Gửi bài:

Những dòng lưu bút

(truyenngan.com.vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")

Những cây phượng trong sân trường đồng lọat nở hoa, đỏ rực một màu lửa. Đó là mùa phượng cuối cùng trong đời học sinh của Hạ.

***

nhung-dong-luu-but

Vào buổi học cuối cùng, Vũ chồm người qua bàn, đưa Hạ cuốn sổ nhỏ:

- Hạ ơi! Chúng mình sắp xa nhau rồi! Hạ ghi cho Vũ vài dòng lưu bút đi!

Hạ đang xếp mấy cuốn vở vào cái túi may bằng những mảnh vải vụn, ngước lên nhìn Vũ. Hai hàng lông mày cau lại, khó chịu như bị quấy rầy. Dù nghe rõ điều Vũ yêu cầu, Hạ vẫn hỏi lại:

- Cái gì? Cậu vừa nói gì?

Vũ làm như không nhận ra vẻ lạnh lùng của Hạ. Nét mặt cậu thản nhiên, giọng tỉnh bơ:

- Mình muốn Hạ ghi cho mình vài dòng lưu bút!

Hạ khoát tay, lắc đầu, cương quyết:

- Cậu đưa người khác đi! Mình bận lắm! Với lại, mình không thích cái trò viết lưu bút vớ vẩn ấy!

Giọng Vũ nhỏ hẳn như sợ người khác nghe thấy:

- Hạ có thể không viết cho ai, nhưng hãy viết cho mình! Mình... Mình ...Năn nỉ đấy!

Vũ sợ thế là thừa. Cả lớp đang ồn ào bàn tán các đề tài "hot" như quyết định thi trường nào? Sẽ tổ chức đi đâu trong hè, khi chờ kết quả thi đại học? Đứa nào sẽ đi du học? Ở đâu?...Rôm rả nhất vẫn là chuyện luyện thi cấp tốc, rồi giá cả, địa điểm, giáo viên v.v...

Hạ đứng ngòai các cuộc thảo luận ấy. Hạ không có tiền và cũng chẳng có thời gian.

Giọng nói nhỏ nhẹ của Vũ khiến Hạ ngạc nhiên. Hạ ngẩng lên. Vũ đang nhìn Hạ bằng ánh mắt ấm áp rất lạ. Vừa giục giã, vừa cầu khẩn, hệt như một chú bé đang vòi quà và sẽ bật khóc nếu bị từ chối. Hạ thở dài, đưa tay cầm cuốn số:

- Thôi được! Mình sẽ ghi! Vài chữ thôi nhé!

- Mình cám ơn Hạ!

Vũ gật đầu, mắt long lanh. Hạ nhận ra, Vũ có đôi mắt thật đẹp. Như một tấm kính trong suốt, lấp lánh và tinh khiết.

Chuyện ghi lưu bút đã rôm rả trong lớp suốt cả tháng qua. Mọi người chuyền tay nhau những cuốn sổ trang trí rất đẹp. Nhiều người còn tặng nhau ảnh hay những món quà nho nhỏ. Riêng Hạ là ngọai lệ. Chẳng ai đưa Hạ ghi lưu bút. Hạ cũng không có sổ lưu bút. Hạ ghét cái trò giả dối này. Ai cũng chỉ viết những lời tốt đẹp, những điều thật hay, vì biết rằng nếu viết đúng những gì mình cảm nhận, người kia sẽ buồn, sẽ giận. Vả lại, nếu có ca ngợi hay nói tốt cũng chẳng hại gì. Sắp chia tay. Có khi chả bao giờ gặp lại nhau.

Những năm tháng qua sẽ trở thành dĩ vãng. Với những người khác, quãng đời học sinh đầy ắp kỹ niệm và nhiều điều để nhớ. Riêng Hạ, tuổi học trò trôi qua nhạt nhẽo, không mộng mơ, cũng chẳng có niềm vui.

Tuổi thơ của Hạ không êm đềm như những đứa trẻ khác. Ngay từ khi mới lẫm chẫm tập đi, Hạ đã biết mình là "đứa con hoang". Mẹ Hạ, một phụ nữ quá lứa không chồng đã sinh Hạ trong nỗi cô đơn và những cái nhìn dè bỉu. Thời đó, đó là một chuyện vô cùng xấu xa. Nhưng mẹ cắn răng bước qua mọi dư luận nghiệt ngã để nuôi Hạ khôn lớn. Từ bé Hạ đã hay bị bắt nạt, bị đánh đập, bị hành hạ vô cớ bởi bọn trẻ con trong xóm hoặc những gã đàn ông bệ rạc say khướt. Nhưng đôi khi, Hạ cũng gồng mình chống trả bằng tất cả sức mạnh của uất hận dồn nén khiến "kẻ thù" phải mếu máo bỏ chạy. Thỉnh thỏang, bố mẹ chúng sang nhà Hạ chửi mắng. Khi đó, hoặc Hạ lặng lẽ như bị điếc, hoặc Hạ gào lên bằng thứ ngôn từ tục tĩu nhất mà nó nghe được từ những gã đàn ông say rượu. Không ít lần, các bà mẹ thất kinh, vừa dẫn con về, vừa lẩm bẩm: "Đừng dây vào cái đứa con hoang mất dạy ấy!". Nhờ đó, Hạ và mẹ mới được yên. Nghèo đói và định kiến đã biến Hạ thành một đứa trẻ lầm lì, ít nói, sẵn sàng "xù" lên với bất cứ ai. Vì thế, mọi người gọi Hạ là "con Xù", thay cho tên khai sinh.

Đến tuổi, Hạ cắp sách đến trường. Khuôn mặt không biết cười, lúc nào cũng khó đăm đăm của Hạ khiến nó không có bạn bè. Bù lại, Hạ học giỏi, luôn trong số học sinh đứng đầu lớp. Bởi Hạ biết, cách duy nhất để thay đổi số phận là phải học thật giỏi.

Ngược lại với Hạ, Vũ sinh ra đã có tất cả. Là con trai độc nhất trong một gia đình giàu có, Vũ được nuông chiều như hoàng tử. Tuy vậy, tính Vũ giản dị và hiền lành chứ không chảnh như mấy đứa con nhà giàu khác. Không những thế, Vũ còn rất đẹp trai. Vẻ đẹp thanh mảnh, thư sinh, với nước da trắng mịn như con gái và cặp môi đỏ như thoa son. Vũ khiến nhiều đứa con gái trong lớp Hạ liêu xiêu. Tất nhiên trong đó không có Hạ. Vậy mà, sao Vũ lại đưa sổ, đề nghị Hạ ghi lưu bút? Mà lại năn nỉ nữa chớ! Hạ nhét cuốn sổ của Vũ vào túi, lẳng lặng ra về. Hạ không chào ai, cũng chẳng ai chào Hạ, như xưa nay vẫn thế.

Hạ quên bẵng cuốn sổ của Vũ. Bao nhiêu công việc ở nhà đang chờ. Rất khuya, Hạ lôi sách vở ra ôn bài, cuốn sổ rơi ra, trượt xuống bàn. Hạ cầm lên.

Trên trang bìa màu xanh nước biển in hình một cô bé mặc áo dài trắng. Mái tóc đen dày trượt qua vai, che lấp má trái. Đôi mắt có hàng mi cong đang cúi xuống hai chữ "Lưu bút" màu tím trên trang giấy hồng. Hạ cười thầm. Con trai mà cũng màu mè quá! Chắc chắn trong này đầy ắp những lời tán dương, ca ngợi, những lời lẽ yêu thương của bọn con gái trong lớp ghi cho Vũ đây.

Hóa ra không phải. Những trang giấy in hoa chìm bên trong vẫn trống trơn, còn thơm mùi mực. Hạ lật trang sau. Một tờ giấy gấp đôi rơi ra. Hạ cầm lên, nhìn lướt qua, rất nhanh, để biết đó là một bức thư. Chắc Vũ để quên trong cuốn sổ!

Hạ định gấp lại, đặt vào chỗ cũ để ngày mai trả lại cho Vũ. Nhưng tính tò mò thôi thúc Hạ. Mình chỉ muốn biết là thư của ai gởi Vũ hay thư của Vũ viết cho ai thôi mà! Hạ tự nhủ khi mở tờ giấy. Những hàng chữ nghiêng nghiêng, đều đặn, đôi chỗ viết hoa bay bướm, rất điệu. Rõ ràng người viết đã cố nắn nót.

Ôi! Không thể nào! Hạ dụi mắt, nhìn sững dòng đầu tiên:

GỞI XÙ!

Là Hạ? Thư gởi cho Hạ?

Trước hết, cho mình xin lỗi vì đã nói dối. Mình không nhờ cậu viết lưu bút. Mình chỉ muốn tặng cậu sổ này. Mình phải nói dối vì sợ cậu từ chối.
Mình chọn cuốn sổ hơi màu mè này ( Hạ mỉm cười ) vì nó rất con gái. Cậu hãy viết vào đây bất cứ điều gì. Đó có thể là những suy nghĩ và trải nghiệm, những trăn trở và lo âu, những bực dọc và khó chịu, những cay đắng và muộn phiền, và tất nhiên, cả yêu thương và say đắm nữa... Khi đó, cậu sẽ không phải bắt trái tim nhỏ bé của mình mang vác những nhọc nhằn mà đôi khi cuộc sống đã đè lên vai cậu một cách bất công.
Song, trước hết, mình muốn nói với cậu vài điều.

1. Xù ơi,

Cậu có biết, mình đã để ý, dõi theo cậu suốt thời gian qua? Thật ra, trước kia mình chả bao giờ để ý đến cậu đâu. Mình sợ, động đến cậu, cậu lại xù lên như một con nhím. Nhưng rồi, một lần, nghỉ giải lao giữa tiết, mình bắt gặp cậu đang nhìn ra ngòai. Ở đó có một con bướm đang đậu trên một bông hoa sao nhái. Trong mắt cậu khi đó chợt rực lên thứ ánh sáng kỳ lạ, giống như những tia nắng đầu tiên của mùa xuân, mềm mại và ấm áp. Môi cậu hé mở thành một nụ cười, khiến cả khuôn mặt cậu sáng ngời, rạng rỡ. Hóa ra, cậu cũng là người lãng mạn.

Lãng mạn ư? Hạ không biết mình có lãng mạn không? Nhưng Hạ rất thích nhìn ngắm thế giới xung quanh bằng con mắt của một kẻ thèm khát, để rồi mơ ước đủ thứ viễn vông. Những buổi tan trường, Hạ thích ngắm vầng mặt trời đỏ rực đang khuất dần sau những dãy núi xa, khao khát được một lần đi xa. Sau những cơn mưa rào mùa hạ, đám cúc dại đồng lọat nở hoa, trắng xóa hai bên đường. Hạ muốn được khóac lên mình chiếc áo dài mới, may bằng gấm Thái Tuấn, giống như nhiều đứa con gái trong lớp, thay cái áo vải xoa đã chuyển sang màu cháo lòng. Cái áo dài duy nhất mẹ may cho Hạ từ khi vào lớp 10, vừa nóng hầm hập, vừa ngắn treo, vừa chật đến độ đôi khi Hạ không dám thở mạnh. Hạ còn mơ ước có một căn phòng khách thật đẹp để khi Hạ đặt cái chai cắm những bông cúc dại lên bàn, mẹ không quay đi, lặng lẽ thở dài như vẫn thế...

2. Một hôm, vô tình mình nghe được cuộc đối thọai giữa cậu và cô giáo chủ nhiệm. Cậu từ chối khỏan học bổng dành cho học sinh nghèo, nói để cho bạn Thi vì nhà bạn ấy khó khăn hơn. Lúc đầu, cô giáo không chịu vì học bổng dành cho học sinh giỏi. Nhưng cậu cứ năn nỉ mãi, thế là cô giáo đành phải đồng ý. Và...Cậu đã mỉm cười.

Cậu biết không, khi cười, trông cậu đẹp hẳn ra. Lúc đó, mình thật sự ngạc nhiên và bắt đầu có những suy nghĩ khác về cậu. Hóa ra, dưới vẻ ngoài khó chịu và lạnh lùng của cậu là một trái tim nhân hậu. Mình thấy khâm phục cậu. Cậu chẳng bao giờ đi học thêm. Ở nhà cậu cũng ít có thời gian học bài. Vậy mà cậu vẫn học giỏi. Cậu rất thông minh và thật kiên cường! Chỉ cần thế, cậu có thể ngẩng cao đầu trước bất cứ ai, Xù ạ!

Ôi trời! Chuyện nhường học bổng thì có gì đâu cơ chứ! Đúng là hòan cảnh của Thi khó khăn hơn nhà Hạ. Ba Thi là thương binh, mẹ bán vé số. Ai ở vào trường hợp của Hạ cũng sẽ làm như vậy thôi.

Còn chuyện học. Gì mà khâm phục với kiên cường? Do cảnh nhà vậy nên Hạ phải cố gắng. Mẹ Hạ làm công nhân may. Buổi tối, bà nhận thêm hàng gia công. Hai mẹ con hì hục chong đèn đến khuya. Mẹ đạp máy, Hạ thùa khuy, vắt lai, kết cúc...Vì vậy, ở trường, Hạ phải hết sức tập trung, cố căng óc nghe giảng để có thể thuộc bài ngay tại lớp. Giờ giải lao, Hạ tranh thủ ngóay bút lia lịa, giải các bài tập. Chỉ vậy thôi chứ cũng chẳng thông minh gì!

3. Cậu có vui hơn chút nào không khi biết rằng, không phải tất cả mọi người đều không ưa cậu, xa lánh cậu? Có bao giờ cậu cảm nhận được, có một người hay đứng từ xa dõi theo mỗi bước đi của cậu, vui với niềm vui của cậu (dù rất hiếm hoi), buồn với nỗi buồn của cậu (dù cậu cố dấu dưới vẻ ngòai lạnh lùng)?

Hai tai Hạ chợt nóng bừng. Vũ để ý tới Hạ?

Ngay từ khi còn nhỏ, Hạ đã không có thói quen trò chuyện, kể cả với mẹ. Bởi mẹ lúc nào cũng tất bật. Công việc như vắt kiệt sức lực đến nỗi chẳng mấy khi mẹ mở miệng, chẳng mấy khi cười. Lớn lên, phần thì mặc cảm, phần khác, lúc nào Hạ cũng bận rộn, chẳng có thời gian trò chuyện với ai. Mà cũng chẳng biết nói gì. Giờ ra chơi, Hạ học bài, làm bài tập, hoặc gục xuống bàn tranh thủ ngủ vài phút. Hạ chẳng bao giờ để ý đến việc người xung quanh nghĩ về Hạ như thế nào? Đánh giá Hạ ra sao? Từ nhỏ, Hạ đã bị người ta ghét rồi. Hạ học giỏi, không vi phạm nội qui nên cũng chưa bao giờ bị thầy cô nhắc nhở. Mục tiêu của Hạ là cánh cửa trường đại học. Hạ như một cua rơ xe đạp, đã ngồi lên yên là lao thẳng tới đích.
Nếu như Hạ biết, có một chàng trai hòan hảo như Vũ để ý, liệu Hạ có vui hơn? Thật khó trả lời. Bởi Hạ chưa bao giờ có bạn chứ đừng nói bạn trai. Cũng chưa hề biết cảm giác " được để ý". Cũng may là bọn con gái trong lớp không biết Vũ " để ý" Hạ. Nếu không, chắc chắn Hạ sẽ không được yên.

4. Cậu có nhớ, trong buổi liên hoan cuối năm lớp 11, có một người đã hát bài: "Tâm hồn" ( Nhạc: Huy Tiến - Thơ: Song Hào)? Cậu còn nhớ những câu này: "Mặt đất còn gai chông/ Bầu trời còn mưa gió/ Bao giờ em đau khổ / Hãy tìm đến với anh".

Cậu có biết, hôm đó, chàng "ca sĩ vườn" muốn gởi bài hát ấy, cái thông điệp ấy cho ai không? Cậu sẽ chẳng bao giờ đóan ra đâu! Là cậu đấy!

Là Hạ ư? Vũ đùa!

Hôm đó, Vũ vừa đàn ghita vừa hát. Giọng Vũ trầm và ấm. Tiếng ghita cũng thật ngọt ngào. Ánh mắt Vũ khi đó nhìn xa xăm. Dường như không hướng về một ai. Nhưng cũng dường như hướng về tất cả mọi người, trong đó có Hạ.

Khi tiếng hát vừa dứt, Vũ cúi chào, nhìn khắp các khuôn mặt trong lớp: " Bài hát này là thông điệp tôi muốn gởi tới một người...".

Trời ơi, cái dấu ba chấm ấy đã làm không ít đứa con gái trong lớp Hạ điên đảo, mất ăn mất ngủ. Hạ cũng vậy! Nhiều đêm sau đó, Hạ cứ thao thức. Không biết vì đâu? Vì chất giọng truyền cảm của "ca sĩ"? Vì giai điệu sâu lắng của bài hát? Hay vì ánh nhìn của Vũ? Rồi Hạ gạt đi, tự trách mình huyễn hoặc...

Giờ ra chơi, bọn con gái trong lớp tụ tập bàn tán xôn xao. Người hạnh phúc đó là ai? Chắc chắn là con gái rồi! Mà cũng chưa chắc! Bởi Vũ đẹp như con gái. Biết đâu, Vũ muốn gởi thông điệp tình yêu của mình đến một anh chàng nào đó? Hỏi, Vũ chỉ cười: "Bí mật!".

Điều bí mật ấy mãi mãi là bí mật. Bọn trong lớp đành hài lòng với kết luận là Vũ chỉ bịa để mọi người bàn tán cho vui. Vậy mà bây giờ, Vũ tiết lộ, người ấy là Hạ? Liệu có nên tin?

5. Xù ơi! Cậu có biết ai là tác giả của những" món quà" nho nhỏ thỉnh thỏang xuất hiện trong hộc bàn hay trong cặp của cậu? Cậu có biết, người ấy hi vọng, những "món quà" ấy tuy đạm bạc, nhưng có thể làm hồng lên chút xíu khuôn mặt tái mét và hai bàn tay run rẩy vì đói của cậu?

A! Lại là Vũ?

Đó là đầu năm lớp 12. Mẹ Hạ bỗng lâm bệnh, phải nghỉ việc không lương hơn một tháng. Chưa bao giờ cảnh nhà túng quẫn như thế, Hạ vất vả đến thế. Hạ phải vừa chăm mẹ, vừa làm việc nhà, vừa tranh thủ làm hàng thay mẹ. Những đồng tiền ít ỏi có được chỉ đủ thuốc thang và bồi dưỡng cho mẹ. Hạ thường xuyên đến lớp với cái bụng rỗng, run rẩy vì đói...

Lần đầu tiên phát hiện ra "món quà" trong hộc bàn, Hạ đã rụt tay lại, cả người cứng đơ vì sợ. Hạ chưa quên những con chuột chết, những xác thằn lằn khô quắt, thậm chí, có khi là một con cóc còn sống gói trong miếng giẻ...mà bọn trẻ con nhét vào túi hay vào hộc bàn của Hạ những ngày thơ ấu. Sao đến bây giờ chúng vẫn không buông tha Hạ? Hạ có lỗi gì với chúng?

Hạ đã định mặc kệ, không thèm để ý. Nhưng rồi, một mùi thơm rất quen thuộc bốc lên khiến Hạ đổi ý. Hạ rụt rè mở ra. Đó là một gói xôi đậu phụng rắc muối mè. Một mảnh giấy nhỏ đính kèm: "Chúc Xù ăn ngon!". Hạ ngước lên, nhìn quanh. Không ai để ý đến Hạ.

Từ đó, thỉnh thỏang Hạ lại có quà. Khi thì gói xôi, lúc trái bắp hay củ khoai, có khi là một cái bánh cam béo ngậy ...Hạ cúi đầu, ngốn ngấu chỉ trong vài phút, thấy ấm lòng vì biết rằng mình không cô độc như vẫn tưởng. Rằng xung quanh Hạ còn có người tốt. Hạ đã cố dò tìm nhưng không thể phát hiện ra tung tích "kẻ dấu mặt". Hạ hiểu. Không phải lúc nào cái người tử tế đó cũng có cơ hội. Người ấy sẽ rất khó xử, sẽ bị xa lánh và trêu chọc vì đã quan tâm tới "Người ngòai hành tinh" là Hạ.

Tất nhiên không phải ngày nào Hạ cũng có "quà". Cũng không phải lúc nào "quà" cũng đến vào sáng sớm. Có hôm, tan học, Hạ lẩy bẩy đứng dậy, thu xếp sách vở. Có cái gì cồm cộm giữa cuốn sách hay trong trang vở. Hạ lật ra. Mẩu bánh mì bằng nửa bàn tay, cái bánh qui, mẩu sắn luộc...Thế cũng đủ cho Hạ lết được tới nhà.

Điều tuyệt vời nhất là ngày lễ Tình nhân vừa rồi, lần đầu tiên Hạ có quà. Không phải một bông hồng đỏ thắm hay thỏi sô cô la ngọt ngào. Chỉ là một con gấu bông to bằng ngón chân cái để đeo chìa khóa. Hạ cầm con gấu, sung sướng đến độ súyt nữa thì hét to giữa lớp: " Xem này! Tôi cũng có quà Valentine!". May mà Hạ kìm lại được. Thỉnh thỏang, Hạ đem con gấu ra ngắm nghía, lắc lắc để nó đung đưa trên đầu ngón tay và hỏi: "Bạn là ai?".

6. Xù ơi! Điều cuối cùng mình muốn nói với cậu: Bây giờ, cậu chỉ là một viên ngọc thô. Nhưng mình tin rằng, nếu được mài dũa, cậu sẽ trở thành một viên kim cương quí giá. Cậu hãy tự tin, cố gắng hết sức mình để vươn lên, không bao giờ từ bỏ mục đích. Những điều tốt đẹp đang chờ cậu ở phía trước.

Mình chúc cậu hạnh phúc. Bởi vì, hơn ai hết, cậu xứng đáng được hưởng hạnh phúc.

Một người bạn của cậu

Hạ áp lá thư vào ngực, người nóng ran, mắt cay xè, mũi rân rân. Dường như có một luồng hơi nóng không biết từ đâu phả tới, chạy dọc cơ thể khiến Hạ ngây ngấy như lên cơn sốt. Tràn ngập trong Hạ một tình cảm khác lạ. Vừa lâng lâng ấm áp, vừa xao xuyến rạo rực.

Hạ đọc đi đọc lại lá thư đến thuộc lòng và nhận ra, Vũ có lý. Bấy lâu nay, Hạ tự ti và mặc cảm, tự khép mình lại, chui vào một cái vỏ ốc, thờ ơ với mọi việc xung quanh vì nghĩ mình luôn bị xa lánh, ghét bỏ. Hóa ra không phải vậy! Hóa ra, bên cạnh Hạ luôn có Vũ, với ánh mắt ấm áp luôn dõi theo, với sự trợ giúp hết sức hữu ích và chân tình... Và, biết đâu đấy, còn nhiều người khác nữa mà họ chưa kịp thú nhận, như Vũ?

Lá thư của Vũ không chỉ đem đến cho Hạ một sức mạnh kỳ lạ mà nó còn là một cái kim chỉ nam. Hạ biết mình sẽ phải làm gì?"...Không bao giờ từ bỏ mục đích!".

Cám ơn Vũ nhiều lắm, Vũ ơi!

Giao Thủy

Ngày đăng: 01/03/2014
Người đăng: Phương Vũ
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Cuộc sống ở trước mắt
 

Ông Hamil ơi, sao lúc nào ông cũng cười thế?

À đó là cách hàng ngày ta tạ ơn Thượng đế đã ban cho ta một trí nhớ tốt!

Cuộc sống ở trước mặt – Romain Gary

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage