng tôi gạt sang một bên, và hỏi Minh về buổi dạ hội tuần tới. "Cậu biết nhảy Waltz không?" Đôi mắt Vi Minh chợt sáng bừng lên, như chính cơ hội của tôi có được. Waltz tôi biết, cũng từ một lớp học hai tuần theo yêu cầu của Bảo nhân dịp sinh nhật cô cuối năm ngoái. Tôi lại nghĩ đến Bảo nữa, một cách vô thức. Vi Minh ghi nhận sự gật đầu của tôi, bỗng nhiên hướng ánh nhìn về phía góc bể đối diện lặng yên: "Thế còn Bảo? Cậu không đi với Bảo đến buổi dạ hội sao, Phan?"

Tôi nhìn về phía đó. Và không vô thức nghĩ về Bảo nữa.

3. Điệu Waltz mùa hè

Câu hỏi của Minh vẽ ra một ranh giới mơ hồ giữa tôi và Bảo. Không, chẳng phải do lỗi của Vi Minh, chỉ là Minh là người tôi thích mà thôi. Tôi không trả lời gì sau đấy. Vi Minh cũng về để kịp lớp học thêm buổi sáng. Lời mời bị bỏ ngỏ, tôi còn chưa nói hết lời. Bảo hoàn toàn có thể đi với hội độc thân trong lớp, hoặc kiếm một cậu bạn nào đó, hoặc ở nhà. Vì cớ gì mà tôi phải đi với cô, hay hơn thế, vì cớ gì mà mọi người nghĩ tôi với Bảo đi với nhau đến buổi dạ hội. Tôi không nói những điều đó với Bảo. Cũng không muốn để cho cô biết, hay nhận ra. Sáng, tôi vẫn đến nhà đưa Bảo đi làm cùng, mua bánh mì ruốc sẵn. Nhưng tôi không ngồi cạnh Bảo vào lúc cuối ca khi bể đã vãn người nữa. Hai đứa cứ ngồi đầu bể cuối bể, tôi tranh thủ bắt chuyện với Vi Minh nhiều hơn, cố tách Bảo ra khỏi suy nghĩ riêng biệt. Vậy mà nhiều khi nhắm mắt lại ngủ lơ mơ, tôi nhìn thấy Vi Minh trước mắt, và giọng nói của Bảo sau lưng. Khỉ thật, tôi có phải lựa chọn gì đâu chứ.

Hôm dạ hội, buổi sáng Vi Minh vẫn đến bơi như thường lệ, và không nhắc gì đến buổi tối đặc biệt. Nhìn cô bạn đi khỏi cánh cổng, lòng tôi bỗng như quặn thắt lại. Tôi đuổi theo Vi Minh, lao ra, nhưng cô bạn đã cách xa gần năm chục mét. Tôi hét to lời mời buổi tối mà đã tập đi tập lại không biết bao nhiêu lần trong đầu, nhưng Minh đeo tai nghe nhạc. Có thể cô ấy sẽ chẳng bao giờ nghe thấy được điều tôi muốn nói.

Tôi quay về, lòng nặng trĩu. Bảo ngồi xuống cạnh: "Tối qua đón tớ. 6h rưỡi." Tôi gật đầu đại khái. Tự nhủ cũng chẳng có gì quan trọng, Vi Minh sẽ còn đến đây cả hè, thế nhưng sao bước ra khỏi không gian oi ả ve kêu như biểu tình, tôi lại cảm thấy mình đã bỏ lỡ một nhịp thở của bầu trời xanh.

Tối đón Bảo, tôi tự ngạc nhiên với chính mình bởi hình ảnh cô bạn như con nhím xù xì quen thuộc đã biết mất, thay vào đó là một cô nhóc với váy đen satin mềm, đôi tai lấp lánh và chiếc túi nhỏ dịu dàng. Thoáng chốc tôi quên béng mất Vi Minh, bối rối quýnh quáng lần đầu tiên đèo cô bạn ngồi xe một bên. Bảo trở nên rụt rè, bám nhẹ áo tôi, hỏi tôi về sự thay đổi đột ngột. Tôi mỉm cười. Chẳng cần nhìn cô bạn, tôi cũng cảm được sự nỗ lực đầy nữ tính, và người ngồi sau tôi đích thị là Cinderella. "Sẽ nhảy một điệu Waltz, lượn một vòng rồi về nhé." Tôi đề nghị. Bảo không nói gì nữa, nhưng tôi biết cô đang cười lơ đãng dưới những hàng cây rợp lá.

Đứng trước sảnh, tôi sững người lại. Vi Minh mặc chiếc váy floral với thắt lưng vintage to bản, tóc buộc cao, cầm chiếc clutch nhỏ đúng như người mẫu ảnh ở những tạp chí vùng Đông Á. Những người bạn xung quanh cũng biến đổi, như ngôi sao nhỏ của thế giới mà tôi chưa từng biết đến. Vi Minh đứng giữa hội bạn, nghe những lời khen thoảng qua, mắt thi thoảng vẫn dáo dác tìm kiếm. Có thể cô đã hẹn với bạn khác, lời mời cuối cùng như một sự cứu vớt quá đỗi muộn màng. Tôi ngoảnh mặt quay đi, thì thầm với Bảo về những đứa trẻ đỏm dáng.

Nhạc Waltz nổi lên, tôi đứng chờ Bảo đang bị lôi kéo bởi đám con gái trong lớp, chợt thấy Vi Minh đi về phía mình, và cười rạng rỡ. "Tớ đã tìm cậu, Phan ạ." "Cậu nghe thấy tớ hét gì sáng nay sao?" "Tất nhiên. Và tớ hiểu cậu và Bảo chỉ là bạn thân không hơn. Thật dễ chịu khi biết điều đó". Minh tự tin, kéo tôi ra với nhịp chân hoàn hảo. Nhưng tâm trạng tôi thì rối bời, cứ như cuộn len đã tháo tung ra đang cố quấn lại chẳng còn hình thù. Qua bờ vai thơm mùi cherry của Minh, tôi cố đưa mắt tìm Bảo, nhưng không thấy. Không như tôi tưởng tượng và nghĩ về nó, giờ tôi chỉ mong điệu nhảy kết thúc thật sớm. Không phải là tôi không thích Vi Minh, nhưng hôm nay đã không còn thích hợp nữa rồi. Cuộc đối thoại hôm nào lại nhảy múa trong đầu tôi. Tôi nhìn Vi Minh, và khẽ nhắm mắt. Trong tôi chỉ còn vang giọng nói của Bảo.

Bản valse đầu tiên kết thúc, tôi biết mình phải rút khỏi đây. "Minh, tớ xin lỗi." "Tớ nhìn thấy Bảo rời khỏi đây từ nãy. Phan này, có lẽ cậu không thích tớ như cậu tưởng đâu." Minh cười hiền, vẻ tự tin thoạt đầu có thể chỉ là một cách để tôi lựa chọn. Cô bạn quá tốt để cho tôi nhận ra điều tôi cần biết. Tôi lao ra sân đã chỉ còn lác đác đèn và tiếng ve dế inh ỏi. Tôi gọi to tên Bảo. Ngay lúc định rút điện thoại ra, tôi lại giật mình bởi tiếng gọi phía sau. Bảo với cái váy satin mềm như thế, ngồi vắt vẻo trên cây to góc sân trường. "Làm thế quái nào mà lên được trên đó vậy?", tôi thầm nghĩ.

- Phan, cậu vừa nhảy điệu Waltz với ai thế? – Bảo cao giọng như đặc quyền của người ở vị thế cao. Nhưng giọng cô như sắp vỡ.

- Tớ xin lỗi. Cậu xuống đi. Chúng ta sẽ nhảy. Ở đây cũng được.

- Cậu thích Vi Minh vì Vi Minh xinh đúng không? – Bảo như sắp khóc, hoặc đã khóc. Như sự khắc kỷ vì tôi ở bên cạnh bấy lâu cũng bỏ cô đi mất.

- Không. Lúc nhảy với bạn ấy, tớ chỉ nghe thấy giọng cậu trong đầu – Tôi lắc đầu thú nhận. Thật chẳng dễ dàng gì để nói được một câu an ủi ra hồn trong tình huống thế này.

Bảo im lặng. Tiếng nhạc trong sảnh và tiếng ve hoà vào nhau, xen giữa không gian. Tôi đứng yên, chờ Bảo. Hết đoạn nhạc, giữa tiếng ồn như thế, Bảo cất giọng khẽ khàng:

- Nếu tớ nhảy xuống, cậu có đỡ tớ không?

- Ừ.

Cô nhóc gạt đi giọt nước đuôi mắt, mỉm cười. Và rồi... thôi không nói nữa đâu.

Written by Z.

Ngày đăng: 21/01/2015
Người đăng: Pipi Tất Màu
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Địa điểm mua đặc sản Điện Biên uy tín
Không ai dừng lại
 

Không ai dừng lại một chỗ, bởi ngay cả khi bạn không đi, thời gian cũng sẽ kéo bạn đi.

Hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương - Mộc Cẩn Thiên Lam.

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage