Gửi bài:

Thời để nhớ

(truyenngan.com.vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên")

Người ta nói mối tình đầu là mối tình dang dở, mối tình đầu của nó đến không rào cản nên ra đi cũng không dữ dội, không để lại nhiều đau đớn cho ai. 

 

***

thoi-de-nho

Nó đang lao nhanh chiếc xe đạp vào cổng trường để kịp giờ khai giảng, ngày đầu tiên của nó sao lại ngủ dậy muộn cơ chứ. Nó đang tự trách mình thì "rầm", nó ngã nhào xuống đất, cái mông tiếp đất hơi mạnh nên mãi một lúc nó mới đứng dậy được. Chiếc xe đạp của nó, bánh trước bị cong như cái bánh đa, phanh trước bị gãy. Nhìn thấy anh bạn vừa tông vào nó đang nhăn nhó mặt mày nhìn chiếc xe máy trớt sơn, nó hét lên.

- Anh kia đi đứng kiểu gì thế hả, không thấy người ta đang rẽ vào trường à, mau đền xe cho tôi...

- Cô xem lại mình đi xem ai sai mà còn la làng lên, con gái con nứa gì đi như ăn cướp.

- Anh nói cái gì? Anh còn đứng đó mà cười à. Mau đền xe cho tôi đi, xe tôi mới mua đấy.

- Xe cô đáng mấy hào mà bắt đền, cái xe trớt sơn của tôi đây tôi mà bắt đền cô cũng mất vài triệu đấy. Mà đề nghị cô che cái chỗ áo bị bật khuy lại dùm cái coi, định gạ gẫm tôi hả, nhìn quê một cục, không có hứng thú...

Nhìn xuống chiếc áo dài mẹ mới may, nó ôm lấy ngực nhăn nhó, lấy tay che chỗ bị bật khuy, mặt đỏ bừng.

- Cô là sinh viên mới đúng không? Mặc áo chống nắng của tôi vào trường đi không có muộn. Để tôi hộ mang xe qua quán sửa xe bên kia đường lúc về mà lấy. Nhanh mặc áo vào đi, sinh viên mới mà đến muộn là không ổn đâu...

Nói rồi anh ta mang chiếc xe đạp của nó sang quán sửa xe bên đường, nó cũng không ngại ngùng khoác chiếc áo sơ mi trắng của anh ta vào trường. Nó dễ dàng nhận ra cái biển BC 2F, đi một mạch lại, đứng nghiêm chỉnh vào hàng. Một lúc sau nó nhìn xung quanh thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn về nó. Nhìn lại mình, bất chợt mặt nó đỏ bừng. Nó mặc áo dài, khoác chiếc áo sơ mi dài lượt thượt bên ngoài, những vết bẩn trên áo do cú va chạm vẫn còn nguyên chưa mờ dấu. Nhìn các bạn nữ bên cạnh mình ai cũng áo dài duyên dáng, đầu tóc gọn gàng, nó xấu hổ muốn chui xuống đất cho nhanh.

Buổi khai giảng hôm đó sinh viên mới đi một vòng qua ban giám hiệu và các đại biểu ra mắt, nó đi qua ai cũng nhìn nó cười tủm tỉm. Bình thường nó toàn đi giày thể thao hoặc giày bẹt, hôm nay nó đi đôi giày cao gót không quen nên chân bị đau, mỗi bước đi của nó như bị ai đó tra tấn. Nó nghĩ đúng là ngày sui sẻo, nghĩ đến anh ta đã hại nó thảm hại như thế này, bàn tay nó nắm chặt...Kết thúc buổi khai giảng nó cố tỏ ra đi đứng nhẹ nhàng với đôi giày cao gót ra quán sửa xe, vừa thấy nó lại hỏi xe, bác thợ sửa xe cười nói.

- Bác thay vành, giỏ và lắp phanh xe mới cho cháu rồi. Tất cả hết ba trăm ngàn cháu ạ.

- Hết bao nhiêu ạ?

- Hết ba trăm ngàn cháu ạ. Sinh viên nên bác lấy giá hữu nghị thôi.

- Cái anh lúc sáng chưa trả tiền sửa xe ạ.

- Cậu ấy chỉ dắt vào bảo bác sửa, trưa có người ra lấy rồi trả tiền.

Lục túi ra trả tiền cho bác sửa xe mà mặt nó nhăn nhó, nó cởi phăng đôi giày cao gót quảng vào giỏ xe, đạp một mạch về phòng trọ. Về đến phòng, cái Huyền bạn trọ cùng phòng với nó chưa về, nó cởi ngay cái áo của anh ta ra, bỏ xuống nền gạch hoa dẫm lên vài cái cho bõ tức. Hôm bố đưa nó ra nhập trường, tìm phòng trọ cho nó và thanh toán luôn tiền phòng nửa năm. Ra về bố để lại cho nó một triệu tiền ăn hai tháng, mới ngày đầu tiên mà đã thiệt hại mất hai phần ba tháng ăn. Nghĩ đến đó nó nằm phịch xuống giường, mặt úp vào gối, tay và chân đạp mạnh xuống giường. Cái Huyền về thấy áo dài nó thay ra đang ở dưới đất, một chiếc áo sơ mi của con trai bị nó dẫm nhàu.

- Sao thế Sen? Có chuyện gì à? Sao quần áo vứt lung tung ra thế?

Tìm được nơi để nó trút giận, thế là nó là vừa khóc vừa kể lại cho cái Huyền nghe về vụ va chạm của nó. Ngày đầu tiên hai đứa cùng thuê phòng này, bố nó đã kể qua về cái tính cách của nó cho Huyền nghe, dặn dò Huyền có điều gì nó không phải thì hai đứa cứ thẳng thắn góp ý, bỏ qua cho nó. Mới được khoảng hai tuần nhưng Huyền rất thích cô gái cá tính như nó, nó không điệu đà như những đứa con gái khác, đôi lúc ăn mặc nhìn như con trai, vui vẻ, thẳng thắn, luôn đem lại nụ cười cho người khác.

- Thôi được rồi đừng khóc nữa, có khi anh ta là sinh viên trường mình, hôm nào rảnh tụi mình tìm anh ta tính sổ. Đứng khóc nữa, xấu gái lắm.

Được câu nói của cái Huyền nó mới chịu thôi la tướng lên. Ngày đầu tiên xui sẻo của nó cũng qua đi. Hôm sau là buổi học đầu tiên của quãng đời sinh viên. Rút kinh nghiệm từ vụ hôm qua, hôm nay nó dậy sớm hơn để chuẩn bị. Bước vào lớp nó ngồi vào vị trí đầu bàn, yên tâm vì chưa ai tranh phần. Mắt nó bị cận thị bẩm sinh nên vị trí đầu bàn luôn là địa bàn tốt với nó. Đang lúi húi lục túi lấy sách vở, nó giật thốt mình vì cái giọng oang oang.

- Chào, mình là Sơn. Rất vui được ngồi bên bạn

- Chào, mình là Sen

- Ồ, tên chúng mình giống nhau chữ cái đầu, lại còn cận giống nhau. Hi hi

- Bạn cười cái gì?

- À, à. Không có gì, học thôi

Vậy là ngày đầu tiên của nó cũng qua đi êm đềm, những buổi học sau Sơn vẫn ngồi vị trí đó. Đôi khi nó thấy khó chịu với cái tính lắm chuyện của Sơn, cậu ta hay hỏi nó lung tung nhưng ngược lại cậu ta rất thẳng thắn và tốt tính. Vụ va chạm hôm ở cổng trường nó vẫn nhớ, nhiều hôm nhìn quanh trường xem có thấy anh ta không để đòi quyền lợi nhưng đều vô vọng. Thời gian trôi đi nhanh thấm thoát đó mà đã bắt đầu thi học phần đầu tiên. Nó và Huyền trở nên thân thiết hơn, hai đứa xem nhau như chị em ruột. Ở lớp tình bạn của nó và Sơn cũng tiến triển, không còn thẹn thùng, mắc cỡ mà thẳng thắn với nhau. Nó không từ chối tiếp chuyện ai nhưng có lẽ có mỗi Sơn là nó cởi mở, nó sống khép mình, với nó bạn bè chỉ một, hai người là đủ. Càng thân thiết nhiều càng gặp nhiều rắc rối...

Sau những ngày miệt mài đèn sách cho kỳ thi học phần đầu tiên cuối cùng cũng xong. Hôm nay Huyền và Sơn rủ nó đi ăn sữa chua dầm thạch để ăn mừng bọn nó hoàn thành kỳ thi thành công tốt đẹp. Ba người đang ăn bỗng nó cứ há miệng chỉ chỉ sang bàn đối diện nơi có một đôi nam nữ đang ngồi. Sơn lấy tay sờ trán nó, Huyền loe loe trước mặt xem có việc gì không. Sau vài giây nuốt được miếng sữa chua trong miệng nó đi thẳng lại bàn đối diện.

- Này anh, mấy tháng trước anh tông gãy xe tôi. Tôi sửa hết ba trăm ngàn, tưởng số tiền đó mất luôn rồi. May quá, trời vẫn thương người tốt như tôi, anh làm ơn cho tôi xin lại số tiền đó.

- Cô này đúng là hài hước, tôi mang xe đi sửa hộ cho đã là tốt phước cho cô lắm rồi. Lại còn đòi tiền, mà quên cô đang còn nợ tôi cái áo. Cái áo đó dư tiền sửa xe của cô đó, coi như tôi đền cho cô.

- Anh còn già mồm à, cái áo ghẻ đó tôi lấy về làm dẻ lau bàn à. Đàn ông con trai phải quân tử chút chứ, đâm xe vào người ta rồi chuồn mất tiêu...

- Đề nghị cô ăn nói cẩn thận, hôm đó ai cắm đầu, cắm cổ phi vào tôi. Cái xe của tôi hôm đó trớt sơn, tôi phun lại hết tiền triệu, ai đền cho ai đây.

Cô gái ngồi bên anh ta nãy giờ nhìn hai người đôi co nhếch mép cười, cô ta khoác tay anh ta nũng nịu. Huyền và Sơn thấy tình hình căng thẳng nên lại can ngăn.

- Thôi thôi, chuyện xảy ra cũng đã lâu rồi. Xem như là hòa nhé.

Nghe Huyền nói xong anh ta lôi bạn gái đứng lên ra về, quảng lại bàn tờ năm mươi nghìn thanh toán tiền nước. Nó quay lại bàn hậm hực, cầm liền cốc sữa chua húp một mạch không cần dầm. Huyền và Sơn nháy mắt nhau. Hôm nay nó tưởng đã lấy lại được số tiền đầu năm mất oan, ai ngờ không lấy lại được tiền còn bị anh ta nói cho xấu hổ.

Lần đó kỷ niệm ngày thành lập đoàn trường tổ chức cắm trại lấy giải. Từ hôm nghe cán bộ phổ biến nó thích thú, nó đã nghĩ ngay đến món bánh trôi sở trường của nó. Hôm đó nó sẽ làm bán kiếm ít tiền, nghĩ đến đó nó hào hứng vô cùng. Cả Sơn và Huyền đều đồng tình với sáng kiến của nó, họ gấp rút chuẩn bị đồ đạc để kinh doanh vào hai hôm cắm trại. Ngày đầu tiên bọn nó làm năm trăm cái mà bán hết trong buổi sáng. Ở lớp bạn thì bán hoa, bán quả, bán đồ lưu niệm. Chỉ có món bánh trôi của nó là độc đáo, ngon, hợp với giá tiền của sinh viên. Thành quả hôm đầu tiên ba đứa thu được gần một triệu tiền lãi, mệt nhưng thu lại lợi nhuận ngoài ý muốn, cả bọn lại xoắn tay vào chuẩn bị nguyên liệu cho ngày hôm sau.

Đang loay hoay bọc bánh cho khách, Khải (chàng trai trong vụ va chạm hôm khai giảng) lại đặt tờ một trăm ngàn xuống bàn.

- Bán cho tôi một trăm ngàn tiền bánh, nghe nói cô làm bánh cũng tạm.

- Xin lỗi tôi không bán cho người như anh...

Nhìn thấy tình hình lại bắt đầu căng thẳng, mấy bạn sinh viên nhìn lại phía nó thì thầm gì đó. Huyền nhanh tay cầm tờ một trăm nhét vào túi áo, mấy khi gặp khách sộp.

- Đây, đây. Bánh của anh đây. Tổng 33 cái nhưng anh mua nhiều nên tặng thêm hai cái là 35 cái. Ok chứ? Cảm ơn anh, lần sau nhớ ủng hộ chúng em nhiều hơn.

Nhìn bọc bánh trôi Khải mặt nhăn mặt, vốn dĩ anh định trêu nó ai ngờ lại phải bỏ tiền mua hơn ba mươi cái bánh. Khải đi rồi một bạn nữ chạy lại mua bánh nói.

- Các bạn biết đó là ai không? Anh ấy là hotboy của trường đó, anh ấy học khoa kỹ thuật, con của thầy hiệu trưởng trường mình.

Huyền và Sơn sau khi nghe bạn gái đến mua bánh kể về Khải thay nhau bình luận, chỉ có nó là không nói lời nào. Thì ra lâu nay bọn nó nghe ở trường có con trai thầy hiệu trưởng nổi danh đẹp trai, phong độ lại học giỏi. Nó suy nghĩ anh ta chẳng có gì đặc biệt, thế mà ai cũng xì xào to nhỏ. Thành quả thu được sau hai ngày bán bánh là hai triệu bảy, ba đứa chia nhau. Cầm chín trăm nghìn nó đặt lên môi thơm chùn chụt, không ngờ kiếm tiền lại dễ như vậy...

Năm thứ hai lớp phải học môn kỹ thuật Phát thanh - Truyền hình. Hôm đó thực hành thầy bảo lớp lên học cùng với các anh năm cuối vì số lượng sinh viên đông nhà trường không sắp sếp được phòng riêng cho từng lớp. Từ xa Khải đã thấy nó nhưng anh cố tình lánh để nó không thấy anh. Anh nghĩ nó vẫn còn hận anh vụ va chạm xe. Đến lượt nó lên thử máy, vừa lên bên trên phòng máy cả hai lớp cười ồ lên. Nó ngoáy mặt lại không hiểu chuyện gì đằng sau, nhìn từ trên xuống, quần áo chỉnh tề không có vấn đề. Nó còn nở nụ cười tươi với cả lớp và bước tiếp, hành động của nó càng làm mọi người cười to hơn. Thầy dạy môn kỹ thuật yêu cầu lớp im lặng rồi tiến lại gần nó, thầy tủm tỉm cười giật phắt tờ giấy bị ai đó ghi "Tôi là cô gái xấu xí, chua ngoa, đanh đá xin các bậc tiền bối thương tình giúp đỡ...". Thầy đưa lại tờ giấy cho nó, nó đỏ bừng mặt, cuối xuống nghĩ thầm kẻ nào đã lấy nó ra làm trò đùa.

Phần thực hành của nó hoàn thành xuất sắc, quay lại chỗ cũ nó nhìn thấy Khải đang nhìn nó cười tủm. Ánh mắt của nó nhìn Khải như chứa đầy hận thù, như con thú đang căm phẫn vì sập bẫy của bác thợ săn. Kết thúc buổi học nó chạy theo chắn đường Khải.

- Trò đó là do anh làm phải không?

- Cô có bằng chứng không mà vu oan cho người khác, không biết tội vu oan nhận bao nhiêu năm tù à.

- Anh được lắm, anh đừng tưởng mình là con hiệu trưởng thích bắt nạt ai là có thể bắt nạt.

- Cô ăn nói cho cẩn thận, đừng đem bố tôi vào những chuyện này.

- Thế là anh chịu thừa nhận rồi nhé. Bây giờ tôi yêu cầu anh phải xin lỗi tôi.

- Tôi nhận bao giờ, đúng là đầu có vấn đề.

Nói xong Khải quay mặt đi cười tủm tỉm, bỏ lại nó hậm hực ở sau lưng. Sau lần những lần va chạm đó Khải thường xuyên thấy nó trong những bộ dạng khác nhau. Hôm thì vội vã, hôm thì mặt nhăn như tờ giấy nhàu, hôm thì vừa đi vừa cười một mình. Khải bước sang năm cuối nên thường xuyên vào thư viện nhà trường tham khảo tài liệu, hôm nay đến muộn nên nhìn mãi mới tìm được một chỗ trống. Đi ngang qua nó đang cắm cúi đọc, đọc xong lại viết một mạch không ngẩng đầu lên. Khải nghĩ ra trò trêu nó, anh rón rén lại đằng sau lấy cái dây áo của nó buộc vào chân ghế ngồi của thư viện, nó vẫn miệt mài vào tập tài liệu nên không biết gì. Nhìn vào đồng hồ gần 10h sáng, sắp đến giờ cái Huyền tan học. Nó phải về không mấy hôm chăm chú quên nhiệm vụ buổi sáng phải nấu cơm, rút kinh nghiệm mấy hôm bị cái Huyền la nên gấp hết sách vở, đứng lên ra về.

Đứng dậy ra về, cái ghế thư viện bị dây buộc làm ngã xuống nền gạch hoa, tiếng động làm cả thư viện đang yên tĩnh phải ngước lên nhìn nó. Ngoái lại thấy dây áo bị buộc vào chân ghế, nhìn xung quanh thấy mọi người ai cũng nhìn nó cười, nó ngại ngùng xin lỗi mọi người, cúi xuống mở dây áo, để ghế lại chỗ cũ quay lại quầy văn thư trả sách ra về. Sau khi nó đi ra cửa, Khải ngồi góc trong cùng mới ló đầu nhìn theo rồi cười một mình. Lần này xem nó đổ tội cho ai. Chẳng hiểu sao từ ngày gặp nó, có cái gì đó ở nó khác những cô gái khác anh thường gặp. Nó không điệu đà, không trang điểm, không giày cao gót, không váy ngắn váy dài. Lúc nào Khải cũng thấy mái tóc cột cao, chân đi giày thể thao, quần bò, áo phông...Đôi lúc anh không muốn trêu ghẹo nó, nhưng cứ nghĩ đến cái mặt ngây ngô của nó lại làm anh thích chí. Những cô gái khác khi tiếp xúc với anh thường hay nhỏ nhẹ, lấy lòng. Chỉ có nó lúc nào cũng mang khuôn mặt sát thủ đối mặt với anh...

Lần thi học phần môn phóng sự, thầy giao cho mỗi bạn phải tìm được hình ảnh, đề tài, tự xử lý hình ảnh, thuyết minh bằng lời nói. Lần này thi học phần rơi vào phóng sự truyền hình, bài thi phải được lấy từ thực tế, có tính sáng tạo, đề tài phải gắn liền với cuộc sống đời thường, mang lại thông điệp ý nghĩa cao. Thầy bảo hôm đó các anh khoa kỹ thuật khóa cuối sẽ tự đứng ra sắp sếp sân khấu, chuẩn bị phòng thu, máy chiếu, xử lý kỹ thuật. Phần kỹ thuật hôm đó cũng là bài thi của các anh trong môn kỹ thuật truyền thanh. Thời gian chuẩn bị bài là một tháng, vậy mà nửa tháng rồi nó vẫn chưa tìm được đề tài cho bài phóng sự. Xung quanh thị xã Phủ Lý ai cũng tìm được đề tài, vô tình đọc được trên báo Tiền Phong về nhóm trẻ em mồ côi, cơ nhỡ tự xây tổ ấm cho nhau trong cuộc sống. Nó chợt nghĩ đề tài này mà làm bài phóng sự truyền hình sẽ rất hay, độc đáo và hợp với tiêu chí mà thầy đặt ra.

Hải Phòng là quê hương của cái Huyền, tối hôm đó nó bàn với cái Huyền ngày mai về Hải Phòng. Cái Huyền la lên là gần cuối tháng, tiền thì hết, mà về đó xa. Nó bàn với cái Huyền là đi xe đạp về Hải Phòng, vừa đỡ tốn kém vừa có thời gian tìm đề tài dọc đường đi. Chưa bàn xong cái Huyền đã la lên.

- Tao xin mày, từ đây về nhà tao gần 120km đấy. Đạp về đến nơi xong hai đứa thành con ma khô à. Tao chịu thôi.

- Đi mà, vừa đi vừa nghỉ dọc đường. Chẳng phải mày cũng đang muốn về thăm nhà sao? Với lại ở quê nhiều đề tài hơn ở đây. Mày nghĩ xem cái thị xã nhỏ bé này mà hàng trăm sinh viên, ai cũng đào xới từng nơi, từng chỗ, không còn đề tài cho tao với mày đâu.

- Tao không ham như mày, tao qua môn là được. Chỉ có mày là mọt sách, ham hố học bỗng chứ gì?

- Không phải thế mà là tao nghĩ môn này nhiều trình nhất, nếu không có bức phá cách sẽ kéo điểm các môn khác. Mày không đi ngày mai tao đi một mình.

- Thôi được rồi, vậy mai tao đi với mày. Nhưng nói trước về đó xa lắm, đi xe đạp mà nản chí giữa đường là không ổn đâu.

- Ok. Yên tâm tao sẽ quyết tâm, chỉ cần mày về cùng là ổn rồi.

Sáng hôm sau hai đứa chuẩn bị khăn gói lên đường. Trên dãi đường nhựa nắng, hình ảnh hai đứa đang cố đạp hai chiếc xe đạp đi tìm đề tài cho bài phóng sự. Đi qua Nam Định được một lúc xe đạp của cái Huyền bị thủng săm, hai đứa dừng lại quán sửa xe bên đường để sửa. Ngồi uống nước nhìn ra cánh đồng xa xa những luống hoa đủ loại đang được người dân chăm sóc, cái Huyền nghĩ ra ý định xuống làm bài phóng sự về làng hoa và người trồng hoa. Hai đứa gửi xe ở quán sửa xe xuống nơi những người dân đang lúi húi nâng niu, chăm sóc những cây hoa. Cả nó và Huyền đem máy ảnh ra thi nhau chụp, ghi hình, phỏng vấn. Đề tài này làm cái Huyền rất hài lòng. Quay lại quán sửa xe Huyền lôi máy ảnh ra xem, cười khúc khích khoái chí.

- Thấy quyết định của tao là sáng suốt không? Nằm ở Phủ Lý mà tìm làm sao có đề tài cho mày cười khoái chí như thế.

- Biết rồi, biết rồi. Mệt chút nhưng mà ưng ý, mãn nguyện. Hi hi

Huyền vừa nói vừa nhéo má nó cười, hai đứa lại tiếp tục đạp xe. Đi khoảng vài chục cây số lại ngồi nghỉ, người mệt, chân mỏi nhưng chúng cố tạo cho nhau niềm vui để đi đến hết quảng đường về đến nhà Huyền. Về đền nhà cái Huyền là gần tám giờ tối, bố mẹ Huyền chạy ra mắng hai đứa tại sao không bắt xe về bố mẹ trả tiền, đi xe đạp cho khổ. Bọn nó vừa mệt, vừa đói nên ăn liền hết hai bò gạo mẹ Huyền nấu. Sáng hôm sau người hai đứa đau ê ẩm, chân đi một bước là đau, cái mông chỉ cần đặt nhẹ xuống cũng đủ để đau méo mặt. Nhìn bộ dạng hai đứa ông nội Huyền cười, đưa cho hai đứa lọ thuốc bóp của ông. Hai tiếng sau đỡ đau bọn nó lại quyết định đạp lên Quận Ngô Quyền, Hải Phòng để làm nốt đề tài của nó.

Chuyến thực tế của nó nơi xa xôi đã để lại cho nó nhiều suy ngẫm. Hơn hai mươi đứa trẻ mồ côi, cơ nhỡ phải nương tựa vào nhau sống trong chiếc lều dựng tạm nơi góc phố nhộn nhịp. Mỗi lần nói chuyện xong với một em là nó lại khóc mãi không thôi. Ra về trong túi còn hơn hai trăm nghìn nó tặng các em 150 nghìn làm quà cho bữa trưa, để lại hơn năm mươi nghìn đi đường. Hai ngày nghỉ cũng đã hết, hôm đi bố mẹ Huyền bắt xe ô tô cho hai đứa lên trường nhưng đi đến Thái Bình cái Huyền say xe, nó đòi xuống đi xe đạp. May mà anh lái xe tốt tính đã trả lại cho bọn nó một nửa tiền xe.

Buổi thi môn phóng sự cũng đã đến. Thầy nói phong cách ăn mặc, hình thức bên ngoài chiếm một điểm trong bài phỏng vấn nên hôm nay nó đặc biệt chú ý đến hình thức bên ngoài. Mặc chiếc áo dài mẹ may cho, mái tóc được tết một nửa, còn một nửa thả dài sau lưng. Huyền giúp nó trang điểm, nó bước vào hội đồng thi ai cũng ngoái lại nhìn. Phần thì của nó đã đến, sau khi MC giới thiệu bài phóng sự "Những trái tim lạnh nơi phồn hoa nóng bức" của sinh viên Lê Thị Hương Sen lớp báo chí BC2F lên sân khấu. Khải làm phần kỹ thuật cho bài phóng sự này, Khải nhìn ra sân khấu không chớp mắt. Thì ra nó tên là Sen, Khải mỉm cười khi đã hơn hai năm qua bây giờ mới biết tên nó. Nhìn nó hôm nay như nàng công chú được lột xác từ cô bé lọ lem. Khải cố gắng điều chỉnh, hình ảnh, ánh sáng cho thật nét, thật chuẩn để giúp bài phóng sự của nó thành công.

Bài phóng sự được nó thuyết trình rất thành công, mọi người ngồi dưới nhiều người đã phải lau nước mắt cảm động. Đôi khi đang nói nó phải dừng lại bởi nghĩ lại hoàn cảnh của mấy đứa nhỏ hôm đó, hội đồng đồng loạt đứng dậy vỗ tay khi bài phóng sự kết thúc. Câu hỏi phụ của ban giám khảo dành cho nó.

- Tự em đi tìm đề tài hay lấy lại hình ảnh, video trên báo, mạng.

- Dạ em và bạn cùng phòng đã đi xe đạp từ Phủ Lý về Hải Phòng để thực hiện bài phóng sự, đề tài được em tìm thấy trên báo Tiền Phong ạ.

- Em đã đi xe đạp hơn 120 cây số sao?

- Dạ. Vâng ạ

Toàn hội trường "ồ" lên một tiếng. Bài phóng sự đạt điểm tuyệt đối 10/10. Riêng Khải sau khi nghe nó trả lời đạp xe đạp 120 cây số đi tìm đề tài anh nhìn nó mãi không thôi, nhờ bài phóng sự hoàn hảo của nó mà phần kỹ thuật, ánh sáng của anh cũng đạt điểm tuyệt đối. Bài của cái Huyền cũng đạt 9/10, một kết thúc hoàn hảo cho sự vất vả của bọn nó. Ra về cái Huyền thì thầm vào tai nó.

- Mày có biết ai kết hợp phần kỹ thuật với mày không?

- Tao không quan tâm, tao chỉ quan tâm đến phần thi của tao thôi.

- Anh Khải đó, nghe nói anh ấy cũng đạt điểm tuyệt tối.

- Mặc kệ, đừng nhắc hắn ta trước mặt tao nữa, nghe thấy thôi đã đủ khó chịu.

- Được rồi, được rồi về ăn mừng thành quả của hai đứa mình thôi.

Khải đứng bên trong lối đi của hai người, bất chợt anh mỉm cười nhìn theo bóng lưng nó. Đã có nhiều cuộc tình đối với anh, nhưng không hiểu tại sao hôm nay khi nhìn thấy nó trên sân khấu tim anh đạp rất nhanh. Anh đã cố gắng làm tốt không phải để đạt điểm tuyệt đối mà muốn cho bài phóng sự của nó thành công hơn nữa. Điều này lần đầu tiên anh làm với một người con gái, lần đầu tiên anh thấy với nó, anh có cái gì đó còn kém xa.

Biết hôm nào nó cũng lên thư viện và ngồi ở vị trí cũ. Khải đi sớm chọn ngăn đối diện với nó. Nó đang viết những gì đọc được trên tài liệu ra vở thì có một mảnh giấy ở bàn đối diện được luồn qua khe hở đưa sang, mở ra đọc dòng chữ "làm quen nhé". Vo tờ giấy lại ném vào sọt rác dưới chân, nó lại tập trung vào việc học, được một lúc nó lại nhận mảnh giấy khác "kiêu thế". Lần này nó ghi lại dòng chữ "không rãnh, nơi này không dành cho người mất lịch sự". Khải bên kia nở nụ cười nghĩ nó đúng là cô gái cá tính, anh cũng không muốn làm phiền nó nên dừng trò trêu đùa nó lại. Gần trưa thấy nó đứng dậy ra về Khải cũng đứng lên đi theo, ra cổng Khải chặn xe nó lại.

- Ê cô gái xấu xí, cho tôi xin lại cái áo lần cho cô mượn.

- Cái áo đó lâu rồi tôi bỏ đi rồi, tự anh đưa cho tôi, tôi không mở lời mượn đâu nhé.

- Không phải chứ? Vậy làm ơn đền cho tôi cái khác.

- Anh có bị làm sao không đấy? Lâu không đòi tự nhiên hôm nay đòi lại, thôi được rồi theo tôi về phòng tôi trả cho.

Khải chỉ chờ có thế thôi. Khải khá bất ngò với căn phòng chỉ mười lăm mét vuông nhưng rất gọn gàng, sạch sẽ. Khải nhận áo xong định ra về thì gặp Sơn và Huyền cùng về. Huyền nhìn thấy Khải vội vàng chạy lại hỏi.

- Anh Khải sao hôm nay lại đến đây, chuyện lạ à nha?

- Anh đến lấy cái áo hôm trước.

- Áo anh đã được cái Sen giặt sạch sẽ rồi đấy ạ. Đây là Sơn bạn thân của bọn em, thỉnh thoảng bọn em hay rủ Sơn đến ăn cùng. Mà anh ở lại dùng cơm chung với bọn em cho vui.

- Uh. Anh gặp Sơn hôm bọn em bán bánh trôi rồi. Mấy khi được chủ mời anh ở lại luôn.

Nó hận không véo cho cái Huyền mấy cái vào lúc này, rõ ràng cái áo đó Huyền giặt mà bảo nó. Bữa ăn trưa đạm bạc nhưng rất vui vẻ, ấm cúng. Chỉ có nó xem Khải như mặt trăng với mặt trời nên vẫn đối đáp kiểu "anh - tôi". Khải chuyển sang xưng hô em với nó. Từ hôm đó Khải thường xuyên lui đến phòng hai đứa chơi, nhiều hôm còn cố tình vào đúng bữa ăn để được ăn ké. Càng tiếp xúc Khải càng thấy yêu cái tính của nó, anh thầm nghĩ còn gần một năm nữa anh ra trường, anh sẽ cố gắng đánh gục trái tim sắt đá của nó.

Vậy là kỳ thi tốt nghiệp với Khải diễn ra thành công, tốt đẹp. Hôm nay sinh nhật nó. Vào cái ngày sinh nhật nó Sơn bảo bận, Huyền bảo phải học buổi tối. Nó định hôm nay mời cả hội đi ăn kem mừng ngày sinh nhật của mình. Đang nằm một mình suy nghĩ có tiếng gõ cửa, mở cửa ra tiếng nhạc "happy birth day" vang lên, bó hoa che lấp mặt chủ nhân được đưa ra. Nó đoán trò này chắc của Sơn và Huyền, giật phăng bó hoa quay vào thơm chùn chùn và không quên nói câu: "Cảm ơn hai đứa nhé, tao tưởng tụi bay quên. Hoa đẹp quá". Nói xong quay lại nó thấy cái mặt Khải nghệt ra đó, nó mở to mắt ngạc nhiên, không phải hai đứa bạn thân nó sao? Khải định tặng hoa sẽ ngỏ lời tỏ tình với nó, ai ngờ nó giật hoa khi Khải chưa kịp lên tiếng.

- Xin lỗi anh. Em tưởng hai đứa kia. Hì hì

- Chẳng phải Sơn và Huyền hôm nay bận sao? Thế này đi, hôm nay họ đều bận nên anh mời em đi uống nước mừng sinh nhật nhé.

- Anh tặng hoa và thiệp cho em rồi mà

- Nhưng hôm nay sinh nhật em mà ở nhà một mình là không may mắn đâu. Hay anh em mình đi bộ ra cổng trường chờ Huyền tan học rồi cùng đi uống nước.

Hôm qua trời vừa mưa to nên hôm nay thời tiết rất mát mẻ, những cơn gió lành thổi ngang qua làm nó ngẩng đầu lên hưởng thụ khoan khoái. Đang đi bỗng có hai thanh niên đi xe máy đánh võng qua nó, Khải giật mình kéo nó vào lòng mình. Đẩy tay Khải ra nó đỏ mặt, anh cầm lấy tay nó kéo đi. Nó cố tình rút tay mình ra khỏi tay Khải nhưng anh nắm chặt không thể nào rút ra.

- Hãy để anh cầm tay em đi hết cuộc đời nhé.

- Anh nói gì em không hiểu, thả tay em ra không mọi người hiểu nhầm.

- Sen. Chấp nhận anh làm bạn trai em nhé. Hãy chấp nhận tình cảm của anh.

- Anh nói gì vậy? Thôi thả em ra đi ở đây gần trường mọi người nhìn thấy em ngại lắm.

- Vậy em trả lời anh đi?

- Em chưa nghĩ đến chuyện đó? Tình yêu không thể một ngày, hai ngày để nói lên được.

- Vậy anh sẽ chờ em.

Lần đầu tiên nó mất ngủ vì những hành động và lời nói của một người con trai. Khải ra trường xin được việc ở đài Truyền Hình của tỉnh Hà Nam, anh thường xuyên đến thăm nó, giúp đỡ, hướng dẫn nó ôn luyện qua các kỳ thi. Thành tích học tập của nó cũng đáng nể khi năm nào cũng đạt học bỗng loại giỏi. Dần dần nó không còn rút tay ra khỏi tay Khải mỗi lần dạo phố, nó không còn chảnh chọe mà dịu dàng hơn trước Khải. Tình yêu kéo dài gần một năm, hôm thầy chủ nhiệm gọi điện lên phòng hiệu trưởng có việc gấp. Nó tất tả chạy lên vì nghĩ có chuyện gì trong việc học tập của nó. Mở cửa phòng thầy hiệu trưởng vui vẻ mời nó ngồi xuống ghế, thầy rót nước mời nó. Trong lòng nó dự cảm có điều gì đó không ổn.

- Em và Khải nhà thầy yêu nhau lâu chưa?

- Dạ...

- Em đừng ngại, thầy sẽ không nói chuyện này với ai đâu. Em đừng quá áp lực, xem như hai thầy trò mình đang nói chuyện riêng tư.

- Dạ, chúng em được gần một năm rồi ạ.

- Hôm qua Khải về có nói về em với thầy, Khải xin phép thầy khi em ra trường cho hai đứa cử hành hôn lễ.

- Dạ...

- Thầy biết em là cô sinh viên ngoan, học giỏi. Nhìn bảng điểm hơn ba năm qua của em thầy rất hài lòng. Em đã không để chuyện yêu đương làm ảnh hưởng đến việc học.

- Dạ...

- Thầy cũng đã xem qua lí lịch của em, gia đình em không theo đạo đúng không?

- Thầy theo đạo Thiên Chúa.

- Em không hiểu thầy đang nói gì ạ?

- Khải nhà thầy đã có hôn ước từ trước, đó là con gái đồng đội đã mất của thầy. Thầy không thể không làm theo nguyện vọng của người đã mất. Trước đây thầy tưởng Khải yêu em chỉ là chơi bời tuổi trẻ, nhưng hôm qua nó đã chính thức nói chuyện với thầy. Với em và Khải không cùng đạo, chắc em biết khi kết hôn sẽ có nhiều thủ tục phức tạp.

- Có phải thầy muốn em rời xa anh Khải phải không ạ?

- Cảm ơn em đã hiểu ý thầy, nếu lời hứa hôn ước với người đã sống sẽ khác em ạ. Thầy cũng biết làm như thế này là làm khó em, nhưng thầy hy vọng với cô gái có bản lĩnh như em sẽ vượt qua. Em có thể giúp thầy một lần không?

- Em còn biết làm gì ạ? Em đã xem nhiều trên báo, mạng. Lời hứa đồng đội là lời hứa cao cả, đằng này lại là người đã khuất. Bác ấy đã hy sinh cho em có ngày hôm nay, chẳng lẽ em lại nỡ lấy đi hạnh phúc của người đã gìn giữ cho hòa bình...

- Em là cô gái tốt, ngoan. Thầy tin sau này em sẽ tìm được hạnh phúc đích thực.

Lời nói cùng những giọt nước mắt của nó rơi xuống khi chào thầy về lớp. Thầy hiệu trưởng đã nói lời cảm ơn nó, nhìn theo bóng lưng nó đang thập thững đi về lớp, trong lòng thầy thấy có lỗi, nuối tiếc một cô gái ngoan như nó. Nhưng thầy không thể làm khác được, tận đáy lòng thầy hy vọng nó sẽ tìm được người tốt hơn Khải. Về lớp nó như người mất hồn, đã mấy lần Sơn ngồi bên nhìn thấy nó đưa tay lau nước mắt. Cuối tuần Khải đến nó đã chủ động nói lời chia tay với Khải. Khải không tin vào tai mình, anh la hét hỏi tại sao không biết bao nhiêu lần. Nó nói là nó đã yêu người khác và xin lỗi Khải.

Hôm đó nó nhìn theo bóng lưng Khải loạng choạng bước đi trong đêm tối, nước mắt nó rơi làm lạnh trái tim. Sơn chạy theo Khải sợ anh có chuyện gì, hôm sau Sơn nói Khải đã đi uống rượu suốt đêm. Nỗi đau trong nó ngày một dâng cao. Gần tám tháng sau Khải cưới vợ, lúc đó nó cũng vừa lấy bằng tốt nghiệp xong. Đến dự lễ thành hôn của hai người nó đã chúc phúc cho họ, nhìn cô dâu cười tươi hạnh phúc nó nghĩ mình đã quyết định đúng đắn. Chỉ có Khải trong ngày cưới vẫn dõi theo hành động của nó, nhìn bố cầm ly rượu lại mời và cảm ơn nó đã giúp bố thực hiện lời hứa với người đã khuất. Khải biết vì sao nó nói lời chia tay với anh trước hôn lễ diễn ra hai tuần. Anh ngỡ ngàng nhưng mọi chuyện đã được sắp sếp hoàn hảo.

Hôm diễn ra hôn lễ hai ngày Khải đem giấy mời đến cho nó, Khải đã xin lỗi vì đã hiểu lầm nó suốt tám tháng qua. Ra về anh ôm nó vào lòng lần cuối, thì thầm vào tai nó. "Em vẫn là người con gái anh yêu thương, tôn trọng nhất. Em sẽ luôn sống trong góc khuất của trái tim anh..."

Ra trường cũng đã gần sáu năm qua nhưng những kỷ niệm về thời sinh viên, về mối tình đầu không thành ấy không bao giờ phai nhòa trong nó. Đôi lúc đi giữa những bộn bề lo lâu, ngàn chông vấp ngã nó lại nhớ về thời sinh viên. Người ta nói mối tình đầu là mối tình dang dở, mối tình đầu của nó đến không rào cản nên ra đi cũng không dữ dội, không để lại nhiều đau đớn cho ai. Bây giờ anh và nó đều có gia đình riêng, đều hạnh phúc bên những thành viên nhí mới. Hạnh phúc đôi khi không phải dành giật, đấu tranh mà phải biết dừng đúng nơi, lùi đúng hướng...

Thời sinh viên của nó đã qua với những kỷ niệm đẹp cũng lũ bạn, những phấn đấu trong học tập, những trò nghịch ngợm đáng nhớ. Ở nơi ấy còn có mối tình dang dở, mối tình đầu đã làm nó một thời đau đớn, giằng xé nơi trái tim. Bây giờ nghĩ lại nó bất giác cười một mình, mở email, facebook của lũ bạn gửi tới họ những dòng chữ thương nhớ...

Tiểu Mẫn

 

Ngày đăng: 31/12/2014
Người đăng: Mẫn Lê
Đăng bài
Bạn thích truyện này?
your absense
 

 

Truyện mới cùng mục

Tags

Có thể bạn thích

Fanpage