Gửi bài:

Lạnh...nhưng mà ngọt ngào

Có những điều rất đáng quý đáng trân trọng và nó ở rất gần ta. Vậy cớ gì ta không nắm lấy nó nhỉ. Đừng để vuột mất những gì đáng quý ngay bên cạnh mình.

***

1.

Tôi chưa bao giờ để ý tới một người con gái, kể từ khi Kem bước chân vào lớp tôi. Và cũng từ lúc đó, thi thoảng tôi thường khẽ đưa ánh mắt liếc sang chiếc bàn bên cạnh ấy. Tôi cứ lặp đi lặp lại cái hành động lén lút đó, để rồi nó trở thành một thói quen từ lúc nào không hay.

Kem chuyển tới lớp tôi cũng được hơn một tháng rồi, nhưng điều lạ lùng nhất mà tôi nhận ra ở cậu ấy là: cậu ấy ít khi nói và hầu như chẳng bao giờ cười, khuôn mặt cứ lạnh tanh như băng vậy. Đã có lúc tôi thầm nghĩ, giá mà cậu ấy cười thì chắc trông xinh xắn lắm nhỉ.

lanh-nhung-ma-ngot-ngao

Có nhiều điều cũng thay đổi kể từ khi Kem đến. Lũ con trai trong lớp thì lúc nào cũng xăm soi, tăm tia cậu ấy. Đôi lúc có vài đứa chẳng hiểu mắc chứng gì, cứ chăm chăm thể hiện một hành động xuẩn ngốc nào đó, chỉ với một mục đích duy nhất đó là được Kem chú ý tới, nhưng hầu như cậu ấy chẳng bao giờ đoái hoài tới điều đó cả, cứ lạnh tanh như băng vậy.

Tôi cũng không chắc rằng mình nằm ngoài quỹ đạo đó, dĩ nhiên là tôi cũng để ý đến Kem, thậm chí nhiều là đằng khác, nhưng cách tôi để ý thì chỉ là sự lặng im mà thôi, lặng im nghe ngóng, lặng im dõi theo...

Điều đó cũng dễ giải thích thôi! Bởi vì bản thân tôi cũng chẳng có gì đặc biệt, nếu như không muốn nói là quá- đỗi- bình- thường. Chẳng có gì nổi trội cả, học bình thường, chơi thể thao cũng bình thường nốt

Duy chỉ có một đam mê luôn cháy bỏng trong tôi, đó là vẽ. Lắm lúc tôi thấy nó như một phần trong cuộc sống của mình vây, một phần giúp cho cuộc sống của tôi bớt tẻ nhạt hơn. Tôi hưởng lại niềm đam mê này từ mẹ tôi, vì mẹ là họa sỹ mà. Ngày mẹ tôi ra đi, tôi đã định vứt, bỏ, xóa tất cả những niềm đam mê ấy, vì mỗi khi nhìn thấy chúng tôi lại nhớ tới mẹ. Ba biết chuyện, rồi ba bảo với tôi rằng: " Con biết không? Con rất giống mẹ nó, nên đừng bỏ đi niềm đam mê của mẹ và cả của con nữa". Lúc đó, tôi chẳng nói gì cả, chỉ biết khóc mà thôi!

Tôi nhắc tới chuyện vẽ vời, vì chí ít lúc này có một điều liên quan tới nó. Kể từ khi ánh mắt tôi nhìn thấy Kem, trong những bức tranh của tôi dần xuất hiện những hình ảnh của cậu ấy.

2.

Tôi chưa bao giờ dám bắt chuyện với cậu ấy, lạnh như băng ai mà dám gần chứ. Cho tới khi...

...trong giờ học tiếng anh ngày hôm đó, cái môn học khó tiêu nhất đối với bản thân tôi và vài đứa con trai khác trong lớp. Trong giờ học, chúng tôi luôn im re để không bị chú ý tới, nhưng không hiểu sao hôm đó xui xẻo thế nào, cô giáo lại nổi hứng gọi tôi, Hoàng và Việt lên trả bài, đứa gãi đầu, đứa gãi tai, đứa im như phỗng...Và kết quả chúng tôi được cô giáo giảng giải đạo lý cho một hồi và cô sẽ có cách giải quyết riêng...

Kem là người học giỏi tiếng anh nhất lớp tôi, nên dĩ nhiên theo chỉ đạo của cô giáo thì cậu ấy sẽ là người phụ đạo cho chúng tôi. Tôi liếc nhìn sang Hoàng và Việt thì thấy chúng cười đắc chí lắm, tôi còn loáng thoáng nghe thấy chúng nói với nhau: "Trong cái rủi thì cũng có cái may mày nhỉ?"

...

Chúng tôi qua nhà Kem học vào những buổi chiều thứ bảy, cậu ấy luôn tỏ ra nghiêm khắc nhưng giúp đỡ chúng tôi rất nhiệt tình. Chẳng biết Hoàng và Việt học được những gì, chỉ thấy hai đứa nó cứ chăm chú nhìn Kem giảng bài, thi thoảng buông một câu tán tỉnh vu vơ nào đó. Nhưng cậu ấy chẳng nói gì cả, chỉ tập trung vào việc chính của mình.

Những buổi học sau, sau nữa vẫn diễn ra như vậy, chẳng có gì mới mẻ hơn.

Cho tới một buổi chiều, một chiều nắng nhạt thì phải. Khi chúng tôi học xong, Hoàng và Việt vội vã ra về vì chúng nó có hẹn đá bóng thì phải. Tôi thì chẳng vội gì, lặng lẽ thu dọn sách vở, rồi chào Kem, rồi đi ra...

- Này...Khánh!

Cậu ấy gọi tôi sao, tôi ngạc nhiên lắm lắm.

Tôi quay lại, khẽ bối rối

- Tớ có thể nhờ cậu một chuyện được không?

- Ừm..cậu nói đi

- Cậu biết vẽ đúng không?

- Ừm...một chút

Kem mỉm cười dịu dàng. Đó là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy cười. Nắng ngày hôm đó với nụ cười ấy... đều là một.

Cậu ấy nhờ tôi vẽ cho cậu ấy một bức tranh đặc biệt, bức tranh vẽ chân dung mẹ cậu ấy. Khi tôi hỏi mẹ cậu đang ở đâu, thì cậu chỉ im lặng, rồi cậu ấy đưa cho tôi xem một bức ảnh cũ kỹ đã hoen ố, trong bức ảnh là một người thiếu nữ trông rất xinh đẹp.

Thì ra mẹ Kem mất khi sinh ra cậu ấy. Và đương nhiên là Kem chưa bao giờ thấy khuôn mặt mẹ mình ngoài đời, những hình ảnh của mẹ Kem chỉ là qua những câu chuyện của ba. Mẹ tôi cũng mất rồi, nhưng đó là khi tôi đang học lớp 9, ít ra thời gian tôi cũng có nhiều thời gian để gần gũi mẹ hơn Kem, nhiều thời gian để lưu giữ những kỷ niệm. Cậu ấy bất hạnh hơn tôi nhiều.

Tôi cũng phần nào hiểu được những tâm trạng ẩn sâu sau cái vẻ mặt lạnh tanh và ít nói đó.

Rồi tôi cũng vẽ cho Kem một bức tranh, có lẽ là cậu ấy cũng cảm thấy ưng ý. Tôi lại nhìn thấy nụ cười như nắng đó, khi Kem cầm bức tranh đó trên tay. Cậu vui như vậy là tớ an tâm rồi.

Cũng kể từ hôm đó, tôi và Kem trở thành bạn của nhau!

3.

Nói chuyện với cậu ấy nhiều hơn, tôi cũng nhận ra rằng không phải tính tình Kem lúc nào cũng ít nói và lạnh tanh như vậy, cậu ấy nói nhiều hơn tôi tưởng, nhiều lúc tôi chỉ biết ngồi im và chăm chú lắng nghe cậu ấy nói...mặc dù đôi khi nó chỉ là những câu chuyện tào lao, đại khái như: chuyện về vườn hoa xinh xắn, về con mèo của cậu ấy...

Vào những buổi chiều ngày chủ nhật, cậu ấy rủ tôi đi tới làng trẻ SOS, Kem nói rằng cậu rất thương những đứa bé ở đó, chỉ khi ở đó chơ với chúng, dạy chúng tập viết, hay học hát, học múa...thì Kem mới cảm thấy lòng mình thanh thản hơn, cuộc sống thêm ý nghĩa hơn. Nhìn cái cách cậu chơi với bọn chúng, dạy chúng hát, múa thì tôi biết cậu ấy đang vui rồi, tôi cũng cảm thấy vậy, chưa bao giờ tôi thấy cuộc sống của mình lại nhiều nắng ấm đến vậy.

...

Bạn đã bao giờ thấy mình là một con sâu, bạn muốn mình mau chóng thoát khỏi cái vỏ bọc của mình. Tôi đã nghĩ vu vơ như vậy đó.

Tỏ tình ư? Không !Tôi đã từng nghĩ tới việc đó, nhiều là đằng khác. Nhưng tôi thấy mình vẫn còn nhút nhát lắm, tôi chưa đủ can đảm đâu.

Kem bước vào cuộc sống của tôi, theo một nghĩa nào đó. Và tôi cảm thấy từ cái ngày tôi nhìn thấy cậu ấy, rồi trò chuyện với cậu ấy, có nhiều điều trong tôi thay đổi lắm. Tôi vẽ vời nhiều hơn, cười nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn...Phải chăng khi thích một ai đó, quý mến một ai đó, con người ta đều trở nên ngốc nghếch như vậy.

Giá mà Kem hiểu được những điều tôi đang nghĩ nhỉ?

4.

Tôi chưa bao giờ thấy Kem khóc, cậu ấy luôn tỏ ra mình là người mạnh mẽ, không dễ tổn thương và không bao giờ yếu đuối.

Nhưng cho tới một hôm, khi đó tôi tới nhà Kem để rủ cậu ấy ra hiệu sách. Thường thì vào những buổi chiều cánh cửa sổ nhỏ trên tầng hai đều mở ra để đón nắng chiều, nhưng hôm nay cánh cửa đó vẫn đóng kín mít. Còn bên trong nhà nghe chừng có nhiều người lắm. Tôi đứng yên ở góc cây, bên vệ đường và quan sát...

"Choang" Bỗng có tiếng rơi vỡ, hình như bên trong nhà xảy ra chuyện gì.

Rồi trong thoáng chốc từ cánh cửa màu trắng đó, tôi thấy Kem lao nhanh ra ngoài...vụt chạy. Tôi gọi Kem lại , nhưng hình như cậu ấy không nghe thấy tiếng tôi? Hình như cậu ấy khóc?

...

Tôi tìm thấy Kem, khi cậu ấy ngồi trên ban công đầy gió mà thi thoảng tôi với cậu ấy vẫn hay tới đó để cất giữ những bí mật của cậu ấy, của tôi, đôi khi là của cả hai chúng tôi.

Lần đầu tiên tôi thấy Kem khóc, khi khóc trông cậu ấy yếu đuối lắm, chẳng mạnh mẽ như thường ngày. Con gái mà có bao giờ mạnh mẽ mãi được đâu.

Khi nhận ra sự hiện diện của tôi, Kem đã vội vàng lau đi những giọt nước mắt tem lèm trên đôi má, trông cậu ấy vụng về và bối rối vô cùng.

- Nếu như muốn khóc thì cậu cứ khóc đi, dù sao thì ở đây chỉ coa hai chúng ta thôi mà...

Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên Kem, đưa cho cậu ấy vài chiếc khăn giấy.

- Cứ coi như đây là bí mật của chúng ta nhé.

Tôi cười nói.

Rồi Kem gục đầu vào vai tôi khóc...khóc y như một đứa trẻ vậy.

...

Kem cũng kể hết cho tôi nghe mọi chuyện. Chỉ là hôm đó ba của cậu về nhà và mang theo một người phụ nữ nữa. Ba cậu nói người đàn bà đó sẽ trở thành mẹ kế của cậu. Điều đó đối với tôi cũng rất bình thường thôi, lắm lúc tôi còn muốn ba mang về cho tôi một người mẹ kế, và tôi sẽ vui vẻ chấp nhận điều đó. Có lẽ vì tôi là con trai, nên thường hay đơn giản hóa mọi chuyện, bởi tôi nghĩ người lớn đôi khi quyết định làm một việc gì đó, thì trước đó họ đã suy tính cả rồi.

Có lẽ Kem cảm thấy mọi chuyện đến với cậu là quá đường đột chăng, cậu không thể chấp nhận ngay điều đó, tình yêu của cậu dành cho mẹ là quá lớn lao. Nhưng tôi nghĩ tới một lúc nào đó, Kem cũng sẽ chấp nhận thô mà.

Can đảm lên Kem! Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà!

5.

Kem không tới lớp vào hai tuần sau đó, cậu ấy cũng chẳng thèm gọi điện hay nhắn tin cho tôi. Tôi gọi cho cậu ấy, nhưng chẳng được.

Tôi qua nhà Kem nhưng cửa đóng kín mít.

Tôi hỏi cô giáo chủ nhiệm thì cô bảo Kem xin nghỉ hai tuần.

Hai tuần! Sao cậu ấy lại nghỉ nhiều như vậy? Bận gì? Hay bị ốm? Hay đi đâu?

Tôi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí mình những cậu hỏi kiểu như vậy, nhưng cũng chẳng giải quyết được việc gì...Ừ thì có hai tuần thôi mà, sau hai tuần cậu ấy sẽ trở lại thôi, tôi cần gì phải nghĩ nhiều như vậy...nhưng ít ra cậu ấy phải nhắn lại cho tôi chứ...!

...

Ba của tôi có một thói quen, đó là rất hay quan sát tôi, xét nét từng hành động của tôi, tôi thì lại chẳng thích một tẹo nào, con trai mà luôn luôn muốn tự do, không bao giờ muốn bị ai quản thúc cả.

Điều đặc biệt hơn nữa, ba của tôi có nhãn quan rất tinh tường, dường như mọi suy nghĩ của tôi đều không thoát khỏi tầm kiểm soát của ông. Ông biết hết thế mới lạ chứ.

- Sao dạo này, ba thấy con không hay đi cùng bạn gái xinh xắn đó nữa. Bạn ấy tên gì nhỉ?

- Kem...à không Thiên Hà. Tôi bối rối, còn ba khẽ mỉm cười!

- Đôi khi cái cảm giác thích một người rất thú vị đó con à!

- Như thế nào hả ba?

- Con cũng biết điều đó rồi còn gì. Con rất thích bạn ấy?

Tôi lặng im

- Nếu như có cơ hội thì con nên nói cho bạn ấy biết như vậy sẽ tốt hơn nhiều

- Nhưng...

- Con sợ? Ba cười

- Dạ! Tôi thành thực.

- Có những điều rất đáng quý đáng trân trọng và nó ở rất gần ta. Vậy cớ gì ta không nắm lấy nó nhỉ. Đừng để vuột mất những gì đáng quý ngay bên cạnh mình. Hãy can đảm lên Kem.

Tôi lặng im nghĩ ngợi!

Giá mà lúc này Kem ở bên cạnh tôi nhỉ?

6.

Rồi Kem trở lại vào hai tuần sau đó, điều khác lạ tôi nhận ra ở cậu ấy đó là trông cậu ấy tươi tắn lên nhiều, lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy cột tóc cao, trông cậu ấy xinh xắn lắm.

Kem hẹn tôi ở ban công đầy gió vào buổi chiều ngày hôm đó.

- Giận tớ lắm phải không?

- Ờ thì có một chút.

- Xin lỗi vì đã không nhắn lại cho cậu! Tớ vội quá. Kem cười

- Cậu đi đâu vậy?

- Tớ về quê ngoại, thăm mộ mẹ tớ

- Ra vậy! Tôi khẽ cười

- Cảm ơn cậu!

- Sao lại cảm ơn tớ?

- Hãy biết trân trọng những gì đang ở rất gần mình, kịp nắm giữu lấy nó, đừng để nó vuột mất trước khi hối hận. Cậu đã từng nói với tớ như vậy còn gì

Kem nói một tràng, sao tôi nghe giống ba tôi nói vậy

- Tớ đã từng nói như vậy?

- Ừm...!

Chẳng biết có phải tôi đã từng nói như vậy không nữa, tôi chẳng nhớ rõ lắm, chỉ biết là tôi luôn bên cạnh Kem những lúc Kem buồn, Kem khóc hay Kem vui.

Mà tôi cũng chẳng cần cố nhớ làm gì, quan trọng là cậu ấy đang ở bên cạnh tôi. Vậy thôi, điều đó với tôi là quan trọng nhất rồi.

...

- Để mừng sự kiện cậu trở về, tớ sẽ chiêu đãi cậu

- Là kem sao?

- Sao cậu biết?

- Vì cậu nói cậu rất thích kem mà... đúng không?

Tôi khẽ bối rối

- Ừ thì...Kem lạnh...nhưng mà ngọt ngào.

- Nguyên Nguyên-

 

Ngày đăng: 05/06/2014
Người đăng: Nguyen Nguyen
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
your absense
 

 

Truyện mới cùng mục

Fanpage