Gửi bài:

Bởi vì cuộc đời này thật ngắn

(truyenngan.com.vn - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn: "Rồi sẽ qua hết, phải không?")

Hai đứa nó cứ ngồi đó. Mặc cho những hạt mưa lạnh tanh rơi xuống và thấm dần vào da thịt, rửa trôi những giọt nước mắt, rửa trôi cả những mảng buồn đã bám rễ trong long con bé từ những ngày xưa cũ.

***

Chiều chạng vạng. những đám mây xám xịt vần vũ ôm trọn lấy cả bầu trời. Con ngõ nhỏ vẫn ọp ẹp và đọng nước. Nơi đầu con ngõ, mùa hoa ngâu đã rộ, từng chùm loang loáng vàng trong buổi chiều tím ngát. Gió từ bãi sông thổi vào lành lạnh. Dưới chân cầu Kè , những đám lục bình dập dềnh nổi trôi trong làn nước sông lên cao những ngày không thôi rả rích.

Con bé ngồi một mình trên cây cầu lặng tanh, tựa lưng vào cây cột trụ ở đầu cầu. Đôi mắt nó nhìn về phía xa xăm nào đó trên dòng sông Linh Giang, nơi những con thuyền nhỏ đang lênh đênh trên dòng nước. Nó nhớ bố, nhớ đến quặn lòng. Trái tim nó như bị ai bóp nghẹt lại, nhưng nó không khóc. Con bé tự thấy mình đã để cho nước mắt rơi nhiều quá, nó không muốn như thế nữa. Hôm qua là ngày giỗ của bố. Nó không về kịp. lần đầu tiên kể từ ngày bố mất. Cô sinh viên năm thứ ba là nó sáng nay mới bắt đầu kì nghỉ hè của mình bằng việc đón một chuyến xe về quê. Quê hương- chờ nó về bao giờ cũng là ánh mắt ấm áp của mẹ, những nụ cười giòn tan của lũ trẻ đầu xóm và những giây phút yên bình được ngồi ở đây ngay đầu cây cầu Kè thả hồn mình đến những miền xa xôi nào đó nơi những cơn gió sẽ xoa dịu đi những nỗi đau chưa bao giờ thôi gợn sóng.

boi-vi-cuoc-doi-that-ngan

Tuổi thơ của con bé gói trọn trong hình ảnh của bố và cậu bạn nhà bên. Thằng bé đó từ khi sinh ra chưa một lần được nhìn mặt bố nó. Hai ngôi nhà nằm cuối con ngõ nhỏ bị cắt ngang bởi khúc quanh của dòng Linh Giang đỏng đảnh. Từ con ngõ nhỏ đi ngang qua đường cái trong làng sẽ đến một cánh đồng rộng mênh mông nơi những vạt hoa dại âm thầm khoe sắc giữa những mùa lúa, mùa ngô khoai xen kẽ. Hai đứa trẻ lớn lên bên nhau ở cái xứ thơ mộng ấy, những ngày tháng yên bình ấy cùng với người bạn lớn của chúng nó là bố con bé. Chưa bao giờ người dân ở xóm ấy thấy hai đứa trẻ rời nhau. Chúng lê la tíu ta tíu tít khắp mọi ngóc ngách. Hai đứa nhỏ đi đâu cũng cười và nhìn thấy chúng thì ai cũng bật cười. Chúng đi qua những ngày nắng tháng 3, những ngày mưa tháng 7 trong niềm hạnh phúc vô bờ bến được chở che bằng tình thương ấm áp của bố con bé.

Cuộc sống êm đềm như mật ngọt ấy sẽ cứ thế trôi qua nếu như không có một ngày...

Đó là một buổi chiều buồn, một buổi chiều trong những chiều mưa tháng 7. Cơn mưa dầm dề dai dẳng vắt ngang mùa hoa ngâu làm cho nước sông Linh Giang lên cao mấp mé cầu Kè. Thằng bé trong một buổi chiều ngẫu hứng như thế đã lao ùm xuống dòng nước lũ với cái khả năng bơi lội chỉ ở mức độ kha khá của mình. Nó bị trượt chân, dòng nước lạnh giá ùa vào đầy buồng phổi của nó. Nó vùng vẫy, cố ngoi lên mặt nước mà bất lực. Người nó nặng trịch,nước sông kéo nó xuống sâu hơn nữa, xiết chặt lấy người nó như muốn chôn vùi nó ở dưới đáy lòng kia cùng với lớp đất đá vô tri...mãi mãi...Thằng bé lịm dần.

Rồi nó nghe tiếng gọi đầy thảng thốt của mẹ nó vọng từ nơi nào xa lắm.

"Ốc à, Ốc ơi, tỉnh dậy đi con. Ôi thằng con tôi. Sao con lại dại thế hả con. Tỉnh lại đi. Con có biết con đã gây ra chuyện gì không. Tỉnh dậy đi ốc à."

Xen lẫn tiếng gọi con dồn dập của mẹ nó là tiếng gào khóc thống thiết, tiếng rên rỉ, tiếng nấc nghẹn ngào xót xa của một giọng quen thuộc.

Vài ngày sau, người ta tìm thấy xác của bố con bé nổi trên khúc sông ở làng bên. Thì ra trong khi cố cứu thằng bé giữa dòng nước xiết, bác ấy đuối sức và bị cuốn đi. Người ta tìm thấy thằng bé nằm rũ rượi bất tỉnh ở vùng nước nông cạnh mấy gốc tràm. Nhưng còn bố con bé...

Đó là những ngày sầu thảm nhất ở ngôi nhà có giàn hoa giấy mỏng mảnh trăng trắng phía bên kia cây cầu Kè. Con bé không chịu nổi cú sốc quá lớn. nó cứ khóc, rồi lịm đi, tỉnh dậy, rồi lại khóc...Thằng bạn nó dường như ý thức được rằng mình chính là căn nguyên của nỗi buồn đau quá lớn đang hiện hữu, ngày nào nó cũng ngồi thu lu trước cửa nhà, hết dõi mắt về phía dòng sông nơi những khóm lục bình dập dềnh trôi lại hướng mắt về ngôi nhà cuối cùng của con ngõ, nơi thi thoảng lại vọng ra tiếng khóc than sầu não. Nó muốn chạy tới đó, muốn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của bạn nó, muốn lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt con bé, muốn an ủi vỗ về ... Nhưng nó biết, kể từ buổi chiều hôm đó, ngôi nhà ấy, và người bạn đã cùng nó in dấu chân, ghi tiếng cười khắp mọi nẻo đường quê của nó sẽ không bao giờ vui vẻ chào đón nó nữa. Mỗi lần như vậy, thằng bé lại bấu chặt tay mình, cho đến khi hai bàn tay nó đầy những vết trầy xước và loang lổ máu.

Cũng từ mùa lũ năm ấy, con ngõ nhỏ đã vắng bặt tiếng nói cười, tiếng gọi nhau í ới, và hình ảnh hai đứa nhỏ quấn quít chơi đùa với nhau. Hai đứa nhỏ không còn bên cạnh nhau, cấp 2 rồi cấp 3, chúng nó cứ lặng lẽ đẩy nhau ra xa từng ngày. Nhưng bao giờ cũng thế, người ta vẫn thấy con về trước, thằng bé âm thầm theo sau như một cái bóng . Cho đến khi chúng nó trở thành những cô cậu sinh viên không hiểu sao vẫn không hề thay đổi...

Mười năm. Vẫn cây ngâu lấm tấm hoa vàng nơi đầu ngõ, cây cầu kè cắt ngang và giàn hoa giấy trước thềm ngôi nhà cuối ngõ nhưng con ngõ nhỏ bây giờ đã khác. Không khí nơi đây rộn rã hơn với tiếng nói cười của lũ trẻ đương trong những tháng ngày thần tiên. Hạnh và Phác bây giờ tự như là quá khứ phục sinh của 2 đứa trẻ cuối ngõ ngày trước, quấn quít bên nhau với nụ cười sáng trong giòn tan như nắng. Đôi lần, vô tình đôi bạn cũ cùng đứng lặng nhìn theo bóng của hai đứa trẻ nhỏ và khẽ cười. Ánh mắt chúng thoáng chạm nhau. Mỗi lần như thế, nụ cười hiếm hoi biến mất chỉ còn một khoảng xa vắng mênh mông. Kỷ niệm đã là một điều gì đó rất xa...

Ngày đó, con bé vẫn nghĩ rằng chính thằng bé, cái đứa bạn mà nó yêu quý như chính bản thân mình chính là người đã mang bố nó đi xa mãi mãi. Nó không chấp nhận được, nó không thể tha thứ, nhưng nó cũng không thể căm ghét, không thể gào thét chửi mắng thằng bé, nên nó chọn im lặng. Cái im lặng đóng băng tâm hồn nó cho đến tận bây giờ. Khi nó lớn khôn hơn, trải đời và hiểu chuyện hơn, nó mơ hồ nhận ra mình không thể cứ mãi ôm mãi cái kỉ niệm đau xót đó lẳng lặng để thời gian trôi qua kẽ tay. Những mơ hồ trong lòng nó trở nên xốn xang hơn khi những đêm tháng bảy ở nhà, bố lúc nào cũng mỉm cười rạng rỡ mà bước vào giấc mơ của nó chỉ để nhắc đi nhắc lại một điều.

"Cuộc đời ngắn lắm con gái yêu của bố. Ta dường như không có đủ thời gian để yêu thương. Chuyện đó không phải tại Ốc đâu con. Suốt cuộc đời bố, bố đã sống và làm những việc giản dị bình thường chỉ để chờ đợi một khoảnh khắc đặc biệt mà bố có thể làm một việc đặc biệt cho người bố yêu thương. Và bố rất vui khi cái khoảnh khắc đó là lúc bố giữ lại được Ốc cho con. Bố biết thằng bé có ý nghĩa với con như thế nào. Ngày xưa và bây giờ vẫn thế. Hãy làm gì đó khi con còn có thể. Bởi vì những gì ta muốn được trao đi là vô hạn, mà cuộc đời ngắn ngủi. Mùa ngâu sắp qua rồi...Con gái ạ."

Con bé hiểu, nó muốn làm gì đó khác hơn là việc bước đi đằng trước và lắng nghe bước chân cậu theo sau trong im lặng , nhưng khoảng cách là quá lớn mà cả hai đứa đều không đủ tự tin để bước qua.

Chiều nay, như mọi buổi chiều khi nó về, sau khi ra thăm mộ bố, nó lại ra ngồi đây, để cho tâm trí mình lang thang về một miền xa thẳm. Nó thấy hiện lên trước mắt hình ảnh hai đứa trẻ nắm tay nhau tunh tăng trên khắp nẻo đường quê. Chúng lăn mình trên những vạt hoa đồng nội, chúng rủ nhau đi bắt cào cào, chúng nằm dài trên đê nhìn ngắm bầu trời cao rộng nơi những cánh diều nhẩn nha thổi sáo, chúng ướt át chạy theo đuôi bố con bé đi bắt cá rô một ngày mưa...Bao giờ chúng cũng cười, và bao giờ đôi bàn tay của chúng cũng nắm chặt lấy nhau.

Con bé cứ ngồi đó. Gió quật vào gương mặt nó lạnh rát, quất lên những cánh lục bình tả tơi rụng xuống làn nước đục ngầu. Không gian yên ắng bao quanh nó bất chợt bị đánh thức bởi tiếng reo đầy mững rỡ của lũ trẻ trong xóm.

- A! Anh Vũ về. Anh Vũ đi thăm "người bạn lớn" về.

- Ừ. Mà lúc nãy anh đi qua thấy bác Lan đang hái sen đấy. Hai đứa qua đấy chơi đi.

- Trời mưa mà bác Lan vẫn hái sen hả anh?

- Ừ. Sắp vu lan mà Hạnh.

- Vui ghê. Tới liền Hạnh ơi. Mình về nhà Phác lấy xe đạp rồi dông luôn.

- Hì hì. Về lấy luôn hai cái chong chóng chị Hà làm cho lúc sáng. Hạnh muốn khoe với Ngọc còi. Nhanh lên Phác ơi...Á quên. Em chào anh Vũ ạ.

- Hì hì. Em đi anh Vũ nhé. Tàu siêu tốc đến đây. Tututu...

Vũ nhìn theo hai đứa trẻ đang chạy song song cạnh nhau, khẽ cười. Chúng vừa chạy vừa tíu tít, tiếng nói chuyện hổn hển còn vọng lại.

- Anh Vũ giống chị Hà ghê há Phác. Sáng nay chị Hà cũng bảo Hạnh là đi thăm "người bạn lớn" của chị. Nhưng mà trông chị Hà buồn lắm.

- Sao anh Vũ với chị Hà không chơi với nhau như hai đứa mình Hạnh nhỉ? Như vậy sẽ không ai phải buồn hết á.

"Trông chị Hà buồn lắm"- Vũ lẩm bẩm. Nó thẫn thờ nhớ cái chong chóng bằng lá dứa dại. Cái đó là do bố Hà dạy hai đứa làm. Suốt tuổi thơ của mình Vũ không bao giờ thấy thiếu thốn tình cảm dù nó không có cha chính là nhờ bố Hà. Bác ấy đã làm cho nó bao nhiêu điều. còn nó? Mỗi lần ra thăm mộ bác, Vũ đều khóc. Trên cái triền đất cao nơi bố Hà đang yên nghỉ, Vũ đã hứa những gì? Nó hứa thay bác chăm sóc Hà. Nhưng nó làm được gì ngoài việc lững thững đi sau mà nhìn theo bóng người nó yêu thương. Hà vẫn buồn, vẫn lặng lẽ như thế suốt 10 năm qua. Mà Vũ cũng chẳng làm đi để xua đi cái mảng buồn ấy. nó không thể như thể mãi, nó phải làm gì đó. Nó guồng chân đạp xe.

*****

Hà nghe tiếng phanh xe đạp, tiếng chân trống bị đạp xuống. Rồi có người lại gần con bé. Đôi dép tổ ong đã ngả vàng. Giống đôi dép ngày xưa của bố. Nó ngước lên nhìn, một thoáng thảng thốt. Đã gần 10 năm rồi nó mới lại nhìn gương mặt ấy gần đến thế. Gương mặt của cậu bạn thân thiết trong suốt tuổi thơ nó, gương mặt vẫn hiện về trong những giấc mơ tươi đẹp của nó, gương mặt của người mà suốt những năm qua con bé nhớ đến quặn lòng nhưng không 1 lần dám lại gần vì vết thương vẫn còn hằn lên rõ nét trong tâm hồn nó. Cậu trưởng thành và chững chạc hơn rất nhiều, nhưng trong con mắt nó đó vẫn là cậu bạn thân quen của một thời trẻ dại. Lần đầu tiên sau gần 10 năm, con bé mới không chạy trốn cậu. Cậu ngồi xuống cạnh bên nó định nói gì đó nhưng rồi im lặng. Con bé khẽ buông một tiếng thở dài nhẹ nhõm. Thoáng ngập ngừng , nhưng rồi nó ngả đầu vào vai cậu, để yên tay mình trong bàn tay ấm áp của cậu như từ xưa vẫn thế. Và con bé tưởng như nó thấy bố nó đang mỉm cười rất tươi với nó trong một ngày nắng rực rỡ trên giàn hoa giấy trước nhà sau những ngày mưa dầm dề tháng 7. Bởi vì cuộc đời này thật ngắn ngủi, mỗi phút giây được ở bên người mình yêu thương là đáng trân trọng biết bao... Bất chợt con bé lại khóc, nó khóc cho một tuổi thơ quá đẹp đã xa tầm tay với, cho 10 năm lạnh lẽo vừa qua của hai đứa nó. Ai biết được ngày mai sẽ như thế nào. Nhưng nó biết chắc là sẽ không còn lạnh lẽo, không còn trống vắng cô đơn, bởi vì bàn tay mà nó đang nắm lấy sẽ thay bố che chở cho nó.

Hai đứa nó cứ ngồi đó. Mặc cho những hạt mưa lạnh tanh rơi xuống và thấm dần vào da thịt, rửa trôi những giọt nước mắt, rửa trôi cả những mảng buồn đã bám rễ trong long con bé từ những ngày xưa cũ. Ngoài đầu ngõ, vang lên tiếng xe đạp lách cách của thằng Phác hòa cùng tiếng cười giòn tan như nắng của hai đứa trẻ.

 Dung Phạm

Ngày đăng: 18/08/2014
Người đăng: dung phạm
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
Hamel
 

Ngay cả khi cô chết, tội lỗi của cô cũng chẳng thể mất đi. Vì vậy, hãy sống để bù đắp lại những lỗi lầm đó

Oboe [The violinist of Hameln]

 

Truyện mới cùng mục

Có thể bạn thích

Fanpage